Chương 47: Sáu Con Số Trên Bàn
Tiếng đế giày da nện xuống nền gạch bông của quán cà phê đột ngột dừng lại. Tôi vừa thu sáu trang giấy loang lổ vệt bút dạ quang vào một góc bàn, định bụng sẽ nhét nhanh vào ba lô, thì bóng người cao gầy của Bảo đã xuất hiện trở lại bên cạnh bàn gỗ.
Theo phản xạ tự nhiên của một kẻ đang giấu giếm, tôi úp ngược xấp tài liệu xuống mặt bàn. Động tác quá nhanh khiến mép giấy mỏng quẹt qua vũng nước đá tan chảy từ ly cà phê, để lại một vệt sũng nước màu nâu nhạt.
Bảo nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi đang đè chặt lên xấp giấy. Anh ta không tỏ ra ngạc nhiên, cũng không cười cợt. Anh ta chỉ cúi xuống, nhặt chiếc bút máy bằng kim loại nằm khuất dưới chân bàn ăn, sau đó thong thả dùng hai ngón tay kẹp lấy góc tập tài liệu của tôi, xoay ngược nó lại về đúng chiều thẳng đứng.
- Tài liệu để đọc. Úp xuống thì số liệu cũng không đổi.
Bảo nói, giọng anh ta trầm và đều, vừa đủ để không thu hút sự chú ý của nhân viên quán đang lau dọn bàn bên cạnh.
Tôi thu tay về, cố gắng giữ cho cơ mặt không bị căng cứng:
- Anh quên đồ à?
- Tôi để quên bút.
Bảo cài chiếc bút máy vào túi áo sơ mi trước ngực, nhưng anh ta không có ý định rời đi ngay. Anh ta kéo nhẹ chiếc ghế gỗ đối diện ra một chút, chỉ đứng vịn tay vào thành ghế chứ không ngồi xuống.
- Với lại, tôi muốn xem thử cậu có đọc hết phần phân tích về các hộ kinh doanh cá thể ở trang cuối không. Đó là phần tôi tâm đắc nhất khi khảo sát khu vực quận mười này.
Tôi nhìn sáu trang giấy đang nằm phơi ra dưới ánh đèn neon. Các con số 04, 09, 14, 27, 31 và 42 vẫn nằm đó, nổi bật dưới vệt màu vàng chanh. Đầu ngón tay tôi vẫn còn cảm giác hơi ẩm từ mép giấy bị ướt. Tôi ngước lên, thẳng thừng vào mắt anh ta:
- Sáu số này là tình cờ?
Bảo khẽ lắc đầu, khóe môi anh ta hơi nhếch lên thành một đường cong rất nhẹ:
- Không. Tôi chọn thứ cần khách hàng chú ý. Phần đáng hỏi là vì sao anh chú ý mạnh hơn tôi dự tính.
Tôi siết chặt quai đeo ba lô dưới gầm bàn. Sự bình tĩnh của Bảo khiến tôi có cảm giác mình đang đứng trước một tấm gương hai chiều, nơi anh ta nhìn rõ từng biểu cảm nhỏ nhất trên mặt tôi. Còn tôi chỉ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu đầy bối rối của chính mình. Sự chênh lệch về tuổi tác và kinh nghiệm đối phó với những tình huống thương lượng kiểu này đang hiển hiện rõ ràng. Năm hai mươi hai tuổi của Nguyễn Hoàng Minh chưa từng chuẩn bị cho những cuộc đấu trí mà mỗi con số đều là một cái bẫy tâm lý.
- Anh muốn nói gì thì nói thẳng đi.
Tôi nói, giọng thấp xuống.
- Đừng chơi trò đố chữ với tôi.
Bảo buông tay khỏi thành ghế, anh ta lật trang đầu tiên của tập tài liệu lên. Ngón tay trỏ gõ nhẹ vào con số 04 được tô đậm ở phần tỷ lệ hao hụt hàng hóa.
- Con số 04 này nằm trong báo cáo khảo sát của Hiệp hội Bán lẻ năm ngoái về các tiệm tạp hóa gia đình tại khu vực nội thành. Tỷ lệ thất thoát trung bình do quản lý kho kém là bốn phần trăm. Đây là số liệu thực tế, nguồn trích dẫn nằm ở cuối trang. Cậu có thể lên trang web của họ để đối chiếu.
Anh ta lật tiếp sang trang thứ hai, chỉ vào số 09 nằm ở cột tăng trưởng doanh thu của các quán nước mang đi.
