Trúng Số Vẫn Hết Tiền Trà Sữa

Chương 51: Một Dự Đoán Đúng

Đăng: 31/07/2026 01:11 2,108 từ 1 lượt đọc

Buổi sáng hôm đó, mặt đường nhựa trong con hẻm nhỏ quận 10 bốc lên cái mùi nồng hắc đặc trưng sau trận mưa rào đêm qua. Hơi nóng từ mặt đất bốc lên gặp không khí ẩm tạo thành một lớp sương mờ mờ sát những bánh xe máy đang hối hả qua lại. Tôi ngồi bên bậu cửa sổ phòng trọ, tay cầm chiếc điện thoại cũ đang hiển thị dòng tin nhắn của Bảo gửi từ tối hôm trước. Dòng tin nhắn ngắn gọn nhưng chứa đầy các con số và mốc thời gian cụ thể về việc điều chỉnh giá cước của hãng vận chuyển công nghệ AhaFast.

Tôi mở ứng dụng giao hàng lên để đối chiếu thực tế. Đúng như những gì Bảo viết, màn hình hiển thị mức phụ phí giờ cao điểm khu vực quận 10 đã tăng thêm 15%. Một thông báo nhỏ màu đỏ xuất hiện ở góc trên cùng. Hãng tạm ngưng giao nhận tại một số tuyến hẻm thuộc trục đường Ba Tháng Hai vì công trình sửa hệ thống thoát nước và đợt triều cường buổi sáng. Mọi chi tiết đều khớp hoàn toàn với những gì Bảo đã gửi trước đó mười hai tiếng đồng hồ.

Tôi không thể gạt dự báo này đi như một trò đoán mò ngẫu nhiên để chọc ghẹo phản ứng của tôi nữa. Linh đi từ phía nhà vệ sinh ra, tay cầm chiếc khăn mặt nhỏ lau nước trên tóc. Cô nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của tôi liền đi tới, cúi xuống nhìn vào màn hình điện thoại. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đi đến góc bàn học, lấy ra một tờ giấy A4 trắng và chiếc thước kẻ bằng gỗ cũ kỹ của sinh viên mỹ thuật.

Linh dùng bút mực xanh kẻ tờ giấy làm ba cột rõ ràng. Tiếng ngòi bút sột soạt trên mặt giấy nhám nghe rất rõ trong không gian yên tĩnh của buổi sáng. Cô viết tiêu đề cho từng cột rồi quay sang bảo tôi:

- Anh đọc lại chính xác tin nhắn của ông ta đi. Anh ghi đúng câu ông ta đã nói. Đừng sửa nó thành câu trúng hơn sau khi biết kết quả thực tế.

Tôi đọc từng chữ trong tin nhắn của Bảo để Linh ghi vào cột đầu tiên. Sang cột thứ hai, tôi lục tìm các thông tin đã được công khai trên mạng trước chín giờ tối qua. Trang thông tin điện tử của Ủy ban Nhân dân Quận 10 có một thông báo nằm khuất trong mục tin tức đô thị. Văn bản đăng từ ba ngày trước, nêu việc rào chắn thi công cống thoát nước trên đường Ba Tháng Hai. Tiếp theo, tôi tra cứu lịch triều cường của đài khí tượng Nam Bộ phát trên bản tin chiều qua. Tất cả những dữ liệu này đều là thông tin công cộng, ai cũng có thể tiếp cận nếu chịu khó tìm kiếm.

Ở cột thứ ba, Linh ghi nhận những sự kiện thực tế diễn ra vào sáng nay, bao gồm cả thông báo tăng cước phụ phí của AhaFast. Linh gõ gõ đầu bút xuống mặt bàn gỗ, mắt chăm chú nhìn vào bảng đối chiếu:

- Anh ta không đoán mò. Anh ta gom những thứ ai cũng thấy nhưng không ai chịu xếp cạnh nhau để đưa ra một kết luận có xác suất xảy ra cao nhất. Việc hãng vận chuyển tăng giá phụ phí là do lượng shipper từ chối nhận đơn qua các con hẻm ngập nước tăng đột biến từ chiều qua. Trên các hội nhóm tài xế công nghệ, người ta đã bàn tán về chuyện này từ tối hôm trước rồi.

Tôi gật đầu, cảm giác khó chịu bắt đầu dâng lên. Dự báo lần này của Bảo không cần năng lực siêu nhiên hay ký ức tương lai để giải thích. Các tín hiệu công khai đã đủ cho một người phân tích giỏi ghép thành kết luận. Một đối thủ biết cách đọc các tín hiệu yếu từ thị trường để dự đoán hành vi của đám đông nguy hiểm hơn rất nhiều so với một kẻ lừa đảo chỉ biết nói những lời thần bí. Tuy nhiên, điều này cũng chứng minh rằng Bảo có năng lực thực sự trong việc tư vấn vận hành, và những đề xuất của anh ta không phải là những lời hứa hẹn sáo rỗng.

