Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 190: Ao Máu

Đăng: 29/07/2026 14:33 4,259 từ 1 lượt đọc

Tường sau phủ đệ cao hai mét tám, mặt ngoài trát xi măng thô, bên trên cắm mảnh chai sắc. Tuấn Béo kê balo xuống đất, rút bình xịt cồn và bật lửa, rồi dùng khuỷu tay ấn phím tắt trên laptop. Hắn đeo tai nghe bluetooth vào, bấm nút kiểm tra tín hiệu.

- Mười bốn giây nữa tao chạy script.

Giọng hắn rít nhẹ trong tai Phong và Hằng.

- Camera sẽ nhiễu mười lăm giây. Vào nhanh.

Phong gật đầu, không đáp. Anh đứng cách tường hai mét, hai chân trụ vững trên lớp cỏ dại mọc sát móng tường. Đoản Kiếm Sưa Đỏ nằm yên trong bao sau lưng. Vết thương ở vai đã được băng lại, nhưng mỗi lần anh xoay khớp, lớp gạc lại thấm một giọt máu tươi. Anh không để ý. Toàn bộ giác quan dồn vào cánh cửa sắt phía trước - lối vào chính của phủ đệ.

Ở góc tường bên kia, Hằng đã rút dao găm, cắm vào khe giữa hai viên gạch làm bậc đạp. Cô kiểm tra súng lần cuối, ngón cái đẩy chốt an toàn về vị trí sẵn sàng.

- Chạy.

Tuấn nói.

Màn hình laptop lóe xanh một nhịp. Toàn bộ đèn nhỏ trên các camera quanh phủ đệ đồng loạt nhấp nháy, rồi chuyển sang màu đỏ. Mười lăm giây.

Hằng không chờ. Cô bám hai tay vào mép tường, tung người lên trong một chuyển động dứt khoát, hai chân kẹp chặt mảnh chai, rồi đổ người qua bên kia tường. Cô rơi xuống lớp đất mềm phía trong, không tiếng động, chỉ có tiếng thở gấp dội lại trong tai nghe.

Tuấn ném balo qua tường trước, rồi trèo theo. Tay hắn run, mồ hôi trượt dài trên thái dương, nhưng hắn không dừng. Khi chân hắn vừa chạm đất phía trong, camera khôi phục. Ánh đèn đỏ chuyển lại xanh, và ống kính của camera số bảy quay về đúng vị trí cũ, chừa lại một góc chết nơi hai người vừa đáp xuống.

Phong không leo tường. Anh đợi đúng lúc camera số một và số hai xoay ống kính ra xa nhất, rồi bước thẳng về phía cổng chính.

Cổng sắt cao ba mét, sơn đen, không có ổ khóa ngoài. Nhưng khi Phong đặt tay lên cánh cổng, một luồng điện nhói buốt phóng ngược vào lòng bàn tay anh. Chẳng phải điện thường. Là điện yểm - thứ điện được nuôi bằng huyết chú, giật vào chẳng phải da thịt mà là khí huyết trong kinh mạch. Phong rút tay lại, nhìn xuống lòng bàn tay mình. Một vệt đen chạy dọc đường chỉ tay, ngoằn ngoèo như con rết.

Anh không thử lần hai. Anh rút Đoản Kiếm Sưa Đỏ ra, cắm mũi kiếm vào khe giữa cánh cổng và bản lề, rồi lách mạnh. Gỗ cổng rung lên, nhưng không phát ra tiếng động. Thay vào đó, toàn bộ đường huyết chú chạy dọc khung cổng bừng sáng lên đỏ rực, và một tiếng rít kim loại vọng ra từ bên trong phủ đệ.

Phong không dừng. Anh lách kiếm lần thứ hai. Lần này, cương khí từ lưỡi kiếm tràn vào khung cổng, đẩy lui dòng điện yểm. Cánh cổng bật ra với một tiếng kêu khô khốc, như tiếng xương gãy.

Bên trong, sân trước phủ đệ mở ra. Sỏi trắng trải đều, hai hàng cây cảnh cắt tỉa vuông vức, và ở cuối lối đi, ngôi nhà chính ba tầng sừng sững trong bóng tối. Đèn trong nhà tắt hết, còn lại ánh trăng mờ hắt xuống từ đám mây thưa. Nhưng phía sau ngôi nhà, ánh sáng đỏ từ ao máu vẫn bập bùng, vẽ những đường nét gớm guốc lên tường sau và những tán cây vườn.

