Chương 187: Bóng Trên Tháp
Cả ba đi trong bóng tối dọc theo lề đường ray. Sỏi đá ballast dưới chân xô lệch, cỏ dại mọc cao quá mắt cá, thỉnh thoảng lại quẹt vào ống quần ướt đẫm sương đêm. Gió từ sông Hồng thốc vào từng cơn, mang theo mùi nước lợ và mùi bùn non, át hẳn mùi dầu máy từ depot phía sau.
Phong đi trước. Kiếm Sưa Đỏ trong tay phải, vết rạn hai centimet trên sống kiếm vẫn im lìm. Nhưng cương khí trong người anh không im. Nó rung lên từng nhịp, như có một sợi dây vô hình buộc vào xương ức anh và kéo về phía trước. Hướng ga Hà Đông. Hướng Cửa Bắc.
Hằng đi sau Phong nửa bước, súng ngắn trong tay, nòng hơi chếch xuống đất nhưng ngón trỏ đã đặt ngoài cò. Cô không nhìn đường. Cô nhìn bóng tối phía trước, nơi ánh đèn vàng của ga Hà Đông đang nhấp nhá sau những hàng cây bạch đàn thưa.
Tuấn Béo đi cuối, balo nặng trĩu trên vai, tay trái ôm laptop gập màn hình, tay phải cầm điện thoại mở chế độ quay. Hắn vừa đi vừa thở, hơi thở trắng đục trong không khí đêm.
- Gần tới ga rồi.
Hằng nói. Câu cụt, không dư âm.
Phong không đáp. Anh dừng lại đột ngột, làm Hằng suýt va vào lưng anh.
- Khoan.
Anh cúi xuống, đặt tay trái lên một thanh tà vẹt. Chẳng phải tà vẹt bê tông bình thường. Cả tuyến Cát Linh - Hà Đông chạy trên tà vẹt bê tông cốt thép, nhưng ở đoạn này, chỗ đường ray bẻ cua nhẹ trước khi vào ga, có ba thanh tà vẹt khác hẳn.
Gỗ lim đen, bề mặt nhẵn bóng như được đánh dầu, nhưng khi Phong chạm vào, da anh nhận ra ngay cái lạnh của đồng. Chẳng phải gỗ. Là lõi đồng bọc gỗ, hoặc gỗ bị đồng ngấm vào từng thớ. Trên bề mặt mỗi thanh, những đường chỉ đỏ chạy ngoằn ngoèo như mạch máu người - huyết chú khắc chìm, rồi trám bằng một thứ bột màu đỏ sẫm đã khô cứng.
Cương khí trong người Phong rít lên. Chẳng phải cảnh báo. Là nhận diện. Mỗi thanh tà vẹt này là một nút mạch. Ba nút mạch xếp thành hình chân đỉnh - góc bẻ của đường ray cắt qua đúng điểm giao của ba đường khí từ depot dẫn về Cửa Bắc. Nếu đường ray là mạch dẫn oán khí, thì ba thanh tà vẹt này chính là van giữ nhịp.
- Đây là mấy nút mạch chính hả?
Tuấn Béo hỏi, giọng thì thào.
- Ừ.
Phong đáp.
- Ba thanh. Phá được ba thanh này, toàn bộ mạch dẫn từ depot về Cửa Bắc sẽ mất nhịp.
- Mất nhịp thì sao?
Hằng trả lời thay Phong:
- Thì trận khí trên toàn tuyến rụng. Máu trong đường ray đông lại. Oán khí không dẫn tiếp được nữa.
Phong đứng thẳng dậy. Anh nhìn về phía ga Hà Đông. Ánh đèn vàng vẫn nhấp nhá, nhưng giờ anh thấy rõ hơn những gì ẩn trong bóng tối quanh ga. Những bóng người đứng im. Chẳng phải hành khách đợi tàu đêm. Là những thứ mặc áo trắng, đứng thành hàng dọc theo ke ga, đầu cúi gằm, tay buông thõng.
Anh đếm. Mười hai bóng trắng. Cộng thêm bảy công nhân mắt trắng phía sau lưng đang đứng chặn ranh giới depot. Mười chín xác sống. Và phía trên ga, tháp tín hiệu cao vút lên như một cây kim khổng lồ, chóp tháp chìm trong mây đen.
