Chương 112: Câu Cảnh Báo Gửi Cho Chính Mình
Buổi sáng ở quận 10 bắt đầu bằng tiếng còi xe máy dồn dập dội vào con hẻm nhỏ và mùi mỡ hành thơm nức từ xe bánh mì đầu ngõ. Dưới mái hiên tôn của tiệm tạp hóa bà Tư, chiếc bàn nhựa màu đỏ thường ngày dùng để bày mấy lốc sữa hộp đã được dọn dẹp sạch sẽ. Thay vào đó là một tấm bìa carton phẳng phiu, cắt ra từ thùng mì tôm chạy dọc theo mặt bàn gỗ ép. Linh dùng bốn chiếc kẹp giấy màu đen để cố định bốn góc tấm bìa carton. Trên tay cô là một tập hồ sơ in sẵn, gồm các ảnh chụp màn hình metadata, các biên nhận học phí cũ của trường đại học, và cuốn sổ tay bìa da đen của Minh.
Tôi ngồi trên chiếc ghế súp nhựa, hai tay khoanh trước ngực, nhìn Linh sắp xếp từng mảnh giấy theo một trật tự nghiêm ngặt. Thảo ngồi đối diện, chiếc túi xách cá nhân đặt sát đùi, ngón tay cô thỉnh thoảng lại chạm vào mép túi nhựa trong suốt chứa trang giấy bị xé. Công vừa đi giao chuyến hàng sớm về, mồ hôi còn nhễ nhại trên trán, liền kéo ghế ngồi sà xuống cạnh tôi.
- Hôm nay chơi trò phá án hả mọi người?
Công hỏi, mắt nhìn chăm chăm vào tấm bìa carton.
- Cần tui ghi chép gì không?
Linh không ngẩng đầu lên, cô chỉ tay vào đống giấy tờ.
- Việc của ông là ngồi yên và không được chạm tay vào khi chưa có yêu cầu. Chúng ta cần xếp mọi thứ theo đúng mốc thời gian thực tế được tạo ra, không xếp theo mức độ ly kỳ của câu chuyện.
Công gật gù, nhưng tay vẫn ngứa ngáy. Anh chìa tay về phía tờ vé số Mega 6/45 đã bấm lỗ đang để ở góc bàn, định nhặt nó đặt vào vị trí đầu tiên bên trái tấm bìa, ngay dưới nhãn ghi ngày mười hai tháng năm.
Bà Tư từ trong nhà đi ra, tay cầm theo một xấp băng keo giấy và chiếc bút lông dầu màu xanh. Thấy bàn tay Công còn cách tờ vé số chừng một gang, bà liền dùng chiếc quạt nan gõ nhẹ vào mu bàn tay anh một cái bốp.
- Thằng kia, lộn chỗ rồi. Tờ vé đó tới tháng bảy mới mua, sao mày dám nhét nó vô hồi tháng năm? Để yên đó cho con Linh nó làm. Mày mà làm xáo trộn lên là tao bắt mày bao cả đám ăn sáng đó nghe chưa.
Công rụt tay lại, gãi đầu cười trừ:
- Con thấy nó ghi số của ngày mười hai tháng năm nên tưởng đặt đó là đúng chứ.
- Đó là ngày thằng Minh ghi chép, còn tờ vé này được in ra từ máy của tao vào tháng bảy.
Bà Tư đặt cuộn băng keo xuống bàn, giọng bà rổn rảng.
- Phải ghi nhãn rõ ràng vô. Để tao viết cho.
Bà Tư dùng bút lông dầu viết chữ "VÉ SỐ THÁNG BẢY" lên một đoạn băng keo giấy rồi dán đè lên góc tờ vé số đã bấm lỗ. Linh gật đầu đồng ý với cách phân loại của bà Tư. Cô bắt đầu đặt các tệp in metadata lên tấm bìa carton theo thứ tự từ trái qua phải.
Dòng thời gian dần hiện rõ trên nền giấy nâu của tấm bìa carton. Mốc đầu tiên là mười chín giờ bốn mươi phút ngày mười một tháng năm năm 2026, lúc bản thu thô bắt đầu chạy ở chế độ liên tục và chỉ bắt được tiếng máy photocopy, chuông cửa với câu rao của bà Tư. Linh kẻ mốc này thành một vạch dài vắt qua nửa đêm, ghi bên dưới rằng phần có tiếng nói của Minh nằm sau không giờ ngày mười hai. Mốc thứ hai là một giờ mười bốn phút tám giây ngày mười hai tháng năm, thời điểm tệp nháp hai mươi bảy giây được lưu trên điện thoại của Minh. Mốc thứ ba là tám giờ sáng ngày mười hai tháng năm, khi tôi tỉnh lại và nhìn thấy dòng chữ viết tay trên bàn học.