- Con số 09 này là tỷ lệ phần trăm tăng trưởng trung bình của nhóm đồ uống không cồn trong quý trước tại khu vực quận mười. Nguồn từ báo cáo của cục thống kê thành phố.
Cứ như thế, Bảo lần lượt chỉ ra nguồn gốc của từng con số. Số 14 là mã phân nhóm ngành dịch vụ ăn uống trong danh mục đăng ký kinh doanh. Số 27 là độ tuổi trung bình của lực lượng lao động tự do tham gia giao hàng chặng cuối tại đô thị. Số 31 là phần trăm chi phí mặt bằng chiếm trong tổng doanh thu của các cửa hàng nhỏ dưới hai mươi mét vuông. Và số 42, như tôi đã thấy, là hai số cuối trong số điện thoại liên hệ của văn phòng tư vấn do Bảo làm đại diện.
Không có bất kỳ con số nào tự thân nó liên quan đến xổ số hay các kỳ quay thưởng Mega 6/45. Chúng tồn tại độc lập trong các văn bản báo cáo kinh tế vĩ mô và vi mô của thành phố.
- Tất cả đều là số liệu thật.
Bảo rút tay lại, đút vào túi quần tây.
- Nhưng trên đời này có hàng vạn số liệu. Việc tôi chọn đúng sáu con số này để đưa vào bản tóm tắt gửi cho cậu, và việc cậu nhìn vào chúng rồi lập tức úp ngược tờ giấy xuống, đó mới là phần thú vị của cuộc gặp hôm nay.
Tôi đã để phản ứng cơ thể nói thay mình. Bảo có thể chuẩn bị nhiều cách đánh dấu, hoặc chỉ chọn một tổ hợp đủ nổi bật để thăm dò. Tôi chưa biết phương pháp. Điều chắc chắn duy nhất là cú úp giấy vừa rồi đã cho anh ta thêm dữ liệu.
- Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.
Tôi cố giữ giọng mình không run lên.
- Anh muốn cái gì từ tôi?
- Tôi là người làm dịch vụ tư vấn.
Bảo nói, thái độ quay trở lại vẻ chuyên nghiệp ban đầu.
- Cái tôi muốn là một hợp đồng dài hạn. Tôi đề nghị một gói tư vấn bảo toàn tài sản với mức phí cố định hàng tháng. Rất thấp, chỉ tương đương với chi phí vận hành một văn phòng nhỏ. Tôi không yêu cầu quyền giữ tiền của cậu, không yêu cầu ăn chia phần trăm trên tổng tài sản, và càng không can thiệp vào các quyết định đầu tư cá nhân của cậu.
Tôi nhíu mày:
- Phí cố định thấp? Nghe không giống cách một chuyên gia tài chính vận hành. Anh bỏ công sức ra chỉ để lấy vài triệu đồng tiền phí dịch vụ mỗi tháng sao?
- Phí dịch vụ ban đầu chỉ là để thiết lập mối quan hệ pháp lý chính thức.
Bảo giải thích, giọng anh ta không chút vội vã.
- Khi cậu có một đơn vị tư vấn hợp pháp đứng sau, mọi giao dịch lớn của cậu sẽ được bảo vệ dưới danh nghĩa hoạt động đầu tư có tổ chức. Điều khoản ban đầu rất đơn giản: chúng tôi sẽ rà soát các rủi ro pháp lý cho cậu, kiểm tra các đề nghị góp vốn từ bên ngoài để tránh lừa đảo. Và thiết lập một danh sách các câu hỏi cần thiết trước khi cậu đặt bút ký bất kỳ giao dịch nào. Cậu có thể dùng thử dịch vụ này trong một tháng, giới hạn dữ liệu cung cấp cho chúng tôi ở mức tối thiểu, và có thể dừng hợp đồng bất cứ lúc nào mà không phải bồi thường.
Lời đề nghị của Bảo nghe qua cực kỳ hợp lý, thậm chí là quá an toàn cho tôi trong hoàn cảnh hiện tại. Nhóm của tôi - gồm tôi, Linh và Công - đang sở hữu một số tiền khổng lồ trên danh nghĩa nhưng lại hoàn toàn mù tịt về cách vận hành dòng tiền lớn trong thực tế. Chúng tôi đang phải đối phó với những rủi ro từ người quen, từ những lời mời gọi đầu tư không rõ nguồn gốc và cả những sơ hở trong việc bảo mật thông tin. Một dịch vụ tư vấn có rào chắn pháp lý rõ ràng là thứ chúng tôi đang thiếu.
