Chương 8: Nghe Lại Một Chút
Tiếng quạt gió của chiếc máy lạnh cũ gắn trên tường phòng trọ phát ra những âm thanh cạch cạch đều đặn, thỉnh thoảng lại rùng lên một cái như muốn rớt xuống sàn. Dưới hẻm, tiếng xích xe máy của một người giao hàng muộn xè xè chạy qua, rồi tiếng cửa cuốn nhà đối diện hạ xuống rầm rập, kết thúc bằng một tiếng kịch khô khốc. Tôi ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu trúc trải giữa phòng, mắt dán vào màn hình chiếc laptop Asus đời cũ của Linh. Tôi đang di chuyển các ngón tay trên bàn phím một cách nhanh chóng, thực hiện các thao tác định dạng bảng tính mà không cần nhìn xuống các phím ký tự.
Bản làm việc trên phần mềm bảng tính lúc này là mẫu nhập liệu mới cho tuần tiếp theo của quán trà sữa Hạt Mây. Tôi đã chủ động lược bỏ toàn bộ cột số điện thoại và địa chỉ cụ thể của khách hàng để bảo mật thông tin cá nhân theo đúng nguyên tắc làm việc cơ bản. Tôi chỉ giữ lại bốn cột chính: mã đơn hàng, giờ hệ thống ghi nhận, tên món nước và giá tiền thực thu sau khi đã trừ chiết khấu của ứng dụng giao hàng. Tôi không động vào bảng đối soát bốn mươi ly nước thất lạc đã được chị Hạnh ký nhận nghiệm thu vào sáng nay, mà tạo hẳn một trang tính trống hoàn toàn mới. Ở góc trên cùng của trang tính, tôi viết một dòng hướng dẫn ngắn gọn. Tô màu vàng nổi bật để các nhân viên ca sau chỉ việc nhập mã đơn vào là hệ thống tự động điền tên món dựa trên danh mục đã được khóa sẵn phía dưới.
Linh đang ngồi bó gối ở góc giường bên kia chiếc bàn gỗ gấp. Cô cầm chiếc bút chì gỗ chuốt nhọn, vẽ những nét phác thảo nguệch ngoạc lên cuốn sổ vẽ khổ A4 đặt trên đùi. Tiếng ngòi chì sột soạt trên mặt giấy nhám thỉnh thoảng lại dừng lại. Cô ngước mắt nhìn lên màn hình laptop, quan sát những ô màu xanh lá cây tự động nhảy công thức mỗi khi tôi nhấn phím Enter.
- Minh hồi trước cộng ba món nước cho khách còn phải mở máy tính điện thoại bấm cạch cạch.
Linh đặt bút chì xuống gáy sổ, giọng đều đều nhưng ánh mắt không rời khỏi những ngón tay của tôi.
- Ông học cái kiểu làm bảng biểu tự động này hồi nào vậy?
Tôi dừng ngón tay trên phím điều hướng. Tôi nhận ra mình vừa lỡ tay sử dụng tổ hợp phím tắt để ẩn các cột phụ, một thói quen đã ăn sâu vào tủy sau mười mấy năm làm nhân viên văn phòng ở năm 2040. Tôi hắng giọng, cố gắng giữ cho cơ mặt không bị căng thẳng rồi quay sang nhìn Linh.
- Thì coi trên mạng thôi. Mấy cái clip ngắn hướng dẫn văn phòng trên mạng đầy ra đó, người ta chỉ cách dùng phím tắt cho nhanh chứ có gì phức tạp đâu. Tôi thấy làm kiểu này vừa đỡ tốn thời gian vừa không bị nhầm số tiền của chị Hạnh.
- Coi trên mạng mà bấm phím tắt không cần nhìn bàn phím, lại còn biết dùng hàm dò tìm để khóa danh mục nữa à?
Linh nghiêng đầu, hai sợi tóc mai rủ xuống má.