Cuộc hẹn với Bảo diễn ra lúc mười giờ sáng tại một quán cà phê nhỏ nằm sâu trong con hẻm giao với đường Nguyễn Tri Phương. Quán có thiết kế đơn giản với những bức tường gạch mộc và vài chậu cây xanh treo lơ lửng. Khi tôi đến, Bảo đã ngồi sẵn ở chiếc bàn gỗ dài sát ổ cắm điện ở góc trong cùng. Chiếc laptop màu xám bạc của anh ta đang mở sẵn vài biểu đồ hình cột phức tạp. Mặt bàn gỗ vẫn còn in những vòng nước tròn từ ly nước của người khách trước chưa kịp lau sạch. Mùi áo mưa ẩm từ chiếc giá treo ở góc cửa ra vào bốc lên ngai ngái trong không khí máy lạnh.

Tôi ngồi xuống đối diện Bảo. Tiếng máy xay cà phê ở quầy bar thỉnh thoảng lại vang lên rè rè, át đi một phần âm thanh trò chuyện xung quanh. Tôi lấy điện thoại ra để mở tệp tài liệu về báo cáo ngành bán lẻ mà Bảo đã gửi qua email, nhưng vòng tròn tải dữ liệu cứ quay liên tục do sóng mạng trong góc quán quá yếu. Bảo thấy vậy liền đẩy chiếc laptop của mình sang phía tôi:

- Điện thoại của cậu tải file báo cáo ngành chậm lắm. Dùng tạm máy tôi đi, tôi mở sẵn mạng tốc độ cao rồi.

Tôi nhận lấy chiếc laptop của Bảo. Tôi mở một tab trình duyệt mới để lấy vài dấu trang và tài liệu nghiên cứu cũ về các cửa hàng tạp hóa quận 10. Tôi đăng nhập tài khoản Google của mình trên máy Bảo, tải tệp cần thiết rồi chuyển sang bàn kế hoạch gom đơn chung cho các cửa hàng nhỏ.

Sau khoảng mười lăm phút trao đổi, Bảo gọi thêm một ly nước lọc rồi kéo laptop về phía mình để giải thích biểu đồ chi phí vận chuyển. Theo phản xạ, tôi chỉ tắt tab tài liệu vừa đọc để trả lại không gian làm việc cho anh ta. Mải nhìn các con số, tôi quên đăng xuất tài khoản Google khỏi trình duyệt Chrome trên máy Bảo. Phiên đăng nhập đó không liên quan đến ngân hàng hay ví điện tử, nhưng vẫn để lại dấu vết hoạt động của tôi trên thiết bị của anh ta.

Bảo dùng ngón tay gõ nhẹ lên màn hình laptop, chỉ vào phần chi phí giao hàng chặng cuối của các cửa hàng tạp hóa nhỏ trong hẻm:

- Tôi không cần giữ tiền của anh. Tôi chỉ cần biết anh muốn kiểm chứng điều gì thông qua thử nghiệm này. Nếu chúng ta gom các đơn hàng nhỏ trong cùng một khu vực lại và giao vào các khung giờ cố định, chi phí vận chuyển có thể giảm tới ba mươi phần trăm. Tôi đề xuất chạy thử nghiệm một giao dịch nhỏ với hai cửa hàng tạp hóa tự nguyện trong hẻm trọ của cậu.

Tôi khoanh tay trước ngực, nhìn thẳng vào Bảo:

- Dữ liệu vận hành của cửa hàng thì có thể được xem để phân tích, nhưng tài khoản cá nhân và các thông tin riêng tư của tôi thì không. Tôi đồng ý chạy thử nghiệm quy mô nhỏ này, nhưng chúng ta phải có những giới hạn rõ ràng bằng văn bản.

Bảo khẽ mỉm cười, tựa lưng vào ghế:

- Tôi hoàn toàn đồng ý với việc bảo mật. Càng ít dữ liệu đi qua tay tôi thì càng dễ chứng minh về sau.

Anh ta nói câu đó nhẹ tênh, nhưng mắt vẫn lướt một vòng qua chiếc laptop đang nằm giữa hai chúng tôi. Tôi cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật bình thản, không để lộ bất kỳ sự dao động nào.

