Chương 53: Phòng Trọ Gọi Vốn
Hoàng đứng ở chân cầu thang, hai tay ôm khư khư cuộn giấy lớn được buộc bằng sợi thun màu vàng. Phía sau cậu ta, Nam và Vy đang loay hoay với hai thùng các-tông mẫu bộ quà tặng. Một thùng dán nhãn nhận diện màu xanh lá mạ chói mắt, thùng còn lại đã bị móp hẳn một góc và bung mép băng keo trong quá trình vận chuyển bằng xe máy. Tiếng máy của những chiếc xe ôm công nghệ chạy ngang đầu hẻm thỉnh thoảng át giọng Hoàng. Buổi chiều muộn ở quận 10 ồn ào, rối bời.
- Không gọi vốn trong phòng ngủ. Muốn nói chuyện thì xuống quầy, thử bán một món trước.
Linh đứng ngay chiếu nghỉ cầu thang, hai tay khoanh trước ngực, giọng nói đều đều nhưng mang theo một sự kiên quyết khiến Hoàng đang định bước lên bậc thang thứ ba phải khựng lại. Cô không nhìn vào cuộn giấy thuyết trình của Hoàng, mà chỉ liếc qua hai chiếc ghế nhựa xếp chồng bên cạnh tiệm tạp hóa của bà Tư.
Hoàng gãi đầu, nhìn lên căn phòng trọ mười tám mét vuông ở tầng trên rồi lại nhìn sang tôi. Cậu ta cười gượng gạo:
- Kìa Minh, tụi mình là bạn học mà. Trên phòng mát mẻ, có quạt máy đàng hoàng, đem mấy cái tài liệu này lên đó ngồi bàn bạc cho nó chuyên nghiệp. Dưới này người ta đi qua đi lại, ồn ào quá sao mà tập trung được.
Tôi nhìn sang Linh. Gương mặt cô vẫn bình thản, nhưng ánh mắt thì không có chút nhượng bộ nào. Tôi hiểu ý Linh. Căn phòng trọ nhỏ bé phía trên là nơi cất giữ những bí mật quan trọng nhất của cả nhóm, từ những bản ghi chép chi tiêu cho đến các giấy tờ xác minh giao dịch. Hơn nữa, kéo cả nhóm cùng bàn ghế và tài liệu lên phòng lúc tin đồn tôi trúng số đang lan khắp hẻm chỉ khiến hàng xóm tò mò hơn.
Tôi bước lên đứng cạnh Linh, vỗ vai Hoàng:
- Linh nói đúng đó. Phòng trên chật chội lắm, bốn năm người chui vô là hết chỗ thở. Xuống dưới quầy bà Tư ngồi cho thoáng, sẵn tiện uống nước luôn.
Bà Tư từ trong tiệm tạp hóa bước ra, tay cầm theo một chiếc chổi lông gà. Nhìn đống đồ lỉnh kỉnh của nhóm Hoàng, bà chép miệng rõ to. Bà chỉ vào góc sân cạnh tủ kính bán thuốc lá:
- Mấy đứa bay muốn bàn chuyện làm ăn lớn gì đó thì xê ra góc kia ngồi. Đừng có chắn ngay lối đi của khách mua nước xả vải của tao. Thằng Công đâu, phụ tụi nó khiêng mấy cái thùng vô góc đi con.
Công đang đứng lóng ngóng bên cạnh chiếc xe máy cũ, nghe bà Tư gọi liền lật đật chạy lại phụ Nam khiêng hai thùng mẫu đặt vào góc sân. Những chiếc ghế nhựa màu đỏ được xếp xung quanh một chiếc bàn gỗ thấp mà bà Tư thường dùng để bày bán trà đá vào buổi sáng. Mùi giấy kraft và mùi keo dán mới từ hai thùng mẫu hòa lẫn với mùi dầu gió của bà Tư và mùi hành phi theo gió tạt lên từ hướng tiệm cơm cô Lan phía gần đường Bắc Hải, tạo nên một trải nghiệm gọi vốn không thể nào bình dân hơn.