Phong bước vào sân. Anh không cần giấu mình nữa.

Từ hai bên hông nhà, bốn bóng đen lao ra. Chẳng phải lính canh mặc đồng phục. Bốn người này mặc áo dài đen thêu chỉ bạc ở cổ tay và gấu - đồng phục của Ngự Lâm. Trên tay họ không cầm súng. Mỗi người cầm một thanh đoản đao lưỡi cong, thép đen bóng và trên sống đao có khắc những hàng chú đỏ như máu tươi.

- Hằng, Tuấn. Bốn tên Ngự Lâm trước sân. Tao câu giờ. Chúng mày vào phòng an ninh ngay.

Phong nói vào tai nghe, giọng đều như tiếng đồng hồ chạy.

- Nhận.

Giọng Hằng vọng lại, kèm theo tiếng thở gấp và tiếng chân chạy trên nền đất.

Bốn tên Ngự Lâm không nói một lời. Chúng tản ra thành hình cánh cung, từ từ siết vòng vây, những lưỡi đoản đao hạ thấp ngang hông, sẵn sàng chém ngang. Phong đứng yên, tay phải cầm kiếm, tay trái buông thõng, mắt không nhìn vào một tên cụ thể nào.

Hắn đếm nhịp thở của chúng. Tất cả đều thở chậm và sâu, không giống người thường. Có thể chúng đã dùng một loại thuốc hoặc yểm thuật nào đó để tăng cường thể lực. Nhưng dù là thứ gì, chúng vẫn là người. Người thì chảy máu. Người thì chết.

Tên đầu tiên lao vào. Đoản đao quét ngang từ phải sang trái, nhắm vào cổ Phong. Cùng lúc, tên thứ hai lách ra sau lưng anh, đao chém dọc từ trên xuống nhắm vào gáy. Hai đường đao khép lại như một cái kéo đang cắt.

Phong không đỡ. Anh đổ người về phía trước, lăn một vòng qua khe hở giữa hai lưỡi đao, rồi bật dậy ngay sau lưng tên thứ nhất. Sưa Đỏ không chém ngang. Mũi kiếm đâm thẳng vào kheo chân tên này, xuyên qua gân, chạm vào xương. Tên Ngự Lâm rú lên, khuỵu xuống. Phong rút kiếm ra, máu phun thành vệt dài trên nền sỏi trắng.

Tên thứ hai xoay người, đao chém tiếp. Nhưng Phong đã sẵn sàng. Anh gạt đao bằng sống kiếm, lực va chạm khiến cương khí trong người anh rung lên một nhịp, rồi anh đẩy kiếm trượt dọc theo lưỡi đao đối thủ, chém cụt ba ngón tay cầm đao. Đoản đao rơi xuống sỏi. Tên thứ hai ôm tay lùi lại, máu chảy thành dòng, nhưng mặt hắn vẫn không biểu lộ đau đớn - chỉ có vẻ kinh ngạc thoáng qua, rồi lại lạnh tanh.

Hai tên còn lại đồng thời tấn công. Chúng không lao vào lần lượt. Chúng đâm từ hai phía, một trái một phải, cùng lúc, cùng tốc độ, như hai cái bóng của cùng một vật thể.

Phong không thể tránh cả hai. Anh chọn tránh mũi đao bên trái bằng cách xoay nửa thân trên, để lưỡi đao sượt qua mạn sườn, xé toạc áo khoác và lớp da bên dưới. Cùng lúc, Sưa Đỏ trong tay phải gạt mạnh vào mũi đao bên phải, đánh bật nó ra ngoài. Rồi anh dùng chính đà xoay đó, quật ngược chuôi kiếm vào thái dương tên bên trái. Một tiếng "bốp" khô khốc vang lên, tên này ngã vật ra sỏi, máu từ tai trái trào ra.

