Trúng Số Vẫn Hết Tiền Trà Sữa

Chương 46: Người Biết Quá Nhiều

Đăng: 31/07/2026 01:11 3,725 từ 1 lượt đọc

Chiều hôm sau, không khí trong căn phòng trọ mười tám mét vuông vẫn ngột ngạt đến mức tiếng quạt máy chạy vù vù trên tường cũng không thể xua đi nổi cái nóng hầm hập. Tối qua, sau khi đọc đi đọc lại tấm danh thiếp điện tử của người lạ, tôi đã nhắn lại một dòng ngắn chốt giờ gặp là ba giờ chiều nay. Từ sau cuộc tranh cãi về tờ biên nhận học phí, Linh không nói thêm một câu nào. Cô ngồi quay lưng về phía tôi, mái tóc buộc gọn sau gáy khẽ lay động theo từng cử động của cánh tay khi cô dùng bút chì găm những nét vẽ sắc lẹm xuống tờ giấy phác thảo khổ lớn. Tiếng ngòi bút chì than miết trên bề mặt giấy nhám nghe rèn rẹt, đều đặn và lạnh lùng như một chiếc đồng hồ đếm ngược.

Công ngồi xếp bằng trên chiếc nệm cũ ở góc phòng, hai tay ôm khư khư cái điện thoại nhưng mắt thì cứ chốc chốc lại liếc về phía tôi rồi lại nhìn sang tấm lưng thẳng đuột của Linh. Cậu chàng shipper tội nghiệp cố gắng tạo ra vài tiếng động nhỏ như tiếng hắng giọng hay tiếng lật trang sách để phá vỡ sự im lặng đáng sợ này, nhưng hoàn toàn vô ích. Căn phòng giống như một quả bong bóng xà phòng được thổi căng, chỉ cần một tác động nhỏ nhất cũng có thể khiến nó vỡ tung.

Tôi đứng dậy, với lấy chiếc áo khoác kaki sờn vai treo trên móc cửa. Hành động của tôi khiến Công giật nảy mình, còn Linh thì vẫn giữ nguyên tư thế vẽ, chỉ có nhịp bút chì của cô khẽ khựng lại một phần mười giây trước khi tiếp tục những đường gạch chéo thô ráp.

- Tôi ra ngoài có chút việc

Tôi nói, cố giữ cho giọng mình nghe bình thường nhất có thể.

Linh không quay đầu lại. Cô chỉ khẽ dịch chuyển chiếc thước kẻ gỗ trên mặt bàn học, phát ra một tiếng "cạch" khô khốc. Giọng cô đều đều, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào:

- Ừ.

Công ngẩng đầu lên, định mở miệng nói gì đó nhưng nhìn thấy thái độ của Linh liền lập tức ngậm tăm. Cậu ta chỉ có thể nháy mắt với tôi một cái đầy ái ngại, rồi lại cúi đầu xuống màn hình điện thoại đang hiển thị một đơn giao hàng chưa nhận. Tôi khép nhẹ cánh cửa gỗ cũ kỹ lại phía sau lưng, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ đi được một chút khi bước ra hành lang lộng gió của khu trọ.

Sự im lặng của Linh không đơn thuần là sự giận dữ. Đó là một ranh giới rõ ràng mà cô ấy tự dựng lên để bảo vệ bản thân trước những gì cô ấy coi là sự can thiệp vượt quyền của tôi. Và tôi, với tư duy của một người đàn ông ba mươi tám tuổi từ năm hai mươi bốn mươi trở về, đã chọn cách né tránh thay vì ngồi lại giải thích. Tôi dắt chiếc xe Công cho mượn ra khỏi con hẻm nhỏ ở quận mười. Nắng chiều hắt xuống mặt đường nhựa nóng rát, phả lên mặt tôi luồng hơi nóng hầm hập của mùa hè Sài Gòn. Tôi chạy xe hướng về quận ba, rẽ vào đường Cao Thắng để đến điểm hẹn với Bảo.

