Trúng Số Vẫn Hết Tiền Trà Sữa

Chương 54: Cuộc Gặp Giấu Trong Lịch

Đăng: 31/07/2026 01:11 2,784 từ 1 lượt đọc

Tôi đến quán cà phê sớm hơn giờ hẹn gần hai mươi phút. Phòng kính ở tầng lửng nhìn thẳng xuống cửa ra vào, đủ để tôi thấy người đến nhưng không bị khách ngoài sảnh nghe chuyện. Tôi chọn chiếc bàn sát vách, đặt điện thoại úp bên tay phải và tự nhắc mình rằng nghe một đề nghị không đồng nghĩa với ký.

Lời tự nhắc nghe hợp lý, nhưng không xóa được việc Linh đã phát hiện cuộc hẹn trên lịch chung. Tôi vẫn không quay về báo trước. Khi có một cơ hội lớn, tôi muốn tự tay nắm lấy nó thay vì chia sẻ quyền kiểm soát cho người khác.

Giấy hợp đồng khô và sắc cạnh dưới đầu ngón tay khi tôi rút tập tài liệu nháp Bảo đã gửi qua email ra xem lại. Tôi lướt qua những dòng chữ in nhỏ, lòng vẫn ngổn ngang.

Đúng bảy giờ kém năm phút, Bảo xuất hiện ở đầu cầu thang. Anh ta không mặc những bộ vest quá trang trọng như lần trước, thay vào đó là một chiếc áo sơ mi xanh nhạt vuốt nếp phẳng phiu và quần tây tối màu. Trên tay anh ta là một chiếc cặp da mỏng màu nâu sẫm. Bảo đưa mắt quét qua một lượt rồi nhanh chóng nhận ra tôi ở góc phòng kính. Anh ta mỉm cười, bước tới kéo ghế ngồi đối diện.

- Cậu Minh đến sớm thế.

Bảo nói, đặt chiếc cặp da lên bàn và vẫy tay gọi nhân viên phục vụ để gọi một ly trà nóng.

- Đi đường có bị mưa không?

- Dạ hơi lâm râm thôi anh.

Tôi trả lời, cất chiếc điện thoại vào túi quần.

- Anh Bảo đúng giờ quá.

Bảo bật khóa chiếc cặp da, tiếng tách nhỏ vang lên gọn lẹ. Anh ta rút ra ba tập tài liệu được kẹp trong những bìa lá nhựa màu xanh lá cây khác nhau, xếp ngay ngắn trước mặt tôi.

- Tôi thích sự rõ ràng.

Bảo vừa nói và đẩy tập tài liệu đầu tiên về phía tôi.

- Đây là dự thảo hợp đồng tư vấn tài sản cá nhân. Còn đây là sơ đồ phân bổ dòng tiền đề xuất dựa trên những thông tin cơ bản tôi có được về cậu. Và cuối cùng là hồ sơ một dự án thử nghiệm nhỏ mà tôi nghĩ cậu sẽ hứng thú.

Tôi nhìn ba tập tài liệu, chưa vội mở ra. Bảo tựa lưng vào ghế nhựa giả mây, đan hai bàn tay vào nhau rồi nhìn thẳng vào mắt tôi bằng một ánh mắt đầy kinh nghiệm.

- Cậu Minh này, tôi biết hiện tại cậu đang phải chịu rất nhiều áp lực.

Bảo bắt đầu bằng một giọng điệu ôn tồn nhưng từng câu chữ đều đánh trúng vào những gì tôi đang trải qua.

- Gia đình cậu ở quê bắt đầu nghe ngóng được vài tin đồn, dù chưa rõ ràng nhưng họ sẽ sớm gọi điện hỏi thăm hoặc cần những khoản hỗ trợ lớn. Những người bạn học cũ, những người quen từ đằng đông đằng tây bỗng dưng xuất hiện với những dự án vẽ ra trên giấy để xin vốn đầu tư. Hàng xóm trong con hẻm nhỏ ở quận 10 thì xầm xì mỗi khi cậu đi qua. Trong khi đó, người bạn cùng phòng của cậu, cô Linh, lại phản đối hầu như mọi ý định chi tiêu hay đầu tư của cậu. Còn cậu bạn shipper tên Công thì quá bộc trực, đôi khi chỉ một vài câu nói vô tình cũng có thể làm lộ thông tin ra ngoài.

Tôi khựng lại một nhịp. Những điều Bảo nói hoàn toàn chính xác với thực tế đời sống của tôi trong những ngày qua. Những thông tin ấy có thể suy ra bằng cách quan sát các quan hệ xã hội quanh tôi. Tuy vậy, cách Bảo xếp chúng thành một danh sách áp lực có hệ thống khiến tôi cảm thấy mọi hành động của mình đều bị đặt dưới kính hiển vi.