Tên cuối cùng lùi lại ba bước, hạ đao xuống ngang ngực, thủ thế. Mắt hắn đảo từ Phong sang ba đồng đội đã ngã, rồi trở lại Phong. Hắn vẫn không nói gì, nhưng tay cầm đao đã run lên nhè nhẹ.

Phong bước tới một bước. Máu từ mạn sườn chảy dọc theo thắt lưng, nhỏ xuống nền sỏi thành những giọt tròn đỏ thẫm. Anh không thèm nhìn vết thương. Ánh mắt anh chỉ nhìn vào tên Ngự Lâm còn lại, lạnh và tĩnh như mặt nước hồ trước cơn giông.

- Mày chạy được.

Phong nói.

Tên Ngự Lâm không chạy. Hắn rít lên một tiếng, rồi lao vào. Lần này, hắn không đâm hay chém. Hắn cầm đao bằng hai tay, giơ cao quá đầu, và chém xuống với toàn bộ sức nặng cơ thể - một đòn tự sát, không phòng thủ, chỉ nhắm vào mục tiêu trước mặt.

Phong không đỡ. Anh lách sang trái một bước, để lưỡi đao bổ thẳng xuống đất ngay sát vai phải, rồi anh vung Sưa Đỏ chém ngang. Lưỡi kiếm đi từ trái sang phải, cắt qua cổ tên Ngự Lâm, ngay dưới cằm, nơi động mạch cảnh nằm sát da.

Máu phun thành tia dài, nhuộm đỏ nền sỏi trắng. Tên Ngự Lâm đổ gục, tay vẫn nắm chặt đoản đao cắm trong đất.

Phong không nhìn lại. Anh bước tiếp về phía ngôi nhà chính.

Trong tai nghe, giọng Tuấn Béo vang lên, gấp gáp nhưng chẳng còn run.

- Phòng an ninh xong. Hai thằng lính đã nằm. Tao đang cắt dây nguồn máy chủ. Toàn bộ camera tắt rồi.

- Nhận.

Hằng đáp.

- Tao đang tiến ra vườn sau. Thấy ao máu rồi.

Phong đẩy cửa chính ngôi nhà. Cửa không khóa. Bên trong là một đại sảnh rộng, đồ đạc xa hoa, nhưng tất cả đều phủ một lớp bụi mỏng như đã lâu không có người ở. Những bức tranh sơn dầu trên tường, bộ sofa da nhập khẩu, đèn chùm pha lê - tất cả đều bị bỏ mặc. Không có ai ở đây.

Anh băng qua đại sảnh, xuống bếp, rồi ra cửa sau dẫn ra khu vườn.

Vườn sau rộng gấp ba lần sân trước. Cây cối mọc um tùm, không được cắt tỉa như phía trước. Những tán si già buông rễ dài chạm đất, những bụi tre um tùm, và ở trung tâm khu vườn, mặt ao máu rộng chừng hai mươi mét vuông trải ra, phẳng lặng và đỏ sậm.

Mười hai hình nhân vải trắng vẫn đứng đó, dàn thành vòng tròn quanh ao. Những mảnh đồng trên mặt chúng đã ngừng rung. Những sợi dây đồng nối từ cổ chúng xuống mặt ao lấp lánh dưới ánh đèn dầu treo trên những cành cây. Và mặt ao, đó giờ chẳng còn phẳng lặng nữa. Nó đang phồng lên hạ xuống, đều đặn, theo nhịp thở của thứ gì đó dưới đáy.

Trên ban công tầng hai, Linh Anh vẫn đứng. Từ miệng cô, làn khói đen vẫn chảy ra, cuồn cuộn như dòng nước, đổ xuống mặt ao.

Hằng đứng ở rìa vườn, cách ao chừng mười lăm mét, súng lăm lăm trong tay. Cô nhìn thấy Phong, gật đầu một cái.

- Tám mươi bảy xác trẻ em chôn quanh vườn.

Cô nói, giọng khô khốc.

- Tao tìm thấy năm cái huyệt khi vòng ra đây. Xác khô queo, bị hút hết máu.