Tôi nhìn vào khoảng cách giữa mốc thứ hai và mốc thứ ba. Có một khoảng trống thời gian ngắn ngủi của cơ thể này trước khi có sự thay đổi ý thức.
- Nhìn vào đây đi.
Linh gõ ngón trỏ xuống mốc một giờ sáng.
- Minh ghi lại sáu con số trước khi tạo ra bản nháp âm thanh. Cậu ấy không chọn cách cất giấu nó một mình. Cậu ấy chia nhỏ thông tin. Bản ghi âm được gửi cho tôi qua tài khoản đám mây dùng chung của phòng trọ. Trang cuối của cuốn sổ tay được gửi cho Thảo. Còn cuốn sổ tay thì để lại trên bàn cho người tiếp theo.
Tôi tì cằm lên tay, suy ngẫm về phát hiện này.
- Nghĩa là cậu ấy đã lường trước việc mình không còn giữ được sự tỉnh táo, hoặc sẽ có một người khác thay thế cậu ấy sử dụng cơ thể này.
Tôi nói.
Giọng tôi trầm xuống.
- Việc phân tán thông tin này khiến cho bất kỳ ai, kể cả bản thân Minh nếu lúc đó bị lòng tham che mờ mắt, cũng không thể một mình đi mua vé số ngay lập tức.
- Đúng vậy.
Linh tiếp lời.
- Để có được đầy đủ thông tin về ngày quay, dãy số và cách thức nhận thưởng, người đang sử dụng cơ thể phải đi tìm tôi để lấy file ghi âm, và tìm Thảo để lấy trang cuối. Đó là một cơ chế tự kiềm chế cực kỳ chặt chẽ.
Tôi chỉ vào tờ giấy in dòng chữ "Đừng mua vé" được đặt ngay cạnh dãy số 04 - 14.
- Nhưng vẫn có một nghịch lý. Tại sao một mặt cậu ấy ghi lại sáu con số rất chi tiết, mặt khác lại viết một lời cảnh báo rõ ràng là đừng mua vé? Nếu đã cấm mua, thì ghi lại số để làm gì?
Linh không trả lời ngay. Cô mở cuốn nhật ký hành vi của Minh mà cô đã ghi chép trong suốt những tháng qua, lật đến trang ghi nhận những ngày đầu tiên của tháng năm. Cô đặt nó cạnh biên nhận đóng học phí tạm thời của trường đại học.
- Minh liên tục tự kiểm tra hành vi của bản thân.
Linh chỉ vào các dòng chữ nhỏ.
- Cậu ấy ghi lại số tiền nợ, những lần đi làm thêm trễ giờ ở quán Hạt Mây và cả những lần đứng tần ngần trước tiệm tạp hóa của bà Tư. Cậu ấy không muốn xóa bỏ cơ hội đổi đời này. Cậu ấy biết sáu con số đó có thể giải quyết được đống nợ nần và giúp gia đình vượt qua khó khăn. Nhưng cậu ấy sợ sự tự tin tuyệt đối của mình khi có quá nhiều tiền trong tay mà không có năng lực quản lý.
Bà Tư khoanh tay đứng nhìn, bà khẽ tặc lưỡi:
- Cái thằng này bình thường lầm lì ít nói, vậy mà cái đầu nó nghĩ xa dữ thần. Nó biết tính nó hay sĩ diện, có tiền vô là dễ làm càn nên nó mới tự khóa tay khóa chân mình lại như vậy. Biết sợ mình làm bậy thì chia chìa khóa ra cho người khác giữ. Cách này thực tế đó chứ.
- Kể cả người tỉnh dậy với gương mặt của cậu ấy cũng phải tuân theo luật chơi này.
Tôi tự trào, nhìn vào lòng bàn tay mình.
- Nếu ngày đó tôi không tôn trọng kỷ luật tài chính của Linh, không nhờ Công chạy việc thực địa và tự ý dùng tiền thưởng để đầu tư vô tội vạ, có lẽ chúng ta đã trắng tay từ lâu rồi.
