Trúng Số Vẫn Hết Tiền Trà Sữa

Chương 67: Người Tỉnh Dậy Đúng Dữ Liệu

Đăng: 31/07/2026 01:11 2,520 từ 1 lượt đọc

Căn phòng dịch vụ cho thuê theo giờ nằm sâu trong con hẻm đường Thành Thái có diện tích chưa đầy mười hai mét vuông. Lớp đề-can mờ dán trên cửa kính không ngăn nổi cái nắng chiều tháng Tám của Thành phố Hồ Chí Minh hắt vào, biến không gian bên trong thành một chiếc lò hấp nhỏ. Chiếc máy lạnh gắn tường hiệu Reetech đời cũ chạy rì rì, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cạch cạch khô khốc như thể cánh quạt bên trong sắp rụng ra đến nơi. Trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ công nghiệp ép sát tường, chiếc laptop Dell của Bảo đang cắm sạc tỏa ra mùi nhựa nóng đặc trưng khi phải xử lý các tác vụ nặng liên tục nhiều giờ.

Tôi kéo chiếc ghế xoay nhựa màu xanh ra ngồi, đối diện với Bảo. Linh ngồi ngay bên cạnh tôi, cô đặt chiếc ba lô vải ba lên đùi, hai tay giữ chặt lấy mép túi như một thói quen phòng thủ mỗi khi chuẩn bị bước vào một cuộc đối chất quan trọng. Dưới hầm xe của tòa nhà, Công đang ngồi trên chiếc xe Wave cũ, nổ máy chờ sẵn để sẵn sàng chạy đi xác minh thông tin từ các cửa hàng liên kết nếu có biến động.

Tôi mở tập hồ sơ giấy mỏng đặt lên bàn, đẩy về phía Bảo. Bên trong là một tờ giấy có ghi chép tay vài số liệu vận hành mà tôi đã chuẩn bị từ tối hôm trước. Tôi nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đối diện, cất tiếng phá vỡ sự im lặng:

- Hãng giao hàng X sẽ tăng mức chiết khấu đối với các đối tác cửa hàng tại khu vực quận mười. Mức chiết khấu sẽ lên hai mươi lăm phần trăm vào đầu tháng chín tới. Thông tin này tôi lấy từ một nguồn tin nội bộ của tổng kho bên họ. Anh thấy số liệu này có khớp với mô hình dự báo của anh không?

Bảo không vội trả lời. Anh ta dùng ngón tay đẩy nhẹ gọng kính cận lên sống mũi, nhìn lướt qua dòng chữ viết tay của tôi rồi gật đầu nhẹ:

- Hoàn toàn khớp. Xu hướng thắt chặt chiết khấu để bù đắp chi phí vận hành mùa mưa là điều các hãng lớn luôn làm. Mô hình của tôi cũng cho ra kết quả tương tự.

Tôi không thay đổi sắc mặt, lật sang trang tiếp theo của tập hồ sơ, nơi có một dòng số liệu khác được viết bằng một màu mực khác:

- Nhưng thực ra tôi vừa nhận được đính chính cách đây một tiếng. Hãng X không tăng chiết khấu, họ quyết định giảm xuống còn mười lăm phần trăm để cạnh tranh trực tiếp với các ứng dụng mới đang đổ bộ vào thị trường quận mười. Anh nghĩ sao?

Bảo khựng lại một nhịp rất nhỏ, ngón tay anh ta gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ hai cái trước khi trả lời bằng giọng đều đều:

- Việc giảm chiết khấu này thực chất là một bước đi chiến thuật ngắn hạn. Họ chấp nhận bù lỗ để dọn đường cho một thương vụ sáp nhập lớn hơn ở quý sau. Mô hình của tôi đã tính đến biến số này; nó nằm trong kịch bản dự phòng số hai.

Tôi tựa lưng vào ghế, mỉm cười nhẹ rồi đưa ra thông tin cuối cùng:

- Và đây là thông tin chính thức từ thông cáo báo chí thử nghiệm mà tôi mới nhận được trên đường tới đây. Hãng X giữ nguyên chiết khấu cũ, nhưng sẽ áp dụng một khoản phí cố định hai nghìn đồng trên mỗi đơn đối với người mua để hỗ trợ shipper. Ba phiên bản khác nhau. Anh vừa xác nhận cả ba.