Hoàng đặt cuộn giấy lên bàn, nhanh tay tháo sợi thun vàng ra. Bản thuyết trình được in trên khổ giấy A2, các trang được dán chồng lên nhau bằng băng keo hai mặt. Cậu ta hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ tự tin của một nhà sáng lập dự án khởi nghiệp:
- Trực quan sinh động nha Minh, Linh. Dự án của tụi tôi nhắm vào thị trường quà tặng văn phòng và công cụ hỗ trợ công việc cho thế hệ mới. Đây là phân khúc cực kỳ tiềm năng. Theo số liệu nghiên cứu thị trường mà tụi tôi thu thập được, quy mô thị trường này ở Việt Nam có thể lên đến hàng tỷ đô trong vòng năm năm tới. Tụi tôi đã lên kế hoạch thuê một văn phòng đại diện ở quận 3 để làm showroom trưng bày, đồng thời đã chốt xong bộ nhận diện thương hiệu với tông màu xanh lá chủ đạo, tượng trưng cho sự phát triển bền vững.
Vy nhanh nhảu mở chiếc túi giấy, lấy ra mấy tờ catalogue in màu bóng loáng đặt lên bàn. Trên đó là hình ảnh cuốn sổ tay bìa da, chiếc bình giữ nhiệt khắc laser và hộp bút gỗ thông, đúng ba món đang nằm trong hai thùng mẫu đặt bên cạnh chúng tôi.
Bà Tư từ trong nhà đi ra, tay bưng một khay nhựa đựng bốn chai nước ngọt thủy tinh và một ca đá lớn. Bà đặt từng chai nước lên bàn một cách dứt khoát, tiếng thủy tinh va chạm với mặt gỗ nghe côm cốp. Bà rút chiếc bút bi dắt ở vành tai ra, mở cuốn sổ tay cũ kỹ bọc bìa da màu xanh, hỏi lớn:
- Thị trường tỷ đô uống bốn chai nước ngọt. Ai trả sáu mươi ngàn cho cô để cô ghi sổ đây?
Hoàng ngớ người ra một nhịp, nhìn sang Nam rồi lại nhìn sang Vy. Nam lúng túng rút ví ra nhưng Vy đã nhanh tay ngăn lại, cười xòa với bà Tư:
- Dạ cô cứ ghi cho tụi con đi, lát tụi con gửi luôn một thể.
Bà Tư nhìn Vy bằng ánh mắt sắc lẹm, tay vẫn cầm bút:
- Ghi tên đứa nào? Ở đây tao chỉ quen mặt thằng Minh với thằng Công thôi. Mấy đứa bay lạ hoắc, lỡ lát nữa bàn chuyện tỷ đô xong đi mất tiêu rồi tao biết kiếm ai đòi tiền nước?
- Để con trả cho cô Tư.
Tôi vội vàng lên tiếng để giải tỏa bầu không khí ngột ngạt.
- Cô cứ ghi vô sổ của con đi.
- Sổ mày thì tao ghi phần của mày.
Bà Tư gạt tay, cất cây bút vào vành tai.
- Tiền cô in giấy hôm qua cho mày là ba chục, tao ghi. Còn nước của khách mày thì để tụi nó tự trả. Tao không ghi giùm ai cái tật ngồi bàn người khác mà đùn ly nước.
Bà lầm bầm thêm vài câu về chuyện "làm ăn lớn mà có mấy chục ngàn tiền nước cũng đùn đẩy" rồi quay lưng đi vào trong nhà.
Linh không đụng vào chai nước ngọt. Cô cầm một tờ catalogue lên, lật qua lật lại vài trang rồi đặt xuống. Ánh mắt cô hướng về phía Vy:
- Cho tôi hỏi một chút. Ngoài mấy tấm hình minh họa và hai thùng mẫu này ra, tụi bạn đã có quy trình nào để khách hàng có thể thử trải nghiệm sản phẩm ngay bây giờ chưa? Ví dụ như trang web đặt hàng, hay ít nhất là một quy trình mua bán thực tế nào đó?