- Tao phá ba thanh này.
Phong nói.
- Hai đứa canh cho tao.
- Canh bao lâu?
Hằng hỏi.
- Không biết. Nhưng khi tao đâm kiếm vào thanh đầu tiên, chúng nó sẽ biết. Tất cả mười chín thằng kia sẽ lao tới.
Hằng không nói gì. Cô kéo khóa áo khoác, rút thêm một băng đạn từ túi trong, thay vào súng. Động tác nhanh, gọn, không thừa một cử động.
Tuấn Béo nuốt nước bọt. Hắn mở balo, lấy ra một chiếc drone nhỏ gập cánh, bật nguồn. Đèn LED trên drone nhấp nháy xanh, cánh quạt rung nhẹ.
- Tao phóng drone lên.
Hắn nói.
- Có gì còn biết hướng chúng nó tới.
Phong gật. Anh cầm Sưa Đỏ bằng cả hai tay. Tay phải đã có cảm giác trở lại, nhưng vẫn còn tê dại, như thể da thịt vừa được gây tê xong. Vết rạn hai centimet trên sống kiếm nằm im, nhưng dưới lớp gỗ mun, đường chỉ đỏ đã bắt đầu cháy trở lại. Yếu. Như đóm than sắp tàn. Nhưng đủ để đánh thức cương khí trong người anh.
Anh quỳ xuống cạnh thanh tà vẹt thứ nhất. Cương khí dồn xuống tay phải, chảy vào chuôi kiếm, rồi xuôi dọc sống kiếm ra tới mũi. Sưa Đỏ rung lên. Đường chỉ đỏ lóe sáng một nhịp.
- Bắt đầu.
Anh đâm kiếm xuống.
Mũi kiếm cắm vào trung tâm huyết chú trên thanh tà vẹt. Chẳng phải xuyên qua gỗ. Mũi kiếm chạm vào đồng bên dưới, và cả thanh tà vẹt rung lên dữ dội. Những đường chỉ đỏ trên bề mặt bỗng cháy rực lên như dây tóc bóng đèn, rồi tắt ngấm. Từ vết đâm, một luồng khói đen đặc quánh phun ra, bốc thẳng lên không trung thành một cột khói nhỏ.
Từ phía ga Hà Đông, mười hai cái đầu áo trắng đồng loạt ngẩng lên.
Tuấn Béo nhả drone. Cánh quạt rít lên, drone vọt thẳng lên cao, camera truyền về một góc nhìn từ trên xuống. Hắn mở màn hình laptop, chia đôi màn hình: một bên là góc quay của drone, một bên là bản đồ tuyến.
- Chúng nó động rồi!
Hắn quát.
- Mười hai thằng trong ga đang tràn ra! Còn đám sau lưng...
Hắn quay lại nhìn. Bảy công nhân mắt trắng ở ranh giới depot không đứng im nữa. Chúng bắt đầu bước. Mỗi bước dài, giật cục, nhưng nhanh hơn lúc trước. Đôi chân trần đập xuống nền sỏi đá, mắt trắng dã khóa chặt vào ba người.
Hằng nâng súng. Cô không nhắm vào đầu. Cô nhắm vào chân. Một phát. Đường đạn cắm vào đầu gối thằng gần nhất. Xương gãy đánh rắc, nhưng thằng đó không ngã. Nó chỉ khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục bước, chân gãy lết trên sỏi đá.
- Đầu.
Phong nói qua hàm răng siết chặt, tay vẫn ghì kiếm trong thanh tà vẹt đang rung.
- Phải đánh vào đầu hoặc đốt sống cổ.
Hằng đổi điểm ngắm. Phát thứ hai nổ, viên đạn xuyên qua hốc mắt thằng dẫn đầu. Đầu nó giật ngược, máu đen bắn ra, và nó đổ gục như một bao tải. Nhưng sáu thằng còn lại không chậm lại. Chúng bước qua xác đồng loại, tay bắt đầu giơ lên, những ngón tay co quắp như vuốt chim.
- Tụi trong ga sắp ra tới rồi!
Tuấn Béo hét, mắt dán vào màn hình. Hình ảnh từ drone cho thấy mười hai bóng áo trắng đã rời ke ga, đang chạy dọc đường ray về phía nhóm Phong. Chạy nhanh. Nhanh hơn người sống.