Linh nhìn tôi, ánh mắt cô nghiêm nghị nhưng không còn sự nghi ngờ gay gắt như những ngày đầu.
- Tờ vé số trúng giải độc đắc vào tháng bảy không phải là chiến thắng riêng của trí nhớ năm 2040 của anh. Nó tồn tại và mang lại tiền thưởng là vì Minh đã ghi lại dãy số, tôi đã kiểm chứng ngày quay thực tế. Công đã chạy đi mua đúng giờ, và cả nhóm chúng ta đã thống nhất giới hạn chỉ mua đúng một vé duy nhất. Nếu thiếu bất kỳ một mắt xích nào, hoặc nếu anh tự ý đi mua một mình từ sớm, dòng thời gian có thể đã lệch đi hướng khác và tờ vé đó chỉ là một tờ giấy lộn.
Tôi gật đầu thừa nhận. Sự thật hiển hiện trên tấm bìa carton trước mặt. Những con số không tự nhiên mang lại sự giàu có. Chính quy trình kiểm soát xung quanh nó mới giữ cho chúng tôi không bị cuốn trôi.
- Vậy câu "Đừng mua vé" nên được hiểu theo nghĩa hẹp hơn.
Tôi nói.
- Cậu ấy không cấm việc mua vé để giải quyết bế tắc tài chính. Cậu ấy cấm việc mua vé một mình rồi sử dụng tiền theo thói quen tự tin tuyệt đối của một cá nhân đơn độc.
Thảo lúc này mới lên tiếng, giọng cô nhẹ nhàng nhưng rõ ràng:
- Minh luôn sợ sự cô đơn khi đưa ra các quyết định lớn. Cậu ấy từng nói với tôi rằng, khi một người có quá nhiều tiền mà không ai dám cản họ nữa, đó là lúc họ bắt đầu đi vào con đường tự hủy hoại. Lời cảnh báo đó là dành cho chính cậu ấy, và cũng là dành cho anh.
Công nãy giờ chăm chú nghe, bỗng nhiên anh chỉ tay vào bìa sau của cuốn sổ tay da đen đang nằm trên bàn. Phần bìa da này hơi phồng lên một chút so với bình thường, mép giấy bồi bên trong có dấu vết bị bong tróc nhẹ do độ ẩm của phòng trọ.
- Ủa, cái bìa sau này hình như có nhét cái gì bên trong nè.
Công nói, nhưng anh rụt tay lại trước khi đầu ngón tay chạm vào lớp giấy bồi. Anh chỉ chỏ ngón trỏ cách mặt bìa chừng một đốt tay.
- Có cái khe hở ở mép dưới nè Linh. Tui không đụng đâu. Bà coi đi.
Linh gật đầu ghi nhận. Cô kéo cuốn sổ về phía mình, không mở ngay.
- Ông báo đúng việc. Vật chứng gốc thì tôi mở, và mở phải có người làm chứng.
Cô gọi Thảo ngồi sát lại một bên, gọi bà Tư đứng bên kia bàn. Cô đeo đôi găng vải mỏng vẫn để trong hộp chứng từ, chụp ảnh mặt bìa sau khi còn nguyên, đọc to số hiệu cuốn sổ rồi mới dùng một cây que nhựa dẹt tách lớp giấy bồi dọc theo khe hở có sẵn. Tiếng giấy bồi khô khốc bong ra vang lên trong không gian yên tĩnh của tiệm tạp hóa. Từ bên trong lớp lót bìa, Linh rút ra một tờ giấy khổ A5 được gấp làm tư, màu giấy đã hơi ngả vàng và có mùi hồ dán cũ.
Linh chụp thêm hai ảnh tờ giấy lúc còn gấp, rồi ghi vào biên bản: ngày giờ mở, tên cuốn sổ, vị trí khe hở, người mở là cô, người chứng kiến là Thảo và bà Tư, người phát hiện là Công. Bà Tư ký tên bằng nét chữ run run của người hiếm khi cầm bút, Thảo ký bên dưới.
- Rồi, giờ mở ra coi được chưa? Công sốt ruột.
- Được. Linh đáp, rồi cẩn thận mở tờ giấy ra trên mặt bàn carton.