Vy ngập ngừng, nhìn sang Hoàng như để tìm kiếm sự trợ giúp. Hoàng lập tức đỡ lời:
- Tụi tôi đã thiết kế xong một mẫu đăng ký thông tin trên Google Form rồi. Khách hàng chỉ cần quét mã QR trên catalogue là có thể điền thông tin và lựa chọn phiên bản bộ quà mình thích. Khi nào gom đủ số lượng đơn hàng tối thiểu là một trăm bộ để xưởng chịu khắc logo miễn phí, tụi tôi sẽ tiến hành đặt hàng và giao cho khách.
Tôi nhìn biểu cảm trên khuôn mặt Linh và biết ngay câu trả lời này không thể vượt qua được vòng kiểm duyệt của cô. Những thông tin này hoàn toàn trùng khớp với kết quả khảo sát thực địa mà Công đã báo cáo lại cho chúng tôi vào ngày hôm trước. Mẫu đăng ký đó thực chất chỉ là một trang thu thập thông tin tĩnh, chưa hề có bất kỳ kết nối nào với hệ thống kho bãi hay nhà cung cấp thật sự.
Tôi đã định hỗ trợ họ vài triệu đồng làm chi phí nghiên cứu thị trường. Có lẽ khoản tiền ấy sẽ giúp bạn bè vui vẻ ra về và thôi làm phiền chúng tôi. Nhưng khi tôi vừa định hé môi, Linh đã khẽ đẩy bảng ngân sách dự kiến của dự án về phía tôi. Trên tờ giấy đó, các khoản chi cho việc thuê văn phòng quận 3, mua sắm trang thiết bị và chi phí tiếp khách chiếm đến tám mươi phần trăm tổng số vốn yêu cầu. Chỉ có một phần rất nhỏ được dành cho việc nhập hàng thử nghiệm.
Tôi nuốt ngược những lời định nói vào trong. Tôi nhìn thẳng vào Hoàng, hỏi đúng ba câu hỏi mà tôi đã chuẩn bị sẵn:
- Khách hàng đầu tiên của tụi ông là ai? Hàng đầu tiên đang nằm ở kho nào? Và dòng tiền thu về sẽ đi qua tài khoản của ai?
Hoàng hơi bất ngờ trước sự thực tế của tôi. Cậu ta chỉnh lại cặp kính trên sống mũi, cố gắng giải thích:
- Khách hàng mục tiêu là các bạn sinh viên và nhân viên văn phòng trẻ tuổi trong khu vực quận 10 và quận 3. Hàng thì xưởng sổ da bên quận 12 đang giữ, tụi tôi chỉ cần chuyển khoản đặt cọc năm mươi phần trăm là năm ngày sau có hàng. Còn tiền thì tạm thời sẽ chuyển vào tài khoản cá nhân của Nam, vì Nam đang giữ vai trò thủ quỹ của nhóm.
Linh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ:
- Vậy ý ông là tụi bạn vẫn chưa bán được bộ nào đúng không? Bây giờ thử một bài kiểm tra nhỏ. Trong ba người sáng lập, một bạn gọi cho khách hàng tiềm năng mà tụi bạn tin sẽ mua. Bạn thứ hai liên hệ xưởng bên quận 12, xác nhận họ có giao đúng một bộ hoàn chỉnh vào ngày mai hay không. Bạn còn lại ghi toàn bộ quá trình nhận tiền và xử lý đơn hàng vào bảng tính. Nếu ba việc đó hoàn thành được trong vòng ba mươi phút, tụi mình sẽ tiếp tục bàn chuyện đầu tư.
Nam nhìn Vy, Vy nhìn Hoàng. Không ai chịu cầm điện thoại lên trước. Cuối cùng, dưới sự thúc giục của Linh, Vy đành phải lấy điện thoại ra và gọi cho một người quen là trưởng nhóm một câu lạc bộ kỹ năng ở trường đại học.
Cuộc đối thoại loa ngoài vang lên giữa tiếng còi xe ồn ào của con hẻm. Vy cố gắng thuyết phục người bạn kia đặt trước một bộ quà tặng với mức giá ưu đãi dành cho sinh viên. Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, sau đó là tiếng cười trừ:
- Bộ quà nhìn cũng đẹp đó Vy, nhưng câu lạc bộ của tụi mình làm gì có tiền mà mua bốn trăm rưỡi ngàn một bộ. Quà cho thành viên tụi mình toàn mua sổ với bút hai chục ngàn ngoài nhà sách thôi. Khi nào tụi mình có tài trợ lớn rồi tính nha.