Phong không đáp. Anh bước tới gần ao, dừng lại cách hình nhân đầu tiên khoảng hai mét. Từ khoảng cách này, anh có thể thấy rõ những đường chỉ đỏ chạy ngang dọc trên thân vải trắng, những mảnh đồng trên mặt chúng rung lên khe khẽ khi mặt ao phồng lên, và những sợi dây đồng nối từ cổ chúng xuống nước chẳng phải là dây đồng thường. Đó là những sợi gân - gân người thật, được rút ra từ những cái xác thanh niên bị nhồi trong hình nhân, rồi được tẩm đồng nung chảy.

Một trận pháp bằng gân người và máu trẻ em.

Từ phía bên kia vườn, Tuấn Béo chạy tới, thở hồng hộc. Hắn cầm theo một cái kìm cắt sắt lớn, và trên vai đeo một cuộn dây thừng.

- Tao tìm thấy bà Trần Thị Vân.

Hắn nói, giọng gấp gáp.

- Bị nhốt trong hầm rượu dưới bếp, trói vào ghế sắt. Còn sống, nhưng yếu lắm rồi. Còn thằng thanh niên...

Hắn ngước lên, chỉ tay về phía cây si già ở góc vườn.

Trên cành si cao nhất, cách mặt đất chừng sáu mét, một thanh niên bị treo ngược. Chân hắn bị trói bằng dây đồng vào cành cây, hai tay buông thõng, đầu chúi xuống dưới. Máu từ mũi và miệng hắn chảy thành dòng, nhỏ xuống một cái chậu đồng đặt dưới gốc cây. Trong chậu đồng, máu đã đông thành một lớp đặc sệt, bốc khói nhè nhẹ.

Phong nhìn thanh niên, rồi nhìn mười hai hình nhân, rồi nhìn Linh Anh trên ban công. Anh tính toán trong đầu. Nếu phá mười hai hình nhân trước, thứ dưới ao sẽ nổi lên. Nếu cứu người trước, mười hai hình nhân sẽ tấn công. Không thể làm từng việc một.

Hằng, mày và Tuấn cứu thanh niên trên cây trước. Rồi vào hầm rượu, đưa bà Vân ra ngoài tường.

- Anh nói, tay siết chặt chuôi kiếm.

- Còn tao sẽ phá mười hai hình nhân và cắt đường dẫn từ ao về Cửa Bắc.

- Còn Linh Anh?

Hằng hỏi.

- Tao sẽ lên ban công. Nhưng phải để tao phá xong hình nhân đã. Nếu tao lên ban công mà hình nhân chưa hỏng, chúng nó sẽ giết tao trước khi tao tới được chỗ cô ta.

Hằng nhìn Phong một giây, rồi gật đầu. Cô rút dao găm, chạy về phía cây si. Tuấn Béo xách kìm cắt sắt chạy theo, balo trên vai đập lộp bộp vào lưng.

Phong quay lại đối diện với mười hai hình nhân. Anh hít một hơi sâu, cảm nhận cương khí trong lồng ngực dâng lên, yếu ớt nhưng vẫn còn đó. Rồi anh bước tới.

Hình nhân đầu tiên cử động. Ống tay vải trắng vung lên, quất thẳng vào mặt Phong. Anh cúi thấp người, để ống vải quất trượt qua đỉnh đầu, rồi vung Sưa Đỏ chém ngang bụng nó. Vải rách toạc, rơm bên trong bắn ra, nhưng thay vì đổ xuống, hình nhân tiếp tục đứng. Nó vung tay còn lại, lần này ống vải quấn được vào cổ tay cầm kiếm của Phong, siết chặt.

Sức mạnh của nó chẳng phải sức mạnh của vải và rơm. Là sức mạnh của thứ trong ao máu, truyền qua sợi dây đồng cắm vào cổ nó. Phong cảm nhận rõ bàn tay mình bị bóp nghẹt, xương cổ tay kêu răng rắc. Anh không cố giằng ra. Anh dùng tay trái rút con dao găm trong túi áo - con dao thường, chẳng phải pháp khí - rồi chém đứt sợi dây đồng nối từ cổ hình nhân xuống ao.

Dây đồng đứt phựt một tiếng. Hình nhân khựng lại, ống tay đang siết cổ tay Phong bỗng xẹp xuống như xác ve. Rồi toàn bộ thân vải trắng đổ ụp xuống đất, rơm và giấy bản tràn ra, và từ trong đống vải rách, một bộ xương người lăn ra. Xương khô trắng hếu, những đốt ngón tay vẫn còn co quắp trong tư thế cào cấu.

