Chương 44: Câu Nhắn Chưa Gửi
Tiếng tủ lạnh cũ kỹ đặt ở góc phòng trọ rung lên một hồi dài rồi đột ngột lịm đi, trả lại không gian sự im ắng đến ngột ngạt của một buổi tối mùa hè quận mười. Dưới đường hẻm, tiếng còi xe máy thỉnh thoảng lại dội lên, xen lẫn tiếng cửa tủ mát của tiệm tạp hóa bà Tư đóng mở liên cạch. Tôi ngồi yên trên chiếc ghế nhựa duy nhất trong căn phòng mười tám mét vuông, hai tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại vừa kết thúc cuộc gọi với mẹ của Minh. Lòng bàn tay tôi rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, trơn trượt trên lớp vỏ nhựa của máy.
Đối diện tôi, Linh vẫn đang ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói trải giữa sàn nhà, chiếc máy tính xách tay đặt trên đùi hắt lên mặt cô một luồng ánh sáng xanh nhạt. Ngón tay cô gõ lạch cạch trên bàn phím, cập nhật các số liệu vào bảng ngân sách mới lập của nhóm. Bên cạnh cô là cuốn sổ tay bìa da màu đen mà cô dùng để ghi chép chi tiêu, các cột số được kẻ thước thẳng tắp bằng bút bi đỏ xanh. Sự dứt khoát trong từng nét chữ của Linh là thứ duy nhất giữ cho căn phòng này không bị cuốn vào sự hỗn loạn sau khi khoản tiền thưởng khổng lồ kia thực sự đổ về tài khoản.
Tiếng bíp ngắn từ máy tính vang lên, cắt ngang sự im lặng. Hộp thoại thông báo của hệ thống lưu trữ đám mây hiện ra ở góc phải màn hình, báo hiệu quá trình đồng bộ hóa toàn bộ thư mục tin nhắn cũ từ chiếc điện thoại của Minh đã hoàn tất. Dòng chữ thông báo nhấp nháy hai lần rồi chuyển sang màu xám. Nhưng điều khiến cả tôi và Linh cùng khựng lại là thư mục con nằm ngay bên dưới: một tệp tin chứa các bản nháp tin nhắn chưa gửi của ứng dụng trò chuyện cá nhân.
Cái tên "Thảo" hiện lên rõ ràng bên cạnh mốc thời gian rạng sáng ngày 12 tháng 5 năm 2026.
Linh di chuột đến gần biểu tượng thư mục, nhưng ngay khi nhìn thấy cái tên hiển thị ở phần người nhận, cô dừng tay lại. Đầu ngón tay cô đặt trên bàn di chuột của máy tính không di chuyển nữa. Cô ngẩng đầu lên nhìn tôi, đôi lông mày hơi nhíu lại.
- Khoan đã
Linh nói, giọng cô nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian chật hẹp
- Đây là tin nhắn chưa gửi cho Thảo.
Tôi chồm người về phía trước, mắt dán vào màn hình. Mốc thời gian đó quá nhạy cảm. Chỉ vài giờ trước khi tôi tỉnh dậy trong cơ thể này và bắt đầu cuộc sống của Nguyễn Hoàng Minh, một tin nhắn nháp đã được tạo ra.
- Mở ra xem đi Linh
Tôi nói, tay chỉ vào màn hình
- Có thể trong này có manh mối về lý do Minh để lại dòng chữ cảnh báo kia.
Linh rút tay lại khỏi bàn phím, cô quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi. Ánh mắt cô không có sự tò mò của một người muốn hóng chuyện, mà là sự kiên định của một người đang canh giữ một ranh giới vô hình.
- Anh muốn mở thì anh nói rõ vì sao. Đừng gọi đời tư người ta là hồ sơ cho dễ bấm. Đây là tin nhắn cá nhân của Minh gửi cho một người bạn của cậu ấy, không phải tài liệu tài chính của nhóm chúng ta.
Tôi thở dài, cố giữ giọng điệu ôn hòa nhất có thể để không làm cô ấy nghĩ tôi đang áp đặt.
- Tôi biết đây là đời tư của Minh. Nhưng Linh nghĩ xem, nếu câu nhắn này liên quan trực tiếp đến số tiền vừa về tài khoản, hoặc liên quan đến những rắc rối mà Minh đã dự báo trước, tôi cần biết mình đang đứng gần cái gì. Tôi đang sống bằng danh nghĩa của cậu ta, gánh những khoản nợ của cậu ta, và bây giờ là cả số tiền trúng số này nữa. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi phải đối mặt trước tiên.
Linh không bị thuyết phục ngay lập tức. Cô khoanh hai tay trước ngực, tựa lưng vào mép bàn gỗ.