Quán cà phê làm việc nằm ở một khúc đường tương đối yên tĩnh, có bãi giữ xe rộng phía dưới. Tôi bước lên tầng hai, chọn một chiếc bàn sát vách kính lớn nhìn xuống dòng xe cộ bên dưới. Vị trí này đủ thoáng đãng nhưng cũng đủ khoảng cách với những nhóm khách xung quanh đang gõ bàn phím laptop cành cạch. Tôi chỉ mang theo chiếc điện thoại và một cuốn sổ ghi chép nhỏ. Tôi tuyệt đối không mang theo bất kỳ tài liệu ngân hàng, bản ngân sách chung hay bất kỳ vật chứng nào liên quan đến tấm vé số. Sự cẩn trọng này đã trở thành bản năng của tôi kể từ khi nhận ra cuộc sống của mình đã không còn đi theo đúng những gì tôi nhớ về quá khứ cũ.

Tôi gọi một ly cà phê đá đen không đường. Nước đá tan nhanh dưới cái nóng luồn qua khe kính, tạo thành những vệt nước đọng chảy thành vòng tròn trên mặt bàn gỗ giả vân. Tôi đặt điện thoại úp xuống bên cạnh cuốn sổ tay.

Đúng ba giờ chiều, một người đàn ông bước lên cầu thang gỗ. Anh ta quét mắt một lượt khắp phòng rồi đi thẳng về phía bàn của tôi với một phong thái vô cùng tự tin. Đó là Bảo. Anh ta khoảng ba mươi tuổi, mặc chiếc áo sơ mi màu xanh navy sẫm được là phẳng phiu, quần tây tối màu và đi giày da mềm. Gương mặt Bảo không có nét gì của một kẻ lừa đảo hay một tay cò mồi tài chính thông thường; ở anh ta toát lên vẻ trí thức và sự điềm tĩnh của một người quen làm việc với các con số lớn.

Bảo kéo ghế đối diện tôi, mỉm cười lịch sự:

- Chào Minh. Cậu đến đúng giờ hơn tôi nghĩ.

Tôi khẽ gật đầu, quan sát từng cử chỉ của anh ta:

- Chào anh. Tôi thường không thích để người khác phải đợi, nhất là khi người đó chủ động tìm tôi.

Bảo đặt chiếc cặp da mỏng lên bàn, rút từ túi áo ra một chiếc hộp đựng danh thiếp bằng kim loại mờ. Anh ta đẩy một tấm danh thiếp về phía tôi. Tấm danh thiếp làm bằng chất liệu giấy mỹ thuật dày dặn, in tên "Nguyễn Minh Bảo" cùng chức danh "Tư vấn cấu trúc tài chính và quản trị rủi ro". Góc dưới có một mã QR nhỏ kèm theo mã số tra cứu hồ sơ doanh nghiệp hoạt động độc lập.

- Đây là thông tin chính thức của tôi

Bảo nói, giọng trầm ấm và rõ ràng.

- Cậu có thể quét mã để kiểm tra giấy phép hành nghề cũng như danh sách các dự án tôi từng tham gia tư vấn. Tôi tin rằng sự minh bạch là nền tảng tốt nhất cho mọi cuộc đối thoại. Nếu cậu muốn, tôi cũng có thể cung cấp hồ sơ năng lực của các khách hàng doanh nghiệp nhỏ mà tôi đang hỗ trợ.

Tôi cầm tấm danh thiếp lên, ngón tay miết nhẹ qua phần chữ nổi. Tôi đặt nó sang một bên, không vội vàng rút điện thoại ra để quét mã. Tôi muốn nghe xem anh ta định nói gì trước.

Bảo mở cặp da, lấy ra một tập tài liệu đóng gáy lò xo mỏng, dày hơn ba mươi trang. Anh ta mở trang đầu tiên, đẩy về phía tôi. Trên đó ghi rõ quy trình làm việc, các điều khoản bảo mật thông tin khách hàng và bảng phí dịch vụ được chia thành từng giai đoạn cụ thể.