Đó là một bảng kế hoạch được viết tay bằng mực xanh, nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát của Minh. Tiêu đề của bảng kế hoạch ghi rõ: "Dự án phát triển hệ sinh thái cửa hàng nhỏ quận 10". Bên dưới là các mục chi tiết về việc xây dựng dịch vụ thiết kế menu cho các quán ăn trong hẻm. Gom đơn giao hàng cục bộ để giảm chi phí vận chuyển cho khách, và hỗ trợ các tiệm tạp hóa nhỏ chuyển đổi số lượng hàng tồn kho.
Tuy nhiên, toàn bộ bảng kế hoạch này đã bị gạch chéo bằng một đường bút mực đỏ rất đậm. Đường gạch kéo dài từ góc trên bên trái xuống góc dưới bên phải tờ giấy, thể hiện một sự dứt khoát đến lạnh lùng. Ngay cạnh đường gạch đỏ đó, Minh viết một dòng chữ ngắn bằng bút mực đen: "nền tảng voucher, tăng nhanh".
Tôi nhìn chằm chằm vào bảng kế hoạch bị gạch bỏ. Những dòng chữ viết về việc gom đơn giao hàng cục bộ, tối ưu hóa tuyến đường hẻm trong bán kính một cây số rưỡi, và liên kết với các quán ăn như tiệm cơm cô Lan hay tiệm tạp hóa bà Tư.
- Đây chính là những gì chúng ta đang làm với Hẻm Gần.
Tôi thốt lên, cảm giác kinh ngạc chạy dọc sống lưng.
- Minh đã từng nghĩ ra mô hình này từ trước khi tôi tỉnh lại. Cậu ấy đã lên kế hoạch rất chi tiết cho nó.
- Nhưng cậu ấy đã gạch bỏ nó.
Linh chỉ vào đường mực đỏ.
- Hãy nhìn dòng chữ bên cạnh đi. Cậu ấy đã chọn con đường khác trong lịch sử cũ.
Tôi đặt bảng kế hoạch cạnh quy trình Hẻm Gần đang dùng. Những nét đầu tiên về dịch vụ menu, gom giao và hỗ trợ cửa hàng nhỏ mang dấu tay của Minh. Phần phí, quyền dữ liệu và cách đối soát hiện tại lại được sửa sau nhiều tháng Linh kiểm chứng từ, Công chạy tuyến và các chủ quán phản hồi. Tờ giấy cho thấy một nền móng bị bỏ dở, chứ không trao toàn bộ công lao hiện tại cho riêng ai.
Thảo vẫn giữ túi hồ sơ sát bên người. Cô xác nhận đường gạch đỏ xuất hiện trong phần ký ức lịch sử cũ mà Minh đã ghi lại, nhưng chưa lấy trang giấy bị xé ra.
- Trang cuối ghi lý do cậu ấy đổi hướng và nhắc đến một hồ sơ bị loại. Tôi chưa giao nó hôm nay. Trước hết, mọi người phải ghi nhận đúng nguồn gốc của dự án đang vận hành.
Tôi mở một trang mới trong sổ biên bản. Dưới mục nguồn gốc Hẻm Gần, tôi ghi phần phác thảo ban đầu thuộc Nguyễn Hoàng Minh. Tôi ghi tiếp phần quy trình tuyến do Công và đội giao hàng thử ngoài đường, phần kiểm soát phí và quyền dữ liệu do Linh thiết lập, cùng các chỉnh sửa đến từ chủ quán. Việc công nhận ấy không cần chờ bí ẩn được giải hết.
Công chỉ tay xin xem mặt sau, Linh lật tờ kế hoạch lại giúp anh. Ở góc dưới có một mã hồ sơ viết bằng mực xanh, chỉ còn nguyên phần đầu và hai chữ số cuối. Thảo lấy túi nhựa trong suốt ra, đặt trang bị xé bên cạnh mà không mở niêm phong. Mã viết sát mép trang khớp từng ký tự với mã trên bảng kế hoạch.
Hai mảnh giấy nằm nối nhau trên tấm carton. Đường rách và mã hồ sơ xác nhận trang Thảo giữ là phần tiếp theo trực tiếp của kế hoạch bị gạch. Lý do đổi hướng vẫn ở sau lớp nhựa niêm phong, nhưng từ sáng hôm ấy, Hẻm Gần đã có một biên bản nguồn gốc không thể bị viết lại theo trí nhớ của riêng tôi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.