Phong không dừng. Anh chém tiếp vào dây đồng của hình nhân thứ hai. Rồi thứ ba. Thứ tư. Mỗi lần một sợi dây đồng đứt, một hình nhân đổ xuống, và một bộ xương thanh niên lăn ra khỏi lớp vải trắng. Những bộ xương chẳng còn dấu vết gì của da thịt - tất cả đã bị hút sạch, còn lại khung xương trắng và những khớp nối bị đồng hóa lấp lánh.

Khi Phong chém tới hình nhân thứ sáu, năm hình nhân còn lại đồng loạt quay về phía anh, chẳng còn tấn công từng cái một. Chúng cùng lúc vung tay, mười ống vải trắng lao tới như mười con rắn. Phong nhảy lùi, nhưng không đủ nhanh. Một ống vải quấn được vào cổ chân phải, một ống khác quấn vào bắp tay trái, và ống thứ ba quấn vào thắt lưng, siết chặt đến mức anh nghe rõ tiếng xương sườn kêu răng rắc.

Sức siết khủng khiếp. Chẳng phải sức người. Là sức của thứ dưới ao máu, giờ đã thức giấc một phần, đang dồn lực qua những sợi dây đồng. Phong bị kéo về phía ao, chân anh rê trên nền đất, để lại hai vệt xước dài.

Anh không giằng ra. Anh dùng chính lực kéo đó, để mặc cho mình bị lôi về phía ao, rồi khi còn lại cách mép ao chưa đầy nửa mét, anh dồn toàn bộ cương khí còn lại vào lưỡi kiếm Sưa Đỏ, và đâm xuống.

Mũi kiếm không nhắm vào hình nhân. Nó nhắm vào mặt ao.

Khi mũi kiếm chạm vào chất lỏng đỏ sậm, một tiếng rít kinh hoàng vang lên từ dưới đáy ao. Tiếng rít đó chẳng phải tiếng người hay tiếng thú. Nó là tiếng của kim loại bị xé toạc, của đất đá bị nghiền nát, của một thứ gì đó đã nằm im hàng trăm năm bỗng bị đánh thức bằng đau đớn. Mặt ao sôi lên, bong bóng đỏ bắn tung tóe, và những sợi dây đồng nối từ năm hình nhân còn lại xuống ao đột nhiên rung lên bần bật, rồi đứt tung.

Năm hình nhân cuối cùng đồng loạt đổ xuống. Năm bộ xương lăn ra, những khớp đồng hóa kêu lách cách như tiếng xúc xắc khô.

Phong rút kiếm khỏi mặt ao. Lưỡi kiếm Sưa Đỏ bốc khói, lớp chất lỏng đỏ bám trên thép sôi lên và bốc hơi thành những sợi khói đen mỏng. Vết rạn hai centimet trên sống kiếm không rộng thêm, nhưng sợi gỗ tách ra đã vểnh lên cao hơn một chút, như một cái gai sắc.

Anh đứng dậy. Mười hai bộ xương nằm la liệt quanh ao, những đốt ngón tay co quắp hướng về phía mặt nước như vẫn còn van xin. Gân người rút ra từ xác chúng nằm ngổn ngang trên mặt đất, những sợi đồng nung chảy đã nguội đen lại, và mặt ao giờ phẳng lặng trở lại, nhưng màu đỏ đã nhạt đi một phần. Thứ dưới ao đã mất nguồn nuôi từ mười hai hình nhân. Nó vẫn còn đó, vẫn còn sống, nhưng đã yếu đi.

- Xong thanh niên.

Giọng Hằng trong tai nghe.

- Còn thở. Tao đang hạ nó xuống.

- Tao vô hầm rượu đây.

Tuấn Béo nói tiếp.

- Bà Vân còn sống. Đang cắt dây trói.

Phong ngước lên ban công tầng hai.

Linh Anh vẫn đứng đó. Nhưng từ lúc mười hai hình nhân đổ xuống, luồng khói đen từ miệng cô đã ngừng chảy. Cô vẫn há miệng, nhưng còn lại một làn hơi mỏng manh bay ra, như hơi thở cuối cùng của một ngọn lửa sắp tắt. Đồng tử cô vẫn giãn to, chấm đỏ trong lòng đồng tử vẫn sáng, nhưng ánh sáng đó đã yếu đi nhiều, còn lại là một đốm hồng nhạt.

