Chương 30: Quyền Giữ Nút Phát
Phòng trọ mười tám mét vuông nóng hầm hập như một lò bánh mì thu nhỏ giữa lòng quận 10. Chiếc quạt đứng Senko cũ kỹ quay qua quay lại sát góc tường, mỗi lần xoay sang phải lại phát ra tiếng cọc cạch do lồng sắt bị móp nhẹ cạ vào cánh nhựa. Tôi kéo chiếc ghế nhựa duy nhất trong phòng lại gần bàn học, đặt tấm ảnh chụp chiếc túi giấy có năm ô vuông lên mặt bàn gỗ ép đã bong tróc vài mảng ở mép. Bên cạnh đó là bảng sáu ô vẽ tay trên một tờ giấy A4, năm vị trí đầu tiên đã được điền kín bằng bút lông đen: `04 - 09 - 14 - 27 - 31 - 4?`. Mảnh giấy nhỏ có nét chữ nghuệch ngoạc "Đừng mua vé" của Minh nằm nép một góc dưới chân đèn học, như một dấu lặng đầy cảnh báo.
Tôi nhìn Linh đang khởi động chiếc laptop Asus. Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt mệt mỏi nhưng cực kỳ tỉnh táo của cô. Công ngồi bệt dưới sàn nhà, lưng tựa vào cạnh giường sắt, hai tay bận rộn bóc một phong bao nilon đựng chiếc tai nghe chụp tai cỡ lớn mà gã vừa mượn được từ một người quen làm dựng video.
Tôi mở lời trước, cố giữ giọng tự nhiên khi đề nghị Linh trích bản đầy đủ hai mươi bảy giây từ điện thoại sang một USB riêng rồi giao cả bản dự phòng cho tôi giữ. Tôi gọi đó là phân tán rủi ro.
Linh dừng tay trên bàn phím. Bản đầy đủ vốn nằm trong điện thoại tôi trực tiếp giữ; máy cô chỉ có bản lỗi mười hai giây và hồ sơ phân tích. Cô nhìn thẳng vào tôi, buộc tôi phân biệt giữa một bản dự phòng và một tệp rời có thể tự mở ngoài quy trình chung. Hai nơi lưu nghe có vẻ an toàn hơn một thiết bị, nhưng cũng cho phép tôi tự nghe, tự đoán số cuối rồi âm thầm mua vé. Khi ấy, thỏa thuận giữ quỹ chung không còn cách nào bảo đảm.
Tôi khựng lại. Câu đề nghị của tôi nghe qua thì rất hợp lý theo kiểu phòng hờ rủi ro công nghệ, nhưng thực chất tôi đang cố đòi hỏi một quyền hạn vượt quá những gì chúng tôi đã thống nhất từ đầu. Tôi muốn có sự chủ động. Ý nghĩ về một tấm vé số độc đắc trị giá hàng chục tỷ đồng đang nằm đâu đó trong đoạn âm thanh bị nhiễu kia làm tôi nôn nóng.
Công ngẩng đầu lên, tay vẫn cầm chiếc tai nghe to đùng:
- Hay là vầy đi Linh, chia ra đi. Kiểu như trong phim đó, mỗi đứa giữ một nửa chìa khóa kho báu. Khi nào cần mở thì cắm hai cái chìa vô cùng lúc mới mở được cái rương. Như vậy khỏi sợ ai ăn mảnh.
Linh lắc đầu, cô gập nhẹ màn hình laptop xuống một góc ba mươi độ để tránh ánh sáng phản chiếu vào mắt tôi:
Linh bác cách chia khóa. Trong thiết kế và kỹ thuật số, nhân bản tệp tùy tiện là cách nhanh nhất làm mất kiểm soát phiên bản; bản sao càng nhiều càng dễ bị sửa, gửi nhầm hoặc dùng ngoài mục đích đã thống nhất.
Cô gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ:
- Quy tắc cũ vẫn giữ nguyên. Điện thoại của anh Minh vẫn giữ bản đầy đủ hai mươi bảy giây, vì đó là thiết bị gốc chứa siêu dữ liệu. Máy của tôi chỉ lưu bản sao lỗi mười hai giây đã được lọc bớt nhiễu cùng phần phân tích metadata mà tôi đã cứu được. Mọi lần phát phần âm thanh đầy đủ phải diễn ra trực tiếp trước mặt cả ba người bằng điện thoại của anh Minh. Tuyệt đối không được ghi âm ngược lại hay lưu thành bản sao mới trên thiết bị khác.
