Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 154: Đòn Trả Thù Của Hắc Liên

Đăng: 29/07/2026 14:33 1,628 từ 1 lượt đọc

Vừa khép cửa căn áp mái Trần Bình Trọng, Phong đã thấy cái im trong phòng lệch đi.

Sau một đêm chém giết và chạy bạt mạng, chỗ trú đáng lẽ phải có tiếng người thở, tiếng nước sôi, tiếng băng gạc sột soạt. Ở đây chỉ có khoảng lặng mỏng và căng như sợi dây kẽm mới kéo. Tuấn vừa nằm vật xuống sàn vừa bật ra một tràng cười đứt quãng. Hằng còn chưa tháo băng tay đã ngủ gục bên cửa sổ, súng kê sát đùi. Chỉ có Phong còn mở mắt.

Buổi sáng trôi qua sạch sẽ đến khó chịu. Không xe lạ đỗ đầu hẻm. Không tiếng chân rình. Không điện thoại rác. Với một mạng lưới vừa mất bệnh viện, sân khấu, bãi lò và cả đống người, kiểu im này chỉ có nghĩa chúng đang khâu lại đội hình.

Khoảng gần trưa, Tuấn vừa chợp mắt được hai mươi phút đã giật mình tỉnh vì một linh cảm rất kỹ thuật. Gã nhìn đồng hồ, rồi nhìn quạt trần.

- Lạ.

Hằng từ cửa sổ quay lại.

- Cái gì?

- Điện khu này đáng lẽ phải chập chờn từ sáng. Mưa đêm qua kiểu gì cũng làm tụi điện lực kéo cắt tải vài lần. Nhưng nó ổn quá mức.

Phong đang ngồi lau lại vũ khí mới sửa tạm cũng ngẩng lên.

- Có nghĩa là gì?

Tuấn chưa kịp trả lời thì điện phụt tắt.

Căn phòng tối đi ngay, gọn và lặng. Ngoài hẻm vẫn có tiếng người nói chuyện, tiếng xe máy quẹt qua đầu dốc. Chỉ riêng trục điện của căn nhà này bị ai đó bóp nghẹt.

Tuấn bật dậy khỏi ghế như lò xo.

- Không phải mất điện chung. Có người cắt riêng tòa này.

Ngay sau đó, cửa sắt tầng dưới vọng lên một tiếng nổ trầm.

Không lớn, nhưng gọn. Đúng loại chất nổ mở khóa dùng để phá cửa nhanh mà không làm sập khung.

Rồi thêm tiếng chân dồn dập leo cầu thang.

Hằng chỉ mất một giây để vơ súng.

- Tới rồi.

Phong ra sát cửa sổ nhìn xuống. Qua khe rèm, anh thấy cuối hẻm có hai chiếc xe không biển số và vài bóng người tản ra chặn đầu, chặn đuôi. Một nhóm đứng sát hiên nhà đối diện, súng bọc vải dầu. Một nhóm khác giữ chân cầu thang. Cách triển khai quá gọn để nhầm với đám giang hồ hay đàn em tới liều chết.

Điều làm anh thấy lạnh hơn là cách chúng chia người trong im lặng. Không ai hút thuốc, không ai nói điện thoại, không ai ngó nghiêng lên cửa sổ như đám người đi săn non tay. Chúng đã đo căn nhà này từ trước. Biết lối cầu thang, biết khoảng lùi trong hẻm, biết vị trí xe đón. Quyên không nổi nóng mà ném người đi trả thù. Bà ta ngồi xuống, nghĩ, rồi mới quăng cả một lưỡi dao đã mài sẵn tới đây.

- Hắc Liên.

- anh nói.

- Đội săn của Quyên.

Tiếng loa pin vang lên từ dưới sân chung cư, lạnh tanh và ngắn gọn:

- Lê Phong. Thanh Hằng. Giao người và dữ liệu, chúng tao giữ mạng cho thằng béo. Kháng cự, toàn khu này cháy.

Hằng bật cười.

- Nghe cứ như chính quyền đọc lệnh khám nhà.

Phong không cười. Anh kéo Tuấn đứng dậy, chỉ lên tum thang.

- Mình không giữ được phòng này. Lên mái.

Ba người vừa rút lên sân thượng thì cửa căn phòng bị phá tung. Sáu tên mặc đồ tác chiến đen tràn vào như một cơn sóng. Chúng đeo kính nhìn đêm, mặt che nửa kín, súng carbine lắp giảm thanh. Không hô hét. Không đe dọa. Chúng đến để giết.

Sân thượng khu nhà cũ chỉ rộng hơn một cái sân bóng chuyền nghèo. Bồn nước inox, dây phơi, hộp kỹ thuật, bồn rửa bỏ không, mấy tấm tôn che tum và dãy mái thấp của nhà bên cạnh là tất cả những gì họ có. Mưa chiều bắt đầu quất xiên qua mái, biến nền xi măng thành một mặt gương trơn bóng. Mọi vật tầm thường lập tức thành vị trí sống chết.

Hằng kéo Tuấn nấp sau cụm bồn nước.

- Mày cắm được gì thì cắm đi.

Tuấn mở ngay laptop mini, cắm vào hộp kỹ thuật sân thượng vẫn dùng cho bơm nước và báo cháy nội bộ.

- Nếu bọn này cắt được điện thì cũng có thể nó đang bám đường dây nhà. Em thử kéo ngược lại vài trò của tụi nó.

Phong đứng chặn ở cửa tum, cây roi dâu gãy cầm ngang như một thanh đoản côn.

Loạt đạn đầu tiên bắn nát mép cửa bê tông. Mảnh vỡ văng như đá dăm.

