Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 181: Dưới Nước

Đăng: 29/07/2026 14:33 3,774 từ 1 lượt đọc

Phong tháo mặt nạ, ném xuống nền lò gạch. Ngực anh phập phồng, hơi thở gấp nhưng đều. Cương khí trong người vẫn đang xoáy loạn, từng đợt từng đợt đập vào vách kinh mạch như muốn phá ra ngoài. Đoản Kiếm Sưa Đỏ sau lưng anh vẫn rung nhẹ, đường chỉ đỏ trên sống kiếm chưa tắt hẳn, để lại trong bóng tối lò gạch một vệt sáng mờ như tàn đóm.

Anh đưa tay trái lên nhìn. Các đầu ngón tay tím tái vì lạnh, nhưng đó Chẳng phải điều anh để tâm. Dưới da, dọc theo các đường gân, cương khí vẫn đang chạy sai nhịp. Có thứ gì dưới kia vừa chạm vào anh. Không qua da thịt - qua chính cương khí. Một thứ rất cũ, rất đói, và đã nhận ra mùi của anh.

Hằng trồi lên sau anh vài giây, tay trái bám vào thành cống. Cô tự kéo mình lên, cử động dứt khoát không cần ai đỡ. Mặt nạ cô còn nguyên, nhưng mắt sau lớp kính cường lực lóe lên cái nhìn của người vừa thấy thứ không nên thấy. Cô tháo mặt nạ, hít một hơi dài, rồi nhìn Phong.

- Cái đó Chẳng phải đồng.

Phong gật.

- Kim loại đen. Cùng loại với mấy mảnh vỡ ở Cát Linh.

Tuấn từ bên miệng cống bước lại, tay vẫn nắm chặt sợi dây dù cột vào chân Phong. Gã nhìn hai người, rồi nhìn xuống miệng cống, rồi lại nhìn Phong.

- Dưới đó có cái gì vừa nhìn tụi mình, phải không?

Phong không trả lời ngay. Anh nhìn Cổ Miêu. Con mèo vẫn đứng yên bên miệng cống, đuôi quấn quanh chân trước, mắt xanh không chớp. Nó không kêu, không cử động, nhưng lông trên gáy nó dựng lên từng chùm, và cái ống đồng nhỏ trên sợi dây chuyền bạc lấp lánh dưới ánh đèn pin một thứ ánh sáng xanh lét - cùng tông với mắt nó.

- Nó biết tụi mình đến.

Phong nói, giọng khàn đặc.

- Không chỉ thấy. Nó đánh hơi thấy cương khí của mình từ lúc mình vừa thả người xuống khỏi miệng cống.

- Vậy sao nó không ra đón?

Hằng hỏi.

- Vì nó không cần.

Phong đứng dậy, rút Đoản Kiếm Sưa Đỏ ra khỏi vỏ sau lưng. Lưỡi kiếm trong tay anh vẫn còn vương những giọt nước đen từ dưới hang, nhưng đường chỉ đỏ trên sống kiếm đã bắt đầu ổn định trở lại, sáng đều, ấm.

- Nó muốn mình vào.

Tuấn nhìn Phong, rồi nhìn cái ba lô đựng đồ lặn.

- Khoan. Nếu nó muốn tụi mình vào, vậy tại sao hồi nãy nó lại xoáy nước đẩy tụi mình ra?

- Chẳng phải đẩy ra.

Hằng đáp thay Phong. Cô đang kiểm tra lại bao súng chống nước bên hông, ngón tay lướt qua từng khớp nối, từng chốt khóa.

- Nó đang thử. Xem tụi mình chịu được tới đâu.

Phong nhìn cô, rồi nhìn xuống miệng cống một lần nữa. Trong đầu anh, cái nhìn từ phía sau cánh cửa đồng vẫn còn đó - Chẳng phải hình ảnh, mà là một vết hằn trong cương khí. Anh nhắm mắt, để Tĩnh Mộc lan ra, chậm lại, và lần theo vết hằn đó.

Nó không đến từ một mình lư đồng. Nó đến từ bốn hướng khác nhau, bốn điểm cố định bên ngoài vòm đồng, tạo thành một tứ giác canh giữ. Mỗi điểm là một nguồn oán khí lạnh và nặng, liên tục bơm vào dòng nước quanh lư đồng, tạo ra bức tường xoáy mà anh và Hằng vừa va phải.

- Bốn thủy ma.