- Tôi không làm việc theo kiểu môi giới hay cò đất

Bảo giải thích, ngón tay gõ nhẹ lên bảng biểu phí.

- Phí tư vấn của tôi là cố định theo giờ làm việc hoặc theo phần trăm giá trị dự án được nghiệm thu thực tế. Mọi chi phí đều được xuất hóa đơn tài chính rõ ràng. Cậu không cần lo lắng về những khoản phí ẩn hay những lời hứa hẹn chia chác vô căn cứ. Tôi muốn chúng ta làm việc dựa trên các điều khoản pháp lý rõ ràng, chứ không phải những lời hứa miệng.

Tôi lật qua vài trang đầu của tập tài liệu. Đó là những phân tích sơ bộ về thị trường bán lẻ và dịch vụ tại khu vực nội thành TP.HCM. Bảo tựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau, bắt đầu trình bày:

- Để chứng minh năng lực của mình. Tôi đã chuẩn bị một bản đánh giá ngắn về ba xu hướng kinh doanh sẽ bùng nổ trong vòng hai năm tới tại thành phố. Thứ nhất là dịch vụ giao hàng chặng cuối tích hợp cho các cửa hàng tạp hóa truyền thống thông qua các ứng dụng tối ưu hóa tuyến đường. Thứ hai là mô hình trạm sạc và dịch vụ hỗ trợ xe điện hai bánh quy mô nhỏ tại các con hẻm sâu. Thứ ba là các chuỗi đồ uống mang đi tự vận hành không qua nhượng quyền lớn, tập trung vào phân khúc học sinh sinh viên.

Tôi khựng lại ở xu hướng thứ nhất và thứ hai. Trong ký ức của tôi về những năm hai mươi bốn mươi, đây chính xác là những mảng dịch vụ đã thay đổi bộ mặt của các khu dân cư lao động tại quận mười và quận mười một. Các ứng dụng giao hàng chặng cuối tự động hóa bắt đầu chiếm lĩnh thị trường từ cuối năm 2027. Còn hệ thống hỗ trợ xe điện nhỏ lẻ đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống đô thị khi các quy định về khí thải được thắt chặt.

Tôi cố giữ gương mặt không biểu lộ cảm xúc, nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt:

- Nguồn dữ liệu nào giúp anh đưa ra những nhận định này? Năm 2026 hiện tại, xe điện hai bánh vẫn chưa chiếm ưu thế lớn, và các cửa hàng tạp hóa vẫn quen dùng sổ tay để ghi nợ. Người ta sẽ không dễ dàng thay đổi thói quen chỉ vì một ứng dụng mới.

Bảo mỉm cười, ánh mắt anh ta sắc sảo hơn dưới gọng kính cận mỏng:

- Dữ liệu công khai từ các báo cáo đăng ký phương tiện mới của Sở Giao thông. Cộng với sự thay đổi trong chuỗi cung ứng của ba nhà phân phối tiêu dùng nhanh lớn nhất miền Nam. Khi các nhà phân phối bắt đầu siết nợ gối đầu và yêu cầu thanh toán không tiền mặt, các cửa hàng nhỏ buộc phải thay đổi cách vận hành để tồn tại. Tôi theo dõi những dịch chuyển nhỏ đó để dự báo xu hướng lớn. Tất nhiên, phương pháp phân tích chi tiết và cách tiếp cận các đầu mối cung ứng thì nằm trong phần dịch vụ có phí của tôi.

Bảo dừng lại một nhịp, nhấp một ngụm trà đá. Tiếng máy xay cà phê ở quầy bar phía dưới bỗng vang lên rầm rầm, phá vỡ khoảng lặng ngắn giữa hai chúng tôi. Tiếng ồn kéo dài khoảng năm giây, đủ để tôi nhận ra sự căng thẳng đang tích tụ trong lồng ngực mình.