Tôi nhìn Linh, nhận ra cô đang thiết lập một bức tường kỷ luật cực kỳ nghiêm ngặt. Tôi cố gắng đưa ra một lý lẽ khác, dùng những từ ngữ quen thuộc của một nhân viên văn phòng ba mươi tám tuổi:
- Nhưng chúng ta cần một cơ chế quản trị rủi ro rõ ràng. Quyền giám sát phải đi đôi với cơ chế phê duyệt hai chiều. Nếu không, khi có tình huống khẩn cấp xảy ra, việc thiếu linh hoạt trong vận hành dữ liệu sẽ làm chậm tiến độ kiểm chứng.
Linh giơ một ngón tay lên, ngắt lời tôi ngay giữa câu:
- Anh nói lại đi. Đừng dùng chữ quản trị.
Tôi im lặng. Tiếng quạt máy cọc cạch cạ vào lồng sắt vang lên đều đặn trong không gian chật hẹp. Mùi nhựa mới từ lớp đệm tai nghe giả da của Công mượn về bay phảng phất trong không khí, trộn lẫn với mùi mồ hôi và hơi nóng của buổi tối Sài Gòn. Trước khi bắt đầu, Linh và Công cùng đối chiếu băng niêm phong hộp giấy tờ từ tối mười chín tháng Năm. Linh ghi giờ mở vào sổ, lấy chiếc ví ra trước mặt cả hai, rồi dùng kẹp gắp mảnh "Đừng mua vé" khỏi ngăn trong cùng và đặt vào một túi nhựa trong. Chiếc ví được trả lại hộp, dán băng mới và ký giáp mép. Tôi nhìn vào năm ô số đã điền trên tờ giấy, rồi nhìn sang mảnh giấy đang nằm im trong túi bảo vệ.
Sau một lúc lâu, tôi thở dài, tựa lưng vào thành ghế nhựa:
- Tôi sợ mình sẽ nghe ra đúng thứ mình muốn nghe.
Linh nhướng mày, ánh mắt cô dịu đi một chút nhưng vẫn giữ vẻ dò xét:
- Sợ cái gì? Năm số đã rõ ràng rồi, chỉ thiếu một số cuối cùng. Người ta sắp trúng số thường vui chứ sao lại sợ?
- Tôi sợ mình sẽ tự lừa dối bản thân - tôi nói, giọng thấp xuống - Năm ô đã đủ rồi, ô cuối cùng vẫn còn trống. Điện thoại chứa bản đầy đủ vốn đã ở trong tay tôi; thứ đang ngăn tôi nghe lén là quy trình cả nhóm cùng giữ. Nếu có thêm một tệp rời để tự mở, tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi sẽ ngồi nghe đi nghe lại nó hàng trăm lần mỗi đêm. Rồi từ những tiếng xè xè, tiếng nhiễu của máy xay, tôi sẽ tự suy diễn ra một âm tiết theo ý mình muốn. Tôi sẽ nghe ra đúng con số mà tôi đang hy vọng nó xuất hiện, chứ không phải con số thực tế mà Minh đã nói.
Tôi ngừng lại một chút để lấy hơi, cái nóng của phòng trọ làm cổ họng tôi khô khốc:
- Rồi tôi sẽ tự thuyết phục mình rằng đó là kết quả đúng. Tôi sẽ gom hết tiền bạc, thậm chí đi vay mượn để mua hết tất cả các phương án có thể để phủ sai số, tự bảo đó là hành động thận trọng của một người đầu tư. Tôi sợ mình không vượt qua được cái bẫy đó. Mảnh giấy "Đừng mua vé" kia không phải viết ra cho vui. Người viết ra nó chắc chắn đã hiểu rất rõ cái cảm giác nôn nóng muốn đốt cháy giai đoạn này.
Linh nhìn tôi chăm chú. Cô không vội vã cắt lời như mọi khi. Cô kéo chiếc ghế gỗ nhỏ của mình lại gần bàn hơn, khoanh hai tay trước ngực:
- Nỗi sợ đó của anh... nó bắt đầu từ lúc anh nhìn thấy tấm vé số này, hay là từ trước đó nữa?
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ phòng trọ, nơi những ánh đèn đường quận 10 hắt lên những mảng tường loang lổ của con hẻm nhỏ. Ký ức của năm 2040, cuộc đời của một gã nhân viên văn phòng ba mươi tám tuổi thất bại, hiện lên rõ mồn một.
- Từ trước đó rất lâu rồi - tôi nói, giọng đều đều như đang kể chuyện của một người khác - Ở đời cũ của tôi, tôi đã dành rất nhiều năm chỉ để chờ đợi. Đi làm công ăn lương, nhìn thấy những vấn đề trong công việc, nhìn thấy những thứ cần phải thay đổi hay sửa chữa ngay lập tức, nhưng tôi luôn trì hoãn. Tôi tự bảo mình rằng những việc nhỏ nhặt đó không đáng để tốn sức. Tôi luôn mong chờ một cơ hội lớn, một sự kiện đổi đời nào đó sẽ xuất hiện, xóa sạch mọi khoản nợ và làm cho tất cả những lựa chọn nhỏ nhặt hàng ngày trở nên vô nghĩa. Tôi đã sống mười mấy năm bằng cái tư duy chờ đợi đó.
