Nhất Thiên Nhất Kiếm

Chương 97: Cấm Lệnh Của Đông Mãng Lâu

Đăng: 16/08/2026 08:44 2,818 từ 4 lượt đọc

Tại Kim Châu, một trong những vùng đất phồn hoa bậc nhất phương Bắc, màn đêm buông xuống mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt.

Bên trong chi nhánh phía Bắc của Đông Mãng Lâu, ánh nến leo lét hắt lên những giá sách cao ngất ngưởng. Tại một gian thư phòng tĩnh mịch, một gã nam tử vận hắc y đang ngồi gõ bàn tính lạch cạch. Trên bàn hắn là một xấp tài liệu dày cộp, đóng dấu đỏ khẩn cấp. Nếu nhìn kỹ khuôn mặt gã, sẽ nhận ra đây chính là kẻ từng ra mặt giải quyết ân oán tại Vọng Nguyệt Lâu dạo trước.

Trương Quản sự lật từng trang mật báo, chân mày càng lúc càng nhíu chặt. Những thông tin chấn động về Huyết kiếp Hoa Sơn, sự phản bội của Tông Minh và việc Ma Giáo tấn công đang được bày ra rành rọt. Nhưng điều khiến gã bận tâm nhất không phải là những điều này, mà là bức họa của một gã thanh niên bạch y được kẹp ở trang cuối cùng. Một gã thanh niên bạch y, tay ôm kiếm bọc vải trắng, phế nhân không nội lực nhưng lại ở ngay cái trung tâm của những sự kiện kinh thiên đó mà còn sống trở ra. Thanh niên này, trùng hợp thay, lại chính là kẻ đã quăng ra nén vàng ở Vọng Nguyệt Lâu ngày đó mà lão đã từng phái người theo dõi. Trái tim lão đập thình thịch thôi thúc lão rằng dường như có điều kỳ lạ. Sự trùng hợp này quá lớn!

"Chỉ có bấy nhiêu thôi sao? Không điều tra được gì thêm về hành tung của hắn à?" Trương Quản sự gõ mạnh ngón tay lên xấp giấy, lạnh lùng hỏi tên hắc y nhân đang quỳ một chân trên mặt đất.

Tên mật thám toát mồ hôi lạnh, cúi đầu bẩm báo: "Bẩm Trương Quản sự, thuộc hạ vô năng! Bọn ta vốn định bám sát theo dõi hắn rời khỏi Thanh Trà Trấn, nhưng lúc xuống núi, bên cạnh hắn bỗng dưng xuất hiện một lão tiền bối ăn mặc lếch thếch vô cùng kỳ lạ. Lão ta... khiến chúng ta hoàn toàn không thể lại gần."

"Là sao? Một lão già thì có gì đáng ngại?" Trương Quản sự gắt gỏng.

"Thuộc hạ cũng không rõ..." Giọng tên mật thám run rẩy. "Nhưng dường như lão nhìn thấu mọi hành tung của bọn ta. Mỗi lần thuộc hạ định bám theo, lão chỉ cần lơ đãng quay đầu nhìn lại một cái, một cỗ sát cơ vô hình liền đè ép khiến tim gan thuộc hạ như muốn vỡ nát. Bọn ta... thực sự không dám bước thêm nửa bước."

Kỳ lạ! Một kẻ phế nhân không có nội lực lại đi cùng một cường giả có khả năng áp chế mạng lưới tình báo Đông Mãng Lâu? Trương Quản sự híp mắt, linh cảm nghề nghiệp mách bảo gã chuyện này không hề đơn giản. Gã vội vã với lấy cây bút lông tẩm mực chu sa, định viết một bức mật lệnh hỏa tốc, điều động toàn bộ thám tử mạng lưới Tử Châu truy lùng tung tích gã thanh niên này.

"Đủ rồi. Dừng lại đi."