Khi tiếng máy xay vừa dứt, Bảo đặt ly nước xuống, nghiêng người về phía trước một chút. Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói hạ thấp xuống một tông đầy ẩn ý:

- Có những người rất nhạy bén với tương lai. Họ có thể nhìn thấy trước một xu hướng, hoặc thậm chí biết chắc chắn một kết quả cụ thể sẽ xảy ra. Nhưng biết kết quả mà không biết đường đi là một cái bẫy rất lớn.

Cổ họng tôi khẽ chuyển động. Câu nói này đánh trúng vào điểm yếu nhất của tôi kể từ khi tỉnh dậy trong thân xác Nguyễn Hoàng Minh. Tôi biết tấm vé số sẽ trúng, tôi biết mình sẽ có tiền, nhưng tôi hoàn toàn lúng túng trong việc xử lý những mối quan hệ xung quanh. Từ việc đóng học phí cho Linh cho đến việc đối phó với những nghi ngờ của cô ấy. Tôi có kết quả, nhưng tôi không biết làm thế nào để đi đến đó một cách êm đẹp mà không làm rạn nứt những mối quan hệ hiện tại.

Bảo tiếp tục, giọng nói chậm rãi như thể đang thả từng viên đá vào ly nước:

- Có người nhớ đúng cái đích. Họ thua ở chỗ tưởng con đường vẫn nằm nguyên chỗ cũ.

Tôi siết chặt ngón tay vào thân ly cà phê đá. Hơi lạnh từ ly nước làm da tay tôi tê buốt, nhưng tôi cố không để lộ sự dao động trong giọng nói của mình:

- Anh đang tư vấn hay kể chuyện đời mình vậy?

Bảo không trả lời trực tiếp câu hỏi của tôi. Anh ta khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng ra ngoài cửa kính, nơi những chiếc xe máy đang chen chúc nhau dưới cái nắng chiều nhạt dần:

- Tôi từng tỉnh dậy sai thời điểm. Nói kỹ hơn lúc này chỉ làm anh mất công giả bộ không hiểu.

Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Câu nói "từng tỉnh dậy sai thời điểm" của Bảo giống như một lời thừa nhận gián tiếp rằng anh ta cũng là một người có trải nghiệm tương tự như tôi. Nhưng kinh nghiệm của một người đàn ông ba mươi tám tuổi trong thân xác sinh viên nhắc nhở tôi phải cảnh giác. Không có gì đảm bảo Bảo đang nói thật. Đây rất có thể là một đòn tâm lý được thiết kế tỉ mỉ để dò xét phản ứng của tôi. Anh ta có thể đã quan sát hành vi của tôi, nhận ra những điểm bất thường và dùng những câu nói lấp lửng này để bẫy tôi tự thừa nhận.

Tôi hỏi ngược lại, cố gắng tìm kiếm một kẽ hở trong thái độ của anh ta:

- Nếu anh biết nhiều như vậy, anh đâu cần tìm tôi để chào mời dịch vụ tư vấn. Một người có khả năng nhìn thấu tương lai như anh chắc chắn phải tự mình làm giàu rất nhanh chứ?

Bảo quay lại nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt:

- Biết một thị trường sẽ lớn và biết hôm nay nên ký với ai là hai loại thông tin khác nhau. Tôi có phương pháp phân tích, nhưng vẫn cần người có nguồn lực để kiểm chứng. Còn cậu có một kiểu tự tin rất lạ: tin vào cái đích, nhưng chưa chuẩn bị đủ cho đoạn đường trước mặt.

Tôi hỏi thẳng anh ta lấy hồ sơ về tôi từ đâu. Bảo không giấu. Anh ta nói kết quả kỳ quay và mã điểm bán đã phát hành vé trúng đều được công bố công khai, ai đọc bản tin cũng thấy; phần còn lại chỉ là đi bộ tới đúng cái điểm bán đó rồi hỏi vòng quanh. Ông chủ tiệm sửa xe máy kế bên nhớ trưa hôm ấy có hai đứa sinh viên đi một chiếc Wave cũ, một đứa vào mua đúng một vé rồi ra ngay, đứa kia đứng ngoài không tắt máy. Từ đó Bảo lọc dần theo hướng xe chạy về, theo mấy tiệm tạp hóa và quán nước dọc trục Ba Tháng Hai, cho tới khi thu hẹp còn một khu trọ trong hẻm quận mười.

