Chương 120: Vẫn Hết Tiền Trà Sữa
Tiếng tủ lạnh mới chạy êm ru, không còn những tiếng cạch cạch rung bần bật mỗi khi ngắt điện như chiếc Sanyo đời cũ mà tôi từng phải chêm gạch dưới chân đế. Chiếc tủ lạnh inverter màu xám bạc đứng im lìm trong góc căn phòng mười tám mét vuông. Nơi này không còn là phòng ngủ chật chội của hai đứa sinh viên nghèo nữa. Chúng tôi đã cải tạo nó thành phòng lưu trữ hồ sơ và là nơi hướng dẫn nghiệp vụ cho các điều phối viên mới của Hẻm Gần. Mảng tường vàng cũ kỹ ngày xưa đã được sơn lại bằng màu xanh thương hiệu của công ty, nhưng cái gờ cửa sổ bằng gỗ bị mối gặm một góc thì Linh quyết định giữ nguyên. Cô ấy bảo giữ lại để mỗi lần có ai trong ban điều hành muốn vung tay quá trán, nhìn vào vết mòn đó là tự khắc biết thu vén chi tiêu.
Tôi ngồi trước chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi, lật xem báo cáo vận hành tuần cuối cùng của năm 2040. Hẻm Gần bây giờ không còn chạy bằng những cuộc gọi hotline thủ công hay những tờ giấy ghi chú viết tay của Công nữa. Hệ thống đã có giao diện quản lý cục bộ cho từng cụm hẻm, kết nối trực tiếp các hộ kinh doanh nhỏ với đội ngũ shipper chuyên nghiệp của từng khu vực. Nhưng nguyên tắc cốt lõi chưa từng thay đổi. Dữ liệu phải rõ ràng, tiền nong được đối soát vào mỗi chiều thứ Sáu. Mọi đơn giao trễ hoặc sai món đều có biên bản ghi người chịu trách nhiệm và hạn bồi hoàn.
Tiếng bước chân thịch thịch quen thuộc vang lên từ phía cầu thang gỗ. Công bước vào phòng, ném chiếc mũ bảo hiểm có in logo Hẻm Gần lên chiếc tủ hồ sơ. Cậu ta nay đã ngoài ba mươi sáu, cái bụng có phần hơi tròn trịa hơn thời chạy xe Wave tàu đi giao cơm hộp, nhưng cái tính bắng nhắng thì vẫn y nguyên. Trên ngực áo cậu ta vẫn đeo chiếc thẻ nhựa ghi chức danh tự phong dài ngoằng: "Trưởng ban Điều phối Vận hành Thực địa Cấp cao".
Công vừa nói vừa với chai nước trên bàn, tu một hơi dài:
- Minh, tuyến hẻm ba trăm đường Thành Thái đang sửa cống, nước ngập nửa bánh xe điện rồi. Tụi nhỏ phải đi vòng qua hẻm bốn trăm năm hai. Tao đã cập nhật tuyến tạm thời, mày nhớ duyệt phụ cấp xăng mùa mưa cho tụi nó nha.
Tôi gật đầu, kéo tập hồ sơ điện tử qua để ký số:
- Ký rồi đó. Nhớ nhắc tụi nhỏ chạy chậm thôi, an toàn là trên hết. Đơn trễ mười lăm phút thì mình nhắn tin xin lỗi khách trước, đừng để đứa nào vì vội mà té xe.
Linh bước vào ngay sau đó. Cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, tóc búi cao, tay ôm một tập hồ sơ in thử các mẫu quảng cáo mới cho chiến dịch Tết. Linh đặt tập giấy xuống trước mặt tôi, chỉ ngón tay vào dòng chữ tiêu đề: "Hẻm Gần - Giao nhanh mọi ngách nhỏ".
Linh vẫn nghiêm như thời mới giữ phần kiểm soát thương hiệu:
- Anh Minh, câu này chưa ổn. Chúng ta không giao nhanh nhất, chỉ giao đúng hẹn và giữ nguyên trạng món ăn. Anh sửa thành "Hẻm Gần - Giao đúng hẹn, vẹn nguyên món ngon" rồi cập nhật file để em gửi nhà in.
Tôi mỉm cười, sửa câu chữ theo ý cô. Linh đứng bên cạnh, đặt một tay lên vai tôi. Trong mười bốn năm qua, chúng tôi kết hôn và cùng đưa Hẻm Gần qua nhiều đợt biến động của thị trường giao nhận. Cô cùng tôi tạo dựng từng ngày hiện tại, không nhận nhiệm vụ giữ hộ ký ức cũ.