Một giọng nói trầm tĩnh, phiêu diêu như gió thoảng đột ngột vang lên. Trương Quản sự giật mình quay phắt lại. Đứng phía sau gã không biết từ lúc nào là một nam tử trạc chừng ba mươi tuổi. Y vận một bộ trường bào trắng muốt, không vương cợn bụi, mái tóc xõa ngang vai cũng là một màu trắng toát tựa như tuyết mùa đông. Nét mặt y thanh tú nhưng lại tản ra một cỗ khí tức âm hàn, tản ra một loại khí chất cao ngạo, thoát tục nhưng lại khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy rét lạnh tâm can.

"Phí... Phí Y đại nhân!"

Trương Quản sự giật mình, vội vã đứng bật dậy, khom người hành lễ. Đây chính là chủ nhân của toàn bộ chi nhánh Đông Mãng Lâu phương Bắc một lão quái vật Thất Trọng hàng thật giá thật!

"Ngài bảo dừng lại... là có ý gì ạ? Kẻ này tung tích vô cùng khả nghi..." Trương Quản sự ấp úng.

Phí Y lướt qua gã, cầm bức họa của Thiên Tam lên nhìn đăm đăm. Đôi mắt y sâu thẳm, không rõ buồn vui, nhàn nhạt đáp: "Không nên điều tra thêm. Rút toàn bộ nhãn tuyến bám theo gã thanh niên này về đi."

"Tại sao ạ?" Trương Quản sự buột miệng hỏi.

Phí Y khẽ mỉm cười, một nụ cười mang theo sự kính sợ hiếm hoi: "Bản thân ta cũng không biết. Tuy nhiên, việc ngươi gửi bức họa và thông tin của hắn về tổng bộ mấy hôm trước đã đánh động đến cao tầng. Và người trực tiếp hạ lệnh đình chỉ mọi hành động điều tra nhắm vào hắn..."

Phí Y dừng một nhịp, liếc mắt nhìn Trương Quản sự: "... Chính là Tổng Lâu Chủ."

Nghe đến bốn chữ "Tổng Lâu Chủ" hai chân Trương Quản sự lập tức nhũn ra, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm lưng áo. Gã hoảng sợ dập đầu thối lui, không dám hé răng hỏi thêm nửa lời.

Trong thư phòng chỉ còn lại một mình Phí Y. Y vuốt ve mái tóc trắng, ánh mắt đăm chiêu nhìn chằm chằm vào bức họa của Thiên Tam, lẩm bẩm: "Kẻ có thể khiến Tổng Lâu Chủ đích thân ra mặt bảo vệ thông tin... rốt cuộc, ngươi là thần thánh phương nào?"

Tổng Lâu Chủ của Đông Mãng Lâu là một tồn tại thần long kiến thủ bất kiến vĩ, là một trong những nhân vật kề cận Thương Tiên nhất. Một mệnh lệnh trực tiếp giáng xuống từ tầng cao nhất chỉ để bảo vệ thông tin cho một gã thanh niên lang bạt. Kẻ tên Thiên Tam kia... rốt cuộc mang thân phận kinh khủng đến mức nào mà có thể khiến cả cỗ máy tình báo khổng lồ của Thương Tiên phải nhắm mắt làm ngơ?
........

Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Cỗ xe ngựa lăn bánh ròng rã suốt mười ngày trời. Cảnh vật hai bên quan đạo đã thay đổi rõ rệt. Những đồi núi xanh tươi, mây mù lượn lờ của Tử Châu dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng cỏ úa vàng trải dài tít tắp đến tận chân trời. Bọn họ đang rời khỏi khu vực phía bắc, tiến thẳng vào vùng trũng hoang vu nằm ở phía Tây Nam Tử Châu. Xe ngựa đang dừng lại tại một khoảng cỏ trống bên đường. Trên nóc xe ngựa gió bấc thổi phần phật, nhưng Cẩu Oa vẫn ngồi xếp bằng ngay ngắn, hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì lạnh và vì tập trung. Nó đang kiên trì luyện tập bí quyết "Thổ nạp" mà Vân Chính truyền thụ. Dù suốt mười ngày nay, ngày nào cũng bị dựng dậy từ tờ mờ sáng để rèn luyện cực kỳ khắc nghiệt so với một đứa trẻ, nhưng thằng bé không hề oán thán nửa lời. Ngược lại, nó còn cảm thấy vô cùng hào hứng và trân trọng cơ hội này.

