Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 153: Trong Lò Lửa Oán

Đăng: 29/07/2026 14:33 1,835 từ 1 lượt đọc

Bên trong lò trung tâm nóng đến mức mỗi hơi thở đều như hít tro than.

Trần thấp, tường gạch đỏ rực vì nhiệt, những khe lửa chạy ngoằn ngoèo dưới sàn như mạch máu phát sáng. Mùi khét của đất nung trộn với mùi mỡ người cháy khiến cả không gian thành một cái miệng lò đúng nghĩa. Nước mưa trên áo họ vừa bước vào đã bốc hơi thành khói mỏng.

Kẻ Dọn Rác bước vào sau cùng, chặn mất cửa ra. Gã kéo mặt nạ hàn xuống, tiếng kim loại va nhau khô lạnh.

- Chỗ này hợp hơn. Ở đây xác người mới biết mình thuộc về đâu.

Phong và Hằng tản ra hai bên, cố buộc gã xoay người để giảm sức nặng của cây xẻng. Nhưng trong không gian hẹp, vũ khí dài của hắn lại thành lợi thế. Mỗi cú vung đều quét kín một khoảng, ép họ phải lùi sát vào tường nóng rát. Chỉ riêng hơi kim loại của lưỡi xẻng khi quét ngang mặt đã đủ làm da rát như bị hun.

Phong đỡ một cú bằng nửa cây roi dâu. Cánh tay tê rần tới tận vai. Tư Lượm đã gia cố thân gỗ, nhưng với sức người thường thì chẳng ai nện xẻng kiểu đó được. Gã này rõ ràng đã được cường hóa bằng thứ tà lực nung trong các lò gạch. Mỗi đòn của hắn không chỉ có lực tay, mà còn như mượn luôn sức nóng và áp lực của cả căn lò.

Hằng vòng ra sau, dùng dao chém vào khe sau đầu gối gã. Lưỡi thép chỉ cắm được nửa tấc rồi bật ra. Kẻ Dọn Rác thúc cùi chỏ ngược, hất cô đập vào tường lò. Hơi nóng phả vào mặt khiến da cô rát bỏng. Cô nghiến răng lăn khỏi chỗ đứng cũ đúng lúc lưỡi xẻng bổ xuống, cắt một mảng gạch lớn khỏi vách như chém đậu.

Tuấn bò vào từ khe hông lò, ôm theo bộ kích nổ. Gã vừa thò đầu vào đã phải rụt ngay vì một đợt hơi nóng thốc thẳng lên mặt.

- Em cho nổ được, nhưng nếu nổ bây giờ thì cả ba mình chôn ở đây luôn!

Phong liếc một vòng, rồi nhìn lên hệ thống xích treo những khuôn đúc và các bồn kim loại chứa đất sét lỏng. Một ý nghĩ lóe lên. Trong căn lò này, thứ thật sự nuôi Kẻ Dọn Rác không chỉ là lửa dưới sàn. Là cả dây chuyền bùn, tro, nhiệt và máu đang được giữ đúng áp suất quanh gã.

- Không nổ lò.

- anh nói.

- Nổ cái đang nuôi hắn.

Hằng hiểu ngay, gật rất khẽ.

Phong bất ngờ bỏ thấp người, lao thẳng vào khoảng chân đối thủ. Kẻ Dọn Rác giật mình, theo phản xạ nện xẻng xuống. Phong trượt qua mé trái, để lưỡi xẻng cắm sâu vào rãnh sàn. Cùng lúc, Hằng bật dậy, bám vào sợi xích treo trên cao và bắn hai phát vào móc khóa của bồn đất sét đang sôi.

Móc vỡ.

Cả bồn kim loại nghiêng xuống, trút dòng bùn đất nóng đỏ sệt như nham thạch lên nửa thân trên của gã. Kẻ Dọn Rác gầm lên, lần đầu tiên lộ vẻ đau thật. Lớp áo bảo hộ cháy phừng phừng, để lộ dưới đó là những mảng da sẹo chằng chịt như đã từng bị nấu lại nhiều lần. Không chỉ da tay chân. Cả ngực và vai gã cũng mang vô số đường vá, chứng tỏ chính hắn đã tự biến mình thành thứ chịu nhiệt để sống cạnh lò.

