Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 87: Mê Cung Máy Tính

Đăng: 29/07/2026 14:25 2,668 từ 1 lượt đọc

**Đêm 18/7 Âm lịch. 00 giờ 42 phút.**

Tháp B - Tầng 10.

*RẦM!!!*

Phong tung cú đạp cuối, hất con Huyết Nô khỏi khe cửa rồi cùng Hằng kéo sập cánh cửa chống cháy. Thanh xà beng được luồn ngang hai tay nắm trong một cú khóa gọn, nhưng bên ngoài tiếng cào thép vẫn rít như dao rạch.

Bên ngoài, tiếng móng vuốt cào xé kim loại và tiếng gầm rú điên loạn của

bầy quái vật vang lên rào rào như mưa rào đổ trên mái tôn. Cánh cửa rung

lên bần bật, nhưng thanh xà beng thép vẫn kiên cường trụ vững. Tạm thời,

lũ Huyết Nô không thể phá vỡ nó ngay lập tức.

Phong trượt người theo cánh cửa, trút cơ thể nặng một tạ rưỡi của Tuấn

Béo xuống mặt sàn. Lồng ngực vị truyền nhân Bửu Sơn phập phồng như bễ lò

rèn, mồ hôi trộn lẫn với máu từ hổ khẩu bàn tay rỏ xuống thành từng

giọt.

- Tuấn! Tuấn!

Hằng vội vã quỳ xuống, áp tai vào ngực cậu sinh

viên.

- Tim đập yếu lắm! Em ấy đang lịm đi!

Tình trạng của Tuấn Béo lúc này thê thảm đến mức không nỡ nhìn. Sau cú

đấm bạo phát âm khí ở Tầng 9, toàn bộ sức sống của cậu đã bị vắt kiệt.

Cánh tay phải sưng vù, đen sì như than củi, những vệt hoại tử hình rễ

cây đã bò lên tới giữa bắp tay chuẩn bị xâm nhập vào khoang ngực. Môi

Tuấn tím ngắt, toàn thân lạnh toát và co giật nhẹ.

- Độc công tâm rồi. Nếu để nó hôn mê lúc này, thần thức sẽ bị thi

độc cắn nuốt vĩnh viễn!" - Phong cắn răng, rút từ trong bọc vải bên

hông ra một cây kim châm cứu bằng bạc dài gần một tấc.

Không còn thời gian để chần chừ, Phong vận chút chân khí mỏng manh cuối

cùng dồn vào đầu ngón tay, đâm thẳng cây kim bạc vào huyệt Nhân Trung

(dưới chóp mũi) và huyệt Bách Hội (đỉnh đầu) của Tuấn. Động tác cực kỳ

tàn bạo nhưng cần thiết. Cậu đang dùng phép "Kích Thần" của y học cổ

truyền, ép hệ thần kinh trung ương của Tuấn phải bừng tỉnh bằng cơn đau

tột độ.

*HỘC... ỌC!*

Tuấn Béo trợn ngược mắt, hộc ra một ngụm máu đen ngòm dính đầy cặn bẩn,

rồi há miệng thở hắt ra một hơi dài. Đôi mắt cậu lờ đờ mở ra, đồng tử co

dãn liên hồi trước khi lấy lại được tiêu cự.

- Đau... đau quá... Mẹ kiếp...

Tuấn thều thào chửi thề,

nước mắt nước mũi trào ra giàn giụa. Cơn đau từ cánh tay phải truyền lên

não bộ khiến cậu muốn cắn lưỡi tự sát.

- Tỉnh rồi! Cố gắng thở sâu vào! Cấm được nhắm mắt lại!

- Phong

vỗ vỗ vào má Tuấn, thở phào một hơi nhẹ nhõm, rồi quay sang quan sát

không gian xung quanh.

Và ngay khoảnh khắc ngước mắt lên, cả ba người sáng mắt (Linh Nhi dùng

Tâm Nhãn) đều sững sờ.