Những dấu vết công khai, các mối quan hệ quanh khu trọ và vài thay đổi trong cách tôi hành động đã đủ cho một người giỏi quan sát dựng nên chân dung này. Nhưng chưa có gì chứng minh anh ta biết tài khoản, số dư hay tấm vé. Tôi không xác nhận, cũng không đính chính một chữ nào.

Tôi cố gắng lấy lại thế chủ động, đẩy tập tài liệu về phía Bảo:

- Anh nghĩ vài dự báo chung là đủ để tôi bỏ tiền thuê cố vấn sao? Tôi không cần một người dạy mình cách tiêu tiền.

Bảo không hề tỏ ra thất vọng hay giận dữ trước thái độ từ chối của tôi. Anh ta thu tay lại, tựa vào lưng ghế với tư thế thoải mái, thể hiện sự kiểm soát hoàn toàn đối với nhịp độ của cuộc trò chuyện:

- Cậu không cần tin ngay lập tức. Quyết định hoàn toàn là ở cậu. Việc bảo toàn một khoản tài sản lớn trong bối cảnh các quy định về thuế và nguồn gốc dòng tiền ngày càng thắt chặt không phải là chuyện đơn giản. Nhất là khi cậu đang vận hành mọi thứ từ một căn phòng trọ nhỏ và những cộng sự của cậu bắt đầu có những câu hỏi về quyền kiểm soát. Tôi chỉ đưa ra những giải pháp phòng ngừa rủi ro trước khi mọi chuyện vượt ra khỏi tầm kiểm soát của cậu.

Câu nói của Bảo chạm đến Linh. Gáy tôi se lại. Bảo đã biết về Linh và Công? Hay anh ta chỉ đang suy đoán dựa trên cấu trúc sinh hoạt của Minh? Việc anh ta nhắc đến "căn phòng trọ nhỏ" và "những cộng sự bắt đầu có câu hỏi về quyền kiểm soát" chứng tỏ anh ta đã tìm hiểu rất kỹ về hoàn cảnh hiện tại của tôi. Anh ta đã dự đoán được sự rạn nứt giữa tôi và Linh chiều qua, hoặc ít nhất hiểu rất rõ tâm lý của những nhóm khởi nghiệp nhỏ khi đối mặt với tiền bạc.

Bảo nhìn đồng hồ đeo tay, rồi đứng dậy. Anh ta cài lại cúc áo sơ mi, cầm lấy chiếc cặp da mỏng:

- Hôm nay chúng ta dừng ở đây. Tôi có một cuộc hẹn khác lúc bốn giờ. Tập tài liệu này tôi gửi lại cho cậu. Trong đó có đầy đủ các nguồn dữ liệu công khai để cậu tự đối chiếu. Nếu cậu thấy những phân tích của tôi có giá trị và muốn bàn sâu hơn về phương án bảo toàn nguồn vốn cho các dự án sắp tới, hãy gọi cho tôi. Số điện thoại của tôi có trên danh thiếp.

Bảo gật đầu chào rồi bước nhanh xuống cầu thang. Tiếng bước chân của anh ta đều đặn và dứt khoát, không hề có sự do dự hay cố gắng nán lại để thuyết phục tôi. Anh ta biết cách rút lui đúng lúc để đối phương tự suy diễn và rơi vào cái bẫy tâm lý do chính mình tạo ra.

