Chương 86: Áp Lực Từ Dưới Hầm
**Đêm 18/7 Âm lịch. 00 giờ 35 phút.**
Tháp B - Tầng 9.
*ẦM... ẦM... RÀO!!!*
Ngai vàng nổ tung, kéo theo cả lớp sương quyền lực vỡ ra như tro mịn. Khi
ảo ảnh tan sạch, Tầng 9 lộ nguyên mặt sàn thi công dở: bê tông trần, sắt
chờ, giàn giáo ngổn ngang và những vệt máu quệt dài dưới thứ đèn xanh bệnh
hoạn của Giao thức Cấp 2.
Còi báo động vẫn rít *WEEEE WOOOO* trên đầu. Lê Phong siết chặt Roi Dâu,
bàn tay rướm máu. Trụ Lộc Tồn đã vét sạch phần chân khí cuối cùng. Từ đây,
cậu chỉ còn cơ bắp, phản xạ và lì.
Thanh Hằng, Tuấn Béo và Linh Nhi lảo đảo đứng dậy. Họ nhìn nhau, ánh mắt
chất chứa sự kinh hoàng sau khi vừa thoát khỏi đáy sâu của lòng tham.
- Mọi người... không sao chứ?
Phong khàn giọng hỏi, nuốt khan
một ngụm nước bọt đặc quánh.
- Sống... vẫn còn sống.
Tuấn Béo đáp lời, cắn chặt răng ôm
lấy bả vai phải đang giật lên từng cơn đau buốt óc.
Hằng không nói gì, chỉ lẳng lặng cúi xuống nhặt khẩu súng K54 lên, dắt
lại vào bao súng bên đùi. Dù không còn đạn, nhưng nó vẫn là một cục sắt
nặng trịch có thể dùng để nện vỡ sọ kẻ thù. Cô rút con dao găm chiến
thuật giắt ở bắp chân ra, mũi dao hướng về phía trước.
Họ vừa có được mười giây ngắn ngủi để hàn gắn nội tâm, thì thực tại tàn
khốc lập tức ập tới.
*RẦM!!! KÉTTTT... PHÀAA!!!*
Một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên từ phía lối vào. Cánh cửa thép
chống cháy khổng lồ - thứ duy nhất ngăn cách họ với bầy quái vật dưới
hầm - cuối cùng cũng không chịu nổi sức ép. Bản lề cửa bị bẻ gãy gập.
Toàn bộ tấm thép nặng hàng tạ đổ ầm xuống mặt sàn bê tông, cuốn theo một
đám mây bụi mù mịt.
Từ trong đám bụi mờ ảo đó, những tiếng gầm gừ *khè khè* tanh tưởi vang
lên đứt quãng. Những đôi mắt đỏ ngầu, đục ngầu như mắt cá chết bắt đầu
lóe sáng dưới ánh đèn xanh lục.
Làn sóng Giao thức Cấp 2 đầu tiên đã chính thức đuổi kịp họ.
Có mười hai con Huyết Nô tràn vào trước. Chúng bò lết trên bê tông bằng
những khớp gãy vặn ngược, móng tay quệt thành tiếng rin rít trên sắt và
gạch. Da chúng xám ngoét, quần áo bết đầy vôi vữa, máu đen.
Nhưng thứ làm sàn nhà rung lên là con đi cuối. Nó cao gần hai mét rưỡi,
ngực và lưng mọc kín những mảng xương trắng hếu như áo giáp. Mỗi bước của
nó đều kéo theo mùi thịt thối và hơi lạnh từ hầm sâu.
- Huyết Thi biến dị.
Phong rít qua kẽ răng.
Mười ba cặp mắt đỏ ngầu đồng loạt khóa chặt vào cô bé khiếm thính đang
đứng gầy gò phía sau lưng Phong. Bọn chúng ngửi thấy thứ mùi sinh khí
thuần khiết và sự đe dọa từ Tâm Nhãn của Linh Nhi.
*GRAOOO!!!*
Con Huyết Thi cấp cao ngửa cổ gầm lên một tiếng rùng rợn. Lệnh tấn công
được ban ra.