Nhưng chính sự hoàn hảo đó lại làm tôi cảnh giác. Bảo quá hiểu tâm lý của một người đang lo sợ. Anh ta không ép tôi phải đưa ra quyết định ngay, cũng không đòi hỏi những quyền lợi quá lớn để tránh kích hoạt cơ chế phòng vệ của tôi. Anh ta biến việc từ chối lời đề nghị này thành một hành động có vẻ cảm tính và thiếu khôn ngoan.
- Tôi cần suy nghĩ thêm.
Tôi nói, tay gom xấp tài liệu bỏ vào ba lô. Lần này tôi không úp ngược chúng nữa mà xếp gọn gàng từng tờ một.
- Tất nhiên.
Bảo gật đầu.
- Hợp đồng chỉ có giá trị khi cả hai bên đều cảm thấy thoải mái. Số điện thoại của tôi ở trang cuối. Khi nào cậu cần một người đứng ra rà soát các điều khoản hợp tác với những bên thứ ba, cứ gọi cho tôi.
Bảo quay lưng đi thẳng ra phía cửa kính lớn của quán. Tôi ngồi lại thêm vài phút, nhìn theo bóng anh ta khuất dần sau những tán cây dầu trên đường Cao Thắng. Nắng chiều Sài Gòn hắt qua lớp kính tỏa ra những vệt sáng xiên khoai trên mặt bàn gỗ vẫn còn vệt nước loang lổ. Tôi kéo khóa ba lô, đứng dậy thanh toán tiền nước rồi dắt xe ra về.
Đường phố giờ cao điểm đông đúc và ngột ngạt. Tiếng còi xe inh ỏi tại vòng xoay Dân Chủ khiến đầu óc tôi càng thêm quay cuồng. Tôi chạy xe chầm chậm qua các con hẻm nhỏ của quận mười, cố gắng sắp xếp lại những gì vừa xảy ra. Sự xuất hiện của Bảo đã trở thành một sức ép có địa chỉ, số liệu và mức phí cụ thể. Anh ta đã đặt lên bàn một bài toán thực tế, và tôi buộc phải tìm lời giải.
Khi tôi về đến phòng trọ, trời đã sập tối. Căn phòng mười tám mét vuông vẫn mang cái không khí quen thuộc của những ngày mưa nắng thất thường: mùi mì gói. Mùi gỗ ẩm của chiếc tủ quần áo cũ và tiếng chạy rì rì của cục nóng máy lạnh gắn ngoài ban công.
Linh đang ngồi bên bàn học, lưng quay về phía cửa ra vào. Cô đang cắm cúi vẽ phác thảo đồ án tốt nghiệp trên bảng vẽ điện tử. Tiếng bút stylus gõ nhẹ lên mặt kính nghe cộc cộc đều đặn. Cô không quay lại khi nghe tiếng tôi mở cửa, chỉ khẽ dịch chuyển chiếc ghế sang một bên để nhường lối đi nhỏ hẹp giữa giường và bàn học.
Sự im lặng này là kết quả của cuộc tranh cãi về khoản học phí chiều qua. Tôi đứng ở cửa, nhìn cái lưng thẳng của Linh và cảm thấy một rào cản vô hình đang dựng lên giữa hai chúng tôi.
Tôi đi đến góc giường của mình, đặt ba lô xuống rồi lấy tập tài liệu của Bảo ra. Tôi bật chiếc đèn bàn nhỏ ở góc giường, cố gắng không để ánh sáng hắt quá nhiều sang phía Linh. Tôi mở máy tính cá nhân, bắt đầu gõ từng đường dẫn nguồn được ghi ở cuối mỗi trang tài liệu của Bảo.
Trang web của Tổng cục Thống kê, các báo cáo thị trường của các công ty khảo sát độc lập, thậm chí là các nghị định về mã ngành kinh tế của Bộ Kế hoạch và Đầu tư. Tôi đối chiếu từng số liệu một.
Đúng như Bảo đã nói, tất cả các con số đều chính xác đến từng chữ số thập phân. Tỷ lệ hao hụt bốn phần trăm của các tiệm tạp hóa quận mười là có thật. Chỉ số lạm phát ba mươi mốt phần trăm đối với chi phí mặt bằng nhỏ cũng nằm trong báo cáo dự báo kinh tế quý hai. Không có một số liệu nào bị làm giả hay chỉnh sửa để khớp với dãy số độc đắc.