Bảo nhấp một ngụm trà nóng, khói bốc lên làm mờ đi một phần gọng kính cận của anh ta. Anh ta đặt tách xuống, rồi hỏi thêm một câu bằng giọng điệu rất tự nhiên, như thể vừa nhớ ra:

- Hôm gặp nhau ở quán trong hẻm, cậu có mượn máy tôi để tải tệp báo cáo. Tôi không đụng vào tài khoản của cậu, nhưng phiên đăng nhập vẫn còn nguyên trên máy cả buổi tối. Tôi có rà lại lịch sử tìm kiếm hai tháng gần nhất. Tại sao một sinh viên ngành mỹ thuật ứng dụng lại đọc kỹ đến vậy về thủ tục nhận thưởng độc đắc, và tra cả sơ đồ những con hẻm thông nhau ở quận mười?

Tôi khựng lại. Chiếc laptop hôm ấy, mười lăm phút tôi quên đăng xuất, và mấy ngày im lặng vừa đủ để anh ta ngồi rà hết. Bảo không hỏi ngay tại quán hôm đó, anh ta đợi tới lúc có tôi ngồi đối diện với một tập hợp đồng trước mặt.

- Hôm đó anh ký cam kết xong còn nói mình chỉ quan tâm hiệu quả mô hình vận hành.

- Tôi quan tâm cả việc khách hàng của mình đang chuẩn bị cho chuyện gì.

Bảo đáp, không né tránh.

- Cậu không cần trả lời. Nhưng cậu nên biết là nó nằm ở đó, và tôi không phải người duy nhất biết cách nhìn một cái máy tính.

Tôi không trả lời một chữ nào. Tôi ghi lại trong đầu đúng hai điều: lần sau không mượn máy của ai, và tối nay về phải báo cho Linh.

- Cậu đang phải trả giá bằng chính thời gian và sự yên bình của mình cho mỗi lời xin tiền hay mỗi lời đề nghị hợp tác.

Bảo nói tiếp, ngón tay gõ nhẹ lên tập tài liệu đầu tiên.

- Khi cậu có tiền, người ta không nhìn cậu như một người bạn nữa, người ta nhìn cậu như một cái máy rút tiền tự động. Nếu cậu tự mình từ chối, cậu sẽ đóng vai kẻ phản diện, kẻ giàu có quên bạn bè. Đó là lý do tại sao những người có tài sản lớn luôn cần một đầu mối quản lý chuyên nghiệp. Một đơn vị trung gian sẽ đứng ra làm bộ lọc. Mọi lời đề nghị hùn vốn, mọi dự án khởi nghiệp hay thậm chí là những lời hỏi mượn tiền từ người thân đều sẽ được gửi về đầu mối này để thẩm định theo các tiêu chí kỹ thuật. Cậu chỉ cần nói "tôi đã giao toàn bộ quỹ cho công ty quản lý quyết định theo hợp đồng", thế là xong. Cậu vẫn giữ được mối quan hệ, còn việc từ chối đã có chúng tôi lo.

Tôi kéo tập hợp đồng tư vấn về phía mình, lật từng trang. Lời đề xuất của Bảo nghe qua rất có lý và đánh trúng vào tâm lý muốn trốn tránh những xung đột đời thường của tôi. Nhưng khi mắt tôi lướt qua các điều khoản pháp lý, những năm tháng làm nhân viên văn phòng phải xử lý các hợp đồng thương mại ở năm 2040 lập tức cảnh báo tôi.

Quyền ủy thác được ghi trong dự thảo này quá rộng. Mặc dù mức phí tư vấn ban đầu Bảo đưa ra rất thấp, gần như chỉ mang tính tượng trưng, nhưng bên dưới lại cài cắm những điều khoản mở đường cho các dịch vụ quản lý tài sản chuyên sâu ở giai đoạn sau.

Tôi rút chiếc bút bi từ túi áo ra, không ngần ngại gạch một đường dài lên điều khoản cho phép bên tư vấn đại diện ký kết các thỏa thuận ghi nhớ ban đầu. Tôi tiếp tục gạch bỏ quyền truy cập thông tin tài khoản ngân hàng để "tiện theo dõi số dư" và quyền liên hệ trực tiếp với người thân của tôi để xác minh các khoản yêu cầu hỗ trợ gia đình.

- Đầu mối quản lý không được phép ký thay tôi trong bất kỳ trường hợp nào.

Tôi vừa gạch vừa nói, giọng lạnh lùng.