Tuấn nhìn thấy mà lạnh sống lưng.

- Nó cũng là sản phẩm của chỗ này.

Kẻ Dọn Rác giật phăng lớp vải cháy, để lộ tấm giáp xỉ than bọc sát da. Gã gầm lên, xoay xẻng một vòng lớn. Cú quét ép cả Phong lẫn Hằng phải tách ra hai đầu lò. Rãnh lửa dưới sàn rung dữ dội theo bước chân gã, chứng tỏ nối kết giữa hắn và hệ thống nung vẫn chưa đứt.

Phong không cho gã kịp hồi sức. Anh dồn toàn bộ lực còn lại vào cú quật ngang cổ. Hằng bổ tiếp một nhát dao vào cổ tay đang cố rút xẻng. Cánh tay gã khựng lại đúng một nhịp, vừa đủ để Tuấn ném bộ kích nổ vào rãnh dẫn nhiệt sát chân lò.

- Chạy!

- gã rú lên.

Cả ba lao ra bằng cửa phụ phía hông khi sau lưng, hệ thống dẫn nhiệt nổ dây chuyền. Áp lực lửa dội tung cửa lò, thổi họ nhào xuống bùn. Một, rồi hai, rồi ba lò nung kế bên cùng bốc lửa. Những hình nộm đất ngoài sân mất nguồn dẫn, đứng sững trong vài giây trước khi đồng loạt nứt vỡ. Có cái tách đôi ngay giữa ngực, để lộ hài cốt người đã bị giam cứng trong lớp đất nhiều năm.

Khoảnh khắc đó, cả khoảng sân vang lên một thứ âm thanh khó nghe hơn tiếng nổ nhiều. Tiếng vỡ liên tiếp của hàng trăm khối tượng, tiếng xương lăn trong đất nung, tiếng mưa đập xuống tro nóng, tất cả trộn vào nhau thành một bản hợp âm bẩn đến mức Hằng phải nghiến chặt răng mới không nôn ra. Phía mép sân, mấy công nhân mặc đồ bảo hộ còn sống lúc này mới bắt đầu bỏ chạy tán loạn. Không còn Kẻ Dọn Rác đứng giữa nữa, dây chuyền kỷ luật chết lặng của bãi lò cũng vỡ theo. Một người chạy chưa được mấy bước đã quỳ sụp xuống ôm đầu, vừa khóc vừa gào không thành tiếng khi nhìn đám "tượng" nứt ra quanh mình.

Nhưng Kẻ Dọn Rác vẫn chưa chết.

Gã gượng bước ra khỏi lò chính giữa biển lửa, nửa thân trên cháy đen, tay còn bấu lấy cán xẻng. Trên mặt nạ hàn nứt toác, một con mắt đỏ lừ nhìn chằm chằm về phía họ như muốn khắc mặt từng người vào tro của mình.

- Tụi mày...

giọng gã khàn như đá mài - tưởng đốt được chỗ này là sạch à?

Phong đứng dậy trước. Máu ở môi còn chưa lau, tay vẫn run vì lực nổ vừa rồi, nhưng ánh mắt đã lạnh hẳn.

- Không. Nhưng ít nhất từ mai mày không còn dọn được nữa.

Kẻ Dọn Rác lảo đảo tiến thêm một bước. Dưới chân gã, nền bùn sôi lục bục vì dầu, mỡ người và than lỏng trộn vào nhau. Mỗi dấu chân đều để lại một vệt cháy xèo xèo. Gã còn muốn ném nốt cây xẻng về phía Phong, như cú cuối cùng của một đời chỉ biết xúc phần bẩn của thiên hạ. Nhưng cánh tay gã không còn nghe nữa.

Hằng cúi xuống nhặt khẩu súng ngắn rơi từ thắt lưng một công nhân đã chết, ném sang cho Phong.

- Kết thúc đi.

Phong chụp lấy.

Anh nhìn lướt qua bồn khí nén và đường ống dẫn ga sau lưng gã, rồi bắn một phát duy nhất.

Vụ nổ thứ hai nuốt trọn thân hình đó.

Lần này không còn gì bước ra nữa.