- Em không cấm anh tìm hiểu để tự vệ. Nhưng em muốn anh tự thừa nhận rằng mình đang xâm phạm khoảng không gian riêng tư của người khác để phục vụ cho sự an toàn của bản thân. Đừng dùng những từ ngữ to tát như điều tra hay nghĩa vụ để làm nhẹ đi việc này. Nếu anh chấp nhận được việc mình đang làm một chuyện không mấy tử tế vì mục đích sinh tồn, thì anh tự tay bấm đi.
Cánh cửa phòng trọ khép hờ bỗng bị đẩy nhẹ ra một khoảng nhỏ. Công đứng ngoài hành lang, đầu đội chiếc mũ bảo hiểm màu xanh của hãng công nghệ giao hàng, gương mặt đầy vẻ tò mò ghé sát vào khe cửa. Cậu ta hạ giọng hỏi nhỏ, nhưng âm thanh vẫn vang lên rõ mồn một trong hành lang vắng:
- Tui không nghe đâu nha. Tui chỉ hỏi hai người đọc tới đâu rồi thôi. Có gì hot không để tui vô hóng chung với?
Linh lập tức quay lại, nét mặt cô đanh lại khi nhìn thấy Công. Cô với lấy tập hồ sơ giao nhận hàng hóa đặt trên kệ sách gần cửa, bước nhanh ra ngoài và chặn ngay tầm nhìn của cậu ta vào màn hình máy tính.
- Ông đi giao đơn này ngay cho tôi. Tiệm tạp hóa dưới nhà đang cần chuyển gấp đống nước ngọt này cho khách ở hẻm bên kia đường Bắc Hải. Giao luôn sự tò mò ra khỏi hành lang giùm tôi. Việc ở đây chưa có kết luận gì đâu mà hóng.
Công gãi đầu gãi tai qua lớp mũ bảo hiểm, cầm lấy tập hồ sơ rồi lầm bầm quay lưng đi xuống cầu thang. Tiếng bước chân nặng nề của cậu ta xa dần, kèm theo tiếng còi xe inh ỏi từ đầu hẻm vọng vào. Linh đóng chặt cửa phòng trọ, cài then chốt gỗ cẩn thận rồi mới quay trở lại bàn làm việc. Cô nhìn tôi, khẽ gật đầu như một sự đồng ý ngầm rằng chúng tôi sẽ giải quyết việc này một cách nhanh chóng và kín kẽ nhất.
Tôi cầm chuột máy tính, di chuyển con trỏ đến thư mục tin nhắn nháp và nhấp đúp chuột. Hệ thống yêu cầu xác nhận mật khẩu đồng bộ. Tôi nhập dãy số quen thuộc mà tôi đã tìm ra từ những ngày đầu. Màn hình chuyển hướng, hiển thị giao diện của hộp thoại trò chuyện chưa được gửi đi.
Dòng chữ hiện ra trên màn hình rất ngắn, chỉ vỏn vẹn một câu: "Nếu mình có tiền, đừng để mình làm lại chuyện đó."
Không có lời giải thích nào thêm. Không có định nghĩa thế nào là "chuyện đó". Cách xưng hô "mình" đầy gần gũi cho thấy Minh viết câu này cho Thảo với một sự tin tưởng tuyệt đối, tin rằng đối phương chỉ cần đọc qua là sẽ hiểu ngay hành động được nhắc đến là gì.
Linh chồm tới, ngón tay cô chỉ vào phần thông tin chi tiết của tệp tin vừa mở.
- Nhìn vào đây đi. Thời gian lưu bản nháp này là lúc một giờ mười bốn phút sáng ngày mười hai tháng năm. Tức là chỉ vài tiếng trước khi anh tỉnh dậy trên chiếu trong phòng này và nhận ra mình đã ở trong thân xác này. Trạng thái của tin nhắn là chưa bao giờ được gửi đi. Nó chỉ nằm lại trong bộ nhớ tạm của máy điện thoại cũ rồi tự động đồng bộ lên đây khi chúng ta kết nối tài khoản.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình. Từ "làm lại" như một cái gai đâm vào suy nghĩ của tôi.
- Làm lại chuyện đó nghĩa là sao? Có phải Minh từng trải qua một việc tương tự? Hay câu này chỉ nhắc đến một chuyện riêng mà chúng ta chưa biết?
Nỗi lo dâng lên. Tôi muốn nối câu chữ ấy với khoản tiền vừa về, nhưng ngoài hai chữ “làm lại”, tôi không có dữ kiện nào để đi xa hơn.
Linh đặt tay lên vai tôi, giữ cho tôi không bị cuốn vào những suy đoán vô căn cứ. Giọng cô lạnh lùng nhưng đủ để kéo tôi về thực tại.