- Các anh cũng không được quyền truy cập tài khoản ngân hàng hay tự ý liên hệ với gia đình tôi dưới danh nghĩa đại diện của tôi. Mọi giao dịch và thông tin liên lạc vẫn phải đi qua tôi trước.

Bảo nhìn những vệt mực xanh gạch chéo trên trang giấy trắng, gương mặt anh ta không hề lộ vẻ khó chịu. Ngược lại, anh ta khẽ gật đầu, như thể đã lường trước được phản ứng này của tôi.

- Cậu Minh rất cẩn thận, điều đó tốt cho một người mới sở hữu tài sản lớn.

Bảo nói, giọng vẫn giữ được sự điềm tĩnh.

- Chúng ta có thể điều chỉnh các điều khoản này trong bản chính thức. Tôi không ép cậu ký hôm nay. Nhưng cậu có bao giờ tự hỏi vì sao cậu đề phòng tôi đến thế, trong khi lại dễ dàng giao toàn quyền quyết định tài chính cho cô Linh, một người bạn cùng phòng không có ràng buộc pháp lý?

Câu hỏi của Bảo làm tôi im lặng. Tôi đặt chiếc bút bi xuống mặt bàn kính.

- Linh là cộng sự của tôi.

Tôi trả lời, cố gắng giữ cho giọng mình không bị dao động.

- Cô ấy giúp tôi giữ kỷ luật chi tiêu từ ngày tôi có một khoản thu bất thường. Nếu không có Linh, có lẽ tôi đã ném tiền vào những dự án vô bổ rồi.

Bảo bật cười nhẹ, tiếng cười khô khốc vang lên trong căn phòng kính lạnh ngắt.

- Cô ấy bảo vệ tiền của cậu, hay cô ấy đang bảo vệ vai trò kiểm soát của cô ấy đối với cậu?

Bảo hỏi ngược lại, ánh mắt anh ta xoáy sâu vào tôi.

- Cậu tin Linh vì cô ấy luôn đúng, hay vì cậu sợ rằng nếu tự mình đưa ra quyết định mà không có cô ấy duyệt, cậu sẽ lại phạm sai lầm như trước đây?

Câu hỏi của Bảo chạm đúng vào nỗi sợ thầm kính nhất của tôi kể từ khi tỉnh dậy ở năm 2026. Dù tôi mang linh hồn của một người ba mươi tám tuổi từ tương lai, nhưng những thất bại liên tiếp trong cuộc sống cũ đã bào mòn sự tự tin của tôi. Tôi sợ mình sẽ lại đưa ra những lựa chọn sai lầm, sợ rằng mình sẽ làm mất đi số tiền xương máu này và quay trở lại cảnh nghèo túng của năm 2040. Việc để Linh nắm quyền phản đối giống như một tấm lưới an toàn giúp tôi trốn tránh trách nhiệm tự quyết định cuộc đời mình.

Tôi nhìn ly cà phê sữa đá đã tan bớt đá, những giọt nước đọng bên ngoài thành ly chảy xuống mặt bàn tạo thành một vệt nước nhỏ.

- Tôi tới đây gặp anh.

Tôi chậm rãi nói, thừa nhận lý do thực sự mà tôi luôn cố che giấu.

- Vì tôi muốn có một người có chuyên môn nói với tôi rằng những quyết định của tôi không phải lúc nào cũng sai. Tôi mệt mỏi với việc mỗi lần đưa ra một ý tưởng kinh doanh hay một khoản chi tiêu, phản ứng đầu tiên tôi nhận được luôn là sự nghi ngờ và phản đối từ người sống cùng phòng. Tôi muốn làm chủ tài sản của mình, chứ không muốn mỗi lần dùng tiền đều phải trải qua cảm giác như đang đi xin phép.

Bảo gật đầu, vẻ mặt đầy thấu hiểu. Anh ta đẩy tập tài liệu thứ ba về phía tôi.

- Tôi hiểu cảm giác đó. Đó là lý do tôi chuẩn bị hồ sơ này cho cậu. Đây không phải là một dự án đầu tư tài chính vĩ mô, mà là một thử nghiệm thực tế dựa trên chính hệ sinh thái mà cậu đang quen thuộc.