Mười hai con Huyết Nô như những mũi tên rời cung, điên cuồng lao về phía
trước. Chúng bật nhảy lên các giàn giáo, bám vào cột bê tông, rồi lao
chúi xuống từ mọi hướng, tạo thành một mẻ lưới tử thần bủa vây nhóm bốn
người.
- Tạo vòng tròn phòng thủ! Bảo vệ Nhi!
Phong hét lớn.
Không có đường lùi, cũng không có chỗ để trốn. Cuộc chiến vật lý đẫm máu
nhất từ đầu đêm đến giờ chính thức bùng nổ.
Lê Phong tiến lên một bước, gồng chặt cổ tay. Thanh Roi Dâu Huyết Long
vung lên tạo thành một tiếng *vút* xé gió. Ánh sáng đỏ từ lõi cây dâu
ngàn năm lóe lên, dù đã yếu đi nhiều nhưng vẫn là khắc tinh chí mạng của
tà vật.
*CHÁT! BỐP!*
Hai con Huyết Nô lao tới đầu tiên bị đường roi quất trúng giữa mặt. Tia
lửa thuần dương bùng lên thiêu đốt lớp da xám ngoét. Chúng rú lên thảm
thiết, văng ngược trở lại, va đập mạnh vào bức tường xi măng phía sau.
Nhưng Phong chưa kịp thu roi về, ba con khác đã bò sát mặt sàn, nhe hàm
răng đen ngòm cắn thẳng vào bắp chân cậu.
Phong tung một cú đá tạt vòng cung tuyệt đẹp của Thất Sơn võ phái, mũi
giày bata nện thẳng vào thái dương một con quái vật, nghe tiếng xương sọ
vỡ vụn *rắc rắc*.
Ở cánh phải, Thanh Hằng chứng minh tại sao cô là nữ trinh sát hình sự
xuất sắc nhất Đội Trọng án. Cô không có phép thuật, cũng không có vũ khí
khắc chế tà linh, nhưng cô có kỹ năng cận chiến chết người.
Một con Huyết Nô nhảy chồm lên định vồ lấy Linh Nhi. Hằng lướt ngang
qua, lợi dụng chính gia tốc của con quái vật, một tay túm lấy cổ áo nó,
chân gạt mạnh trụ.
*RẦM!*
Con Huyết Nô ngã nhào, lưng đập mạnh xuống sàn. Không để nó kịp đứng
dậy, Hằng xoay người, cắm ngập lưỡi dao găm chiến thuật thẳng vào hốc
mắt nó, xuyên thấu qua hộp sọ. Một dòng máu đen phun trào. Cô rút dao
ra, xoay người tung một cú đá tước khí quản, đạp bay một con Huyết Nô
khác đang lao tới.
Dù bị áp đảo về số lượng, Phong và Hằng với sự ăn ý tuyệt vời đã tạo ra
một bức tường thành bằng xương thịt, đánh văng hết lớp Huyết Nô này đến
lớp Huyết Nô khác. Những cái xác quái vật chất đống dưới chân họ.
Nhưng sự giằng co đó chỉ kéo dài được chưa đầy một phút.
*RÙNG... RÙNG...*
Mặt sàn rung lên bần bật. Con Huyết Thi cấp cao không đứng nhìn nữa. Nó
lấy đà, cắm đầu lao thẳng về phía trước như một cỗ xe tăng mất phanh.
Trọng lượng khổng lồ cộng với lớp giáp xương cứng như thép biến nó thành
một quả tạ hủy diệt.
- Tránh ra!
Phong đẩy Hằng dạt sang một bên. Cậu dồn toàn bộ
sức lực vào hai tay, cầm Roi Dâu giương lên đỡ đòn.
*KÉNG!!!*
Một âm thanh chát chúa vang lên khi thanh roi gỗ va chạm với khối xương
bọc thép trên cánh tay con quái vật. Lực va chạm kinh hoàng dội ngược
lại khiến hai cánh tay Phong tê rần, mất cảm giác. Hổ khẩu (kẽ tay giữa
ngón cái và ngón trỏ) rách toạc, máu tươi ứa ra.