- Nghe em nói này anh Minh. Chúng ta chỉ biết một câu nhắn chưa gửi. Chúng ta chưa biết "chuyện đó" là chuyện gì. Hai việc này hoàn toàn khác nhau. Anh đừng tự suy diễn rồi làm mình hoảng sợ. Việc của chúng ta bây giờ là ghi nhận dữ kiện này lại, không được tự ý kết luận bất cứ điều gì khi chưa có thêm bằng chứng xác thực.
Linh mở cuốn sổ nhật ký hành vi của Minh ra, lật đến một trang trống. Cô cầm bút bi đen, nắn nót viết xuống đúng ba dòng ngắn gọn:
Một: Người nhận tin nhắn nháp là Thảo.
Hai: Thời điểm tạo bản nháp là trước sáng ngày 12 tháng 5 năm 2026.
Ba: Nội dung tin nhắn là lời nhờ ngăn một hành động liên quan đến việc có tiền.
Viết xong, Linh gập cuốn sổ lại, tiếng bìa da va vào mặt bàn nghe khô khốc.
- Em đề nghị khóa lại thư mục dữ liệu này. Chúng ta sẽ không liên hệ với Thảo để hỏi về chuyện này vào lúc này. Một tin nhắn chưa gửi không trao cho chúng ta quyền ép người nhận phải giải thích những điều mà chính người gửi cũng đã chọn cách giữ lại. Anh đồng ý chứ?
Tôi gật đầu nhẹ. Linh nói đúng. Việc đường đột tìm đến Thảo để hỏi về một tin nhắn mà cô ấy thậm chí còn chưa từng nhận được sẽ chỉ tạo ra thêm sự nghi ngờ và rắc rối không đáng có. Nhất là khi chúng tôi vừa mới nhận được khoản tiền thưởng khổng lồ kia, mọi hành động bất thường đều có thể trở thành mồi lửa châm ngòi cho những tai họa mà chúng tôi đang cố gắng đề phòng.
Linh đứng dậy, cầm lấy cuốn sổ ngân sách và chiếc điện thoại của mình để cất vào ngăn kéo tủ khóa. Ngay lúc cô vừa cầm máy lên, màn hình điện thoại của cô bỗng sáng lên kèm theo một tiếng rung ngắn. Đó là thông báo từ hệ thống quản lý đào tạo của trường đại học mỹ thuật nơi cô đang theo học.
Tôi vô tình liếc mắt qua và nhìn thấy dòng tiêu đề của thông báo: "Cảnh báo hạn đóng phí vật liệu và in ấn khổ lớn cho đồ án tốt nghiệp học kỳ phụ". Dưới đó là một con số hiển thị số tiền cần phải nộp để giữ quyền sử dụng xưởng thực hành và máy in chuyên dụng của khoa. Khoản tiền đó vượt quá số dư tài khoản cá nhân hiện tại của Linh một khoảng khá lớn. Nhất là sau khi cô đã dồn phần lớn tiền tiết kiệm của mình để cùng tôi trang trải những chi phí sinh hoạt chung trong đợt khó khăn vừa qua.
Linh nhận ra tôi đang nhìn về phía điện thoại của cô. Phản xạ của cô cực kỳ nhanh. Cô ngay lập tức lật úp màn hình điện thoại xuống mặt bàn gỗ, dùng lòng bàn tay che đi phần thông báo vừa hiện lên. Gương mặt cô không lộ ra chút bối rối nào, nhưng đôi mắt cô khẽ dao động trong một nhịp ngắn trước khi trở lại vẻ bình thản thường ngày.
Cô không nói lời nào về thông báo đó, cũng không có ý định đưa khoản chi này vào danh mục cần hỗ trợ từ quỹ chung của nhóm. Thay vào đó, cô lặng lẽ mở túi đựng bản phác thảo, lấy ra danh sách vật liệu cần mua. Ngón tay cầm bút chì dứt khoát gạch bỏ hạng mục in khổ lớn chất lượng cao. Phần quan trọng của bài thi bị thay bằng một phương án in thông thường rẻ hơn nhiều.
Tôi muốn lên tiếng hỏi, nhưng cái cách Linh khóa chặt ngăn kéo tủ và quay lưng đi dọn dẹp đống giấy tờ trên bàn đã gửi đi một thông điệp rõ ràng. Cô sẽ không dùng một đồng nào từ khoản tiền trúng số kia cho những khó khăn cá nhân của mình. Ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc cô phải tự tay cắt xén đi cơ hội hoàn thành đồ án một cách hoàn hảo nhất. Căn phòng trọ mười tám mét vuông lại trở về với vẻ im lặng ban đầu, chỉ còn tiếng quạt máy chạy đều đều thổi những luồng khí nóng hầm hập vào góc phòng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.