Phong rút kiếm khỏi thanh tà vẹt thứ nhất. Cột khói đen vẫn phun lên, nhưng thanh gỗ đồng đã nứt dọc theo sống, và những đường chỉ đỏ trên bề mặt đã chết hẳn, còn lại những vệt than đen như tổ kiến cháy.
Một phần ba nhịp trận đã đứt.
Anh không nghỉ. Anh lết sang thanh tà vẹt thứ hai, cách thanh thứ nhất chừng hai mét về phía trước. Cương khí trong người anh đang yếu đi trông thấy. Cú đâm đầu tiên đã hút một phần đáng kể, và vết thương ở đùi và má vẫn còn rỉ máu. Nhưng anh quỳ xuống, nắm chặt Sưa Đỏ, và đâm xuống lần nữa.
Thanh tà vẹt thứ hai cũng rung lên. Nhưng lần này, khói đen không phun ra từ vết đâm. Nó phun ra từ tất cả các kẽ nứt trên bề mặt, như thể cả thanh gỗ đồng đang bốc hơi từ bên trong. Mùi tanh nồng của máu cũ và đồng ôxy hóa xộc lên, nồng tới mức Tuấn Béo phải quay mặt đi, ho sặc sụa.
Hằng đã bắn thêm ba phát. Hai công nhân mắt trắng nữa đổ gục. Còn bốn thằng tiếp tục tiến lên, còn lại cách chừng hai mươi mét. Cô không lùi. Cô bắn tiếp, mỗi phát một cái đầu ngửa ra, một cái xác đổ xuống. Nhưng băng đạn thứ hai đã gần cạn, và mười hai bóng áo trắng từ ga đang mỗi lúc một gần hơn.
- Phong! Nhanh lên!
Cô quát.
Phong rút kiếm khỏi thanh tà vẹt thứ hai. Thanh gỗ đồng này không nứt như thanh đầu. Nó vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, rơi rào rào xuống nền sỏi đá, để lộ lõi đồng bên trong đã bị ôxy hóa thành màu xanh gỉ. Cột khói đen từ thanh thứ hai hòa vào cột khói từ thanh thứ nhất, tạo thành một màn khói đen lơ lửng phía trên đường ray.
Hai phần ba nhịp trận đã đứt.
Nhưng thanh tà vẹt thứ ba không nằm gần đó. Nó nằm ở phía bên kia đường ray, cách thanh thứ hai chừng năm mét, lệch về hướng ga. Và giữa Phong và thanh thứ ba, bốn công nhân mắt trắng cuối cùng đang lao tới.
- Để tao.
Hằng nói.
Cô không đợi Phong trả lời. Cô đổi súng sang tay trái, tay phải rút dao găm. Rồi cô lao thẳng vào bốn xác sống.
Mũi dao cắm vào gáy thằng thứ nhất, xuyên qua đốt sống cổ. Cô rút dao, xoay người, cùi chỏ thúc vào mặt thằng thứ hai, rồi dao găm cắm vào thái dương nó. Hai thằng còn lại đồng loạt vồ tới. Cô không kịp rút dao. Cô dùng súng, bắn thẳng vào mặt thằng thứ ba ở cự ly không mét. Đầu nó nổ tung, máu đen bắn vào mặt cô, vào áo cô. Thằng thứ tư chụp được vai cô, những ngón tay lạnh buốt siết chặt như gọng kìm.
Hằng không kêu. Cô lấy đà, đạp mạnh vào ống chân nó. Xương gãy. Nó lảo đảo. Cô rút dao khỏi thái dương thằng thứ hai, quay người, cắt một đường ngang cổ thằng thứ tư. Đường cắt sâu, gần như đứt lìa nửa cổ. Nó đổ gục.
Bốn xác sống nằm rải rác trên nền sỏi. Hằng thở gấp, máu đen lem nhem trên mặt, dao găm run run trong tay. Nhưng cô vẫn đứng.
Phong đã tới thanh tà vẹt thứ ba. Nhưng mười hai bóng áo trắng cũng đã tới. Chúng không chạy nữa. Chúng đứng thành vòng cung, chặn ngang đường ray, cách Phong chừng mười lăm mét. Dưới ánh đèn vàng từ ga, anh thấy rõ chúng lần đầu tiên.
