Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 194: Ba Cửa

Đăng: 29/07/2026 14:33 2,139 từ 1 lượt đọc

Mười giờ đêm. Hai mươi tháng tám Âm lịch.

Cửa Bắc Hoàng Thành Thăng Long chìm trong màn sương muộn mùa thu. Hai trăm cảnh sát cơ động đứng cách nhau năm mươi mét một người, vòng phong tỏa kín khu di tích. Xe bọc thép xám đậu chắn hai đầu đường Hoàng Diệu và Phan Đình Phùng, đèn pha tắt, còn lại đèn báo hiệu nhấp nháy đỏ. Trên nóc thành cổ, ba drone bay vòng, cánh quạt rít nhỏ trong sương, đèn định vị lập lòe như mắt thú.

Sếp Trần đứng ở cổng đặc biệt phía Tây Bắc. Ông mặc áo khoác chiến thuật, không đeo súng. Ba mươi năm trong ngành, ông biết tối nay mình chỉ đứng ngoài.

Xe C02 đỗ sát cổng. Phong xuống trước. Sưa Đỏ đeo chéo lưng, áo đen, tay không. Hằng xuống sau. Beretta trong bao vai trái, năm băng đạn dự phòng. Tuấn xuống cuối. Laptop trong ba lô chống sốc, đèn pin LED gắn trán, dây cáp debug cuộn ở túi hông.

Sếp Trần gật với ba người:

- Hầm cổ ở góc Tây Bắc Hoàng Thành. Cửa một ngụy trang dưới một tảng đá xanh.

Phong:

- Vòng ngoài?

- Mày yên tâm. Hai trăm người, drone, xe bọc thép. Không ai vào. Không ai ra. Nhưng bọn tao không vào được trận khí. Phế Tích yểm cả khu di tích. Tụi bay tự xoay trong hầm.

Hằng kiểm tra ống giảm thanh Beretta:

- Bao lâu?

Sếp Trần nhìn đồng hồ:

- Mười giờ lẻ hai. Tao muốn mười một giờ ba mươi tụi bay ra.

Tuấn thở dài:

- Một tiếng rưỡi. Ba cửa. Một lão già.

Phong không nói. Anh chỉ nhìn về phía tảng đá xanh khuất sau bức tường thành cổ.

Sếp Trần dẫn ba người qua cổng. Lối đi hẹp, gạch thời Nguyễn phủ rêu. Mùi đất ẩm và cỏ dại sau mưa. Sau lưng họ, cổng đóng lại.

KÉT.

Tảng đá xanh nằm ở góc Tây Bắc sân trong Hoàng Thành. Cao hai mét. Rộng hơn một mét. Rêu phủ kín ba mặt, lớp rêu dày cả centimet, xanh đen vì không thấy nắng tám trăm năm. Mặt đá hướng Bắc nhẵn hơn, trên đó khắc một chữ Hán cổ rất nhỏ.

- Cửa.

Phong đặt tay lên chữ. Lòng bàn tay áp vào đá lạnh. Anh nhắm mắt.

Khí mạch từ dưới đất đập vào tay anh. Một nhịp. Rồi hai nhịp. Bùa khóa cổ triều Lý, đặt năm một lẻ mười, vẫn còn sống. Tám trăm năm, nó ngủ. Bây giờ, dưới lòng đất, có thứ gì đó đánh thức nó. Thứ đó ở phía cuối hành lang, sau ba cánh cửa, đang tụng kinh.

Phong mở mắt. Rút Sưa Đỏ.

Lưỡi trầm đỏ sậm trong ánh đèn pin từ trán Tuấn. Vết rạn 2.5cm đen như mạch máu khô. Phong niệm nhỏ:

- Bửu Sơn chỉ lộ, quỷ môn bất khai.

Tay phải vung chéo.

VÚT!

Lưỡi gỗ chạm vào chữ "Cửa" trên mặt đá.

KHỰC!

Đá không vỡ. Nhưng dưới lưỡi Sưa Đỏ, chữ Hán cổ bốc khói. Khói xanh nhạt, mỏng như sương sớm, tan trong ba nhịp thở. Mặt đá nứt một đường ngang, rồi dọc, thành hình chữ thập.

KÉT... KÉT...

Tảng đá lệch sang trái. Chậm. Nặng. Để lộ một cầu thang đá xuống.

Tuấn rọi đèn pin. Ba mươi bậc đá. Hẹp, chỉ rộng một mét rưỡi. Bậc đá mòn lõm giữa, không tay vịn. Dưới đáy cầu thang, ánh vàng lờ mờ.

Phong xuống trước. Sưa Đỏ tay phải, lưỡi trầm chếch xuống. Chân trái đặt bậc một. Đá lạnh qua đế giày. Bậc hai. Bậc ba. Hơi ẩm từ dưới hầm bốc lên, mang theo mùi đất cũ và một thứ mùi khác, nhang trầm cháy từ rất lâu.

Hằng theo sau. Beretta tay trái, nòng chĩa xuống dọc thân. Cô bước nhẹ, không tiếng động. Mắt quét từng bậc, từng khe tường.