Tôi mở tập tài liệu thứ ba ra. Đó là hồ sơ về một thử nghiệm gom đơn hàng giữa vài cửa hàng tạp hóa nhỏ và một nhóm shipper tự do chạy theo tuyến cố định tại khu vực quận 10. Trên các trang giấy có bản sao ý kiến xác nhận nhu cầu của ba chủ cửa hàng nhỏ. Bảng tính dự trù mười lăm triệu đồng cho một tháng vận hành, nhưng đó mới là đề xuất của Bảo, chưa phải khoản nhóm tôi duyệt. Con số ấy vượt xa trần Quỹ thử nghiệm mà nhóm dự tính khóa cứng, nên nếu có làm thì cũng buộc phải cắt nhỏ ra thành từng phép thử ngắn, khóa hạn mức từng đợt và tách hẳn khỏi Quỹ an toàn.

Hồ sơ được chuẩn bị rất thực tế, có số liệu khảo sát rõ ràng chứ không phải là những lời hứa hẹn suông trên giấy như dự án của nhóm Hoàng hôm qua. Tôi lướt qua các điều khoản hợp tác, nhận thấy đây là một cơ hội tốt để kiểm tra năng lực vận hành của Công và khả năng kết nối thực địa của nhóm mà không phải gánh chịu rủi ro quá lớn.

- Tôi sẽ không ký hợp đồng quản lý tài sản tổng thể với anh lúc này.

Tôi nói dứt khoát, đẩy tập dự thảo hợp đồng đầu tiên lại phía Bảo.

- Nhưng tôi sẽ nhận bản đề xuất thử nghiệm gom đơn này về để thảo luận với nhóm. Tôi yêu cầu mọi khoản vốn góp, dữ liệu khách hàng và điều kiện dừng dự án nếu có rủi ro phải được viết thành một phụ lục riêng biệt, do tôi và Linh cùng ký duyệt.

Bảo không lộ vẻ thất vọng khi bị từ chối hợp đồng lớn. Anh ta thu lại tập dự thảo bị tôi gạch xóa, cất vào cặp da.

- Được thôi, cậu Minh. Việc bắt đầu bằng một dự án nhỏ luôn là bước đi khôn ngoan.

Bảo vừa nói vừa đứng lên, cài lại nút áo sơ mi.

- Nhưng cậu nên nhớ một điều. Nếu cô Linh tiếp tục giữ bảng ngân sách lẫn toàn bộ tài sản như biểu tượng quyền lực trong phòng trọ, cậu sẽ không biết quyết định nào thực sự là của mình. Cậu sẽ mãi là một sinh viên đứng sau lưng người khác.

Tôi chưa kịp trả lời thì một bóng người dừng ngoài vách kính.

Tôi quay đầu lại. Linh đứng ở hành lang trong chiếc áo khoác mỏng màu xám, mái tóc còn vương vài hạt mưa. Một tay cô cầm bản in lịch hẹn, tay kia giữ quai túi trước bụng. Qua lớp kính, cô nhìn thấy hợp đồng bị gạch, hồ sơ thử nghiệm và Bảo đang đứng cạnh bàn.

Cánh cửa kính mở ra. Hơi lạnh trong phòng tràn ra hành lang, làm góc tờ lịch trên tay Linh rung nhẹ.

- Anh nói tiếp đi. Tôi nghe được đúng đoạn cần nghe rồi.

Bảo không chào cô, cũng không giải thích. Anh ta cài khóa cặp da, đặt hóa đơn cà phê cạnh ly trà rồi nhìn sang tôi như nhường phần còn lại cho chủ tài sản tự xử lý.

Tôi đứng lên, cầm bản đề xuất thử nghiệm. Tập hợp đồng quản lý vẫn nằm phía Bảo, với ba điều khoản bị gạch đậm. Tôi không ký gì, nhưng điều đó bỗng nhỏ hơn nhiều so với cuộc hẹn đã bị giấu.

- Linh, tôi nhận hồ sơ về để cả nhóm kiểm tra. Hợp đồng quản lý tôi đã từ chối.

Linh nhìn tập giấy trong tay tôi, rồi nhìn qua vết mực trên bản hợp đồng.

- Anh chưa ký không làm cuộc hẹn bớt giấu.

Cô đặt bản in lịch hẹn xuống bàn. Ô ghi chú dành cho nhóm vẫn trống, đúng như lúc cô đưa điện thoại cho tôi xem dưới quầy bà Tư.

Bảo khoác cặp lên vai. Trước khi rời phòng kính, anh ta chỉ nói hồ sơ thử nghiệm có thể giữ lại đến sáng hôm sau. Cánh cửa khép lại sau lưng anh ta, để tiếng muỗng chạm ly ngoài sảnh lọt vào thành từng nhịp mỏng.

Linh không hỏi Bảo một câu nào. Cô gom bảng ngân sách đang kẹp sau bản lịch, đặt nó trước mặt tôi.

- Từ tối nay, bảng ngân sách sẽ không còn nằm trong tay em nữa.

0