Tôi đi xuống lầu để kiểm tra khu vực sân trước tiệm tạp hóa. Khoảng sân nhỏ ngày xưa nay đã được lót gạch men sạch sẽ, nhưng tiệm tạp hóa của bà Tư thì vẫn nằm đó. Bà Tư năm nay đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc phơ như cước. Cái quầy gỗ bán tạp hóa và vé số của bà đã được chúng tôi thuê thợ đóng lại thấp hơn một chút, lắp thêm cái đệm tựa lưng để bà ngồi bán cho đỡ mỏi gối. Bà không bao giờ can thiệp vào chuyện kinh doanh lớn của công ty, nhưng bà luôn là người đầu tiên phát hiện ra những chi tiết nhỏ nhặt nhất mà chúng tôi bỏ qua.
Bà Tư thấy tôi đi xuống liền gọi giật giọng:
- Thằng Minh kia! Mày kêu tụi thiết kế xuống đây tao biểu. Bảng giá nước ngọt mới dán chữ nhỏ xíu như kiến bò, mấy ông già bà cả trong hẻm đọc bằng niềm tin à? Kêu tụi nó in lại chữ to gấp đôi cho tao.
Tôi cười xòa, cúi đầu nhận lỗi:
- Dạ, con nghe rồi bà Tư. Chiều nay con bắt tụi nó sửa liền.
Bà Tư tuy lớn tuổi nhưng vẫn là người giám sát thực tế nhất của Hẻm Gần tại khu vực này. Mọi phản hồi của bà về thói quen của người dân trong hẻm luôn có giá trị hơn bất kỳ bảng khảo sát thị trường nào mà các công ty nghiên cứu gửi đến. Tôi quay trở lại văn phòng nhỏ ở tầng trệt. Một cậu nhân viên trẻ tuổi mới vào thử việc đang cẩn thận xếp các tập hồ sơ đối soát cũ vào tủ lưu trữ. Cậu ta nhìn thấy tôi bước vào, ngập ngừng một lát rồi hỏi:
- Anh Minh ơi, em nghe mấy anh shipper lớn tuổi kể lại ngày xưa công ty mình khởi nghiệp từ một tờ vé số trúng độc đắc đúng không anh?
Tôi dừng chân bên chiếc két sắt lưu trữ hồ sơ quan trọng. Tôi mở khóa két, nhìn vào những tập tài liệu được xếp ngăn nắp bên trong. Ở đó có một ngăn riêng chứa hồ sơ mang tên "Nguyễn Văn Tùng" và những giấy tờ tùy thân, học bạ cũ của Nguyễn Hoàng Minh từ trước ngày mười hai tháng năm năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu. Đó là những mảnh ghép của một phần đời đã qua, được lưu giữ như một sự thật lịch sử đã tạo nên tôi của ngày hôm nay, chứ không phải một danh tính pháp lý cần phải tranh chấp hay chối bỏ.
Tôi ôn tồn trả lời cậu nhân viên trẻ:
- Tiền thưởng từ tờ vé chỉ là vốn khởi đầu có giới hạn. Nếu ngày đó tụi anh dùng nó để mua khách hay bù lỗ cho kế hoạch sai, Hẻm Gần đã dẹp từ năm đầu. Công ty sống đến hôm nay nhờ quy trình giao nhận, niềm tin của chủ quán và công chạy xe mỗi ngày của anh em shipper.
Cậu nhân viên gật gù rồi tiếp tục công việc của mình. Tôi đứng im lặng nhìn ngăn kéo két sắt. Tôi thử lục tìm lại trong trí óc mình sáu con số độc đắc của kỳ Mega 6/45 năm xưa. Trí não tôi hoàn toàn trống rỗng. Những con số từng khiến tôi mất ngủ suốt nhiều tháng trời vào năm 2026 giờ đây đã biến mất không để lại một dấu vết nào. Tôi chỉ còn nhớ chắc chắn con số đầu tiên bắt đầu bằng 04. Những con số phía sau chỉ là những khoảng trống không hình thù, không âm thanh.
Chúng vẫn còn nguyên trong cái két này, in đủ sáu số trên tờ vé đã bấm lỗ nằm giữa tập chứng từ, và cả trong bản ghi âm đã lọc. Tôi không mở ra dò. Sáu con số ấy nằm trong hồ sơ chứ không còn nằm trong đầu tôi, và tôi để yên như vậy. Cái tôi còn nhớ là cuộc họp căng thẳng của ba đứa trong căn phòng trọ nóng bức, tờ giấy ghi chú "Đừng mua vé" của Minh và những lần Linh thẳng tay gạt bỏ các đề xuất trợ giá vô lý của tôi.