- Minh của tuần trước còn không biết cái nút F4 trên bàn phím dùng để làm gì. Mỗi lần tôi nhờ nhập điểm bài tập nhóm là ông lại gõ tay từng dòng một đến tận nửa đêm.
Lời giải thích của tôi rõ ràng có sơ hở lớn. Một sinh viên mỹ thuật như Linh tuy không chuyên về số liệu nhưng cô đã sống cùng phòng với Minh đủ lâu để biết giới hạn công nghệ của cậu ta nằm ở đâu. Tôi vội vàng dùng chuột nhấp vào biểu tượng lưu tệp tin, cố tình tạo ra tiếng lạch cạch lớn để ngắt lời.
- Chắc tại đợt ngất xỉu vừa rồi làm đầu óc tôi tự dưng nhạy bén hơn mấy con số chăng. Người ta hay bảo sau tai nạn có người tự dưng biết nói tiếng nước ngoài, tôi thì chắc được kích hoạt vùng não logic thôi.
Linh không cười trước câu đùa của tôi. Cô khép cuốn sổ vẽ lại, đặt nó sang một bên mép giường rồi dịch người lại gần chiếc bàn gỗ gấp. Chiếc bàn nhựa giả vân gỗ này rộng chưa đầy một mét, khoảng cách giữa tôi và cô lúc này gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi chì gỗ và mùi nước xả vải trên áo thun của cô.
- Ông đưa cái điện thoại đây cho tôi.
Linh đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên.
- Để tôi chuyển cái tệp đơn hàng tuần trước qua laptop luôn, sẵn tiện kiểm tra xem bộ nhớ máy còn bao nhiêu mà cứ báo đầy liên tục.
Tôi chần chừ một nhịp rồi thọc tay vào túi quần rút chiếc điện thoại cũ của Minh ra. Tôi bấm mật khẩu mở khóa màn hình ngay trước mặt cô rồi đặt máy lên bàn. Sau đó, tôi quay người đi, vờ như đang bận rộn mở ví để kiểm tra lại số tiền công vừa nhận được từ việc chạy xe giao hàng cho Công và ca làm việc ở quán trà sữa. Tôi cần tính toán kỹ số tiền này để dồn cho khoản trọ phải trả bà Tư vào ngày mười chín.
Qua bóng phản chiếu mờ nhạt trên tấm kính cửa sổ đang bám đầy bụi bẩn của phòng trọ, tôi vẫn có thể theo dõi được từng cử động của Linh. Cô không mở ứng dụng quản lý tệp tin để tìm file đơn hàng ngay lập tức. Ngược lại, ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình cảm ứng, đi thẳng vào thư mục chứa các tệp ghi âm của hệ thống. Linh chọn một tệp tin nằm sâu trong danh sách, sau đó cô dùng chức năng chụp màn hình để lưu lại bảng thuộc tính chi tiết của tệp đó. Từ góc nhìn qua bóng kính cửa sổ, tôi chỉ thấy những dòng chữ nhỏ xíu màu xám và một biểu tượng vòng tròn xoay tròn hiển thị thông tin. Nhưng tôi không thể đọc được mốc thời gian hay dung lượng cụ thể của tệp tin.
Linh rút sợi cáp sạc màu trắng đã hơi ngả vàng từ trong balô ra, cắm một đầu vào điện thoại và đầu còn lại vào cổng USB bên hông laptop. Tiếng chuông báo kết nối của hệ điều hành vang lên một tiếng ngắn ngủi, nhưng ngay sau đó là tiếng báo ngắt kết nối do đầu cáp bị lỏng. Linh phải dùng tay giữ chặt phần chuôi nhựa của sợi cáp để giữ cho đường truyền không bị gián đoạn.