Phong mở mắt, nói.

- Canh bốn góc quanh lư đồng. Mỗi con giữ một mạch nước. Phá được bốn mạch đó, dòng xoáy sẽ tắt.

Tuấn rút điện thoại ra, bật ứng dụng ghi âm.

- Bốn con đó là thứ gì? Quỷ nước? Xác chết trôi?

- Chẳng phải quỷ.

Phong lắc đầu.

- Là pháp khí sống. Giống như thằng dưới Ba Vì, nhưng mạnh hơn, và được nuôi bằng nước thay vì đất.

Hằng tháo băng đạn cũ, tra băng mới, động tác không nhanh nhưng chính xác đến từng milimet.

- Làm sao để phá?

Phong cúi xuống, nhặt một mảnh gạch vỡ trên nền lò, vẽ xuống đất bốn điểm tạo thành hình vuông, rồi vẽ một vòng tròn ở giữa - lư đồng.

- Chúng nó không di chuyển. Bốn cọc gỗ cắm dưới đáy hang, mỗi cọc là một con. Mạch nước của chúng chạy từ cọc vào lư đồng, tạo thành tứ giác.

- Anh vẽ bốn đường thẳng từ bốn điểm hướng vào vòng tròn.

- Chỉ cần rút một cọc lên, mạch đó đứt. Ba mạch còn lại tự động mất cân bằng, dòng xoáy sẽ tắt.

- Đơn giản vậy sao?

Tuấn nheo mắt.

- Không đơn giản.

Phong ngước lên nhìn gã.

- Cọc nào cũng được canh bởi chính con thủy ma trấn trên đó. Muốn rút cọc, phải giết thủy ma trước.

Hằng im lặng một nhịp. Rồi cô đứng dậy, đeo mặt nạ lên cổ, súng đã vào bao, dao găm cầm tay trái.

- Mày với tao mỗi đứa một con. Còn hai con kia?

Phong nhìn Cổ Miêu. Con mèo chớp mắt, rồi đứng dậy. Nó bước tới bên miệng cống, cúi đầu nhìn xuống nước đen. Từ cổ họng nó phát ra một tiếng gầm trầm đục - Chẳng phải tiếng mèo, mà là tiếng của thứ gì đó già hơn, sâu hơn, vọng từ trong ống đồng nhỏ trên sợi dây chuyền bạc.

- Nó giữ hai con còn lại.

Phong nói.

Tuấn há miệng định nói gì đó, nhưng rồi ngậm lại. Gã nhìn con mèo đen, rồi nhìn Phong, rồi thở ra một hơi dài.

- Được rồi. Tao ở trên này làm gì?

- Giữ cửa.

Phong đáp, giọng lạnh và đều.

- Nếu hai tiếng nữa bọn tao không trồi lên, mày rút dây. Nhưng đừng kéo. Dây mà đứt, mày phải về báo cho C02.

Nói Sếp Trần phong tỏa toàn bộ bãi bồi, đừng để ai tới gần Hồ Tây trong vòng hai mươi bốn tiếng.

Tuấn nuốt nước bọt, gật.

- Rõ.

Phong đeo mặt nạ vào. Anh hít một hơi dài từ bình dưỡng khí, để cương khí trong người chậm lại, vào Tĩnh Mộc. Tim anh giảm nhịp, mắt anh mất tiêu cự, nhưng mọi thứ trong căn lò gạch tối om bỗng trở nên sắc nét đến từng hạt bụi nước. Anh cảm nhận được từng chấn động nhỏ dưới nền gạch - những rung động từ dưới đáy hồ truyền lên qua lớp đất sét, qua cống ngầm, qua nước.

Anh nhìn Hằng. Cô gật.

Cả hai cùng thả người xuống miệng cống.

Lần này Phong không để trọng lực kéo mình chìm tự do. Anh bơi xuống, từng nhịp tay đều và mạnh, cắt qua nước đen như một lưỡi dao sống. Đoản Kiếm Sưa Đỏ sau lưng anh bắt đầu rung lên, đường chỉ đỏ sáng dần, tỏa ra một thứ ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để soi rõ từng mảng rêu trắng bệch trên thành cống.

Hằng bơi sau anh, tay trái cầm dao găm, tay phải để sẵn trên bao súng. Cô không dùng đèn. Ánh sáng từ kiếm của Phong là đủ.

