Trúng Số Vẫn Hết Tiền Trà Sữa

Chương 109: Đối Thủ Cũng Phải Trả Tiền Mặt Bằng

Đăng: 31/07/2026 01:11 2,805 từ 1 lượt đọc

Sáng ngày bốn tháng mười hai, trời quận 10 dịu mát sau cơn mưa rào đổ xuống từ đêm hôm trước. Những vũng nước nhỏ đọng lại trên mặt đường nhựa trong con hẻm dẫn vào trường đại học phản chiếu ánh nắng hanh vàng của buổi sớm. Tôi đi bộ qua những dãy nhà san sát, ngửi thấy mùi cà phê phin đậm đặc bay ra từ những quán cóc ven đường, xen lẫn tiếng lạch cạch của những chiếc xe máy cũ chở hàng buổi sớm.

Tôi hẹn gặp Bảo tại một quán cà phê nhỏ nằm khuất sau dãy cửa hàng bán đồ lưu niệm sinh viên. Quán có thiết kế đơn giản với những vách tre đan và vài bộ bàn ghế gỗ ép đã sờn màu sơn ở góc sân. Tôi chọn một vị trí sâu bên trong, mang theo bảng đối soát một trang được in gọn gàng trên giấy A4 trắng. Bảo đã ngồi đợi sẵn từ trước. Trên bàn của anh ta là một tập tài liệu dày cộp bọc trong bìa nhựa màu xanh dương, bên cạnh là chiếc laptop đang mở sẵn nhiều biểu đồ cột đầy màu sắc.

Tôi vừa ngồi xuống chiếc ghế đối diện và đặt chiếc laptop của mình lên bàn thì phát hiện ổ cắm điện âm tường ngay sát góc gỗ bị lỏng lẻo. Tôi cắm phích sạc vào, một tiếng xẹt điện nhỏ vang lên kèm theo tia lửa xanh lập lòe rồi tắt ngấm. Đèn báo trên cục sạc không sáng. Tôi thử lay nhẹ phích cắm nhưng nguồn điện vẫn hoàn toàn im lìm. Màn hình máy tính của tôi hiện lên biểu tượng viên pin chuyển sang màu đỏ kèm con số mười tám phần trăm.

Bảo nhìn sang thiết bị của tôi rồi tự kiểm tra máy của mình. Anh ta lắc đầu chỉ vào góc màn hình hiển thị mức pin còn hai mươi hai phần trăm.

- Ổ điện ở đây hỏng rồi.

Bảo nói, giọng anh ta hơi khàn do thiếu ngủ.

- Máy tôi cũng sắp sập nguồn. Chúng ta không cần dùng sạc nữa, đi thẳng vào mấy vấn đề chính luôn cho nhanh.

Tôi gật đầu, gập bớt các tab trình duyệt không cần thiết để tiết kiệm năng lượng. Cuộc nói chuyện buộc phải diễn ra nhanh chóng mà không có sự hỗ trợ của nguồn điện liên tục.

Bảo đẩy tập tài liệu dày cộp về phía tôi. Anh ta lật đến trang có biểu đồ kỹ thuật được đánh dấu bằng bút dạ quang màu vàng.

- Đây là log đối soát hệ thống của bên tôi trong ba ngày qua.

Bảo gõ ngón tay lên mặt giấy.

- Anh nhìn vào các dòng có mã bắt đầu bằng ký tự đặc biệt này đi. Nhà cung cấp phần mềm Nam Việt chưa đồng bộ xong bộ lọc mới, dẫn đến việc các đơn hàng cũ của bên tôi bị hệ thống nhận diện nhầm thành đơn của Hẻm Gần.

Tôi cầm tờ giấy đối soát một trang của mình lên, đối chiếu các mã đơn ngẫu nhiên mà Bảo vừa chỉ ra. Trên bản in của tôi, ba đơn hàng mang số hiệu tương tự cũng xuất hiện vào khung giờ cao điểm ca trưa ngày hôm trước. Sự trùng khớp về mốc thời gian và lỗi định dạng mã là hoàn toàn chính xác. Phần giao nhau giữa hai hệ thống dữ liệu là có thật, xuất phát từ việc Nam Việt sử dụng chung một lõi định vị cũ cho cả hai bên đối tác.

- Lỗi này rõ ràng đến từ phía nhà cung cấp dịch vụ trung gian.

Tôi nói, mắt vẫn nhìn vào các con số đối chiếu.

- Hệ thống của họ tự động gán nhầm định vị khi có hai đơn hàng phát sinh cùng thời điểm trong bán kính năm trăm mét.