Điểm đáng ngờ duy nhất chính là sự chọn lọc. Trong hàng trăm chỉ số kinh tế của bản báo cáo nguồn dài hơn năm mươi trang, Bảo đã chủ ý chọn ra đúng sáu chỉ số này để đánh dấu trên sáu trang rải trong tập tài liệu hơn ba mươi trang của mình. Đó là một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và một mục đích rõ ràng: tạo ra một sự trùng hợp có kiểm soát để thử thách thần kinh của tôi.
Tôi ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, nhìn sang phía Linh. Cô vẫn đang tập trung vào nét vẽ của mình, thỉnh thoảng lại dùng ngón tay vuốt nhẹ mái tóc ngắn ra sau tai. Tôi muốn gọi cô ấy lại, chỉ cho cô ấy xem tập tài liệu này và kể về cuộc gặp với Bảo. Tôi muốn nghe những phân tích sắc sảo và thực tế của cô ấy để kéo tôi ra khỏi mớ bòng bong này.
Nhưng khi ánh mắt tôi chạm vào bảng ngân sách chung treo trên bức tường cạnh cửa ra vào, tôi khựng lại. Trên tờ giấy A4 kẻ bảng chi tiêu cho tuần tới, ở ô đồng duyệt các khoản chi ngoài định mức, chữ ký của Linh đã bị chính cô gạch một đường mực đen dứt khoát. Tên tôi vẫn nằm nguyên ở ô bên cạnh, không ai đụng vào. Dưới phần bị gạch là một dòng chữ nhỏ viết bằng bút chì: "Tạm dừng đồng duyệt cho đến khi làm rõ quy trình".
Vết nứt từ vụ tự ý đóng học phí vẫn còn đó. Nếu bây giờ tôi đưa tập tài liệu này ra, Linh sẽ phản ứng thế nào? Cô ấy sẽ nghĩ tôi lại tiếp tục tự ý tiếp xúc với một người lạ có hành vi mờ ám mà không thông qua nhóm? Hay cô ấy sẽ cho rằng tôi đang hoang mang quá mức trước một trò lừa bịp tâm lý rẻ tiền của một gã môi giới đầu tư?
Tôi ngập ngừng, rồi chậm rãi gập màn hình máy tính lại. Tôi nhét tập tài liệu của Bảo vào ngăn kéo sâu nhất của chiếc tủ gỗ cá nhân, khóa lại bằng chiếc chìa khóa nhỏ mà tôi luôn mang theo bên mình. Sự trì hoãn này có thể không phải là cách giải quyết tốt nhất, nhưng trong hoàn cảnh lòng tin của nhóm đang bị lung lay, tôi không muốn đưa thêm một biến số chưa rõ ràng vào giữa chúng tôi.
Tôi lấy điện thoại ra, mở danh bạ và tìm đến số điện thoại của Bảo được in ở trang cuối tập tài liệu. Tôi soạn một tin nhắn ngắn, báo rằng nhóm chưa có nhu cầu dùng dịch vụ tư vấn bên ngoài và yêu cầu anh ta không tiếp cận các thành viên khác.
Tôi nhấn nút gửi. Tin nhắn đi kèm với một cảm giác nặng nề trong lồng ngực. Tôi hy vọng ranh giới này đủ rõ ràng để Bảo biết đường dừng lại.
Chưa đầy hai phút sau, điện thoại trên tay tôi rung lên. Một tin nhắn phản hồi từ số của Bảo xuất hiện trên màn hình khóa, đè lên bức ảnh nền mặc định cũ kỹ của chiếc điện thoại mà Minh từng dùng.
Tôi mở tin nhắn. Bảo không chào hỏi hay giải thích. Anh ta nói Linh đang giữ quá nhiều quyền kiểm soát đối với số tiền mang tên Nguyễn Hoàng Minh, rồi nhắc tôi phân biệt cộng tác với phụ thuộc.
Tôi ngồi lặng đi trên góc giường tối. Tiếng bút stylus của Linh vẫn gõ cộc cộc đều đặn vào mặt kính vẽ, âm thanh nhỏ nhặt ấy bỗng trở nên rõ mồn một trong căn phòng trọ chật hẹp. Tôi đọc đi đọc lại câu nói của Bảo, ngón tay tôi dừng lại rất lâu trên nút chuyển tiếp tin nhắn cho Linh. Nhưng cuối cùng, tôi tắt màn hình điện thoại, úp mặt máy xuống gối và giữ tin nhắn đó lại cho riêng mình.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.