Họ xuống tới đoạn cống mở rộng ra không gian hang ngầm. Lần này, thay vì tiến thẳng về phía vòm lư đồng, Phong bẻ hướng sang trái, về phía góc tây-bắc của tứ giác - nơi mạch nước đầu tiên đặt cọc.

Nước ở đây lạnh hơn hẳn. Chẳng phải lạnh tự nhiên - là lạnh của oán khí, thứ lạnh thấm thẳng vào xương, làm chậm máu và chậm cả suy nghĩ. Phong giữ Tĩnh Mộc, để cương khí chạy đều trong kinh mạch, đẩy lùi cái lạnh ra khỏi lõi ngực.

Cọc thứ nhất hiện ra trong ánh sáng đỏ mờ từ Đoản Kiếm.

Đó là một cọc gỗ lim, đường kính chừng hai mươi centimet, cắm sâu vào đáy đá. Trên đầu cọc Chẳng phải hình nhân đồng như những cọc nhỏ rải rác dưới đáy hang. Thứ ngồi trên đầu cọc này là một xác người.

Một xác đàn ông trần truồng, da xám ngoét, hai tay bị trói ngược ra sau bằng dây đồng. Đầu xác gục xuống, tóc dài phủ kín mặt. Nhưng thứ đáng sợ Chẳng phải là xác - mà là những sợi dây đồng nhỏ li ti mọc ra từ lỗ chân lông trên toàn thân xác, tỏa ra trong nước như một bộ rễ cây, kết nối xác với dòng nước xung quanh.

Thủy ma.

Ngay khi ánh sáng từ kiếm Phong chạm vào nó, những sợi dây đồng trên người xác đồng loạt rung lên. Đầu xác ngước lên. Tóc rẽ ra, để lộ một khuôn mặt không có mắt - hai hốc mắt rỗng, bên trong đầy nước đen. Miệng xác mở ra, không phát ra âm thanh nào, nhưng nước xung quanh cái miệng đó bắt đầu xoáy lại, tạo thành một xoáy nước nhỏ, rồi phóng thẳng vào mặt Phong.

Phong xoay người, dùng lưng đỡ. Xoáy nước đập vào Đoản Kiếm Sưa Đỏ, vỡ tan thành những bọt nước đen. Cương khí trong kiếm hấp thụ lực, sống kiếm nóng lên.

Anh không đợi đòn thứ hai.

Anh lao tới, Đoản Kiếm vung từ dưới lên, cắt ngang bụng xác chết. Lưỡi kiếm sưa đỏ rạch qua da thịt xám ngoét, nhưng không có máu. Chỉ có nước đen phun ra, và những sợi dây đồng trong bụng xác đứt lìa, bung ra trong nước như những con giun bị cắt làm đôi.

Xác chết không rên. Nó chỉ co giật, tay bị trói vẫn giật giật sau lưng, chân đạp vào đầu cọc gỗ lim. Những sợi dây đồng còn lại trên người nó bắt đầu rút về phía cọc, cuộn chặt lấy thân cọc như muốn neo xác lại.

Phong hiểu. Xác không quan trọng. Cọc mới là thứ giữ mạch.

Anh đâm kiếm thẳng vào cọc.

Lưỡi sưa đỏ cắm vào gỗ lim, sâu vào lõi. Một tiếng "rắc" vang lên trong nước - Chẳng phải tiếng gỗ vỡ, mà là tiếng của một thứ gì đó bằng kim loại bên trong cọc vừa bị chém đứt. Từ vết nứt trên cọc, một luồng oán khí đen đặc phun ra, hòa vào nước, rồi tản đi.

Dòng xoáy quanh lư đồng phía xa rung lên một nhịp. Một phần tư bức tường nước xoáy yếu đi rõ rệt.

Xác chết trên đầu cọc đổ sập xuống, trôi lơ lửng khỏi cọc, những sợi dây đồng cuối cùng trên người nó đứt hết. Nó trôi đi trong nước đen, hai hốc mắt rỗng vẫn mở to, miệng vẫn há, nhưng chẳng còn xoáy nước nào được bắn ra nữa.

Phong rút kiếm ra. Đường chỉ đỏ trên sống kiếm sáng hơn một chút - nó vừa hấp thụ oán khí từ trong cọc.

Anh quay sang Hằng, ra hiệu tiến về góc kế tiếp.

Cô gật, nhưng rồi nắm lấy vai anh, chỉ tay về phía vòm lư đồng.