Đứng chống nạnh bên cạnh xe ngựa là Bàng Tử. Gã mập vác thanh cự kiếm đen sì trên vai làm nhiệm vụ giám sát tiến độ của Cẩu Oa. Dẫu sao gã cũng là công tử của một thế gia, kiến thức nền tảng về hô hấp, khai mở kinh mạch đương nhiên là dư sức để dạy một đứa trẻ.

"Hít sâu vào! Dẫn khí chìm xuống đan điền! Đừng có thở phì phò bằng mũi như bò rống thế!" Bàng Tử quát.

Bốp!

Gã vươn tay gõ mạnh một cái vào gáy Cẩu Oa khiến thằng bé chúi nhủi về phía trước. Bị tên mập cục súc đánh không biết bao nhiêu lần trong mấy ngày qua, Cẩu Oa mặc dù vô cùng khó chịu nhưng chỉ nhe răng cười hề hề, vội vàng xốc lại tư thế, tiếp tục nhắm mắt điều hòa nhịp thở. Đây là những gì Thiên Tam đã dặn dò nó: “Phải biết chịu khổ tập luyện nếu không thì ngươi nên từ bỏ việc tu hành đi.”

Bên trong thùng xe ấm áp, Thiên Tam đang nằm ườn trên lớp nệm lông êm ái, hai tay gối sau đầu. Hắn lười biếng mở một mắt, nhìn sang lão Vân Chính đang ngồi nghiêm trang đối diện.

"Lão đầu, mảnh sắt mua ở Thanh Trà tiểu hội dạo trước, ngài vẫn cất kỹ chứ?" Thiên Tam hỏi.

Nhắc đến mảnh sắt, ánh mắt đục ngầu của Vân Chính lập tức sáng lên. Lão vội vàng thò tay vào sâu trong ngực áo, cẩn thận lấy ra một lớp lụa mềm được gói ghém vô cùng kỹ lưỡng. Mở lớp lụa ra, bên trong là một mảnh sắt vụn màu đen ngòm, to bằng nửa bàn tay, nhìn qua giống hệt phần chuôi của một thanh kiếm đã bị bẻ gãy.

"Đương nhiên là phải cất kỹ rồi! Đây chính là báu vật vô giá!" Vân Chính vuốt ve mảnh sắt bằng sự thành kính.

Lão vẫn nhớ như in cái ngày ở chợ đen, khi ngón tay Thiên Tam vừa chạm vào thứ đồng nát này, một cỗ Kiếm Ý cổ xưa, hoang tàn đã dao động khiến tim lão suýt ngừng đập. Thiên Tam từng nói, mảnh sắt mang theo tàn dư Kiếm Ý này chính là chìa khóa, là chiếc la bàn duy nhất để có thể cảm ứng và tìm ra vị trí chính xác của thung lũng Kiếm Mộ.

"Gần đến nơi, luồng tàn ý bên trong nó sẽ bắt đầu cộng hưởng. Ngài cứ dùng thần thức mà dẫn đường." Thiên Tam ngáp một cái, dặn dò.

Hai người đang nói chuyện thì rèm xe bỗng bị vén lên. Bàng Tử mồ hôi nhễ nhại thò đầu vào, mặt mày hớn hở, chìa tay ra: "Đại ca! Ta đã dốc lòng dạy dỗ thằng nhóc Cẩu Oa mười ngày nay, không có công lao cũng có khổ lao. Nay ta muốn đổi lại một điều kiện!"