Tầng 10 hoàn toàn khác biệt với sự hoang tàn của Tầng 9 hay sự ma mị của

Tầng 8. Nó không giống một công trường đang thi công, mà giống như trung

tâm đầu não của một tổ chức công nghệ ngầm.

Nhiệt độ ở đây lạnh buốt xương, duy trì ở mức khoảng 16 độ C, phả ra từ

hệ thống điều hòa công nghiệp công suất lớn. Sàn nhà được trải thảm

chống tĩnh điện màu xám. Khắp căn phòng rộng lớn là hàng chục dãy máy

chủ (Server) cao ngất ngưởng, đèn tín hiệu nhấp nháy liên hồi. Dưới sàn

và trên trần nhà, hàng ngàn cuộn dây cáp quang, dây điện to bằng bắp tay

chạy ngoằn ngoèo, đan chéo vào nhau như những tổ rắn khổng lồ.

Ở chính giữa trung tâm phòng, được bao quanh bởi một vòng tròn dây cáp

tỏa ra bốn phía, là một khối máy tính chủ khổng lồ hình trụ. Nó được

ghép lại từ hàng chục màn hình tinh thể lỏng, phát ra thứ ánh sáng xanh

dương lạnh lẽo. Trên các màn hình đó, hàng ngàn chuỗi mã code dị dạng,

những con số 0 và 1 chạy dọc như thác đổ (hiệu ứng Ma trận).

Đó chính là hình thể vật lý của Trụ Phong Thủy thứ tư: **Trụ Văn Khúc**.

- Sao Văn Khúc...

Lê Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự cảnh

giác cao độ.

- Đại diện cho học vấn, trí tuệ, thi cử và sự thông

thái. Vương Hạo đã kết hợp nó với hệ thống máy chủ của tòa nhà này."

*RÙNG... RÙNG... KÉT... KÉTTTT...*

Phong vừa dứt lời, toàn bộ Tầng 10 đột ngột rung chuyển. Một âm thanh

kim loại ma sát vào nhau đinh tai nhức óc vang lên từ trên đỉnh đầu họ.

Hằng ngẩng phắt lên, đồng tử co rút lại vì kinh hãi.

Trần nhà của Tầng 10 không phải là bê tông phẳng. Nó là một tấm thép

khổng lồ, bên dưới gắn hàn hàng ngàn thanh chông cốt thép Φ20 (phi 20)

dài cả mét, mũi nhọn hoắt, rỉ sét và rớm những vết máu khô đen kịt.

Và thứ đáng sợ nhất là: Tấm trần nhà mang theo hàng ngàn mũi chông đó

đang **từ từ hạ thấp xuống**, được kích hoạt bởi hệ thống pit-tông thủy

lực khổng lồ giấu trong các bức tường.

- Cái quái gì thế này?! Nó đang ép xuống!

Hằng lùi lại, tay

theo bản năng đưa lên che đầu.

- Ải Văn Khúc không đánh vào thể lực. Nó đánh vào sự kiêu ngạo trí

- tuệ.

Phong hét lên, đỡ Tuấn Béo đứng dậy.

- Trong phong thủy,

Văn Khúc bị hãm địa sẽ tạo ra sự bế tắc, cố chấp và ép con người vào chỗ

chết. Bẫy nghiền này là cách nó ép chúng ta phải động não!"

Tốc độ hạ xuống của trần nhà không quá nhanh, nhưng cực kỳ đều đặn và

không thể cản phá. Từ độ cao ban đầu khoảng ba mét, nó đã hạ xuống còn

hai mét rưỡi. Chỉ khoảng năm phút nữa, toàn bộ không gian này sẽ bị

nghiền nát thành một bãi thịt vụn, không một ai có thể sống sót dưới sức

ép của hàng trăm tấn thép.