Phong đợi đúng khoảnh khắc tên đầu tiên ló lên qua cầu thang mới tung cú đánh. Cán gỗ vụt trúng thái dương, kẻ kia lộn ngược xuống dưới. Nhưng những tên còn lại không khựng. Chúng chia góc bắn, ép dần thành hình gọng kìm. Hai tên giữ cửa tum. Hai tên leo qua mái tôn bên trái. Hai tên vòng thấp từ cầu thang phụ nhà kế.

Hằng bắn trả từng loạt ngắn, tiết kiệm đến viên cuối cùng. Một tên ngã trên mái tôn bên trái. Một tên khác lĩnh trọn viên đạn bạc ở cổ nhưng vẫn cố bò thêm hai bước trước khi đổ xuống. Đám này không chỉ là lính đánh thuê. Chúng còn được tiêm hoặc gài tà chú để chịu đau tốt hơn người bình thường.

Tuấn ngẩng lên giữa hai lần gõ phím.

- Có ba lớp camera quanh hẻm, hai cái không thuộc chung cư. Bên kia gài sẵn từ trước.

- Phá được không?

Hằng hỏi.

- Em phá thì được. Nhưng phá xong có nghĩa là chúng chuẩn bị luôn cả đường rút.

Phong đánh bật thêm một tên nữa khỏi cửa tum rồi nói ngay:

- Vậy khỏi rút xuống dưới. Giữ mặt trên thôi.

Một quả đạn khói ném lên từ cầu thang phụ nổ bụp dưới góc mái. Khói xám trộn mưa tràn ra thấp và nhanh. Đám Hắc Liên rất hiểu chỗ yếu của mái nhà kiểu này. Chúng không cần giết liền. Chúng chỉ cần cắt tầm nhìn, kéo người bị săn vào đúng góc trượt, rồi bắn như tập bia.

Hằng lùi một bước, quệt nước mưa khỏi mắt.

- Tụi này không tới bắt sống nữa đâu.

- Từ lúc chúng cắt điện là không rồi.

Phong đáp.

Một viên đạn mới ghim đánh keng vào chân bồn nước inox ngay sát đầu Tuấn, làm cả khối kim loại rung lên. Tuấn rụt cổ, mắt vẫn không rời màn hình.

Hằng đổi vị trí, trườn thấp qua mép bồn nước.

- Nếu để tụi nó ép hai mặt, mình bị kẹp chết.

Phong nhìn quỹ đạo di chuyển trên mái tôn bên trái.

- Bên trái là mồi. Hướng chính vẫn từ tum.

Anh vừa dứt câu thì hai nòng carbine đã thò lên cùng lúc ở mép cửa. Phong lao lên trước, chấp nhận cho một viên sượt qua bắp tay, dùng thân gỗ đập chéo vào nòng súng người trước rồi thúc đầu gối vào mặt người sau. Khoảng cách gần khiến súng dài của địch thành bất lợi. Nhưng ngay khi anh lùi một nhịp để giữ thế, một tên từ mái tôn bên trái đã ném lưỡi câu móc vào thành bồn nước rồi quăng mình sang.

Hằng xoay người bắn gần đến mức lửa đầu nòng soi rõ nước mưa trên mặt hắn. Xác hắn rơi xuống cạnh Tuấn, kéo theo tiếng động chát chúa của kim loại va nền.

- Mười giây nữa!

Tuấn quát.

- Em kéo còi báo cháy toàn khu được. Còn mở được van nước áp lực cao nữa. Có thể làm tụi nó loạn trong một nhịp.

- Làm đi.

Phong nói.

Tiếng còi hụ chói tai bật lên ngay sau đó.

Cùng lúc, bồn áp lực xả tràn thành một màn nước trắng xóa giữa sân thượng. Tầm nhìn của đám Hắc Liên bị cắt vụn. Nước phun ngang mặt mạnh tới mức những tên vừa lao lên từ tum phải nghiêng đầu che mắt. Hằng bắn thêm hai phát, rồi kéo cả nhóm lùi sát mép mái nơi có một bậc hạ thấp dẫn sang tum nhỏ bên cạnh.

Phong nhìn qua màn nước trắng xóa, nghe tiếng bước chân đổi vị trí ở cả ba mép mái. Đám Hắc Liên không còn đánh kiểu dọa hay kéo dài nữa. Chúng siết vòng rất đều, rất sạch, như thể đã được dặn sẵn phải xóa ba người này khỏi thành phố ngay trong đêm.

Tuấn vừa lùi vừa quét màn hình nhỏ cầm tay. Những chấm tín hiệu đỏ bật lên ở ba mép mái và cả cầu thang bộ.

- Chúng khép vòng rồi.

- gã nói gấp.

- Đêm nay tới để dọn xác.

Hằng liếc qua màn nước trắng xóa. Cách bọn Hắc Liên bọc mép mái, đổi góc bắn và nhường vị trí cho nhau không chừa một kẽ hở nào cho trò bắt sống. Chúng muốn làm cho ba người trước mặt biến mất trước rạng sáng.

Phong nhìn lối mái thấp bên phải, đo khoảng nhảy, rồi liếc xuống cái hẻm hẹp như họng súng bên dưới.

- Vậy bỏ chỗ này. Mở đường máu.

Phía sau màn nước xối trắng, thêm vài bóng người nữa đã hiện lên ở mép mái. Sài Gòn dưới chân họ vẫn sáng đèn, vẫn mở nhạc, vẫn chạy xe như một đêm bình thường. Còn trên mái nhà này, ba người chỉ còn đúng một cách thở tiếp: đâm ngược vào cái lưới đang chụp xuống đầu mình.

0