Chương 90: Một Cái Ly Không Tự Biết Đẹp
Lời đề nghị của chị Thu chủ quán trà sữa Tứ Quý giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cái nắng đứng bóng của quận 10. Ba mươi món nước, hai ngày chụp ảnh, và một bản hợp đồng gói tháng đầu tiên nằm chờ ở vạch đích. Đối với một nhóm đang chật vật gom góp từng đồng doanh thu thực tế như Hẻm Gần, đây là một miếng mồi ngon nhưng cực kỳ khó nuốt.
Ngay tối hôm đó, căn phòng trọ mười tám mét vuông của chúng tôi biến thành một công trường thu nhỏ. Để có đủ khoảng trống cho Linh dựng chân máy và đặt chiếc bàn gỗ nhỏ làm bục chụp, tôi phải đẩy chiếc bàn điều phối bằng nhựa xếp sát vào cạnh tủ lạnh. Chiếc tủ lạnh cũ mỗi lần khởi động lại kêu lên những tiếng rè rè rung tai, phả ra luồng hơi nóng hầm hập ngay sau lưng tôi.
- Minh, dịch cái tấm hắt sáng qua bên trái một chút. Né cái bóng của dây phơi đồ ra.
Linh nheo một mắt sau ống kính, tay kia vẫy vẫy ra hiệu.
Tôi đứng khom lưng giữa khoảng hở chưa đầy nửa mét giữa mép giường và bức tường bong tróc sơn. Một tay tôi giữ chặt tấm hắt sáng bằng giấy bạc tự chế gắn trên khung carton, tay kia vươn ra cố sức ép sợi dây phơi đồ bằng kẽm sát vào tường. Trên sợi dây đó vẫn còn treo hai chiếc áo thun chưa kịp khô của tôi và Công. Nếu thuê một studio chuyên nghiệp ngoài quận 3 hay quận 1, chi phí cho hai ngày chụp sẽ lập tức quét sạch khoản ngân sách thử nghiệm vốn đã eo hẹp. Đẩy gói dịch vụ này vào trạng thái lỗ ngay trước khi kịp bán.
Sáng hôm sau, buổi chụp tiếp tục.
Căn phòng trọ lúc tám giờ sáng đã bắt đầu nóng lên. Chiếc máy lạnh Sharp đời cũ rên rỉ thổi ra những luồng gió khô khốc, không tài nào át được nhiệt lượng từ hai chiếc bóng đèn led công suất lớn mà Linh mượn từ câu lạc bộ mỹ thuật trường đại học. Mùi trà sữa ngọt lịm từ những chiếc ly mẫu đặt trên bàn bắt đầu quyện với mùi nhựa nóng của thiết bị chiếu sáng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
- Giữ nguyên góc đó nha.
Linh nhắc, ngón tay trỏ đặt trên nút bấm của chiếc máy ảnh cơ.
- Đừng để cái bóng của tay ông đè lên mặt ly.
Tôi gật đầu, bắp tay bắt đầu mỏi nhừ vì phải giữ nguyên tư thế gập người. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ, ly hồng trà sủi bọt đang bắt đầu có dấu hiệu xuống sắc. Lớp bọt sữa mịn màng phía trên sau mười phút dưới ánh đèn nóng đã bắt đầu vỡ ra thành những bong bóng lớn, xẹp xuống trông thấy. Những hạt nước ngưng tụ bên ngoài thành ly nhựa chảy xuống, tạo thành một vòng nước loang lổ trên mặt bàn gỗ. Linh phải liên tục dùng khăn giấy lau khô mặt bàn trước mỗi cú bấm máy.
Tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang nhịp làm việc. Công đẩy cửa bước vào, mang theo luồng khí nóng từ con hẻm bên ngoài và một túi đá bi mới mua từ tiệm tạp hóa bà Tư. Anh đặt túi đá xuống sàn nhà, lau mồ hôi trán rồi ngó vào màn hình máy ảnh của Linh.
- Nhìn ngon lành cành đào quá ta.
Công trầm trồ.
- Ly trà sữa này lên hình nhìn giống mấy tấm quảng cáo ngoài đường lớn ghê. Để tôi thử đặt một đơn xem hệ thống chạy mượt không.
Công rút chiếc điện thoại chuyên dùng để chạy app của mình ra. Anh mở đường dẫn biểu mẫu đặt hàng thử của nhóm, đóng vai khách để kiểm tra luồng đơn chạy vào bảng tính dùng chung. Công lướt ngón tay trên danh sách món của quán Tứ Quý mà chúng tôi vừa cập nhật bản nháp hình ảnh lên. Anh bấm chọn ly trà sữa trân châu vừa được Linh chụp xong, tấm ảnh hiển thị một ly nước đầy đặn với lớp kem béo ngậy và trân châu đen bóng bẩy xếp lớp ở đáy ly.