Tôi quay lại nhìn Linh:
- Và bây giờ, kỳ xổ số tháng bảy này đang kéo đúng cái thói quen tệ hại đó quay trở lại. Nó làm tôi nghĩ rằng chỉ cần có được sáu con số này, tôi sẽ không cần phải lo lắng về việc đóng học phí, không cần phải chạy đôn chạy đáo làm thêm, không cần phải học cách quản lý chi tiêu nữa. Nếu tôi tự nắm giữ nút phát đoạn âm thanh đó, tôi sẽ đầu độc chính mình bằng niềm tin vào một lối đi tắt.
Căn phòng trọ chìm vào sự im lặng. Công dừng việc loay hoay với chiếc tai nghe, gã nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên, có lẽ gã chưa bao giờ nghe thằng bạn thân của mình nói những lời nghiêm túc và có phần tự trào đến thế.
Linh khẽ thở ra. Cô đặt hai tay lên đùi, tư thế ngồi của cô thẳng thắn và dứt khoát:
- Tôi không hứa là tôi sẽ ngăn được anh trong mọi quyết định sai lầm. Nếu anh muốn điên cuồng gom tiền mua vé số, đó là quyền của anh, tôi không có tư cách pháp lý nào để cản. Nhưng nếu anh muốn tôi tiếp tục đồng hành và dùng kỹ năng của tôi để khôi phục dữ liệu âm thanh này, chúng ta phải có những giới hạn rõ ràng.
Cô chỉ vào chiếc điện thoại Oppo cũ của tôi đang đặt trên bàn:
- Thứ nhất, điện thoại và bản đầy đủ hai mươi bảy giây do anh giữ. Anh chỉ được phép phát nó khi có mặt tôi và ít nhất một người chứng kiến là anh Công. Thứ hai, mỗi lần chúng ta phân tích, tôi sẽ cắm cáp kết nối trực tiếp luồng âm thanh từ điện thoại của anh vào phần mềm trên máy tôi để chạy bộ lọc thời gian thực. Tôi sẽ tắt hoàn toàn chức năng ghi âm của phần mềm và không lưu lại bất kỳ dữ liệu đệm nào trên ổ cứng.
Linh mở một trang giấy trắng trong cuốn sổ tay rồi đặt cây bút bi lên trên:
- Thứ ba, mọi kết luận sau khi phân tích phải được ghi rõ nguồn gốc lẫn mức độ chắc chắn. Điều kiện cuối cùng: tôi sẽ lập tức dừng hỗ trợ khôi phục nếu anh đi vay tiền, gom tiền từ bà Tư hoặc tự ý mua vé số theo kiểu bao lô để phủ sai số. Tôi không muốn dính líu đến một con bạc khát nước.
Tôi nhìn những điều kiện Linh đưa ra. Đó là một hệ thống kỷ luật tự nguyện để giữ cả nhóm khỏi bị lòng tham cuốn trôi.
- Được. Nhưng tôi cũng muốn có giới hạn cho chính cô.
Tôi kéo tờ giấy trắng về phía mình.
- Cô không được tự xóa bản, không được giấu kết quả đã kiểm chứng. Nếu cô dừng hỗ trợ, cô phải nói rõ lý do.
Linh đọc lại từng dòng rồi gật đầu.
- Tôi đồng ý. Tôi có quyền dừng hỗ trợ, không có quyền sửa lịch sử dữ liệu.
Công giơ tay như đang họp tổ dân phố.
- Tui ký làm đại diện hiện trường được không?
Linh viết tên gã ở cuối trang.
- Tôi ghi anh Công, có mặt.
Gã nhìn chức danh vừa bị cắt còn hai chữ, buồn đúng ba giây rồi vẫn ký. Tờ thỏa thuận được lập thành một bản duy nhất và chụp lại cho nhóm. Điện thoại có tệp đầy đủ hai mươi bảy giây tiếp tục do tôi giữ. Laptop Linh chỉ giữ bản lỗi mười hai giây cùng ảnh metadata đã cứu. Mỗi lần phát phải có Linh và ít nhất một người chứng kiến. Phần mềm nhận luồng trực tiếp, tắt ghi và không lưu bộ đệm. Kết luận phải ghi cả nguồn lẫn mức chắc chắn.