Tôi ngồi lại một mình tại bàn ăn. Ly cà phê đá đã tan hết, phần nước nhạt màu tràn ra mặt bàn gỗ, tạo thành một vệt loang lổ. Tôi lau sạch tay vào chiếc khăn giấy, rồi chậm rãi kéo tập tài liệu đóng gáy của Bảo về phía mình. Tôi lật từng trang, ban đầu chỉ định đọc lướt qua các số liệu thống kê để tìm kiếm xem có điểm nào bất thường hay không.

Nhưng khi lật đến trang thứ tư, tôi khựng lại. Ở góc dưới của trang, trong một bảng số liệu về tỷ lệ hao hụt hàng hóa của các cửa hàng tạp hóa nhỏ tại quận mười, có một con số được tô đậm bằng bút dạ màu vàng: 04.

Tôi nhíu mày. Cách Bảo chọn dữ liệu khiến tôi phải lật sang trang tiếp theo, tìm các điểm đánh dấu khác.

Trang thứ chín: phần phân tích về doanh thu trung bình của các quán nước mang đi, con số 09 được đánh dấu nổi bật trong cột số liệu phần trăm tăng trưởng.

Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn. Tôi lật nhanh hơn, ngón tay run nhẹ khi lật từng trang giấy thô.

Trang mười bốn: con số 14 được tô đậm ở phần chú thích nguồn dữ liệu từ các báo cáo thị trường năm 2026.

Trang hai mươi bảy: con số 27 nằm trong biểu đồ phân tích độ tuổi khách hàng mục tiêu của dịch vụ giao hàng chặng cuối.

Trang ba mươi mốt: con số 31 nằm ở chỉ số lạm phát dự kiến của ngành dịch vụ ăn uống trong hai năm tới.

Vài trang sau đó trôi qua nhanh dưới ngón tay tôi, chỉ còn lại những bảng biểu khô khan và những dòng phân tích kỹ thuật dài dằng dặc. Tôi cố gắng tìm kiếm con số cuối cùng trong dãy số mà tôi đã thuộc lòng.

Và ở trang cuối cùng, trong phần tóm tắt các điều khoản dịch vụ tư vấn, số điện thoại liên hệ của Bảo kết thúc bằng hai chữ số được in đậm bằng bút dạ vàng: 42.

Sáu con số nằm rải rác ở các trang khác nhau, không xếp thành một hàng ngang, không nằm chung trong một bảng biểu nào. Chúng được lồng ghép một cách vô cùng tự nhiên vào các số liệu thống kê kinh tế, các chỉ số phần trăm và các nguồn tài liệu tham khảo. Nhưng khi ghép chúng lại theo thứ tự xuất hiện từ trang đầu đến trang cuối, chúng tạo thành một dãy số hoàn chỉnh: 04, 09, 14, 27, 31, 42.

Đó chính là dãy số trên tờ vé Mega 6/45 trúng độc đắc mà tôi đã mua, tờ vé hiện đang nằm trong căn phòng trọ mười tám mét vuông dưới sự đồng giám sát của Linh.

Tôi cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo kaki. Tôi trải sáu trang tài liệu ra mặt bàn gỗ rộng, đặt chúng cạnh nhau dưới ánh đèn neon của quán cà phê. Những vệt màu vàng từ chiếc bút dạ sáng lên một cách lạnh lẽo, như một lời khẳng định không thể chối cãi.

Bảo không cần giải thích sáu con số. Chỉ riêng việc chọn đúng một tổ hợp đủ khiến tôi phản ứng đã biến tập tài liệu thành phép thử. Tôi chưa biết anh ta biết gì; tôi chỉ biết mình vừa cho anh ta thấy các con số ấy có ý nghĩa.

Ngoài cửa kính lớn, dòng xe cộ trên đường Cao Thắng vẫn hối hả ngược xuôi trong buổi chiều tà của Sài Gòn. Bóng dáng của Bảo đã biến mất hoàn toàn sau dòng người đông đúc, nhưng tập tài liệu trên bàn giống như một chiếc bẫy đã sập xuống, để lại đúng phản ứng hoang mang mà người dựng bẫy muốn nhìn thấy từ tôi.

0