Sức ép hất tung một mái tôn cũ, làm lửa liếm vọt lên cao như cột pháo hiệu đỏ rực giữa đêm mưa. Từ nhiều lò phụ, tiếng nứt vỡ lan tiếp như ai đó đang bẻ khô cả một cánh rừng tượng. Tro và mảnh xương bị nung giam lâu ngày rơi xuống lộp bộp trên nền đất đỏ, rồi tan dần trong nước mưa.

Đến khi mưa bắt đầu đổ mạnh hơn, cả khu lò gạch Củ Chi đã thành một bãi cháy dài đỏ rực.

Hàng nghìn bộ hài cốt bị giam trong đất nung rốt cuộc cũng được trả về tro bụi.

Tuấn đứng thở hổn hển, mặt xám ngoét dưới ánh lửa.

- Em sẽ ám ảnh mùi này cả tháng.

Hằng liếc quanh bãi đất đang lụi dần.

- Còn đỡ hơn để chỗ này chạy thêm một ngày.

Một tiếng lách tách nhỏ vang lên dưới chân họ. Phong cúi xuống, thấy một mảnh tượng chưa cháy hết đang nứt tiếp trong bùn nóng, để lộ bên trong là đốt xương người còn mắc sợi dây thép mảnh. Cái cảnh ấy làm cả ba đứng im đúng một nhịp. Họ vừa thắng trận, nhưng thứ thắng được không phải một tay canh bãi đơn lẻ. Là một nhà máy nghiền người thành vật liệu. Nghĩ vậy khiến cơn mệt không nhẹ đi, chỉ hóa thành thứ nặng khác nằm sâu trong ngực.

Phong không đáp. Anh cúi xuống nhặt lên từ bùn một mảnh tượng vừa vỡ. Trong lớp đất cháy dở là đốt xương tay người thật, nhỏ và mảnh, có lẽ từng thuộc về một ai đó chưa kịp lớn. Anh siết chặt mảnh xương trong tay tới mức đốt ngón trắng bệch, rồi đặt nó xuống bùn một cách chậm rãi như trả lại tên cho người vô danh.

Tuấn lúc ấy vẫn chưa cho phép mình nghỉ. Gã lảo đảo sang căn chòi điều hành đã cháy mất nửa mái, cắm ổ dữ liệu phụ vào chiếc máy tính công nghiệp còn hấp hơi điện cuối. Màn hình nhấp nháy vài dòng log rời rạc: số lô đất, tuyến chở “vật liệu”, thời gian giao cho các cơ sở lạnh ở Củ Chi và một chuỗi ký hiệu chỉ người nhận mà họ chưa giải được hết. Chúng không đủ sạch để tung ra ngay, nhưng quá đủ để chứng minh bãi lò này chỉ là một mắt xích hậu cần trong mạng lớn hơn.

Hằng bước vào sau, ngó qua vai gã rồi thở ra rất chậm.

- Vậy là đốt xong một cái bãi, chưa đốt xong cái dây chuyền.

- Ừ.

Tuấn đáp.

- Nhưng ít nhất từ giờ tụi nó không còn chỗ nghiền người thành tượng với tốc độ cũ nữa.

Chính điều đó mới khiến khoảng lặng sau trận càng nặng. Khi một hệ thống quen vận hành trơn tru bị giật mất một xưởng lớn, nó sẽ không ngồi yên chịu đau. Nó sẽ phản đòn. Và phản đòn tiếp theo thường tới từ phần đầu chứ không phải tay chân nữa.

Trưởng lão chưa ngã.

Nhưng một tuyến hậu cần lớn của Bạch Liên vừa bị nhổ bật khỏi đất.

Và điều đó chắc chắn sẽ kéo theo một đòn trả thù không còn giấu mặt nữa.

Gió đêm ngoài bãi lò thổi qua lớp tro nóng, mang theo mùi đất ẩm và mỡ cháy phả thẳng vào mặt họ như để ghi nhớ cho thật kỹ chỗ này từng là gì. Tuấn tắt màn hình cuối cùng, còn Hằng nhìn ra khoảng tối phía đường lớn. Cả hai đều hiểu từ lúc một mắt xích hậu cần lớn thế này bị xóa sạch, phần đầu của hệ thống sẽ sớm phải tự lộ mình để cứu phần thân còn lại.

0