Phong bước về phía ngôi nhà. Anh không vào trong. Anh bám vào ống thoát nước chạy dọc tường, trèo lên. Vai phải đau nhói khi anh dồn lực, nhưng anh không chậm lại. Mười giây sau, anh đã đứng trên ban công, đối diện với Linh Anh.

Cô gái trẻ đứng im như một pho tượng sáp. Áo thun trắng của cô lấm tấm những giọt máu khô từ mặt ao bắn lên. Quần jeans rách gối. Chân đi dép lê. Ly cà phê giấy đã nguội ngắt nằm trên lan can, cạnh một chiếc điện thoại màn hình vỡ.

Phong đặt tay lên vai cô. Thân thể cô lạnh ngắt, nhưng vẫn còn mềm, vẫn còn thở. Anh nhìn vào mắt cô. Chấm đỏ trong đồng tử run lên, như một con đỉa đang bị kéo ra khỏi vết cắn.

- Cô còn nghe tôi không?

Phong hỏi, giọng trầm và đều.

Mắt Linh Anh chớp. Lần đầu tiên kể từ khi họ tới phủ đệ, cô chớp mắt. Rồi đôi môi khô nứt của cô mấp máy, không thành tiếng, nhưng khẩu hình miệng tạo thành một từ duy nhất.

- Cứu.

Phong rút Đoản Kiếm Sưa Đỏ ra. Anh không chém vào Linh Anh. Anh đặt lưỡi kiếm lên trán cô, ngay giữa hai lông mày, nơi đường huyết khế tỏa ra như một mạng nhện đỏ mờ dưới da. Rồi anh nhắm mắt, dồn cương khí vào lưỡi kiếm, và ấn nhẹ.

Chẳng phải đâm. Chỉ là một cái ấn nhẹ của sống kiếm vào huyệt ấn đường.

Cương khí từ lưỡi kiếm tràn vào trán Linh Anh, chạy dọc theo những đường huyết khế, đẩy lui thứ máu đen đã chiếm giữ cơ thể cô suốt bảy năm qua. Từ trán, những đường chỉ đỏ dưới da bắt đầu mờ đi, rồi tắt hẳn, như những bóng đèn nhỏ lần lượt vụt tắt. Chấm đỏ trong đồng tử cô run lên dữ dội, rồi vỡ tan thành một vệt máu loãng, trào ra khỏi khóe mắt và chảy dọc xuống má.

Linh Anh há miệng, nhưng lần này chẳng phải để nhả khói. Cô thở gấp, ho sặc sụa, rồi gập người lại, nôn ra một ngụm máu đen đặc quánh. Ngụm máu đó không rơi xuống sàn. Nó bay lên, lơ lửng trong không khí nửa giây, rồi tự bốc cháy thành một ngọn lửa đen, tan thành tro bụi trước khi chạm đất.

Khi Phong rút kiếm ra, Linh Anh đổ gục xuống. Anh đỡ được cô trước khi cô ngã. Thân thể cô giờ ấm trở lại, hơi thở đều đặn hơn, và đôi mắt - đôi mắt nâu nhạt bình thường của một cô gái hai mươi lăm tuổi - đã nhắm lại, hàng mi run run như đang mơ một giấc mơ dài.

Phong bế cô lên, đặt cô ngồi tựa vào tường ban công, rồi quay lưng trèo xuống.

Dưới khu vườn, Hằng đã hạ được thanh niên xuống. Thằng nhỏ còn trẻ, chừng hai mươi, tóc cắt ngắn, người gầy nhom mặc áo phông và quần đùi. Cổ tay và cổ chân nó hằn đỏ những vết dây đồng siết. Nó run lên bần bật, mắt mở to nhìn Hằng và Tuấn như nhìn những bóng ma vừa bước ra từ dưới ao máu.

- Còn sống không?

Phong hỏi, bước tới.

- Sống.

Hằng đáp.