Nhưng khi giao diện thanh toán hiện ra, Công khựng lại. Anh gãi đầu, nhìn màn hình rồi nhìn sang ly nước thật đang đặt trên bàn chụp.
- Ủa Minh, cái hình này nhìn to đùng vậy rồi rốt cuộc là ly lớn hay ly nhỏ?
Công hỏi, giọng đầy thắc mắc.
- Trên biểu mẫu chỉ để một mức giá là hai mươi lăm ngàn. Mà tiệm chị Thu bình thường có hai cỡ ly, ly trung với ly lớn. Khách nhìn cái hình này sao biết đường chọn? Với lại trân châu này là có sẵn trong ly hay phải mua thêm?
Tôi buông tấm hắt sáng xuống, bước lại gần nhìn vào màn hình điện thoại của Công. Đúng là trên ảnh chỉ hiển thị một ly nước đơn thuần, không có bất kỳ ký hiệu hay nhãn mác nào chỉ rõ dung tích hay các tùy chọn đi kèm. Đối với một khách hàng thông thường, việc nhìn thấy một hình ảnh đẹp mắt nhưng thiếu thông tin chi tiết sẽ dẫn đến sự nhầm lẫn khi nhận hàng thực tế.
- Ảnh đẹp, nhưng tôi vừa mua ly lớn bằng giá ly nhỏ.
Công lắc đầu, chỉ vào dòng hóa đơn nháp trên màn hình.
- Nếu tôi là khách, tôi nhìn hình này tôi sẽ nghĩ hai mươi lăm ngàn là được cái ly to đùng có sẵn trân châu như vậy. Tới chừng shipper giao tới cái ly nhỏ xíu không có topping, tôi lại chửi tiệm treo đầu dê bán thịt chó cho coi.
Linh buông máy ảnh xuống, thở dài một tiếng rồi ngồi bệt xuống mép giường. Cô vuốt lại vài lọn tóc dính bết mồ hôi trên trán, nhìn vào danh sách hơn ba mươi món nước viết tay của chị Thu đang đặt cạnh chân máy.
- Vậy ảnh này chưa làm xong việc. Chụp lại với cỡ, đường đá và món thêm.
Linh dứt khoát nói.
- Không thể chỉ chụp cho đẹp rồi thôi. Hình ảnh trên biểu mẫu đặt hàng phải đóng vai trò như một bộ lọc thông tin để khách tự chọn, đỡ mất công gọi điện thoại hỏi đi hỏi lại.
Tôi nhìn đồng hồ treo tường. Đã gần mười giờ sáng. Ca giao hàng cao điểm trưa sắp bắt đầu. Theo lịch trình, Công phải có mặt ở đầu hẻm từ mười giờ rưỡi để điều phối ba shipper khác nhận đơn cơm trưa từ tiệm cơm cô Lan và hai quán bún thịt nướng trong khu vực. Nếu buổi chụp ảnh này kéo dài hơn dự kiến, Công sẽ bị kẹt lại đây và hệ thống điều phối của Hẻm Gần sẽ rơi vào tình trạng thiếu người giám sát thực địa.
- Công, ông chuẩn bị xe cộ đi ra chốt đầu hẻm đi.
Tôi quay sang bảo Công.
- Ca trưa hôm nay dự báo đơn từ văn phòng bên đường Nguyễn Tri Phương sẽ tăng đó. Đừng để dồn đơn ở tiệm cô Lan.
Công nhìn túi đá bi bắt đầu tan chảy thành nước dưới sàn nhà, rồi nhìn tôi:
- Còn mấy ly nước này sao? Không có người phụ giữ hắt sáng với thay đá thì hai đứa bay làm tới chiều cũng chưa xong.
- Để tôi lo được.
Tôi xua tay.
- Ông cứ ra tuyến trước đi. Việc vận hành ngoài kia là ưu tiên số một. Không thể vì làm cái menu này mà để khách chờ cơm trưa được.
Sau khi Công dắt xe máy ra khỏi cổng trọ, tôi quay lại nhìn Linh. Căn phòng mười tám mét vuông càng trở nên ngột ngạt khi nước từ túi đá tan loang ra sàn nhà. Tôi cầm tấm hắt sáng lên, đứng vào vị trí cũ.
- Linh, từ mai khóa giờ chụp ngoài cao điểm, không lấy người khỏi tuyến.
Tôi nói, giọng nghiêm túc.
- Chúng ta phải lập một danh sách ảnh bắt buộc cho từng món. Món nào cần chụp ly cỡ nào, món nào cần chụp cận cảnh topping thì ghi rõ ra. Không thể chụp theo cảm tính rồi lại phải sửa như thế này.