Ở đó, cánh cửa đồng trên mặt vòm vừa hé ra một khe.

Từ trong khe, một luồng khí lạnh phả ra, làm nước xung quanh đóng băng thành những tinh thể nhỏ li ti. Và trong luồng khí đó, có một bóng người bước ra.

Một ông già.

Không mặc đồ lặn. Không mặt nạ. Ông đứng trong nước như đứng trên đất khô, áo dài đen thùng thình không ướt, tóc bạc búi cao sau gáy, râu dài tới ngực. Tay phải ông cầm một cây gậy đồng, đầu gậy khắc hình con rồng không đầu giống hệt hình trên cánh cửa. Mắt ông không tròng trắng - toàn bộ là màu đen, sâu và lạnh như hai giếng cạn dưới đáy hồ.

Lão Tổng Đạo.

Ông không bơi. Ông trôi. Cả cơ thể ông lơ lửng trong nước, di chuyển chậm rãi về phía Phong và Hằng, như một xác chết trôi nhưng sống. Quanh người ông, nước tự động tách ra, tạo thành một lớp vỏ không khí mỏng bao phủ.

Phong siết chặt chuôi kiếm. Cương khí trong người anh gào lên - Chẳng phải sợ hãi, mà là phản ứng với một thứ còn già hơn, còn mạnh hơn bất cứ thứ gì anh từng chạm trán.

Lão Tổng Đạo dừng lại cách họ chừng hai mươi mét. Ông không nói gì - dưới nước, không ai có thể nói. Nhưng ông giơ cây gậy đồng lên, chỉ thẳng vào Phong, và một luồng oán khí đen kịt bắn ra từ miệng con rồng không đầu trên đầu gậy.

Phong đẩy Hằng ra xa, rồi đỡ bằng sống kiếm.

Luồng oán khí chạm vào Đoản Kiếm, bật ngược ra, nhưng không tan. Nó bám vào lưỡi kiếm, bám vào sống gỗ, và bắt đầu lan về phía tay Phong. Cương khí của anh bùng lên, đẩy lui, nhưng oán khí của Lão Tổng Đạo không giống oán khí thông thường - nó nặng, nhớt, và có ý thức. Nó tìm khe hở trong cương khí của anh để chui vào.

Phong nghiến răng, giữ Tĩnh Mộc. Tim anh chậm thêm một nhịp nữa, gần như ngừng đập. Cương khí trong người anh chuyển từ phòng thủ sang phản công, đẩy oán khí lui từng tấc một, cho tới khi toàn bộ luồng đen trên lưỡi kiếm bị bật ra ngoài.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc đó, ba thủy ma còn lại đã đồng loạt thức tỉnh.

Từ ba góc của tứ giác, ba xác chết khác ngước đầu lên. Ba cặp hốc mắt rỗng cùng hướng về phía Phong. Ba cái miệng cùng há ra. Và ba xoáy nước cùng bắn tới, từ ba hướng khác nhau, nhắm thẳng vào ngực anh.

Phong không thể đỡ cả ba.

Hằng nổ súng.

Một phát - Chẳng phải vào xác chết, mà vào cọc gỗ gần nhất. Viên đạn xuyên qua nước, cắm vào thân cọc gỗ lim, nhưng không đủ để phá hủy lõi kim loại bên trong. Cô bắn phát thứ hai, thứ ba, cùng một điểm. Cọc gỗ nứt ra, một đường nứt dài từ điểm va chạm lan khắp thân cọc.

Con thủy ma trên cọc đó co giật, xoáy nước từ miệng nó lệch hướng, bắn trượt qua vai Phong.

Phong không bỏ lỡ. Anh lao tới cọc thứ hai, Đoản Kiếm cắm thẳng vào lõi.

- Rắc.

Cọc thứ hai tắt mạch.

Nhưng cọc thứ ba và thứ tư vẫn hoạt động. Hai xoáy nước còn lại hợp lại, tạo thành một xoáy lớn gấp đôi, quét thẳng vào Phong và Hằng.

Cả hai bị hất văng ra xa. Phong đập lưng vào vách đá của hang ngầm, hơi thở trong mặt nạ rối loạn. Hằng bị cuốn vào dòng xoáy, xoay tròn, dao găm trong tay trái văng ra, chìm xuống đáy hang.

Và lúc đó, Cổ Miêu xuống nước.