Chiều muộn, nắng Sài Gòn nhạt dần trên những mái tôn. Tôi quyết định đi bộ ra quán trà sữa ở đầu hẻm để mua nước cho cả nhóm trong văn phòng nghỉ ngơi sau ca trực. Con hẻm quận 10 vẫn tấp nập tiếng xe máy, tiếng trẻ con nô đùa và mùi thơm của những món ăn chiều từ các quán cơm, quán hủ tiếu gõ. Đi ngang qua quầy bán vé số Vietlott quen thuộc ở góc đường, tôi dừng chân lại. Người bán vé số là một người đàn ông trung niên quen mặt. Tôi rút ví, quyết định mua một tờ vé số kỷ niệm bằng tiền cá nhân của mình trước hạn bán của kỳ quay trong ngày.
Tôi không cố gắng nhớ lại bất kỳ dãy số nào trong quá khứ. Tôi chọn các con số dựa trên ngày sinh của Linh, của Công, ngày tôi tỉnh lại ở phòng trọ và một vài con số ngẫu nhiên khác. Tôi cầm tờ vé số bỏ vào túi áo, hoàn toàn không biết kết quả của kỳ quay tối nay sẽ ra sao.
Tôi mang túi trà sữa trở lại văn phòng. Mọi người đang nghỉ quanh chiếc bàn gỗ lớn. Tôi đặt các ly xuống và phát cho từng người. Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn, đèn đường trong hẻm bật lên từng chặng một. Đến giờ công bố kết quả sau kỳ quay buổi tối, tôi lấy điện thoại dò tờ vé mua lúc chiều. Kết quả hiện lên trên màn hình. Tờ vé số của tôi trùng được ba con số, trúng một giải nhỏ trị giá ba mươi nghìn đồng. Số tiền này xấp xỉ vừa đủ để trả cho một ly trà sữa cơ bản trong túi nước tôi vừa mua.
Linh nhìn tôi, khóe môi hơi cong:
- Anh trúng bao nhiêu?
Tôi cười, vẫy tờ vé trước mặt cô:
- Đủ trả một ly trà sữa nếu không ai thêm topping.
Công nghe thấy thế liền giơ chiếc ly của mình lên:
- Ủa vậy hả? Ly tui thêm sẵn hai loại topping rồi nha: trân châu đen với thạch củ năng. Vậy là tiền giải chưa kịp bù đã thiếu tiếp, đúng truyền thống rồi đó anh Minh!
Tôi lắc đầu cười khổ:
- Tên trên vé là Nguyễn Hoàng Minh. Người nhớ chuyện này vẫn là tôi. Vậy là đủ bù lại tiền một ly cơ bản rồi.
Linh bật cười, cô đi tới ngăn tủ kéo, lấy ra cuốn sổ da cũ kỹ - cuốn "nhật ký hành vi bất thường của Nguyễn Hoàng Minh" đã đi cùng chúng tôi suốt mười bốn năm qua. Cô lật đến trang giấy trắng cuối cùng, đặt bút viết một dòng chữ nắn nót: "Năm 2040, mua vé kỷ niệm, trúng đủ tiền trà sữa rồi vẫn hết vì đồng đội."
Cô đẩy cuốn sổ và cây bút bi về phía tôi. Tôi cầm bút, ký tên "Nguyễn Hoàng Minh" ngay dưới dòng chữ của cô một cách dứt khoát. Trách nhiệm với cuộc đời này, với cái tên này đã thay thế hoàn toàn cho nhu cầu phân định xem ai mới là người thật hơn trong cuộc hành trình xuyên thời gian năm xưa.
Tôi đi lên căn phòng trọ mười tám mét vuông ở tầng trên. Tôi mở chiếc hộp nhỏ đặt trên kệ sách, đặt bản sao của tờ vé mua lúc chiều và vừa dò ra giải nhỏ tối nay cạnh mảnh giấy ố vàng ghi dòng chữ "Đừng mua vé" của Minh ngày trước. Hai mảnh giấy nằm im lìm cạnh nhau, không cần thêm bất kỳ lời giải thích siêu nhiên nào nữa.
Tiếng Công gọi lớn từ dưới sân cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi:
- Minh ơi! Xuống đây phụ khiêng thùng đá coi! Với lại mua thiếu một cái ống hút rồi nè!
Tôi nhìn tờ hóa đơn trà sữa vượt quá tiền trúng giải trong tay, mỉm cười rồi bước nhanh xuống cầu thang để mang nước cho mọi người. Linh đã đứng chờ sẵn ở chân cầu thang, tay cầm cuốn sổ da đóng lại, nụ cười của cô ấy ấm áp dưới ánh đèn đêm hắt vào từ con hẻm Sài Gòn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.