Bảo im lặng. Tiếng máy lạnh Reetech vẫn kêu rì rì trong không gian chật hẹp. Gương mặt anh ta không lộ ra bất kỳ sự bối rối nào của một người vừa bị bắt quả tang đang nói dối. Anh ta chỉ chậm rãi khép chiếc laptop Dell lại, tiếng cạch của bản lề nhựa vang lên khô khốc trong căn phòng lặng ngắt.

- Tôi xác nhận phản ứng của anh, không xác nhận lịch sử.

Bảo vẫn bình tĩnh.

- Mỗi lần đưa ra một giả thuyết, mắt anh đều hướng về bên trái để xem tôi có ghi chép hay không. Anh đang thử tôi bằng những thông tin không có thật.

- Đúng vậy.

Tôi khoanh tay trước ngực.

- Anh đã chọn tin vào cả ba kịch bản, miễn là chúng giúp củng cố luận điểm rằng anh biết trước mọi thứ. Bây giờ tôi muốn hỏi một chuyện khác, về một sự kiện lớn hơn nhiều.

Tôi nghiêng người tới trước, cố tình tạo ra một áp lực thị giác nhỏ:

- Vào năm hai nghìn không trăm bốn mươi, hệ thống xe buýt điện tự hành sẽ chạy dọc tuyến đường trung tâm thành phố. Hệ thống sẽ sử dụng công nghệ định vị của hãng nào? Đây là một sự kiện công nghệ công khai, ai cũng có thể đọc trên báo chí thời điểm đó. Anh có nhớ tên hãng không?

Bảo nhìn tôi, ánh mắt anh ta hơi nheo lại phía sau tròng kính dày. Sự im lặng kéo dài hơn mười giây. Chỉ có tiếng quạt gió của chiếc laptop Dell vẫn đang cố gắng tản nhiệt cho cục pin nóng ran bên trong.

- Xu hướng công nghệ tương lai luôn đi theo hướng tích hợp các giải pháp định vị nội địa để bảo đảm an ninh quốc gia.

Giọng Bảo bắt đầu thận trọng.

- Tên cụ thể của hãng công nghệ không quan trọng bằng việc hiểu dòng chảy chính sách vào thời điểm các dự án hạ tầng lớn được thông qua.

- Anh không biết.

Tôi cắt ngang, không để anh ta tiếp tục dùng thuật ngữ vĩ mô để khỏa lấp câu hỏi.

- Anh không biết tên hãng, cũng không đưa ra được mốc thời gian cụ thể của bất kỳ sự kiện nào ngoài những gì đang diễn ra ở năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu. Anh chỉ trả lời bằng xu hướng chung rồi né mọi tên riêng.

Linh lúc này mới kéo khóa ba lô, lấy ra một tập tài liệu được in ấn rõ ràng kèm theo chiếc điện thoại của cô đang mở sẵn một giao diện tin nhắn. Cô đặt chiếc điện thoại ngay cạnh tờ giấy ghi chú của tôi, màn hình hiển thị tin nhắn dự báo mà Bảo đã gửi cho tôi vào tối hôm trước.

- Đây là tin nhắn anh gửi cho Minh lúc mười giờ tối qua.

Linh chỉ vào dòng thời gian.

- Anh khẳng định hệ thống dữ liệu đã xác nhận việc các hãng lớn chuẩn bị phạt shipper giao trễ theo khung giờ cố định. Nhưng chi tiết giả này được chúng tôi viết trên giấy từ hơn chín giờ tối hôm qua, ở góc bàn cuối quán Hạt Mây, rồi chụp lưu bằng một thiết bị ngoại tuyến không đồng bộ tài khoản. Trước cuộc gặp, nó chưa từng được tìm kiếm, tải lên Drive hay gửi qua bất kỳ ứng dụng nào.