Vy cúp máy, gương mặt đỏ ửng vì ngượng.
Đến lượt Nam gọi điện cho xưởng sổ da bên quận 12 để hỏi về việc giao một bộ mẫu hoàn chỉnh. Đầu dây bên kia trả lời bằng một giọng điệu khá cộc lốc:
- Bên em chỉ nhận đơn khắc logo từ một trăm bộ trở lên thôi anh ơi. Làm lẻ một bộ thì tiền canh máy khắc còn mắc hơn tiền hàng, tụi em không làm được đâu.
Cuộc gọi thứ hai kết thúc nhanh chóng. Bầu không khí tại quầy tạp hóa của bà Tư trở nên vô cùng gượng gạo. Hoàng bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn, cậu ta quay sang trách Nam:
- Sao trước ông bảo đã thương lượng được với bên xưởng là họ hỗ trợ làm lẻ mấy đơn đầu tiên để làm thị trường rồi mà?
Nam cũng không vừa, lập tức phản pháo:
- Tôi nói là họ hứa sẽ xem xét nếu mình cam kết doanh số tháng đầu tiên đạt năm mươi bộ. Ông không chịu đọc kỹ điều khoản trong email tôi gửi chứ bộ!
Bà Tư lúc này từ trong nhà bước ra, tay cầm theo một tờ giấy nhỏ có ghi vài dòng chữ nguệch ngoạc. Bà đặt tờ giấy xuống trước mặt Hoàng:
- Bốn chai nước ngọt là sáu mươi ngàn. Của mấy đứa bay đó, thu riêng. Còn ba chục ngàn tiền cô in giùm mấy tờ tài liệu hôm qua là phần thằng Minh, nãy nó nhận rồi, cô ghi vô sổ của nó, không dồn qua đây. Mấy đứa bay bàn chuyện tỷ đô xong chưa để cô thu sáu chục rồi dọn bàn bán đồ tiếp?
Những con số tỷ đô trong bản thuyết trình bị kéo tuột xuống thực tế bởi khoản chi chín mươi ngàn đồng nằm chơ vơ trên bàn. Không thành viên sáng lập nào chủ động thanh toán. Họ chẳng phải kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, chỉ là những người trẻ thiếu kinh nghiệm, bị ảo tưởng khởi nghiệp nhanh cuốn đi. Tin đồn rằng tôi có một khoản tiền lớn cần tìm chỗ đầu tư càng thúc họ tiến tới.
Hoàng thở dài, bắt đầu cuộn bản thuyết trình lại. Cậu ta nhìn tôi với ánh mắt đầy thất vọng:
- Tôi hiểu rồi. Minh, ông bây giờ có tiền rồi nên nhìn tụi tôi bằng nửa con mắt đúng không? Ông muốn góp vốn nhưng bị chị này kiểm soát hết mọi thứ chứ gì?
Cậu ta chỉ tay về phía Linh, giọng nói có phần bực dọc:
- Tôi không ngờ ông lại để một cộng sự quyết định thay mình như vậy. Chuyện làm ăn của đàn ông mà cứ phải thông qua ý kiến người ngoài là sao?
Không gian xung quanh bỗng chốc im ắng hẳn đi. Công đang đứng bên cạnh liền nhíu mày, định bước tới nói gì đó nhưng tôi đã kịp thời giữ tay cậu ta lại. Tôi quay sang nhìn Linh. Gương mặt cô vẫn không hề biến sắc trước lời công kích cá nhân của Hoàng. Cô chỉ nhẹ nhàng đặt bảng ngân sách xuống bàn, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Minh.
Linh nói, giọng cô rõ ràng và rành mạch từng chữ.
- Trước mặt mọi người ở đây, em muốn hỏi anh một câu. Tài sản hiện tại của anh là do ai đứng tên? Và những lời phản đối của em từ trước đến nay đối với các quyết định chi tiêu của anh là do sự ràng buộc pháp lý nào, hay chỉ là những cam kết nội bộ giữa hai đứa mình?