Chẳng phải xác sống. Là hình nhân bằng vải trắng.
Mỗi hình nhân cao chừng một mét rưỡi, làm bằng vải trắng may thô, bên trong nhồi rơm hoặc giấy bản. Trên mặt mỗi hình nhân, thay vì mắt mũi miệng, là một mảnh đồng tròn khắc huyết chú, và từ mảnh đồng đó, một sợi khói đen mỏng manh bay ra, lượn lờ quanh đầu. Tay chân chúng không có ngón, chỉ là những ống vải buộc túm ở đầu, nhưng chúng cử động được. Chúng bước đi bằng hai ống vải, tay vải giơ lên, và trên mỗi ống tay, những đường chỉ đỏ sáng lên như mạch máu.
- Mẹ kiếp.
Tuấn Béo thở.
- Hình nhân huyết chú. Cả đám...
Hắn nhìn lên màn hình drone. Từ trên cao, mười hai hình nhân trắng xếp thành một vòng cung gần như hoàn hảo, và ở trung tâm vòng cung, ngay chỗ thanh tà vẹt thứ ba, là Phong đang quỳ.
- Có thứ gì đó trên tháp tín hiệu!
Tuấn Béo đột nhiên hét lên.
Hắn zoom camera drone vào. Trên đỉnh tháp tín hiệu, cao chừng ba mươi mét so với mặt đất, một bóng người đang đứng. Một người thật. Chẳng phải hình nhân. Chẳng phải xác chết. Một người mặc áo dài đen, tay chắp sau lưng, đứng trên thanh ngang nhỏ nhất của đỉnh tháp, gió sông Hồng thổi phần phật tà áo.
Khuôn mặt khuất trong bóng tối. Nhưng khi drone hướng thẳng camera vào, hình ảnh trên màn hình laptop đột nhiên nhiễu loạn. Màn hình rung bắn lên, những đường nhiễu ngang chạy dọc, rồi toàn bộ khung hình biến thành màu xám tĩnh điện.
Bốn giây.
Đúng bốn giây sau, hình ảnh trở lại. Drone vẫn đang quay. Nhưng bóng người trên đỉnh tháp đã biến mất.
- Không thấy nữa!
Tuấn Béo hét.
- Hắn vừa ở đó, rồi...
- Lo việc của mày đi!
Hằng cắt ngang. Cô đã đứng cạnh Phong, che chắn cho anh bằng cơ thể mình. Trước mặt cô, mười hai hình nhân vải trắng bắt đầu đồng loạt bước tới.
Phong không ngước nhìn tháp. Anh không nhìn hình nhân. Anh chỉ nhìn thanh tà vẹt thứ ba trước mặt mình.
Thanh tà vẹt này lớn hơn hai thanh kia. Dài hơn, dày hơn, và huyết chú trên bề mặt không chỉ chạy dọc theo chiều dài. Chúng chạy thành hình xoắn ốc, bắt đầu từ trung tâm và lan ra tới mép, như một cái miệng xoáy. Khi Phong đặt tay lên, toàn bộ bàn tay anh bị hút chặt vào bề mặt gỗ đồng, như thể có một lực hút từ bên trong.
Cương khí trong người anh gầm lên. Chẳng phải đau. Là phản kháng. Thanh tà vẹt này không chỉ là nút mạch. Nó là nút chính, là trái tim của toàn bộ trận Cát Linh. Và nó đang đói.
- Phong, làm đi!
Hằng quát lên, rồi cô lao vào hình nhân đầu tiên.
Dao găm chém vào ống tay vải. Vải rách, rơm bên trong bắn ra, nhưng hình nhân không ngã. Nó vung tay còn lại, ống vải quất vào vai Hằng như một cành cây. Cô lảo đảo, máu từ vai trái thấm ra áo.
Tuấn Béo quăng laptop sang một bên, rút từ balo ra một bình xịt nhỏ - cồn công nghiệp và một cái bật lửa. Hắn chạy tới, xịt cồn vào hình nhân gần nhất, rồi bật lửa. Lửa bùng lên, hình nhân bốc cháy, nhưng không có tiếng kêu. Chỉ có tiếng lửa reo, và những đường chỉ đỏ trên vải trắng cháy đen lại thành tro.