*TÍCH!*

Màn hình chủ siêu lớn gắn trên Trụ Văn Khúc ở giữa phòng đột nhiên đổi

màu từ xanh dương sang đỏ rực. Một thông báo nhấp nháy bằng tiếng Việt

hiện ra, kèm theo một hộp thoại nhấp nháy con trỏ chuột:

**[SYSTEM OVERRIDE REQUIRED]**

*Để dừng Giao thức Nghiền Nát, vui lòng giải quyết 4 thuật toán lõi. Bất

kỳ sự can thiệp vật lý nào vào máy chủ sẽ khiến trần nhà sập xuống ngay

lập tức.*

Bên dưới là một bàn phím cơ bằng thép được gắn cố định vào bệ đá, tỏa ra

ánh sáng trắng sắc lạnh.

- Bốn câu đố...

Hằng cắn môi, nhìn những dòng chữ kỹ thuật

số. Cô là cảnh sát hình sự, giỏi phá án, nhưng nhìn vào đống mã code

nhấp nháy kia, cô hoàn toàn mù tịt.

Lê Phong cũng cau mày. Cậu tinh thông ngũ hành, bát quái, vẽ bùa, bắt

ma, nhưng đối diện với ngôn ngữ lập trình hiện đại, vị pháp sư trẻ tuổi

cũng đành bó tay. Linh Nhi thì càng không thể, cô bé nhìn thấy những

dòng code nhưng chúng hoàn toàn vô nghĩa

- Tránh ra... Để tao...

Một giọng nói thều thào nhưng mang đầy sự bướng bỉnh vang lên.

Tuấn Béo đẩy tay Lê Phong ra. Cậu sinh viên nặng nề lê từng bước chân

lảo đảo về phía Trụ Văn Khúc. Khuôn mặt Tuấn nhợt nhạt như sáp, mồ hôi

đầm đìa, cánh tay phải đen sì buông thõng bên hông như một khúc gỗ mục.

Nhưng đôi mắt sau cặp kính cận dày cộp của cậu lại rực sáng một ngọn lửa

của sự kiêu ngạo tột độ.

Đây là Tầng 10. Đây là Trụ Văn Khúc. Đây là thế giới của công nghệ, của

thuật toán, của những bộ não siêu việt. Và trong lĩnh vực này, ở nhóm

bốn người, Tuấn Béo là vị Vua không ngai. Cậu tự hào về IQ của mình, tự

hào về khả năng hack hệ thống an ninh trường học, tự hào về việc mình là

một sinh viên xuất sắc dù có thân hình ục ịch.

Tuấn vừa cứu Linh Nhi bằng cơ bắp (và sự đột biến). Giờ đây, cậu muốn

chứng minh rằng mình sẽ cứu tất cả mọi người bằng chính khối óc của

mình. Cậu khao khát sự công nhận.

Tuấn đứng trước bàn phím thép, kéo một nhịp thở mạnh. Không thể dùng tay

phải, cậu chỉ dùng đúng năm ngón tay của bàn tay trái, đặt lên các phím

bấm.

- Chỉ là mấy cái thuật toán vớ vẩn. Chờ năm phút, tao sẽ tắt cái bẫy

này đi." - Tuấn gầm gừ, khóe miệng rỉ máu nhếch lên một nụ cười ngạo

mạn.

Trên màn hình, câu đố thứ nhất hiện ra. Nó là một chuỗi thuật toán đệ

quy phức tạp liên quan đến chuỗi Fibonacci bị mã hóa ngược.

Tuấn không thèm chớp mắt. Bộ não thiên tài tính toán với tốc độ của một

cỗ máy. Những ngón tay trái của cậu lướt trên bàn phím cơ lạch cạch lạch

cạch nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh. Cậu gõ ra một đoạn script giải mã

chỉ trong chưa đầy ba mươi giây.

*BÍP!*

*Câu 1: HOÀN THÀNH.*

Trần nhà khựng lại một giây, rồi tiếp tục hạ xuống, nhưng tốc độ có vẻ

đã chậm đi một chút. Hiện tại, nó chỉ còn cách đỉnh đầu Phong khoảng hai

mét.

- Giỏi lắm Tuấn! Tiếp tục đi!

Hằng động viên, ánh mắt lóe lên

tia hy vọng.