Linh không phản đối. Cô lấy cuốn sổ tay nhỏ ra, nhanh chóng vẽ một bảng biểu chia làm ba cột: Tên món, Cỡ ly chuẩn, và Topping hiển thị kèm theo. Cô vừa ghi chép vừa nói, giọng đều đều nhưng kiên quyết:
- Tôi đồng ý. Nhưng ông cũng phải nhớ kỹ một điều. Công việc thiết kế hình ảnh và chuẩn hóa menu này tốn rất nhiều thời gian và chất xám của tôi. Nó không phải là thứ đi kèm miễn phí để dụ khách ký gói tháng. Trong bảng tính chi phí gửi cho chị Thu, tôi sẽ tách riêng phần này ra.
Cô dừng bút, ngước lên nhìn thẳng vào mắt tôi:
- Công hình ảnh ghi riêng. Đẹp không có nghĩa là miễn phí. Chúng ta đang xây dựng một dịch vụ chuyên nghiệp, chứ không phải đi làm từ thiện để lấy số lượng đơn hàng.
Tôi nhìn vào cuốn sổ của Linh. Những dòng chữ nhỏ nhắn nhưng rõ ràng ghi lại chi tiết số giờ lao động, chi phí hao mòn thiết bị và cả tiền mua vật tư phụ trợ như đá giả, khăn lau. Linh đã đúng. Sự tự tin thái quá của tôi từ những ngày đầu trúng số đôi khi khiến tôi quên mất rằng mọi giá trị được tạo ra đều phải được định giá một cách sòng phẳng. Việc dùng tiền thưởng để bù đắp cho những chi phí vô hình này chỉ là một cách trốn tránh thực tế vận hành.
Buổi chiều hôm đó, chúng tôi thay đổi cách làm việc. Linh không còn chụp những góc ảnh nghệ thuật quá mức nữa. Cô tập trung vào việc thể hiện rõ ràng dung tích thực tế của chiếc ly. Một chiếc ly nhựa size M dung tích năm trăm mililít được đặt cạnh một chiếc ly size L bảy trăm mililít trên cùng một mặt phẳng để khách dễ dàng so sánh bằng mắt thường. Các loại topping như trân châu đen, thạch trái cây hay pudding trứng được bày riêng trong những chiếc chén thủy tinh nhỏ đặt bên cạnh ly nước, kèm theo nhãn giá rõ ràng trên giao diện đặt hàng.
Mỗi khi chụp xong một món, tôi lập tức cập nhật hình ảnh lên hệ thống thử nghiệm và gửi đường link cho chị Thu duyệt ngay lập tức. Tiếng chuông báo tin nhắn từ điện thoại của chị Thu vang lên đều đặn. Sự phản hồi nhanh chóng của chị cho thấy quy trình mới đang đi đúng hướng.
Đến tối muộn ngày thứ hai của chiến dịch chụp ảnh, bộ menu mới của quán trà sữa Tứ Quý đã hoàn thành. Ba mươi hai món nước được chuẩn hóa hình ảnh với đầy đủ thông tin về kích cỡ, lượng đường đá mặc định và danh sách topping đi kèm.
Sáng hôm sau, khi hệ thống Hẻm Gần chính thức cập nhật menu mới của quán Tứ Quý, hiệu quả lập tức xuất hiện. Công ngồi ở tiệm tạp hóa bà Tư, vừa uống ly trà đá vừa theo dõi màn hình điều phối.
- Minh ơi, hiệu quả thấy rõ luôn nè.
Công reo lên.
- Sáng giờ có mười lăm đơn trà sữa mà không có khách nào gọi điện hỏi ly lớn ly nhỏ nữa hết. Shipper tới quán chỉ việc đọc đúng mã đơn, chị Thu dập nắp giao cái rẹt là xong. Không còn cảnh đứng đợi giải thích rồi đổi món như mấy bữa trước.
Tôi nhìn vào bảng số liệu trên màn hình máy tính của mình. Tỷ lệ đơn hàng bị hủy do sai sót thông tin của quán Tứ Quý đã giảm về mức bằng không trong buổi sáng đầu tiên. Điều này không chỉ tiết kiệm thời gian cho shipper mà còn giúp quán tăng tốc độ chuẩn bị nước lên đáng kể. Tiếng máy dập nắp gõ cộc cộc đều đặn từ phía đầu hẻm vọng vào như một minh chứng cho sự trơn tru của quy trình mới.
Chiều Chủ nhật, chị Thu chủ quán đi bộ vào hẻm 285. Lần này chị không còn vẻ dò xét như lần đầu tiên gặp mặt. Chị cầm theo một tập hồ sơ mỏng và một túi trà sữa trân châu lớn làm quà cho cả nhóm.