Phong không để ý tới gì nữa. Anh đặt cả hai tay lên chuôi Sưa Đỏ, nhắm mắt, và dồn toàn bộ cương khí còn lại vào lưỡi kiếm.
Cương khí bùng lên. Chẳng phải từ từ. Là một cú dồn ép cuối cùng, như nắm đấm thúc vào lồng ngực từ bên trong. Lưỡi kiếm Sưa Đỏ rực sáng, đường chỉ đỏ cháy rực từ sống kiếm xuống tới mũi, và vết rạn hai centimet phát ra một tia sáng trắng chói lòa.
Anh đâm xuống.
Mũi kiếm cắm vào trung tâm vòng xoắn ốc của huyết chú. Nhưng thay vì xuyên qua gỗ đồng, mũi kiếm bị chặn lại. Chẳng phải bởi đồng. Là bởi một thứ gì đó bên trong - một thứ sống, một thứ đang hút ngược cương khí của anh vào trong thanh tà vẹt.
Phong nghiến răng. Máu từ vết thương ở má chảy dọc quai hàm, nhỏ xuống tay. Anh không kéo kiếm ra. Anh đẩy tiếp, dùng cả trọng lượng cơ thể đè lên chuôi kiếm.
- Mày không nuốt nổi tao đâu.
Anh nói, giọng trầm đục.
Rồi anh xoay kiếm.
Một cú xoay chín mươi độ. Lưỡi kiếm trong lòng thanh gỗ đồng xoay ngang, và thứ đang hút cương khí của anh bỗng rú lên. Một tiếng rú không phát ra từ miệng người hay miệng thú. Nó phát ra từ chính thanh tà vẹt - một tiếng rít kim loại chói tai, như thể đồng đang bị xé toạc từ bên trong.
Tất cả mười hai hình nhân vải trắng đồng loạt khựng lại. Những mảnh đồng trên mặt chúng rung lên, rồi nứt ra. Những sợi khói đen từ mảnh đồng bay ngược trở lại, bị hút về phía thanh tà vẹt thứ ba, như nước rút trong cống.
Rồi cả mười hai hình nhân đổ gục. Vải trắng xẹp xuống, rơm và giấy bản bên trong trào ra, và những đường chỉ đỏ trên thân chúng tắt hẳn. Chúng còn lại là những đống vải rách và rơm vụn nằm la liệt trên đường ray.
Phong rút kiếm ra.
Thanh tà vẹt thứ ba nổ tung. Chẳng phải nổ thành mảnh. Là nổ thành bụi - bụi đồng và bụi gỗ đen, bốc lên thành một cột bụi khổng lồ, rồi tản ra trong gió. Dưới chân Phong, nền sỏi đá rung lên. Từ depot Cát Linh xa xa, một tiếng ầm trầm đục vọng tới. Rồi tất cả đèn pha trong depot đồng loạt tắt.
Đường ray dưới chân họ bắt đầu nguội đi. Những đường chỉ đỏ chạy dọc theo thân ray tắt dần từ phía depot, lan ra toàn tuyến, cho tới khi đoạn ray gần ga Hà Đông cũng tối đen trở lại. Dòng huyết chú đang chảy trong lòng sắt thép bỗng đông cứng, đặc quánh, rồi ngừng hẳn.
Trận khí Cát Linh đã rụng.
Phong đứng thẳng dậy. Người anh run lên, hai chân gần như không trụ nổi. Cương khí trong người đã cạn kiệt, còn lại những mảnh vụn lởn vởn trong lồng ngực như tro bay. Nhưng anh không ngã. Anh cắm Sưa Đỏ xuống đất, tựa vào kiếm, và ngước đầu nhìn lên.
Tháp tín hiệu.
Bóng người trên đỉnh tháp đã trở lại.
Lần này, ánh sáng từ những cột khói đen đang tan phía trên đường ray hắt lên, soi mờ khuôn mặt người đó. Một ông già. Râu dài trắng xóa, tóc búi sau gáy, áo dài đen thêu chỉ bạc ở cổ tay và gấu. Hai tay vẫn chắp sau lưng. Mắt ông nhìn xuống - không nhìn đám hình nhân đã đổ, không nhìn đường ray đã tắt, chỉ nhìn thẳng vào Phong.
Phong nhìn lại.