Câu đố thứ hai xuất hiện. Lần này là một bài toán về định tuyến mạng

(Network Routing), yêu cầu tìm đường đi ngắn nhất qua 128 điểm nút bị

sập tường lửa, được biểu diễn dưới dạng ma trận Hexadecimal.

Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra trên trán Tuấn. Cơn đau từ chất độc

hoại tử liên tục cào xé hệ thần kinh, nhưng adrenaline sinh tồn và sự

hưng phấn của trí tuệ đã tạm thời át đi cảm giác đó. Tuấn gõ phím mổ cò

bằng một tay nhưng tốc độ không hề suy giảm. Cậu tìm ra lỗ hổng của ma

trận, nhập lệnh bypass (vượt tường lửa).

*BÍP!*

*Câu 2: HOÀN THÀNH.*

Trần nhà lúc này đã hạ xuống mức 1.8 mét. Tuấn Béo cao 1.7m, những mũi

chông nhọn hoắt đã bắt đầu sượt qua những sợi tóc dựng đứng trên đỉnh

đầu cậu. Lê Phong cao 1.82m đã phải hơi cúi gập cổ xuống để không bị

chông đâm trúng.

Câu đố thứ ba bung mở trên màn hình chủ. Một bức tường mã hóa

Cryptography kết hợp giữa thuật toán RSA 2048-bit và mã hóa Vigenère

xoay vòng. Một lập trình viên bình thường có thể mất vài ngày để bẻ

khóa.

Nhưng Tuấn không phải người bình thường. Cậu là kẻ đã từng bẻ khóa

server của cả một tập đoàn tài chính chỉ để... tải game lậu. Sự kiêu

ngạo của sao Văn Khúc đang cộng hưởng với cái tôi của Tuấn, bơm vào não

cậu một luồng 도파민 (dopamine) mãnh liệt.

Tuấn lầm bầm những con số trong miệng, mắt dán chặt vào màn hình xanh

lè, ngón tay trái gõ phím như một nghệ sĩ dương cầm đang chơi bản tấu

khúc sinh tử cuối cùng. Cậu sử dụng thuật toán vét cạn (Brute-force) kết

hợp với logic loại trừ để tìm ra Key-pair (cặp khóa).

- Chết đi con chó!

Tuấn gào lên, đập mạnh ngón cái vào phím

Enter.

*BÍP!*

*Câu 3: HOÀN THÀNH.*

- Tuyệt vời! Còn một câu cuối thôi!

Thanh Hằng reo lên, mồ hôi

lạnh chảy dài trên gò má. Trần nhà bây giờ đã hạ xuống mức 1.5 mét. Cả

bốn người đều phải khuỵu gối, gập lưng xuống. Không gian trở nên cực kỳ

ngột ngạt và bức bối. Mùi rỉ sét từ những thanh chông sắt quyện với mùi

máu tanh xộc thẳng vào mũi.

Màn hình chủ chớp nháy dữ dội.

Và rồi, **Câu đố thứ 4** - lớp bảo mật cuối cùng của Trụ Văn Khúc -

hiện ra.

Nụ cười ngạo nghễ trên môi Tuấn Béo chợt đông cứng lại.

Trên màn hình không hiện ra thứ ngôn ngữ nào Tuấn từng biết.

Đó là một mớ ký tự quái đản, nửa như bùa bị bóc khỏi vách đá, nửa như

một file dữ liệu bị ai dùng dao khắc trực tiếp lên màn hình. Nét gãy,

nét móc, vòng xoắn liên tục đổi chỗ, tách ra rồi nhập lại, lúc giống

chữ Phạn, lúc giống vết chém trên xương.

Phong nhìn lên màn hình, cảm nhận được một trường khí hắc ám mờ nhạt

phát ra từ những ký tự đó - nhưng với đan điền đã cạn kiệt hoàn toàn,

cậu không thể đọc được bản chất tâm linh của chúng, chỉ biết rằng đây

không phải là mã code thông thường. Cậu định lên tiếng, nhưng Tuấn đã gõ

phím trước.