Màn hình laptop hiển thị thanh tiến trình sao chép dữ liệu. Tuy nhiên, thanh màu xanh chỉ chạy được khoảng một phần ba thì dừng lại hẳn, kèm theo một thông báo lỗi màu đỏ xuất hiện ở góc phải màn hình. Điện thoại của Minh lại tự động khởi động lại do viên pin chai đã cạn kiệt năng lượng dưới mức an toàn. Linh thở dài, rút sợi cáp ra rồi ném nhẹ chiếc điện thoại lên nệm.
Cô không thử cắm lại cáp nữa. Thay vào đó, cô di chuyển con trỏ chuột trên laptop, nhấp đúp vào một thư mục có tên được đặt bằng các ký tự ngẫu nhiên nằm ngay trên màn hình chính. Một tệp âm thanh định dạng WAV hiện ra. Tôi liếc nhìn màn hình và nhận ra ngay tệp tin này đã có sẵn trên máy tính của Linh từ trước lần cắm cáp hiện tại.
- Cái này ở đâu ra vậy?
Tôi chỉ tay vào màn hình, giọng tôi có phần vội vã.
Tôi nhớ là chưa chuyển file ghi âm nào từ điện thoại qua máy bà mà?
Linh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, cô không quay sang nhìn tôi mà chỉ dùng ngón tay rê trên bàn di chuột của laptop.
- Cái đó ông không cần biết. Bản này là bản phụ tôi lưu lại từ trước.
Tôi im lặng quan sát. Đoạn sao lưu dài mười hai giây đang nằm trên máy Linh và cô là người duy nhất thao tác với nó. Khi tôi hỏi nguồn, cô chỉ nói đó là bản phụ đã lưu từ trước. Cô không cho biết thời điểm, thiết bị hay cách sao chép. Câu trả lời cụt ngủn cùng bàn tay vẫn giữ trên bàn di chuột cho thấy cô chưa muốn giao quyền kiểm soát đoạn tệp cho tôi. Linh nhấp chuột phải vào tệp tin mười hai giây đó, chọn chế độ chỉ đọc để tránh vô tình ghi đè dữ liệu. Sau đó cô nhân đôi tệp thành một bản làm việc mới có tên đuôi là ‹bản_chỉnh_01›.
Cô mở tệp tin bằng một phần mềm chỉnh sửa âm thanh chuyên dụng mà sinh viên mỹ thuật thường dùng để dựng âm thanh cho các bài tập video ngắn. Tôi nhận ra giao diện quen thuộc của phần mềm này với những dải sóng âm màu xanh lam kéo dài theo chiều ngang. Tôi không lên tiếng ngăn cản cô. Tệp ghi âm này vốn nằm trong điện thoại của Minh và nó chắc chắn chứa đựng những manh mối quan trọng về những gì đã xảy ra trước khi tôi tỉnh dậy vào sáng ngày 12/05. Dù tôi đã xem đoạn camera giám sát độc lập tại quán trà sữa Hạt Mây lúc mười giờ bốn mươi mốt phút đêm ngày 11/05. Tôi vẫn chưa có cách nào kết nối hình ảnh Minh bấm điện thoại tối hôm đó với tệp âm thanh cụ thể này.
Linh đeo chiếc tai nghe có dây màu trắng vào. Cô bắt đầu kéo các thanh trượt trên phần mềm để lọc bớt các tần số âm thanh quá cao hoặc quá thấp. Trên dải sóng âm, cô khoanh vùng một đoạn dài khoảng ba giây có những dao động nhấp nhô khác biệt so với phần còn lại. Đó là nơi có nhịp giọng của con người nằm xen lẫn giữa những tiếng rè xè xè của micrô điện thoại chất lượng kém.