Bảo ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào tôi:

- Đúng vậy. Vì thế tôi đề xuất hai bên cùng ký một tuyên ba chung về lỗi kỹ thuật này. Chúng ta gửi thông báo cho các cửa hàng đối tác để họ hiểu rằng đây là sự cố từ nhà cung cấp phần mềm Nam Việt, tránh việc các chủ quán nghi ngờ uy tín vận hành của chúng ta.

Tôi suy nghĩ vài giây rồi lắc đầu nhẹ:

- Việc xác nhận lỗi hệ thống thì tôi đồng ý. Tuy nhiên, biên bản này phải ghi rõ phần bồi hoàn của bên nào thì bên đó tự chịu trách nhiệm xử lý với khách hàng của mình. Hẻm Gần sẽ tự giải quyết các đơn bồi hoàn cho đối tác của chúng tôi, không gộp chung thương hiệu và không chịu trách nhiệm liên đới cho các đơn hàng của bên anh.

Bảo định nói thêm điều định nói thì một giọt nước lạnh ngắt từ chiếc máy lạnh cũ kỹ treo trên vách tre rơi thẳng xuống mép tờ giấy A4 của tôi. Nước thấm nhanh làm nhòe đi một góc chữ mực in. Tôi vội vàng kéo tập hồ sơ lùi lại.

- Bàn này dột nước rồi.

Tôi đứng lên.

- Chúng ta chuyển sang bàn khác đi.

Cả hai chúng tôi ôm máy tính và tài liệu dời sang chiếc bàn gỗ thứ hai nằm gần cửa sổ lớn trông ra con hẻm. Nhưng vừa ngồi xuống chưa đầy ba phút, một giọt nước khác lại từ đường ống dẫn phía trên nhỏ trúng vai áo khoác của Bảo. Anh ta nhíu mày, đứng dậy dọn đồ một lần nữa.

Lần này, chúng tôi phải chuyển ra chiếc bàn gỗ ngoài hiên sát vách tre, nơi có gió trời thông thoáng hơn. Đúng lúc đó, chiếc loa kéo của một cửa hàng bán quần áo đối diện bắt đầu phát một bản nhạc trẻ với âm bass đập dồn dập, tiếng nhạc lớn đến mức mặt bàn gỗ hơi rung nhẹ. Hai chúng tôi phải ghé sát đầu vào nhau, nói chuyện với âm lượng lớn hơn bình thường để người kia nghe rõ.

Trong lúc tôi đang lật giở trang tiếp theo của bản dự thảo kỹ thuật, một người phụ nữ trung niên mặc tạp dề màu xanh, chủ tiệm tạp hóa sát vách quán cà phê, bước nhanh sang phía bàn chúng tôi. Bà đứng lại ngay cạnh Bảo, khoanh tay trước ngực và nói bằng giọng khá lớn:

- Cậu Bảo ơi, tôi nhắc lại lần nữa nhé. Tiền treo băng rôn quảng cáo dịch vụ của bên cậu ở trước cửa tiệm tôi từ tháng trước vẫn chưa thấy ai qua thanh toán đâu đấy. Mấy đứa shipper mặc đồng phục của cậu cứ hẹn lần hẹn lượt mãi, tôi không để bảng đó nữa đâu.

Gương mặt Bảo thoáng chút bối rối. Anh ta vội vàng rút ví, lấy ra hai tờ một trăm nghìn đồng tiền mặt đưa cho người phụ nữ:

- Dạ, tôi xin lỗi chị. Chắc bên kế toán chưa kịp duyệt chi khoản này. Chị cầm tạm tiền mặt giúp tôi, để tôi nhắc nhở lại đội ngũ vận hành.

Người phụ nữ cầm lấy tiền, đếm kỹ lại rồi mới quay lưng đi về tiệm của mình, miệng vẫn còn lầm bầm vài câu cằn nhằn về việc làm ăn thời nay quá rườm rà giấy tờ.

Chi tiết đời thường này hiện ra ngay trước mắt tôi, lột trần những con số tăng trưởng đẹp đẽ trên các biểu đồ mà Bảo vừa trình bày lúc nãy. Những áp lực về dòng tiền mặt và chi phí vận hành thực tế tại các con hẻm quận 10 đang đè nặng lên vai đối thủ của tôi, bất chấp việc họ có nguồn vốn đầu tư lớn hơn.