Hai người đàn ông, một trên đỉnh tháp, một dưới nền sỏi đá, cách nhau ba mươi mét chiều cao và gần năm trăm năm huyết chú. Gió sông Hồng thổi phần phật tà áo người trên tháp, và thổi tung mái tóc bết máu của người dưới đất.
Ông già trên tháp từ từ cúi đầu.
Chẳng phải cái gật đầu chào. Là một cái cúi đầu chậm, sâu, như một nghi thức. Tà áo đen bay ngang, những sợi chỉ bạc ở cổ tay lấp lánh dưới ánh trăng vừa ló ra khỏi mây. Ông giữ nguyên tư thế cúi đầu trong ba nhịp thở, rồi ngẩng lên.
Rồi ông nhìn sang Tuấn Béo.
Tuấn Béo đang đứng chết trân, tay vẫn cầm bình xịt cồn, mắt mở to nhìn lên. Khi ánh mắt ông già chạm vào hắn, hắn cảm thấy một cái lạnh chạy dọc sống lưng, như thể có một bàn tay vô hình vuốt từ gáy xuống thắt lưng. Drone trên đầu hắn đột nhiên rung lắc dữ dội, cánh quạt kêu rít lên, rồi rơi tự do. Hắn chụp được nó trước khi nó đập xuống đất, nhưng camera đã hỏng, ống kính vỡ nát.
Khi hắn ngước lên lần nữa, bóng người trên tháp đã biến mất.
- Quay được không?
Hằng hỏi, giọng khản đặc, tay vẫn ôm vai trái đang chảy máu.
- Bị nhiễu bốn giây.
Tuấn Béo đáp, giọng run run.
- Đúng lúc ổng nhìn xuống. Nhưng tao... tao thấy đủ.
Hắn mở lại đoạn video trong laptop. Hình ảnh từ drone rung lắc, rồi nhiễu xám bốn giây. Trước khi nhiễu, có một frame cuối cùng, mờ và rung, nhưng đủ rõ để thấy bóng áo đen đứng trên đỉnh tháp. Sau khi hết nhiễu, còn lại là bầu trời trống rỗng.
Phong không nói gì. Anh rút Sưa Đỏ khỏi mặt đất, tra vào bao sau lưng. Tay anh vẫn run, nhưng mắt anh đã trở lại vẻ lạnh như thường.
- Về thôi.
Anh nói.
- Về đâu?
Hằng hỏi.
- Căn hộ. Rồi mai tới Cửa Bắc.
Anh quay lưng bước đi dọc theo đường ray về hướng ngược lại với ga Hà Đông. Không nhìn lại tháp tín hiệu. Không nhìn lại những đống vải rách và rơm vụn. Chỉ bước đi, mỗi bước nặng như đeo chì, nhưng vẫn thẳng lưng.
Tuấn Béo nhặt balo lên, nhét laptop vào, rồi chạy theo. Hắn vừa chạy vừa liếc lại tháp tín hiệu một lần cuối. Tháp vẫn đứng đó, cao vút, im lìm. Nhưng hắn biết có một thứ vừa nhìn hắn từ trên đỉnh tháp đó. Một thứ chẳng phải ma. Chẳng phải quỷ. Một thứ còn sống, còn thở, và còn đang chơi một ván cờ mà hắn chưa hiểu nổi luật.
Phong đi trước. Trong lồng ngực anh, những mảnh cương khí cuối cùng lặng lẽ tan vào xương tủy. Trên bao kiếm sau lưng, Đoản Kiếm Sưa Đỏ nằm im, vết rạn hai centimet vẫn còn đó, và một sợi gỗ mới đã tách ra, vểnh lên như một cái gai.
Trên cao, mây đen kéo tới che kín mặt trăng. Gió sông Hồng thổi mạnh hơn. Và từ hướng Cửa Bắc, một thứ cổ xưa vừa cựa mình trong bóng tối.
Một cánh cửa đã mở.
Chẳng phải cánh cửa mà Phong vừa phá. Là cánh cửa mà người trên tháp vừa mời anh bước vào.
Ngày mười bảy tháng Tám âm lịch. Một giờ ba mươi tám phút sáng. Còn bảy mươi giờ nữa là tới rằm. Và ở cuối con đường phía trước, Cửa Bắc Hoàng Thành đang đợi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.