Tiếng máy lạnh trong phòng lại rên lên một tiếng lớn. Đúng lúc đó, từ dưới con hẻm nhỏ vọng lên tiếng một người hàng xóm đang dùng búa gõ côm cốp vào một thanh sắt, kèm theo tiếng chó sủa vang dội từ đầu hẻm. Những âm thanh trực tiếp từ môi trường xung quanh lọt qua khe cửa sổ gỗ hở, chói tai đến mức tôi phải nhíu mày. Nhưng trong tệp âm thanh đang phát trên máy tính của Linh, những tiếng động nền lại mang một sắc thái hoàn toàn khác.
Linh dùng bộ lọc tiếng ồn của phần mềm để giảm bớt tiếng ù nền của gió. Khi những tiếng ù ù biến mất, trong loa máy tính bắt đầu nổi lên một chuỗi âm thanh lạch cạch đều đặn của một chiếc máy photocopy đời cũ đang kéo giấy. Tiếp theo là tiếng chuông cửa kính coong của một cửa hàng tiện lợi hoặc tiệm tạp hóa nào đó, và cả tiếng rao bán vé số xa xăm của một người phụ nữ.
Linh tháo một bên tai nghe ra, để nó buông thõng trên vai. Cô xoay chiếc laptop Asus về phía giữa chiếc bàn gỗ gấp, hướng màn hình và loa ngoài về phía tôi. Tôi chỉ còn cách cô khoảng một sải tay.
- Ông nghe kỹ đoạn này đi.
Linh nói, ngón tay cô nhấn phím Spacebar để phát lại đoạn âm thanh đã được làm sạch.
Loa ngoài của chiếc laptop phát ra những âm thanh rè rè đặc trưng của định dạng nén. Giữa tiếng cạch cạch của máy kéo giấy và tiếng chuông cửa tiệm, có tiếng một giọng nam đọc rất chậm, hơi thở có vẻ nặng nhọc. Giọng nói ngắt ra thành hai âm tiết rõ ràng nhất.
- Không... bốn...
Ngay sau hai âm tiết đó, một tràng tiếng nhiễu sóng điện thoại chói tai vang lên, nuốt chửng toàn bộ phần âm thanh phía sau. Đoạn băng kết thúc ở giây thứ mười hai.
Tôi ngồi sững người. Hai chữ ‹không bốn› vừa phát ra từ loa máy tính trùng khớp hoàn toàn với con số đầu tiên trong ký ức mờ nhạt của tôi về kỳ quay số Mega 6/45 diễn ra vào tháng bảy năm 2026. Tôi cố gắng giữ cho nhịp thở của mình không bị loạn, nhưng bàn tay đang đặt trên đầu gối đã vô thức siết chặt lại thành nắm đấm. Tôi chưa thể nói cho Linh biết đây chính là con số mở đầu của dãy số độc đắc mà tôi đang tìm kiếm.
- Ông đang nghe cái gì vậy?
Tôi hỏi, tôi rướn người về phía trước, định vươn tay chạm vào bàn phím laptop để xem phần thông tin chi tiết của tệp tin.
Nhưng Linh đã nhanh tay hơn. Cô dùng một ngón tay nhấn phím tắt đóng cửa sổ thuộc tính của tệp tin lại, sau đó rút sợi dây tai nghe ra khỏi giắc cắm trên laptop. Thư mục chứa bản sao lưu mười hai giây vẫn nằm nguyên trên màn hình chính, nhưng cô đã khóa không cho phép chỉnh sửa thêm.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình nền của máy tính. Tôi đã kịp đọc được con số thời lượng hiển thị trên thanh phát nhạc là mười hai giây. Điều này xác nhận nghi vấn của tôi. Bản sao lưu mà Linh đang giữ chỉ là một phần ngắn của tệp ghi âm gốc dài hai mươi bảy giây. Tôi từng nhìn thấy tệp gốc trong thùng rác điện thoại trước khi máy sập nguồn ở lần kiểm tra trước. Tôi vẫn chưa biết cô đã có được bản sao này từ khi nào, bằng cách nào và liệu phần còn lại của tệp tin có chứa các con số tiếp theo hay không.
