Chương 116: Ám Khí
Ba tên tán tu gầy gò đang đánh đu vắt vẻo trên sợi thừng bện bằng gân thú, cách mặt đất hơn mười trượng dọc theo sườn vách đá Phong Khẩu Quan.
"Nhanh tay lên! Chỗ rêu đỏ đằng kia chính là nơi linh khí thượng cổ vừa bộc phát!"
Tên cầm đầu rít qua kẽ răng, tay lăm lăm một bình sứ đựng Táng Cốt Thủy.
Gã tàn nhẫn hắt thứ chất lỏng kịch độc đó vào vách đá. Đá tảng xèo xèo bốc khói, tan chảy nhão nhoẹt, để lộ ra những mẩu khoáng thạch vụn vặt bên trong. Một giọt độc thủy bắn ngược trở lại, rơi trúng mu bàn tay gã. Da thịt lập tức bị ăn mòn đen kịt, lòi cả xương trắng hếu. Thế nhưng, sự đau đớn đó không mảy may làm gã bận tâm. Ánh mắt gã vẫn đỏ ngầu tham lam, dùng tay trần điên cuồng cào cấu lớp bùn đá độc hại hòng mót thêm được nửa phân Tuyệt Cảnh Tủy Sa.
Cách bãi mót đá đó không xa, một thân ảnh xám tro đang bám dính lấy vách vách đá nhẵn thín như thạch sùng. Không dùng dây thừng, cũng chẳng dùng pháp khí phi hành hòng tránh sự oanh sát của Cửu Thiên Cương Phong. Tạ Quan Cơ thi triển Ảo Ảnh Bích Hổ Công, mười đầu ngón tay như đinh thép ghim chặt vào vách đá, từng bước bò lên đỉnh núi đầy vững chãi.
Hắn phải lên đó. Hắn phải nhìn tận mặt kẻ đã tung ra khối tủy sa vỡ nát mọi quy luật thiên lý đồ trận của hắn.
"Ba vạn năm tuổi thọ... độ lệch không phẩy không một phân nhiệt lượng..."
Tạ Quan Cơ vừa nhích từng đốt ngón tay, vừa lẩm nhẩm.
"Dám qua mặt nhãn quan của ta, kẻ đó tuyệt đối không phải người tầm thường."
Trước khi thò đầu qua gờ đá cuối cùng, Tạ Quan Cơ đã cẩn thận lập ra ba giả thuyết để đối phó.
Giả thuyết thứ nhất: Linh áp bạo tẩu. Đối phương là Hóa Thần đại năng, chỉ cần thấy người lạ tiếp cận sẽ dùng uy áp ép vỡ đan điền. Hắn đã vận sẵn rào chắn Lục Cực Kim Cang Trận quanh tâm mạch.
Giả thuyết thứ hai: Huyễn cảnh mê tâm. Kẻ ném đá có thể là một Yêu Tiên chuyên dùng độc khí và huyễn thuật. Hắn đã ngậm sẵn một viên Tịnh Thần Đan dưới lưỡi.
Giả thuyết thứ ba: Sát ý vô hình. Đối phương tu luyện sát đạo, kiếm ý vô thanh vô tức. Tay phải của hắn luôn đặt hờ trên Càn Khôn Tinh Quỹ Bàn, sẵn sàng kích hoạt trận pháp không gian để độn thổ bỏ chạy.
"Mọi biến số đã được tính toán. Bất kể ngươi là thần tiên phương nào, cũng phải để lộ một tia linh lực cho ta đo đạc!"
Ánh mắt Tạ Quan Cơ lóe lên sự cuồng nhiệt của một kẻ cuồng học thuật. Hắn dùng sức dậm chân, tung người vọt lên khỏi gờ đá thẳng đứng.
"Xào xào..."
Ngay khoảnh khắc đỉnh đầu Tạ Quan Cơ vừa nhô lên khỏi vách núi, một cơn mưa nhân tạo màu vàng đục, bốc mùi hôi thối nồng nặc và mang theo độ ấm kinh hồn từ trên trời giáng thẳng xuống.
"Rào!"
Chưa kịp vận khởi Lục Cực Kim Cang Trận, cũng chưa kịp kích hoạt Càn Khôn Tinh Quỹ Bàn, toàn bộ khuôn mặt, đạo bào và mái tóc vuốt nếp hoàn hảo của Tạ Quan Cơ đã bị thứ chất lỏng màu vàng khai mù đó tưới ướt sũng.
Cú sốc quá lớn khiến vị trận pháp sư thiên tài khựng lại giữa không trung. Theo phản xạ của một cường giả khi bị tập kích, Tạ Quan Cơ lập tức buông tay, vận linh lực đạp vào vách đá lùi ngược xuống dưới sâu mười trượng, nấp mình sau một mỏm đá nhô ra.
"Ám khí gì thế này?!"
Tạ Quan Cơ kinh hãi đưa tay áo lên quệt mặt. Một mùi khai rình, hôi thối đến buồn nôn xộc thẳng vào mũi, đánh tan cả dược tính của viên Tịnh Thần Đan hắn đang ngậm. Thứ nước vàng này hoàn toàn không có một tia sát khí, không có tiếng rít của pháp bảo, cũng chẳng mang theo độc tính chết người.
Hắn lập tức rút ngọc xích ra, run rẩy chấm một giọt nước vàng trên trán mình để đo lường.
Quang mang trên ngọc xích lóe lên, rồi nhanh chóng vụt tắt. Kết quả hiện ra khiến đồng tử Tạ Quan Cơ co rút lại chỉ còn bằng mũi kim.
'Không có một ti một hào linh lực... Thuộc tính thủy cực kỳ hỗn trọc... Độ ăn mòn chân khí đáng sợ đến mức dung nạp vạn vật dơ bẩn của phàm nhân...'
Kẻ thù không dùng linh áp. Không dùng huyễn thuật. Không dùng kiếm ý. Kẻ đó dùng "Phàm khí"!
'Hắn đã biến toàn bộ tu vi kinh thiên động địa trở về trạng thái hôi thối dơ bẩn nhất của phàm tục để tịnh hóa linh lực của kẻ khác?'
Tạ Quan Cơ ôm đầu, mồ hôi lạnh hòa lẫn dòng nước chảy ròng ròng trên gò má.
"Kẻ này... vượt ngoài mọi sự tính toán của Thiên lý đồ trận..."
Gã tu sĩ Kim Đan kiêu ngạo nuốt nước bọt cái ực. Hắn cắn răng, không dám ngước nhìn lên đỉnh núi thêm một lần nào nữa, lầm lũi trượt xuống vực thẳm như một con thạch sùng bại trận và mang theo cả mùi khai nồng nặc.
...
Trên đỉnh vách đá.
Con lừa xám béo ú vẩy vẩy cái đuôi, đập đập hai chân sau sau khi vừa giải quyết xong bầu tâm sự nén nhịn từ sáng đến giờ ngay bờ mép vực. Nó thở hắt ra một hơi sảng khoái, cọ cọ cái mõm vào tảng đá.
Cách đó không xa, Dạ Vô Biên đang gặm say sưa cái màn thầu dưới gốc thông tàn. Mùi khai thoang thoảng bay theo gió xộc thẳng vào mũi hắn, khiến hắn nhíu mày, lật người sang bên kia.
"Mẹ kiếp con lừa ngốc, đái khai thế..."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.