"Điều kiện gì?" Thiên Tam nhướng mày.

Bàng Tử hưng phấn nuốt nước bọt: "Ta muốn ngài... dạy kiếm pháp cho ta!"

Thiên Tam nghe vậy liền bật cười xuề xòa, xua tay như đuổi tà: "Này tên mập, ngươi hồ đồ à? Ngươi nhìn ta xem, một chút tu vi cũng không có, kinh mạch đứt đoạn. Bản thân ta còn không nhấc nổi một thanh trọng kiếm như ngươi, lấy cái gì mà dạy ngươi học kiếm?"

Bàng Tử nghe xong không hề chùn bước, ngược lại còn nhếch mép cười đầy ranh mãnh: "Đại ca, ngài lừa được người khác chứ không lừa được ta đâu! Cái đêm ở tửu quán, ngài có thể đàm đạo kiếm lý với Kiếm Thánh tiền bối, khiến một lão quái vật như ngài ấy phải cười sảng khoái và gật đầu tán thưởng. Điều đó chứng tỏ, cảnh giới kiếm đạo của ngài và ngài ấy đều là siêu quần bạt tụy! Ta không cần ngài dạy chiêu thức, ta chỉ cần ngài chỉ điểm cho ta cái 'Ý' của Trọng Kiếm thôi!"

Nghe lý luận sắc bén của gã mập, Thiên Tam khẽ gật gù, ánh mắt lộ ra vài phần thú vị. Quả nhiên, kẻ ngốc của Bàng gia đôi lúc lại có những cái nhìn thấu triệt đến bất ngờ. Lão Vân Chính ngồi một bên nghe thấy thế thì kinh hỉ không thôi. Lão thừa biết nhãn quan của thanh niên bạch y này khủng khiếp đến nhường nào, tuy nhiên lại có thể luận bàn ngang ngửa với Kiếm Thánh!

"Được rồi. Nếu ngươi đã cầu xin thành khẩn như vậy..." Thiên Tam từ từ ngồi dậy, phe phẩy chiếc quạt giấy sờn cũ. Hắn hất cằm về phía lão già ngồi đối diện: "Vậy thì xuống xe đi. Ngươi xuống dưới kia, thử cọ xát vài hiệp với Vân lão đầu xem sao. Lão đầu ông cũng khởi động chút xem sao."

"Hả?! Đánh... đánh với Vân tiền bối?!" Bàng Tử trợn tròn mắt. Một tên Tứ Trọng vác sắt vụn đi đánh với một cao thủ Ngũ Trọng đỉnh phong?

"Yên tâm, lão ấy nên sẽ nương tay thôi." Thiên Tam lười biếng đáp, rồi vươn vai bước xuống xe.

Hắn tiện tay nhặt một viên sỏi, ném thẳng lên nóc xe trúng ngay đầu Cẩu Oa đang nhắm mắt tĩnh tọa: "Này Cẩu Oa, xuống đây. Mở to hai mắt lên mà xem trận đấu này, mở mang chút kiến thức về cách vận dụng kình lực đi!"

Nghe xong Cẩu Oa háo hức nhảy tót xuống, ngoan ngoãn lùi ra xa, mở to hai mắt chờ đợi.

Trên bãi cỏ úa vàng rộng lớn, Bàng Tử nắm chặt thanh cự kiếm đen sì, gầm lên một tiếng, bạo phát toàn bộ chân khí Tứ Trọng lao thẳng vào Vân Chính. Dù Vân Chính đã chủ động áp chế tu vi xuống ngang hàng với đối thủ để tiện bề hướng dẫn, nhưng kình lực va chạm từ những luồng kiếm phong thô bạo của Bàng Tử và thủ pháp phòng ngự điêu luyện của lão vẫn cày nát cả một vùng đất rộng. Cỏ dại và đất đá văng tung tóe, tạo thành những hố sâu hoắm như vừa bị cày xới.