Chúng tôi ngồi lại tại chiếc bàn trà đá quen thuộc bên cạnh tiệm tạp hóa của bà Tư. Linh đặt lên bàn bản hợp đồng dịch vụ đã được chuẩn bị sẵn. Để đảm bảo tính pháp lý và sự chuyên nghiệp, chúng tôi đã hoàn tất việc đăng ký mô hình hộ kinh doanh cá thể dưới tên của tôi là Nguyễn Hoàng Minh. Trong bìa hồ sơ có giấy chứng nhận đăng ký hộ kinh doanh và mã số thuế phù hợp với quy định hiện hành của năm 2026.
Chị Thu lật từng trang hợp đồng, gật gù khi thấy phần phụ lục ghi rõ đơn giá dịch vụ giao hàng theo tháng và phần chi phí thiết kế hình ảnh menu được tách riêng biệt.
- Tụi em làm việc kỹ càng quá.
Chị Thu cười, rút cây bút bi từ túi áo ra.
- Cái bộ hình menu mới này đẹp lắm, khách của chị khen quá trời. Có mấy văn phòng bên đường Nguyễn Tri Phương nói nhìn hình rõ ràng nên họ dễ gom đơn đặt chung một lượt. Chị ký gói tháng đầu tiên này, tiền cọc chị chuyển khoản luôn bây giờ nha.
Tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên báo hiệu tài khoản của Hẻm Gần nhận được khoản thanh toán đầu tiên từ chị Thu. Đó không phải là một số tiền quá lớn nếu so với số dư trong tài khoản tiền thưởng trúng số mà tôi đang cất giữ riêng. Nhưng cảm giác nhận được những đồng tiền từ một giao dịch kinh doanh thực tế, dựa trên sức lao động của cả nhóm, mang lại một sự an tâm khó tả.
Linh nhận lại bản hợp đồng đã có chữ ký của chị Thu, cẩn thận kẹp vào bìa hồ sơ nhựa. Cô nhìn tôi, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi nhưng ngay lập tức được thay thế bằng vẻ nghiêm nghị thường ngày. Cô rút từ trong túi xách ra một tờ giấy A4 khác, trên đó ghi chép chi tiết các khoản thu chi của tháng vận hành vừa khép lại.
Đây cũng là thời điểm tròn một tháng chúng tôi được mượn miễn phí góc kho nhỏ bên cạnh tiệm tạp hóa của bà Tư.
Bà Tư từ trong nhà bước ra, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy. Bà nhìn ba đứa chúng tôi rồi hắng giọng:
- Nè mấy đứa, một tháng mượn kho hết hạn rồi đó nha. Coi như tao hỗ trợ tụi bay khởi nghiệp tháng đầu. Từ tháng sau là phải tính toán rõ ràng à. Tao không lấy đắt đâu, nhưng tiền điện chạy cái tủ đông với tiền nước rửa xe của tụi bay là phải tự trả đó.
Tôi đứng dậy, rót cho bà Tư một ly nước trà đá:
- Dạ con biết rồi cô Tư. Tụi con đã chuẩn bị sẵn thỏa thuận gia hạn rồi đây ạ. Từ tháng sau tụi con sẽ trả tiền thuê góc kho và chi phí điện nước phát sinh đầy đủ theo đúng giá thị trường. Con gửi cô bản thỏa thuận từng tháng để cô xem qua.
Bà Tư nhận tờ giấy, nheo mắt đọc rồi gật đầu hài lòng:
- Ừ, cứ rõ ràng như vậy tao mới thích. Làm ăn chung đụng mà không rõ tiền bạc là dễ mất lòng lắm.
Sau khi bà Tư đi vào trong, tôi và Linh ngồi lại đối soát số liệu tròn tháng vận hành đầu tiên. Tôi cầm cây bút chì, cộng từng khoản chi phí dự kiến cho tháng tới: tiền thuê góc kho của bà Tư, tiền điện nước. Chi phí xăng xe hỗ trợ cho shipper, và cả khoản công lao động thiết kế hình ảnh của Linh vừa được ghi nhận. Bên cột doanh thu, ngoài các đơn hàng lẻ, chúng tôi đã có thêm khoản phí gói tháng cố định từ quán trà sữa Tứ Quý và tiệm cơm cô Lan.
Tôi bấm máy tính, nhìn vào con số hiển thị trên màn hình rồi nhìn sang Linh.
Sổ chốt tròn tháng vận hành đầu tiên cho thấy chỉ thiếu một hợp đồng nhỏ để đủ toàn bộ chi phí.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.