Lê Phong bị hất văng về phía sau, trượt dài trên mặt sàn cẩm thạch vỡ
nát gần chục mét mới dừng lại được, ngực nghẹn ứ, nôn ra một ngụm máu
tươi.
Thanh Hằng gầm lên, lao từ điểm mù bên hông con quái vật tới, vung dao
găm đâm thẳng vào mạng sườn nó.
*KENG!*
Mũi dao găm bằng thép rèn quằn lại, bật ngược ra khi đâm trúng lớp gai
xương cứng như đá. Con Huyết Thi cấp cao hất mạnh cánh tay. Cú vung tay
tưởng chừng hờ hững nhưng mang theo lực đạo ngàn cân đập trúng bả vai
Hằng.
Nữ cảnh sát bay bổng lên không trung, đâm sầm vào đống giàn giáo sắt đổ
nát, ngất lịm đi trong tích tắc.
Hàng phòng ngự đã vỡ. Lê Phong ở quá xa. Thanh Hằng bất tỉnh.
Con quái vật khổng lồ xoay cái cổ nứt nẻ, ánh mắt đỏ ngầu khóa chặt vào
con mồi duy nhất còn lại đứng ở trung tâm: Linh Nhi.
Nó há cái miệng rộng ngoác đầy nhớt dãi, từng bước chân nặng nề dậm về
phía cô bé đang đứng co rúm, đôi tay quấn băng ôm chặt lấy lồng ngực.
- NHI! CHẠY ĐI!
Phong gào lên trong tuyệt vọng, cố gắng gượng
dậy nhưng hai đầu gối nhũn ra.
Con Huyết Thi giơ cao cánh tay khổng lồ mọc đầy gai xương sắc nhọn, nhắm
thẳng xuống đỉnh đầu Linh Nhi để tung đòn kết liễu. Một đòn này giáng
xuống, cô bé mảnh mai sẽ nát bấy thành một đống thịt vụn.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, một bóng người ục
ịch từ góc khuất lao ra, che chắn trước mặt Linh Nhi.
Là Tuấn Béo.
Cậu sinh viên Y khoa sợ ma, sợ chết, chuyên môn nấp sau lưng đồng đội,
giờ đây lại đứng dang rộng hai tay, lấy tấm thân đầy mỡ màng của mình
làm lá chắn sống cho cô bé khiếm thính. Khuôn mặt Tuấn trắng bệch, mồ
hôi đầm đìa, hai chân run lẩy bẩy đến mức sắp khuỵu xuống. Nhưng ánh mắt
cậu lại ánh lên một sự quật cường chưa từng có.
Tuấn không có vũ khí. Cậu vung cánh tay trái lành lặn lên đỡ.
*BỐP!*
Cú vát tay của con Huyết Thi đánh trúng hông Tuấn. Cậu thanh niên nặng
cả tạ rưỡi bị hất văng đi như một món đồ chơi rách, ngã lăn lông lốc
trên mặt sàn, va đập vào một cột trụ bê tông. Tuấn kêu lên một tiếng đau
đớn, lồng ngực gãy mấy cái xương sườn, hơi thở nghẹn lại.
Con quái vật không thèm để ý đến con sâu bọ vừa ngáng đường. Nó tiếp tục
tiến về phía Linh Nhi.
Tuấn Béo nằm bẹp dưới đất, nhìn thấy cái bóng đen khổng lồ sắp đè bẹp
Linh Nhi. Sự hoảng loạn, phẫn nộ và khao khát bảo vệ tột độ bùng nổ
trong tâm trí cậu. Cậu muốn đứng dậy. Cậu muốn lao tới đấm vào mặt con
quái vật đó. Nhưng cơ thể vật lý của cậu đã nát bấy, không thể nhúc
nhích.
*Đúng lúc đó... một dị biến kinh hoàng xảy ra.*
Cánh tay phải của Tuấn - cánh tay đã bị Huyết Nô cắn từ Tầng 6, mang
vết hoại tử đen sì chạy dọc từ mu bàn tay lên đến khuỷu - đột ngột **co
giật mạnh**.
Tuấn Béo trố mắt kinh hãi. Cậu không hề ra lệnh cho cánh tay đó di
chuyển. Các nơ-ron thần kinh vận động của cậu đã mất kết nối với nó từ
lâu.