Công đặt bộ chuyển âm thanh mượn từ người quen lên bàn. Thiết bị chỉ có một đường ra tai nghe, không có bộ nhớ và không nhận tín hiệu ngược vào điện thoại. Tôi bật chế độ máy bay, tắt đồng bộ tự động rồi đặt máy giữa ba người.
Linh mở phần mềm giám sát trực tiếp. Cô cho chúng tôi xem mục ghi âm đang tắt và thư mục tạm trống. Công dùng điện thoại của gã quay liên tục màn hình thiết lập, từ lúc cắm bộ chuyển cho tới khi cửa sổ sóng âm hiện lên.
- Bắt đầu phát - Linh nói.
Tôi bấm nút trên điện thoại. Mười hai giây đầu là phần cả nhóm đã nghe nhiều lần: tiếng quán, tiếng máy xay và giọng Minh bị cắt thành những mảng ngắn. Khi thanh thời gian đi qua giới hạn của bản sao lỗi, cả ba cùng im.
Gần cuối bản nháp, tiếng `bốn` hiện lên sau một lớp nhiễu dày. Ngay phía sau nó còn một âm ngắn. Phần đuôi đủ tách khỏi tiếng máy để chứng minh Minh chưa dừng ở chữ `bốn`.
Linh ra hiệu phát lại đúng một lần. Cô đánh dấu thời gian trên giấy, không lưu điểm đánh dấu vào phần mềm.
- Có âm phía sau. Vậy không phải bốn mươi?
Tôi nhìn sang Linh.
- Nhịp này không khớp `bốn mươi`. Nhưng mới chỉ được loại 40 ở mức sơ bộ.
Linh ghi mức chắc chắn bằng bút chì.
Công đeo tai nghe, nghe lượt thứ ba rồi nhăn mặt.
- Còn bốn lăm? Tui không nghe cái đuôi kéo dài kiểu chữ lăm.
Linh cho phát mẫu đối chiếu ngắn do chính chúng tôi đọc trực tiếp, không ghi lại. Dấu kết trong tệp không có nhịp kéo hơi giống `lăm`. Cô gạch 40 và 45 khỏi cột phương án bằng nét chì, rồi ghi chữ *tạm* ngay bên cạnh.
Tôi nhìn vào 42 lâu hơn các số còn lại. Cảm giác quen mắt bật lên nhanh đến mức tay tôi đã với về phía bút.
Linh đặt bàn tay che bảng.
- Bốn mươi và bốn lăm tạm rời bảng. Bốn số còn lại chưa ai được thích trước.
- Tôi chỉ định ghi một ứng viên thôi.
- Anh đang định ghi đúng thứ anh muốn nghe.
Tôi rút tay về. Đoạn âm hiện tại chưa phân biệt được 41, 42, 43 hay 44. Hai phương án vừa bị hạ cũng cần nguồn tốt hơn để xác nhận việc loại bỏ. Tờ thỏa thuận mới đã làm đúng việc đầu tiên của nó: chặn tôi ngay trước khi một cảm giác quen biến thành kết luận.
Linh mở ảnh bảng thuộc tính đã chụp từ tệp gốc. Cạnh vùng thời gian cuối có một mốc liên quan tới Hạt Mây. Cô đặt nó bên ảnh đồng hồ quầy và khung hình máy xay trong bản quay màn hình ba mươi tám giây.
- Camera quán không có tiếng, nhưng hình còn nhịp máy xay và vị trí miệng của Minh. Nếu xin được bản hình dài hơn, ít nén hơn, mình có thể đồng bộ nó với luồng âm từ điện thoại.
Linh đặt hai ảnh cạnh nhau.
Tôi tắt màn hình điện thoại. Linh kiểm tra thư mục tạm lần nữa, còn Công kết thúc video quay thiết lập. Không có tệp âm thanh mới nào được lưu.
Chúng tôi niêm lại cổng kết nối bằng một mẩu băng keo giấy có chữ ký của cả ba. Việc tiếp theo của tôi không phải nghe lén thêm một lần. Tôi phải hoàn thành các buổi nghiệm thu, gom đủ khoản học phí đã hứa và giữ nguyên quỹ cứu dữ liệu. Sau đó cả nhóm mới quay lại xin chị Hạnh mở bản hình rõ hơn.
Trong tai tôi, chữ `bốn` vẫn còn một âm ngắn bám phía sau. Nó đủ làm 40 và 45 tạm rời bảng, nhưng chưa đủ gọi tên đáp án. Linh chỉ vào dấu thời gian đã chép trên giấy. Con đường kế tiếp dẫn trở lại Hạt Mây, qua một bản hình rõ hơn và vẫn hoàn toàn không có tiếng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.