Linh đẩy nhẹ chiếc laptop ra xa một chút, đặt nó ở vị trí chính giữa tôi và cô. Cô nhìn thẳng vào mắt tôi, nét mặt cô nghiêm nghị đến mức khiến không khí trong căn phòng trọ nhỏ hẹp trở nên ngột ngạt.
- Ông đừng có hỏi tôi đang nghe cái gì.
Linh nói, giọng cô thấp xuống nhưng từng chữ đều rất rõ ràng.
Người phải trả lời câu hỏi ở đây là ông mới đúng.
Tôi im lặng, tôi quay đi chỗ khác để tránh ánh mắt dò xét của cô. Chiếc tủ lạnh mini đặt ở góc phòng trọ bỗng nhiên khởi động, động cơ của nó rung lên bần bật làm chiếc ca nhựa đặt phía trên kêu lách cách.
- Minh trước đây không bao giờ thức dậy lúc tám giờ sáng để dọn dẹp phòng trọ.
Linh bắt đầu liệt kê, cô dùng các ngón tay để đếm từng điểm nghi vấn.
- Minh cũng không biết cách nấu một bữa cơm tử tế mà không làm cháy nồi. Ông ta lại càng không bao giờ tự ý đi làm thêm ở quán trà sữa mà không cằn nhằn về chuyện tiền lương. Và quan trọng nhất, Minh chưa bao giờ biết dùng Excel để làm bảng đối soát đơn hàng chuyên nghiệp như một người đã đi làm nhiều năm.
Cô dừng lại một chút, quan sát phản ứng của tôi rồi nói tiếp.
- Ông có thể giả vờ bị mất trí nhớ sau khi ngất xỉu để giải thích cho việc không nhớ tên bạn học hay đường đi trong hẻm. Nhưng mất trí nhớ không thể biến một người lười biếng, vụng về thành một người biết tính toán chi li từng đồng tiền điện, biết cách làm việc với chủ trọ và biết trước cả những chuyện chưa xảy ra.
Linh chống hai tay lên đầu gối, nghiêng người về phía tôi.
- Ông đừng hỏi tôi đang nghe gì. Kể trước đi, chuyện cuối cùng ông nhớ trước khi tỉnh lại ở phòng trọ này là chuyện nào? Và tại sao ông lại quan tâm đến cái bản ghi âm này với mấy con số ông lẩm bẩm suốt hai bữa nay đến như vậy?
Tôi nhìn chiếc laptop đang mở trên bàn, rồi nhìn sang chiếc điện thoại cũ của Minh đang nằm im lìm trên nệm. Tôi hiểu rằng mình đã đi đến giới hạn của việc che giấu. Nếu tôi tiếp tục bịa ra một câu chuyện mất trí nhớ thông thường hay đổ lỗi cho di chứng thần kinh, Linh chắc chắn sẽ không bao giờ chia sẻ phần còn lại của bản ghi âm mà cô đang nắm giữ. Không có sự hợp tác của cô, tôi sẽ không thể tìm ra đầy đủ sáu con số trước khi kỳ quay số tháng bảy diễn ra.
Tôi thở ra một hơi dài, với tay kéo chiếc ghế nhựa màu đỏ ở góc phòng lại gần chiếc bàn gỗ gấp rồi ngồi xuống. Tiếng chân ghế ma sát trên nền gạch men phát ra một tiếng rít chói tai.
- Nếu tôi kể thật, bà đừng gọi xe cấp cứu lần nữa nhé.
Tôi nói, giọng tôi mang một vẻ tự trào quen thuộc của một người đàn ông ba mươi tám tuổi đang phải đối mặt với một tình huống hoàn toàn nằm ngoài quy luật tự nhiên.
Linh không gật đầu, cô chỉ lặng lẽ dịch cuốn sổ vẽ của mình ra xa hơn một chút như để chuẩn bị lắng nghe một câu chuyện dài.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.