Cô lật sang một trang tài liệu khác, đó là bản in lịch sử bảo mật tài khoản Google của tôi:

- Phiên đăng nhập này được thiết lập trên một thiết bị lạ từ ngày mười lăm tháng trước. Đó là ngày Minh mượn máy tính của anh để trình bày hồ sơ năng lực của nhóm tại quán nước gần trường.

Bảo nhìn vào bản in lịch sử đăng nhập. Một dòng chữ ghi rõ địa chỉ IP và tên thiết bị trùng khớp với chiếc laptop Dell đang đặt trên bàn của anh ta.

Tôi nhìn Bảo, cảm giác giận dữ vì bị theo dõi thông tin cá nhân bắt đầu dâng lên, nhưng tôi cố gắng giữ cho giọng mình không bị run:

- Công đã xác nhận với tôi rồi. Lần đó tôi mở tài khoản cá nhân để tải tệp hồ sơ năng lực. Sau khi tắt tab trình duyệt, tôi nghĩ phiên làm việc đã tự đóng. Nhưng trình duyệt trên máy anh đã lưu cookie và duy trì đăng nhập suốt thời gian qua. Anh đã đọc lịch sử tìm kiếm của tôi.

Linh gật đầu, tiếp lời tôi:

- Chúng tôi đã kiểm tra nhật ký hoạt động của tài khoản. Thiết bị của anh chỉ truy cập lịch sử tìm kiếm và các tệp nháp trên Google Drive liên quan đến dự án giao hàng. Không có dấu vết truy cập ứng dụng ngân hàng, ví điện tử hay thông tin tài chính khác. Anh chỉ muốn biết Minh quan tâm đến từ khóa nào để chuẩn bị cho các buổi gặp.

Bảo thở dài, tháo kính và dùng vạt áo lau tròng kính rồi đeo lại. Vẻ điềm tĩnh của anh ta không còn gợi cảm giác bí ẩn. Nó giống thái độ của một chuyên gia phân tích dữ liệu khi phương pháp của mình đã bị chỉ ra.

- Tôi chưa từng nói mình là người xuyên không.

Giọng Bảo trầm xuống.

- Anh là người cần câu đó đúng để giải thích cho những gì mình đang làm.

- Anh đã dùng câu “tỉnh dậy sai thời điểm” để bẫy tôi. Anh biết tôi sẽ tự điền ý nghĩa vào đó.

- Đó là một phép thử tâm lý cơ bản.

Bảo nhìn thẳng vào tôi.

- Một người bình thường nghe câu đó sẽ nghĩ tôi nói về việc trễ hẹn hoặc mệt vì thiếu ngủ. Chỉ người đang mang sẵn một bí mật lớn, hoặc quá ám ảnh với tương lai, mới tự liên kết nó với việc thay đổi dòng thời gian. Khi anh khựng lại ở quán nước lần đó, tôi biết mình đã chạm đúng điều anh đang giấu.

Căn phòng nóng hơn khi các lời giải thích được nói ra. Mồ hôi rịn sau lưng áo sơ mi. Lúc này, tôi chỉ xác nhận được một lỗ hổng bảo mật tài khoản và khả năng phân tích phản ứng rất nhạy bén của Bảo. Chừng đó chưa đủ để giải đáp mọi nghi vấn khác về anh ta.

- Anh lấy dữ liệu tìm kiếm của tôi, kết hợp với báo cáo thị trường công khai rồi biến chúng thành những dự báo có vẻ như tiên tri để thuyết phục tôi tăng vốn. Cách làm của anh rất chuyên nghiệp, nhưng được xây dựng trên một lời nói dối.

- Tôi thừa nhận việc sử dụng phiên đăng nhập của anh là sai quy trình và vi phạm bảo mật.

Nét mặt Bảo vẫn lạnh.

- Nhưng tôi không bịa ra nhu cầu thị trường. Số liệu về lượng đơn của các quán cơm ở Bắc Hải, việc ShipNhanh chuẩn bị rút lui và danh sách shipper đang cần việc đều là dữ liệu thật do tôi cùng cộng sự thu thập thực địa suốt hai tháng.