Bảo đóng bớt nắp laptop xuống một góc bốn mươi lăm độ để giữ cho màn hình không ngốn quá nhiều pin. Anh ta thở dài, tựa lưng vào ghế gỗ:

- Anh thấy rồi đấy. Việc tung ra hàng loạt voucher giảm giá năm mươi phần trăm giúp chúng tôi tăng được lượt tải ứng dụng rất nhanh trong tháng đầu. Nhưng tôi chưa biến hết lượt tải đó thành tiền về đúng hạn được. Khách hàng chỉ đến vì mã khuyến mãi, khi hết chương trình ưu đãi là họ lại quay về thói quen cũ hoặc chuyển sang bên khác có giá rẻ hơn. Chi phí mặt bằng của các cửa hàng đối tác quá cao, họ không thể chờ chúng tôi đối soát tiền hàng theo tuần được nữa. Tỷ lệ hủy đơn từ phía quán ăn đang tăng lên vì họ cần tiền mặt ngay trong ngày để xoay vòng nguyên liệu.

Tôi nhìn những con số chi phí hiển thị trên màn hình pin yếu của Bảo. Tôi hiểu rằng cuộc chiến giá cả bằng voucher chỉ mang lại những con số ảo trên giấy tờ. Còn thực tế kinh doanh ở những con hẻm nhỏ này luôn đòi hỏi sự thanh khoản nhanh chóng và lòng tin trực tiếp giữa người mua và người bán.

- Khách hàng ở khu vực này rất thực tế.

Tôi nói.

- Họ không uống trà sữa dựa trên các biểu đồ tăng trưởng của anh. Nếu shipper không giao đúng giờ và chủ quán không nhận được tiền ngay, mọi công nghệ đều vô giá trị.

Bảo gật đầu nhẹ, anh ta mở tập hồ sơ dự thảo ra:

- Vì vậy, tôi đề xuất chúng ta cần một chuẩn mã đơn hàng riêng biệt. Phía tôi sẽ đổi toàn bộ tiền tố mã đơn trên hệ thống Nam Việt sang định dạng mới để không bao giờ bị trùng lặp với mã của Hẻm Gần nữa. Chúng ta cũng sẽ thiết lập một quy trình chuyển giao khiếu nại nhanh. Nếu khách hàng của Hẻm Gần gọi nhầm lên tổng đài của tôi hoặc ngược lại, nhân viên trực sẽ chuyển thông tin qua một kênh chat chung để xử lý ngay trong mười lăm phút.

Tôi ghi nhận đề xuất này:

- Chuẩn mã và quy trình chuyển giao khiếu nại có thể dùng chung. Việc này có lợi cho cả hai bên để giảm bớt chi phí vận hành và giữ uy tín với khách hàng.

Bảo nhìn tôi, giọng anh ta thấp xuống:

- Đổi lại, tôi muốn phía anh chia sẻ một phần dữ liệu về các tuyến đường hẻm nhỏ và khung giờ giao nhận tối ưu mà đội của anh đã xây dựng ở quận 10. Hệ thống định vị của chúng tôi thường xuyên bị lỗi khi đi vào các con hẻm cụ thể, dẫn đến việc shipper mất quá nhiều thời gian tìm đường.

Tôi lập tức từ chối đề xuất này của Bảo:

- Tuyến giao và quan hệ với các cửa hàng nhỏ không phải đồ tặng kèm trong thỏa thuận kỹ thuật này. Đó là tài sản riêng của Hẻm Gần, được xây dựng từ công sức đi thực địa của Công và đội ngũ shipper quen thuộc. Chúng tôi chỉ đồng ý chia sẻ định dạng thô của mã đơn hàng để hệ thống tự động lọc bỏ lỗi. Hoàn toàn không cung cấp bất kỳ dữ liệu chi tiết nào về hành trình hay thông tin của các đối tác liên kết.

Tôi cũng nhấn mạnh thêm một điểm quan trọng:

- Tôi nhắc lại để anh rõ, mọi điều khoản chúng ta đang nói chuyện hôm nay là một thương lượng hoàn toàn mới. Đề nghị mua lại trước đây của anh đã bị tôi từ chối thẳng thừng và không còn bất kỳ giá trị hiệu lực nào nữa. Chúng ta làm việc trên tinh thần hai đối tác độc lập giải quyết sự cố kỹ thuật chung.

Bảo im lặng một lúc, anh ta dùng bút gạch đi dòng chữ yêu cầu chia sẻ dữ liệu tuyến đường trong bản dự thảo. Anh ta hiểu rằng tôi sẽ không nhượng bộ ở điểm này.

Tôi kéo bản thảo về phía mình để rà soát lại các điều khoản kỹ thuật cuối cùng. Khi mắt tôi lướt qua mục định hướng phát triển thị trường ở trang thứ ba, tôi chợt dừng lại. Dưới dòng lưu ý về hành vi người dùng, có một cụm từ được in nghiêng rõ ràng: "tăng trưởng trước, thói quen sau".