Tuấn nháy mắt liên tục, cố gắng tìm ra một quy luật toán học, một vòng

lặp logic nào đó. Cậu nhập thử một lệnh giải mã cơ bản.

*BÙPPP!*

*Màn hình hiện chữ đỏ lòm: LỖI CÚ PHÁP. SAI!*

Trần nhà khẽ giật một cái, hạ sập xuống thêm 10 centimet.

- Chết tiệt! Mày dùng mã hóa gì vậy?

Tuấn lầm bầm, mồ hôi trên

trán rơi thánh thót xuống bàn phím. Cậu bắt đầu thử dùng bảng mã ASCII

để quy đổi. Cậu gõ điên cuồng bằng năm ngón tay trái đang mỏi nhừ.

*BÙPPP! LỖI CÚ PHÁP!*

Trần nhà hạ xuống mức 1.3 mét. Lê Phong phải quỳ một chân xuống sàn nhà,

lấy lưng che chắn cho Linh Nhi. Thanh Hằng đã phải ngồi bệt hẳn xuống,

ánh mắt hoảng loạn nhìn những mũi chông sắc lẹm chỉ cách gáy mình chừng

một gang tay.

- Tuấn! Nhanh lên em! Nó sắp ép nát chúng ta rồi!

Hằng hét lên

trong sợ hãi.

- ĐỪNG CÓ GIỤC! EM ĐANG TÍNH! EM LÀM ĐƯỢC!

Tuấn Béo quay lại

gầm lên, hai mắt vằn vện tia máu đỏ rực.

Tuấn không chịu buông. Cậu cắm đầu vào màn hình như thể chỉ cần nhanh

hơn thêm một nhịp, đống ký tự kia sẽ phải nói thứ tiếng của mình. Mỗi

lần bảng báo lỗi bật đỏ, cậu lại gõ mạnh hơn.

*BÙPPP! SAI!*

*BÙPPP! SAI!*

Trần nhà hạ xuống mức 1.1 mét. Tiếng pit-tông thủy lực rít lên những âm

thanh khô khốc chói tai. Không gian Tầng 10 giờ đây hẹp đến mức họ không

thể đứng thẳng, cũng không thể bỏ chạy đi đâu được nữa. Bốn bức tường

xung quanh hoàn toàn đóng kín.

- Tuấn! Dừng lại! Đó là bùa! Mày càng gõ bừa nó càng ép xuống!" -

Lê Phong gào lên, cố sức nhoài người tới nắm lấy vai áo Tuấn. Cậu đã

nhìn thấy lớp khí đen mỏng như khói dầu đang bò quanh từng ký tự.

- BỎ TAY RA! ANH THÌ BIẾT CÁI QUÁI GÌ VỀ CODE MÀ NÓI!

Tuấn hất

mạnh tay Phong ra, gân cổ lên cãi. Cơn đau từ chất độc khiến tâm trí cậu

trở nên cáu bẳn và điên loạn. Cậu không cho phép ai nghi ngờ năng lực

của mình, đặc biệt là vào thời khắc sinh tử này.

Cậu lại tiếp tục gõ. Đầu ngón tay trái của Tuấn rướm máu vì nện quá mạnh

xuống bàn phím thép. Đám ký tự trên màn hình đổi chỗ lẫn nhau như một ổ

giòi vừa bị chọc gậy, càng nhìn càng khiến người ta muốn buồn nôn.

*RẦM!*

Trần nhà hạ xuống mức 90 centimet.

Một thanh chông sắt rỉ sét cọ sát qua lớp áo khoác của Tuấn, cào xước

một đường dài trên lưng cậu. Tuấn đau đớn gục hẳn người xuống mặt bàn

phím, nhưng mắt vẫn trừng trừng nhìn vào màn hình.

- Tao sẽ giải được...

Tuấn lắp bắp, mắt vẫn dán vào màn hình như người sốt mê.

Chỉ cần gõ sai thêm một nhịp, cả tầng này sẽ biến thành hố chông chôn sống họ.

*(Hết Chương 87)*

0