Linh gõ ngón tay lên mặt bàn, cắt ngang lời Bảo:

- Nhưng anh đã dùng những dữ liệu đó để hướng Minh giải ngân từ Quỹ thử nghiệm theo ý mình. Anh muốn chúng tôi đổ thêm vốn trước khi kịp xây dựng một hệ thống vận hành thực tế.

- Dự án cần quy mô để sống sót.

Bảo mở lại laptop, quay màn hình về phía tôi.

- Nếu không đạt tối thiểu năm mươi đơn mỗi ngày trong tuần đầu, các cửa hàng sẽ quay lại với shipper tự do hoặc ứng dụng lớn. Tôi cần tiền của các anh để chạy chương trình hỗ trợ phí giao hàng. Đó là cách duy nhất để giữ chân họ.

Tôi cầm chiếc điện thoại của mình lên, mở phần quản lý tài khoản Google và bấm vào nút "Đăng xuất khỏi tất cả các thiết bị khác". Trên màn hình laptop của Bảo, trình duyệt Chrome lập tức tải lại và hiện ra trang yêu cầu đăng nhập mật khẩu mới.

- Tôi đã thu hồi toàn bộ quyền truy cập của anh đối với tài khoản của tôi. Từ bây giờ, anh không còn quyền xem bất kỳ thông tin cá nhân nào nữa. Phần hợp tác dựa trên quyền truy cập đó dừng tại đây.

Bảo nhìn màn hình máy tính vừa bị ngắt kết nối, rồi nhìn sang tôi. Anh ta không hề tỏ ra tức giận, chỉ nhẹ nhàng đẩy tập hồ sơ chứa năm hợp đồng đã ký với các cửa hàng ở khu vực Nguyễn Tri Phương về phía tôi.

- Anh có thể ghét phương pháp của tôi.

Giọng Bảo nhỏ nhưng rõ từng chữ.

- Nhưng cách tôi lấy dữ liệu sai không làm khách hàng biến mất. Sáng mai các đơn này vẫn phải giao. Shipper đã nhận lịch, chủ quán đã chuẩn bị nguyên liệu dựa trên cam kết của chúng ta. Anh định nói với họ thế nào?

Tôi nhìn tập hợp đồng đặt trên bàn. Những chữ ký bằng mực xanh của cô Lan, chú Ba, cô Hoa, anh Năm và chị Bảy hiển thị rõ ràng dưới ánh đèn tuýp mờ của văn phòng. Họ không quan tâm ai là người xuyên không, cũng không quan tâm đến các thuật toán dự báo của Bảo. Họ chỉ quan tâm đến việc ngày mai cơm của họ có được giao đến tay khách hàng đúng giờ hay không.

Linh nhìn tôi, ánh mắt cô lộ rõ sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. Cô biết rằng nếu chúng tôi dừng lại lúc này, toàn bộ uy tín của nhóm với các cửa hàng trong khu vực sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi dự án thực sự bắt đầu. Công vẫn đang chờ dưới hầm xe, chiếc Wave cũ của cậu ấy vẫn nổ máy đều đặn như một lời nhắc nhở về thực tế công việc mà chúng tôi đã cam kết thực hiện.

Tôi hít chậm, mùi nhựa nóng từ laptop của Bảo vẫn thoang thoảng trong không khí. Cách anh ta dựng các dự báo đã bị chỉ ra, nhưng hậu quả kinh doanh vẫn còn đó, chờ chúng tôi xử lý.

Bảo thu dọn tài liệu của mình vào chiếc cặp da, đứng dậy và chuẩn bị rời đi. Trước khi bước ra cửa, anh ta quay lại nhìn tôi lần cuối:

- Anh có thể tự xây dựng hệ thống của mình, Minh ạ. Nhưng thế giới này không vận hành bằng điều anh tưởng mình biết trước. Nó vận hành bằng những hợp đồng thực tế trên bàn kia.

Cánh cửa kính của văn phòng đóng lại với một tiếng "cạch" nhẹ. Trong phòng chỉ còn lại tôi và Linh, cùng tiếng máy lạnh Reetech vẫn đều đặn thổi ra những luồng hơi mát yếu ớt vào không gian oi bức của buổi chiều quận mười.

0