- Bị treo ba ngày rồi. Không ăn uống gì. Nhưng vẫn sống. Chắc Đăng Long giữ nó lại để tế sau cùng.

Tuấn Béo từ trong nhà chạy ra, dìu theo một người phụ nữ trung niên. Bà Trần Thị Vân, khoảng năm mươi lăm tuổi, tóc bạc quá nửa, gương mặt hốc hác, hai mắt thâm quầng. Chân bà đi cà nhắc, hai cổ tay hằn đỏ vết dây trói. Khi nhìn thấy ao máu và mười hai bộ xương nằm la liệt, bà đứng sững lại, hai tay bưng lấy mặt.

- Chúng nó... chúng nó giết hết rồi...

Giọng bà vỡ vụn.

- Mấy đứa nhỏ trong danh sách... tám mươi bảy đứa... tất cả đều bị đem ra đây... rồi...

Bà không nói tiếp được. Bà gục xuống, khóc không thành tiếng.

Phong nhìn Tuấn Béo.

- Đưa bà Vân và thằng thanh niên ra ngoài tường trước. Rồi quay lại đón Linh Anh trên ban công.

Hằng ở lại đây với tao.

Tuấn Béo gật đầu. Hắn đỡ bà Vân dậy, rồi ngoắc thằng thanh niên đi theo. Ba người khuất sau dãy nhà, tiếng bước chân xa dần về phía tường sau.

Hằng quay lại nhìn mặt ao. Mặt ao đã gần như phẳng lặng hoàn toàn, còn lại những gợn sóng nhỏ lăn tăn từ giữa ao lan ra. Màu đỏ đã nhạt đi rất nhiều, giờ còn lại là một thứ nước đục màu nâu sẫm.

- Thứ dưới ao... còn sống không?

Cô hỏi.

- Còn.

Phong đáp.

- Nhưng chẳng còn đủ sức để bò lên. Nó đã mất mười hai hình nhân, mất đường dẫn khói từ Linh Anh, và mất nguồn máu từ những đứa trẻ trong vườn. Nó còn lại là một cái bọc đang ngủ.

- Có cần phá nốt không?

- Không. Giờ mà phá, nó sẽ nổi lên. Chưa tới lúc. Phải đợi tới khi cắt được nguồn chính từ Cửa Bắc.

Hằng không hỏi thêm. Cô nhìn quanh khu vườn, nơi mười hai bộ xương thanh niên nằm ngổn ngang, nơi những đốt ngón tay trắng hếu vẫn co quắp hướng về mặt ao, nơi những sợi gân người đã nguội đen nằm vắt vẻo trên những cành cây. Gió sông Hồng thổi qua, mang theo mùi máu, mùi đồng han, và mùi đất ẩm từ những huyệt mộ nông trong vườn.

Từ xa, phía bên kia bờ đê, một tiếng động cơ vọng tới. Ban đầu chỉ là tiếng vo ve nhỏ, nhưng càng lúc càng lớn, càng lúc càng gần. Tiếng cánh quạt đập vào không khí, mỗi nhịp mỗi nặng nề hơn.

Trực thăng.

Phong ngước lên. Trên bầu trời đen, một chấm ánh sáng đỏ nhấp nháy đang lao về phía phủ đệ. Tiếng động cơ ngày càng rõ, ngày càng dữ dội, cho tới khi át hết mọi âm thanh khác trong khu vườn.

Hằng rút súng ra, lên đạn, mắt không rời chấm sáng đỏ trên trời.

- Đăng Long.

Cô nói.

Phong không rút kiếm. Anh vẫn đứng đó, cạnh ao máu, gió từ cánh quạt trực thăng thổi tung mái tóc bết máu và tà áo khoác rách. Anh nhìn chiếc trực thăng hạ dần độ cao, rồi đáp xuống bãi đất trống ngay trước cổng chính phủ đệ, nơi xác bốn tên Ngự Lâm vẫn còn nằm ngổn ngang trên nền sỏi trắng.

Cánh cửa trực thăng bật mở.

Một người đàn ông cao lớn bước xuống. Áo vest đen, cà vạt đỏ, tóc vuốt ngược bóng mượt, và đôi mắt sáng quắc như mắt diều hâu trong đêm.

Đoàn Đăng Long đã về.

0