Tôi nhìn Linh, rồi nhìn sang Hoàng và những người đang đứng xung quanh. Tôi biết câu trả lời của mình lúc này sẽ quyết định vị thế của Linh trong nhóm và cả cách mà những người khác nhìn nhận về mối quan hệ giữa chúng tôi.
- Tài sản đứng tên tôi.
Tôi trả lời, giọng dứt khoát.
- Nhưng Linh không quyết định thay tôi. Cô ấy là cộng sự đồng sáng lập của nhóm này. Mọi quyết định tài chính lớn nhỏ đều phải có sự đồng ý của cả hai đứa. Linh có quyền phản đối vì cô ấy là người chịu trách nhiệm trực tiếp về mặt quản lý rủi ro và bảo vệ tài sản của nhóm ngay từ những ngày đầu tiên. Cô ấy không được trả công để nói những điều tôi muốn nghe, mà để ngăn tôi đưa ra những quyết định sai lầm.
Hoàng nhìn tôi, rồi nhìn Linh. Cậu ta hết lý lẽ để tranh luận tiếp. Vy đứng bên cạnh khẽ kéo tay áo Hoàng, ra hiệu cho cậu ta dừng lại.
- Được rồi.
Hoàng nói, giọng đã dịu đi nhiều nhưng vẫn còn pha chút hậm hực.
- Coi như tụi tôi chưa chuẩn bị kỹ. Tụi tôi sẽ về làm việc lại với xưởng và thử bán trước vài chục bộ bằng Google Form xem sao. Khi nào có số liệu thật tụi tôi sẽ quay lại tìm ông.
- Tụi tôi luôn hoan nghênh những dự án có số liệu thực tế.
Linh trả lời, cô đứng lên và thu dọn lại những tờ catalogue còn sót lại trên bàn giao trả cho Vy.
- Chúc tụi bạn sớm có những đơn hàng đầu tiên.
Nhóm của Hoàng nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc. Nam và Vy khệ nệ khiêng hai thùng mẫu ra ngoài hẻm để cột lên xe máy. Hoàng thanh toán sáu chục ngàn tiền nước cho bà Tư bằng một tờ tiền mệnh giá một trăm ngàn đồng với vẻ mặt không mấy vui vẻ, đợi bà thối lại rồi vội vàng nổ máy xe chạy đi.
Sau khi nhóm của Hoàng rời đi, con hẻm nhỏ lại trở về với nhịp sống thường nhật của nó. Tiếng rao của người bán bánh chưng dạo vang lên từ phía đầu hẻm. Công thở phào nhẹ nhõm, ngồi sụp xuống chiếc ghế nhựa:
- May quá, cuối cùng cũng giải quyết xong. Nãy tôi cứ sợ ông nể tình bạn học mà gật đầu đại là mệt mỏi lắm đó Minh.
Tôi không trả lời Công. Tôi đang nhìn Linh dọn dẹp những chiếc ghế nhựa xếp chồng lại một góc. Khi chỉ còn lại hai đứa đứng bên cạnh cầu thang, Linh đưa mắt nhìn tôi, rồi cô lấy chiếc điện thoại của tôi đang đặt trên mặt bàn gỗ lên.
Cô mở màn hình lịch chung của nhóm ra, chỉ ngón tay vào một ô lịch đã được xác nhận vào tối mai. Đó là cuộc hẹn với Bảo tại một quán cà phê ở trung tâm quận 10, một cuộc hẹn mà tôi đã tự mình xác nhận nhưng chưa hề thông báo hay thảo luận với Linh trong bất kỳ cuộc họp nhóm nào trước đó.
Lịch điện thoại hiển thị rõ dòng: Gặp anh Bảo - 19:00.
Linh nhìn tôi, ánh mắt cô không còn sự sắc bén như lúc đối phó với nhóm của Hoàng nữa, mà thay vào đó là một sự thất vọng thầm lặng. Cô đặt chiếc điện thoại lại lên bàn, giọng cô rất nhỏ nhưng đủ để tôi nghe rõ giữa tiếng ồn ào của con hẻm:
- Vậy cuộc hẹn với Bảo tối mai là việc riêng hay việc chung của nhóm vậy Minh?
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.