Cụm từ này trùng khớp hoàn toàn, từng chữ một, với dòng ghi chú viết tay bằng mực xanh hơi nhòe mà tôi đã nhìn thấy trong cuốn sổ cũ của Minh để lại trong phòng trọ. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Tôi cố giữ cho bàn tay mình không bị run, mắt vẫn nhìn chăm chú vào trang giấy để không lộ ra bất kỳ sự bất thường nào trước mặt Bảo.

Tôi ngẩng đầu lên, chỉ ngón tay vào dòng chữ đó và hỏi với giọng bình thản nhất có thể:

- Câu này nghe khá lạ tai. Anh lấy ý tưởng này từ đâu ra vậy?

Bảo nhìn theo ngón tay tôi. Anh ta cười nhẹ, vẻ mặt không có gì giấu giếm.

- À, đó là một khẩu hiệu cũ trong một bản thuyết trình về mô hình kinh doanh dịch vụ giao hàng chặng cuối mà tôi từng đọc trên một diễn đàn công nghệ từ vài năm trước. Tôi thấy nó mô tả rất đúng thực tế của việc đốt tiền làm thị trường nên đưa vào đây làm nguyên tắc thiết kế hệ thống. Tôi cũng không nhớ rõ tên tác giả của bản thuyết trình đó là ai nữa. Nếu anh cần, tôi sẽ tìm lại file gốc trong ổ cứng cũ ở văn phòng rồi gửi qua email cho anh sau.

Tôi gật đầu, không hỏi thêm sâu vào chi tiết đó nữa để tránh việc Bảo nghi ngờ. Tôi hiểu rằng việc gặng hỏi quá nhiều về một câu khẩu hiệu kinh doanh sẽ làm mất đi sự tập trung vào các điều khoản kỹ thuật hiện tại.

Tôi dùng điện thoại chụp lại toàn bộ các trang của bản dự thảo thỏa thuận kỹ thuật đã được hai bên thống nhất lược bỏ các phần nhạy cảm.

- Tôi đồng ý với các điều khoản về chuẩn mã và quy trình xử lý khiếu nại này.

Tôi nói với Bảo.

- Tôi sẽ gửi bản chụp này cho Linh để cô ấy kiểm tra lại các khía cạnh pháp lý và chứng từ liên quan trước khi chúng ta ký chính thức.

Bảo đóng laptop lại khi pin máy tính của anh ta chỉ còn bốn phần trăm. Anh ta đứng dậy, thu dọn tài liệu vào cặp da:

- Được rồi, tôi chờ phản hồi từ phía anh trước năm giờ chiều nay để kịp cập nhật cho bên kỹ thuật của Nam Việt.

Sau khi Bảo rời đi, tôi ngồi lại quán cà phê thêm vài phút. Tôi mở ứng dụng nhắn tin trên điện thoại, gửi toàn bộ hình ảnh bản dự thảo vừa chụp vào nhóm chat chung của tôi, Linh và Thảo. Tôi gõ thêm một dòng tin nhắn chi tiết:

Nội dung ghi trên vật chứng: Linh và Thảo kiểm tra giúp tôi cuốn sổ tay cũ của Minh. Trong ảnh sao chỉ đọc của `USB-TH-01` có một tệp tin văn bản đang bị khóa mật khẩu, đúng tệp Linh đã ghi vào danh mục chiều hôm qua mà chưa mở. Làm trên bản sao, không đụng tới thiết bị gốc. Thử dùng chuỗi gợi ý mật khẩu liên quan đến ngày đầu tiên Minh đến làm việc bán thời gian tại quán trà sữa Hạt Mây trên đường Nguyễn Tri Phương. Kết hợp với tên món nước đầu tiên mà cậu ấy gọi hôm đó để mở khóa xem sao.

Tôi cất điện thoại vào túi quần, thu dọn bảng đối soát một trang của mình rồi bước ra khỏi quán cà phê. Nắng trưa đã bắt đầu gay gắt hơn, chiếu xuống con hẻm nhỏ đông đúc tiếng người qua lại.

Tôi đi bộ về phía trạm xe buýt để quay lại phòng trọ quận 10. Khoảng mười lăm phút sau, khi tôi đang đứng đợi xe ở trạm bên đường, điện thoại trong túi quần rung lên hai tiếng liên tiếp. Tôi mở màn hình ra xem. Tin nhắn của Linh gửi đến kèm theo một bức ảnh chụp màn hình bản làm việc chỉ đọc trên laptop của cô, nơi lớp khóa của tệp đã được gỡ.

Bên dưới bức ảnh, Linh viết một dòng ngắn gọn:

Nội dung ghi trên vật chứng: Đã mở được tệp tin rồi anh. Tiêu đề của tệp là: Phần đời không được xóa.

0