Con mèo đen không cần mặt nạ, không cần dưỡng khí. Nó bơi như một sinh vật sinh ra từ nước, bộ lông đen ép sát vào thân, mắt xanh sáng rực trong bóng tối. Sợi dây chuyền bạc với ống đồng nhỏ trên cổ nó phát ra một thứ ánh sáng xanh lét, cắt qua nước đen như một lưỡi dao ánh sáng.

Nó bơi thẳng về phía cọc thứ ba.

Con thủy ma trên cọc đó há miệng, định bắn xoáy nước. Nhưng trước khi xoáy nước kịp thành hình, Cổ Miêu đã cắn vào cổ xác chết.

Chẳng phải cắn bằng răng thường. Từ miệng con mèo, một luồng khí màu xanh lét phun ra, bọc lấy đầu xác chết. Luồng khí đó không tan trong nước - nó đặc quánh, như một lớp keo lỏng, và nó đốt cháy những sợi dây đồng trên người xác. Xác chết co giật, miệng vẫn há nhưng không phát ra xoáy nước nào nữa. Những sợi dây đồng nối xác với cọc gỗ bắt đầu nóng đỏ lên, rồi đứt từng sợi một.

Cổ Miêu thả xác ra, rồi cắm móng vuốt trước vào thân cọc. Móng nó xé toạc gỗ lim như xé giấy, để lộ lõi kim loại bên trong - một thanh đồng đen, khắc đầy chữ Hán cổ. Nó gầm lên, tiếng gầm trầm đục dội qua nước, và dùng đầu đập thẳng vào thanh đồng.

- Ầm.

Thanh đồng trong cọc thứ ba vỡ đôi. Mảnh vỡ bắn ra trong nước, kèm theo một luồng oán khí khổng lồ.

Cọc thứ ba tắt mạch.

Lão Tổng Đạo, vẫn đang lơ lửng cách đó hai mươi mét, chậm rãi quay đầu về phía Cổ Miêu. Lần đầu tiên, mắt đen của ông ta biểu lộ một thứ gì đó Chẳng phải lạnh lùng. Là ngạc nhiên. Và là thận trọng.

Phong nhân lúc đó đẩy người khỏi vách đá. Anh lao về phía Hằng, túm lấy cổ tay cô, kéo cô ra khỏi dòng xoáy đang yếu dần vì ba trong bốn mạch đã tắt. Cô ho sặc trong mặt nạ, nhưng vẫn tỉnh, tay phải vẫn cầm chắc khẩu súng.

- Còn một cọc.

Cô nói, giọng méo qua mặt nạ.

Phong gật, rồi bơi về phía cọc thứ tư.

Nhưng Lão Tổng Đạo không cho anh cơ hội.

Ông ta giơ cây gậy đồng lên, và lần này không bắn oán khí. Ông gõ đầu gậy vào lòng bàn tay trái. Một tiếng "coong" vang lên trong nước - một tiếng ngân kim loại, lan truyền qua nước với tốc độ khủng khiếp, đập vào màng nhĩ của Phong và Hằng.

Cả hai khựng lại. Đau. Chẳng phải đau tai - là đau trong cương khí. Tiếng ngân đó đánh thẳng vào dòng chảy cương khí trong người Phong, làm nó đảo lộn, rối loạn. Tim anh đập loạn nhịp. Tĩnh Mộc lung lay.

Hằng còn tệ hơn. Cô không có cương khí để bảo vệ. Cô ôm đầu, người co rúm lại, súng tuột khỏi tay.

Cổ Miêu quay phắt lại. Nó gầm lên, lần này Chẳng phải vào cọc, mà vào thẳng Lão Tổng Đạo. Luồng khí xanh từ miệng nó bắn ra, cắt qua nước, lao thẳng vào ngực ông già.

Lão Tổng Đạo không tránh. Ông đưa tay trái lên, bàn tay mở ra, và một mắt đồng trong lòng bàn tay ông mở to - giống hệt mắt đồng trên tay ông già com-lê ở Ba Vì. Mắt đồng hút lấy luồng khí xanh của Cổ Miêu, nuốt trọn vào tròng đen, rồi nhắm lại.

Cổ Miêu rít lên. Người nó rung bần bật, lông dựng đứng, ống đồng trên dây chuyền bạc phát sáng chói lòa. Nó không bị thương, nhưng luồng khí của nó vừa bị hút mất.