Uỳnh!

Sau một cú vung kiếm toàn lực nhưng bị Vân Chính dùng kỹ xảo gạt đi, lưỡi cự kiếm đập mạnh xuống đất. Bàng Tử mất đà ngã lăn quay, nằm dài trên bãi cỏ, ngực phập phồng hồng hộc thở như bễ lò rèn. Mồ hôi ướt đẫm cả y phục, hai tay gã tê rần không nhấc nổi cục sắt lên nữa.

Lão Vân Chính thu lại thế thủ, vuốt chòm râu bạc, híp mắt đánh giá: "Khí tức của ngươi đúng là vô cùng cường hãn, lực đạo bá đạo tựa như dời non lấp biển. Nhưng kiếm pháp lại hoàn toàn không có căn bản, vung vẩy loạn xạ, triệt để thiếu mất trọng tâm. Phải biết, càng là tu luyện Trọng Kiếm, lại càng phải chú ý đến trọng tâm cơ thể!"

Bàng Tử nằm bẹp dưới đất, nghe vậy liền nhăn nhó, khổ sở phàn nàn: "Vân tiền bối nói chí phải... Kiếm đạo của ta vốn là tự mình mò mẫm, làm gì có trưởng bối nào dạy dỗ chỉ bảo bao giờ, nên căn cơ coi như đồ bỏ. Nếu hôm nọ không phải được Kiếm Thánh tiền bối mở lời khen ngợi bảo ta kiên trì, ta đã vứt quách cục sắt vụn này về nhà nhắm mắt học đao pháp của gia tộc cho xong chuyện!"

Lúc này, Thiên Tam phe phẩy chiếc quạt giấy sờn cũ, thong dong bước tới. Hắn cúi nhìn gã mập đang nằm rạp dưới đất, giọng điệu lười biếng nhưng từng lời thốt ra lại sắc bén đánh trúng hồng tâm:

"Đừng vội nản, ngươi quả thực rất có thiên phú, đặc biệt là sự kết hợp giữa thể chất và sức mạnh thô bạo. Tuy nhiên, điều Vân lão đầu nói hoàn toàn không sai. Ngươi đang cầm kiếm, nhưng lại đánh bằng tư duy của một kẻ dùng đao."

Thiên Tam khẽ gập quạt lại, chỉ vào đôi chân đang run rẩy của Bàng Tử, nhàn nhạt giải thích: "Đao và kiếm là hai phạm trù khác biệt. Đao là mượn thế để tăng lực, đại khai đại hợp, chém ra là mượn sức nặng lao về phía trước. Còn kiếm, dẫu có là cự kiếm nặng ngàn cân như của ngươi, thì bản chất của nó vẫn đòi hỏi sự uyển chuyển. Muốn uyển chuyển điều khiển một thứ vũ khí nặng nề mà không bị nó kéo ngã, ngươi phải dồn sự tập trung vào hạ bộ."

"Hạ bộ?" Bàng Tử ngơ ngác ngóc đầu lên.

"Phải. Hạ bộ có vững, trọng tâm có chắc như bàn thạch, thì ngươi mới có thể tùy tâm sở dục mà biến chiêu, dùng kiếm như dùng cánh tay của chính mình. Thu lực phát lực đều phải đảm bảo hạ bộ vững vàng." Thiên Tam nhếch môi, ánh mắt lóe lên nụ cười đầy tính toán.

"Nên nhớ, Trọng Kiếm vô phong, đại xảo bất công. Cho nên, từ giờ cho đến lúc chúng ta đặt chân tới Kiếm Mộ, nhiệm vụ duy nhất của trong suốt hành trình này... là điên cuồng luyện tập hạ bộ, tăng cường trọng tâm cho ta!"

0