Nhưng lúc này, cánh tay hoại tử như có một sinh mệnh riêng. Nó phản ứng
lại với sự thù hận và ý chí chiến đấu cực đoan đang sôi sục trong não bộ
Tuấn. Thi độc lây nhiễm trong mạch máu không chỉ là một mầm bệnh, nó là
một dạng năng lượng oán khí (âm khí) cực kỳ đậm đặc của trận đồ. Và khi
vật chủ của nó đối mặt với nguy hiểm chí mạng, thứ năng lượng hắc ám đó
bùng nổ.
Khớp vai phải của Tuấn phát ra một tiếng *rắc* khô khốc, trật khỏi ổ
khớp, rồi tự động nhét ngược trở lại.
Các thớ thịt đen sì, thối rữa trên bắp tay cậu phồng rộp lên, những gân
máu đen nổi cuồn cuộn như những con rắn đang cuộn mình. Toàn bộ âm khí
tích tụ trong cơ thể Tuấn bị hút cạn, dồn hết về cánh tay phải.
Trước con mắt mở to sững sờ của Lê Phong đang lết tới, và trước cái nhìn
vô hồn của con Huyết Thi cấp cao, cánh tay phải hoại tử của Tuấn Béo
chống mạnh xuống đất. Nó nâng bổng cả cơ thể tạ rưỡi của cậu lên không
trung, ném cậu bay vút về phía con quái vật với một tốc độ không tưởng.
*VÚT!*
Tuấn Béo bay ngang qua không khí. Bản thân cậu đang gào lên thất thanh
vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra với cơ thể mình.
Ngay khi tiếp cận con Huyết Thi cấp cao, cánh tay phải hoại tử tự động
vung lên, nắm chặt thành một nắm đấm đen ngòm, cứng như thép nguội.
Một luồng sương mù đen đặc (âm khí vật lý hóa) bùng phát từ nắm đấm đó,
bao bọc lấy cánh tay Tuấn như một chiếc găng tay khổng lồ.
*BÙM!!!*
Nắm tay hoại tử của Tuấn nện thẳng vào giữa ngực con Huyết Thi cấp cao.
Một vụ nổ âm khí kinh hoàng xảy ra. Âm thanh va chạm trầm đục như tiếng
sấm rền trong hang động vang vọng khắp Tầng 9. Lớp giáp xương cứng hơn
thép trên ngực con quái vật nứt toác rồi vỡ vụn thành hàng trăm mảnh
nhỏ.
Một luồng xung kích hình vòng cung quét qua, hất tung lớp bụi xi măng mù
mịt.
Con Huyết Thi cấp cao - cỗ xe tăng bất khả chiến bại - rú lên một
tiếng thảm thiết không mang âm điệu của con người. Trọng lượng khổng lồ
của nó bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, bay ngược về phía sau hơn mười
mét. Nó đâm sầm vào bức tường bê tông cốt thép, lún sâu vào trong tường,
gạch đá sụp xuống đè lấp nó trong đống đổ nát.
Mọi thứ diễn ra trong chưa đầy ba giây.
Tuấn Béo rơi *bịch* xuống sàn nhà, ngay sát chân Linh Nhi.
Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy không gian. Những con Huyết Nô còn sót
lại cũng phải dừng bước, lùi lại trong sự sợ hãi trước luồng âm khí
khủng khiếp vừa bộc phát.
Lê Phong đứng chết trân, quên cả thở. Cậu vừa chứng kiến một con người
phàm tục dùng chính năng lượng của thi độc để đánh văng một con Huyết
Thi cấp cao. Đó là một phản xạ sinh tồn nghịch thiên, nằm ngoài mọi quy
luật của Đạo giáo.
Nhưng cái giá phải trả cho sức mạnh đó là vô cùng tàn khốc.
Ngay khi rơi xuống đất, Tuấn Béo há miệng, nôn thốc nôn tháo ra một búng
máu đặc sệt, đen ngòm, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Cậu thanh niên béo phì
co rúm người lại, toàn thân co giật liên hồi như cá trên thớt.