Phong nghiến răng. Cương khí trong người anh vẫn đang hỗn loạn vì tiếng ngân ban nãy, nhưng anh không chờ cho nó ổn định lại. Anh dùng chính sự hỗn loạn đó làm lực đẩy, lao về phía cọc thứ tư, Đoản Kiếm Sưa Đỏ vung lên.

Lưỡi kiếm cắm vào cọc.

- Rắc.

Cọc thứ tư tắt mạch.

Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ bức tường nước xoáy quanh lư đồng sụp đổ. Dòng xoáy tan ra, nước trở lại phẳng lặng - phẳng lặng một cách dị thường, như mặt hồ bị đóng băng dù nhiệt độ không đổi.

Lư đồng úp ngược hiện ra hoàn toàn, chẳng còn gì che chắn.

Cánh cửa đồng trên vòm mở rộng.

Lão Tổng Đạo từ từ hạ cây gậy đồng xuống. Ông nhìn Phong, rồi nhìn Hằng, rồi nhìn Cổ Miêu đang run rẩy trong nước. Ông không tấn công nữa. Thay vào đó, ông quay lưng lại, và trôi chầm chậm về phía cánh cửa mở rộng.

Đó là một lời mời.

Phong nhìn Hằng. Cô vừa nhặt lại súng, mặt nạ bị nứt một đường nhỏ ở góc trái, bọt khí rỉ ra thành chuỗi. Cô gật, mắt không chớp.

Phong nhìn Cổ Miêu. Con mèo đã ngừng run, mắt xanh nhìn anh, rồi bơi về phía trước, dẫn đường.

Cả ba tiến vào cánh cửa đồng.

Phía sau cánh cửa Chẳng phải là nước.

Là một khoang đá khô.

Một hang đá tự nhiên, nhưng được đục đẽo thêm, tạo thành một gian phòng hình bát giác. Không có nước - toàn bộ nước bị đẩy ra ngoài bởi một lớp kết giới trong suốt lấp lánh ánh đồng bao quanh khoang. Sàn đá phẳng, trên đó cắm mười một cọc tre. Chẳng phải cọc gỗ lim. Là tre. Tre tươi, còn xanh, mỗi cọc cao chừng một mét tám, đường kính chừng mười centimet, cắm thành một vòng tròn.

Trên mỗi cọc tre, một đứa trẻ bị trói.

Mười một đứa trẻ, cả trai lẫn gái, tuổi từ sáu tới mười hai. Chúng bị trói ngược tay ra sau cọc, chân buộc vào gốc cọc, đầu gục xuống. Chúng không cử động, nhưng ngực vẫn phập phồng - còn sống. Quanh cổ mỗi đứa, một sợi dây đồng mỏng buộc vào cọc, nối với một hệ thống dây đồng chằng chịt trên trần hang, dẫn về trung tâm.

Và ở trung tâm vòng tròn mười một cọc tre, là lư đồng.

Cái lư đồng thật - Chẳng phải cấu trúc khổng lồ ngoài kia. Đó là một cái lư đồng nhỏ, cao chừng một mét, đặt trên một bệ đá đen. Mặt lư đồng khắc đầy chữ Hán cổ, những đường nét chạm khắc tinh xảo, nhưng toàn bộ đều bị úp ngược xuống - miệng lư đồng chúc xuống bệ đá, đáy lư đồng hướng lên trần. Từ dưới đáy lư đồng, mười một sợi dây đồng tỏa ra, nối với mười một cọc tre, và qua đó nối với mười một đứa trẻ.

Lão Tổng Đạo đứng bên cạnh lư đồng, tay phải đặt lên đáy đồng. Mắt đen của ông nhìn Phong chằm chằm.

Rồi ông mở miệng. Giọng ông vang lên trong khoang đá khô, khàn đục, như tiếng đồng vỡ:

- Mày tới trễ rồi.

Phong không trả lời. Anh rút Đoản Kiếm Sưa Đỏ ra, đường chỉ đỏ trên sống kiếm bừng cháy trong không khí khô của khoang đá.

Mười một đứa trẻ trên mười một cọc tre đồng loạt ngước đầu lên. Mắt chúng mở to - mắt không tròng trắng, toàn bộ là màu đen, giống hệt mắt Lão Tổng Đạo. Và từ miệng chúng, cùng lúc, vang lên một câu niệm, giọng trẻ con nhưng đều tăm tắp, như cùng một cái miệng:

- Bửu Sơn... tế thủy...

0