Tôi lấy một tờ giấy trắng từ cuốn sổ tay, đặt lên bàn và viết nhanh các giới hạn tư vấn:

- Chúng ta làm việc theo điều khoản rõ ràng. Anh không được giữ tiền của nhóm hay đại diện ký giấy tờ pháp lý. Anh cũng không có quyền truy cập tài khoản cá nhân, hệ thống nội bộ hoặc dùng thông tin của tôi để giao dịch với bên thứ ba. Đồng ý thì anh ký vào đây, chúng ta nói tiếp.

Bảo nhìn tờ giấy tôi vừa đẩy qua, nụ cười trên môi anh ta rộng hơn một chút. Anh ta cầm bút lên và ký tên xác nhận ngay lập tức mà không cần suy nghĩ thêm:

- Cậu cẩn thận như vậy là tốt. Tôi chỉ quan tâm đến hiệu quả của mô hình vận hành này, những chuyện khác tôi không can thiệp.

Mặc dù Bảo đã ký cam kết, tôi vẫn không hạ cảnh giác. Tôi cần tận dụng năng lực phân tích của anh ta, đồng thời bảo vệ bí mật về tấm vé số và kế hoạch tài chính dài hạn của nhóm.

Cuộc gặp kết thúc khi nắng trưa bắt đầu đổ xuống gay gắt trên các con hẻm quận 10. Tôi đi bộ về phòng trọ, mồ hôi thấm ướt một mảng áo thun phía sau lưng. Khi chỉ còn cách cổng nhà trọ của bà Tư khoảng năm mươi mét, chiếc điện thoại trong túi quần tôi rung lên liên hồi. Tôi nhìn màn hình, đó là cuộc gọi từ Công.

Tôi vừa nhấn nút nghe, giọng nói của Công đã vang lên đầy lo lắng, xen lẫn tiếng ồn ào của quán ăn bình dân vào giờ cao điểm trưa:

- Minh ơi, ông đang ở đâu đó? Có chuyện này tôi phải báo ngay cho ông biết. Tôi đang đi giao cơm hộp cho quán cô Lan ở gần đường Bắc Hải thì bị cô ấy giữ lại hỏi chuyện.

Tôi dừng bước dưới bóng râm của một mái hiên di động, nhíu mày hỏi lại:

- Cô Lan hỏi chuyện gì? Mày cứ bình tĩnh nói rõ xem nào.

Đầu dây bên kia, tiếng chảo dầu nóng xèo xèo vang lên rất lớn khi có người vừa đổ một mẻ cá chiên vào chảo. Tiếng thìa đĩa va chạm và tiếng khách hàng gọi món tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn. Giọng Công hạ thấp xuống nhưng vẫn đầy vẻ hốt hoảng:

- Cô Lan hỏi thẳng dạo này Minh mới nhận được một cục tiền lớn lắm đúng không. Cô ấy nói cả xóm đang đồn ông bỗng có tiền nộp kịp mức học phí tối thiểu và còn lo được tiền sửa chiếc Wave cho tôi chạy giao hàng. Họ còn nhắc chuyện ông từ chối hùn vốn với bạn học, rồi đi gặp một chuyên gia đầu tư mặc vest ở quán cà phê lớn.

Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Những thông tin này tuy nhỏ lẻ nhưng khi được xâu chuỗi lại bởi những người hàng xóm nhiều chuyện, chúng đã biến thành một câu chuyện hoàn toàn khác. Tôi hỏi Công:

- Rồi mày trả lời cô Lan thế nào?

Công ngập ngừng rồi đi ra góc khuất của quán. Tiếng ồn quanh cậu dịu xuống.

- Tôi chỉ bảo là ông làm thêm trối chết mới có tiền nộp mức giữ hồ sơ, còn chiếc Wave cũ thì tôi tự chạy từ trước tới giờ. Nhưng cô Lan không tin. Cô ấy cứ gặng hỏi mãi, bảo là có người trong hẻm thấy rõ ràng ông đi chung với mấy người sang trọng lắm.

Đúng lúc đó, tiếng của cô Lan chủ quán cơm lại vọng vào điện thoại, lần này rất rõ ràng và trực tiếp hướng về phía Công:

- Công, nói thiệt đi chứ giấu gì mệt vậy mầy? Thằng Minh mới trúng số hay có cục tiền lớn của ai cho hả?

Giữa tiếng chảo dầu, Công nghe chủ quán hỏi lần thứ hai về cục tiền lớn. Lời đồn đã rời khỏi căn phòng trọ mười tám mét vuông và bắt đầu lan qua các con hẻm quận 10, vượt khỏi khả năng kiểm soát của chúng tôi.

0