Lê Phong vội vã chạy tới, quỳ xuống bên cạnh Tuấn. Cậu lật ngửa cậu sinh
viên lên, và cảnh tượng trước mắt khiến Phong lạnh toát sống lưng.
Cánh tay phải của Tuấn, sau cú đấm bạo phát đó, đã hoàn toàn biến dạng.
Lớp da bên ngoài nứt nẻ, chảy ra thứ dịch nhầy màu vàng đục. Đáng sợ
hơn, ranh giới hoại tử - vốn chỉ dừng ở cẳng tay - giờ đây đã vượt qua
nếp gấp khuỷu tay. Những đường gân máu đen xì vừa vượt qua nếp gấp khuỷu
tay, dừng lại ở giữa bắp tay, hướng thẳng về phía khớp vai và lồng ngực.
Thi độc đã chính thức thức tỉnh, phá vỡ sự kìm hãm của thuốc kháng sinh,
và đang tiến hành chiếm quyền điều khiển toàn bộ hệ thần kinh trung ương
của Tuấn.
- Tuấn! Tuấn! Mở mắt ra nhìn tao!
Phong vỗ mạnh vào má Tuấn.
Nhiệt độ cơ thể Tuấn cao hầm hập như một lò than, nhưng môi cậu lại tím
ngắt. Cậu thoi thóp thở, đôi mắt nhắm nghiền, chìm vào cơn hôn mê sâu do
sốc nhiễm độc.
- Chết tiệt! Độc lan đến nách là mất mạng!
Phong cắn răng,
luồn tay xuống nách Tuấn, điểm mạnh vào ba huyệt đạo lớn để tạm thời
phong tỏa huyết mạch, ngăn chặn sự lây lan của chất độc. Nhưng cậu biết,
cách này chỉ cầm cự được tính bằng phút.
Thanh Hằng lúc này cũng vừa tỉnh lại. Cô loạng choạng bò tới, nhìn thấy
tình trạng của Tuấn, nước mắt trào ra.
Tuấn làm sao thế này?
Tay em ấy...
- Nó vừa cứu Nhi. Nhưng thi độc đang nuốt chửng nó rồi.
- Phong
nghiến răng, ánh mắt sắc lẹm đảo quanh.
Từ dưới buồng thang bộ Tầng 8, những tiếng gầm gừ *khè khè* lại tiếp tục
vang lên mỗi lúc một đông. 35 con Huyết Nô còn lại trong làn sóng Giao
thức Cấp 2 đang tràn lên. Và trong đống đổ nát phía xa, con Huyết Thi
cấp cao cũng bắt đầu cựa quậy, rũ bỏ những mảng bê tông, chuẩn bị đứng
dậy. Nó chưa chết, nó chỉ bị choáng.
- Chúng ta không thể đánh nữa! Phải chạy!
Phong ra quyết định
chớp nhoáng.
Cậu gạt đi mọi sự đau đớn trên cơ thể mình, cúi xuống xốc thẳng cơ thể
nặng tạ rưỡi của Tuấn Béo lên vai, cõng trên lưng. Trọng lượng khổng lồ
ép xuống khiến hai đầu gối Phong suýt khuỵu xuống, nhưng cậu cắn răng
gồng lên, gân xanh nổi đầy cổ.
- Hằng! Cầm tay Nhi! Dẫn đường! Đi tìm buồng thang bộ dẫn lên Tầng
10! Ngay lập tức!"
Thanh Hằng gật đầu, lau vội nước mắt. Cô nắm chặt lấy bàn tay đang rỉ
máu của Linh Nhi, một tay lăm lăm con dao găm vỡ mũi, mở đường máu xuyên
qua những con Huyết Nô đang do dự cản đường.
Lê Phong cõng Tuấn chạy theo sau. Từng bước đi của cậu nặng như kéo đá, để lại những vệt mồ hôi lẫn máu trên mặt sàn.
Họ lao vào bóng tối, hướng về chữ **EXIT** đỏ nhấp nháy ở góc xa. Phía sau, tiếng chân Huyết Thi và đám Huyết Nô đã nổi lại, dội từng nhịp vào lưng họ.
Thời gian của Tuấn đang hụt dần từng giây.
*(Hết Chương 86)*
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.