Tuấn cuối cùng. Đèn pin LED quét đều, laptop trong ba lô kêu lọc xọc nhỏ theo từng bước. Gã thở đều, miệng mím chặt.

Ba mươi bậc.

Đáy cầu thang mở ra một hành lang đá. Dài hai mươi mét. Trần thấp hai mét rưỡi. Nền đá xếp, từng phiến vuông rộng ba tấc. Trên tường, những khe gạch nhỏ cắm đèn dầu. Vài cây cháy, vài cây tắt. Lửa vàng lúp xúp, tỏa đủ sáng để thấy đường, không đủ để thấy cuối hành lang.

Phong dừng một nhịp. Đặt tay lên tường.

Đá lạnh. Nhưng mạch đập dưới tường đã khác. Nhanh hơn. Như tim ai đó đang đập dồn phía trước.

Hành lang thứ nhất không có gì. Chỉ đá. Đèn dầu. Mùi đất ẩm và nhang trầm cũ.

Cuối hành lang, Cửa hai.

Cửa đá vòm. Cao hai mét rưỡi. Rộng một mét tám. Mặt cửa nhẵn, không chạm chữ, không hoa văn. Chính giữa, một vòng đồng treo lủng lẳng. Đường kính hai mươi centimet. Dây kéo bằng vải đen, cũ đến mức màu đen đã ngả sang xám tro.

Hằng bước tới.

Tay trái vẫn giữ Beretta. Tay phải cầm dây. Cô khẽ kéo.

DING.

Tiếng chuông trầm. Không vang xa. Như thể âm thanh bị đá hút hết, còn lại một tiếng ngắn rồi im.

KÉT... KÉT... KÉT...

Cửa đá rung. Mở vào trong. Chậm. Từng centimet một.

Phong đứng chờ. Hằng đứng chờ. Tuấn đứng chờ.

Cửa mở hết.

Hành lang giữa. Dài ba mươi mét. Trần thấp hơn, chỉ hai mét. Nền đá xếp, mòn nhiều hơn hành lang đầu. Hai bên tường, những niche nhỏ khoét vào đá, mỗi niche một tượng Phật nhỏ bằng đồng. Vài tượng đã gãy. Vài tượng còn nguyên, mặt đồng xanh rỉ đỏ.

Phía cuối hành lang, tiếng tụng kinh Pali nhỏ vọng lại. Đều. Trầm. Không giai điệu, chỉ có nhịp.

Phong định bước.

Hai bóng người bước ra từ niche tường gần cuối hành lang.

Com-lê đen. Kính râm. Dáng đứng đặc nhiệm.

Đặng Văn Thuần, sinh một chín sáu lăm. Lê Hữu Khôi, sinh một chín sáu bảy. Hai vệ sĩ riêng của Phế Tích. Hai mươi lăm năm. Năm mươi nghìn USD một tháng mỗi người. Cả đời giấu mặt.

Họ giơ súng. Glock 19. Ống giảm thanh.

Phong bước một bước. Rồi dừng.

Thuần lên tiếng trước. Giọng Bắc, không cảm xúc:

- Phong. Mày không qua được.

Khôi đứng sau Thuần nửa mét. Im lặng. Súng chĩa vào Hằng.

Hằng thì thầm:

- Tao bắn Khôi. Mày lo Thuần.

Phong gật. Không nói.

Anh tiến thêm một bước.

Thuần bóp cò.

PHỤT.

Đạn xuyên không khí sát tai trái Phong. Phong không né. Anh đã thấy ngón tay Thuần siết cò trước khi đạn ra. Đạn không nhằm trúng. Đó là phát cảnh báo.

Phong tiến thêm hai bước. Nhanh.

Thuần bắn phát thứ hai.

PHỤT.

Đạn đi thẳng vào ngực Phong.

Phong nghiêng người. Đạn xuyên qua áo khoác, sượt da sườn trái. Rát. Máu rỉ. Nhưng không vào xương.

Anh tới sát Thuần.

Thuần lùi nửa bước, cố nâng súng lên bắn phát thứ ba. Quá chậm.

VÚT!

Sưa Đỏ chém ngang vai phải Thuần.

KHỰC!

Xương vai gãy. Tiếng gãy khô như que củi. Khẩu Glock rơi.

CỘP.

Thuần khạc máu. Lão không hét. Chỉ khạc, mắt trợn sau kính râm.

Phong đập cán Sưa Đỏ vào thái dương lão.

CỘP!

Thuần đổ xuống nền đá. Kính râm văng ra. Mắt lão trắng dã. Ngất.

Phía sau, Hằng và Khôi.

Cùng lúc Phong bước tới Thuần, Hằng giơ Beretta tay trái. Cô không nhắm đầu. Cô nhắm đùi.

PHỤT.

Đạn xuyên đùi phải Khôi. Ngay dưới háng ba centimet. Trúng động mạch không chết ngay, nhưng đau đủ để ngã.

Khôi ngã. Nhưng không buông súng. Lão cố ngồi dậy, nâng Glock về phía Phong.

Hằng đi tới. Chậm. Đặt nòng Beretta vào trán Khôi.

Khôi dừng tay. Mắt lão nhìn Hằng qua kính râm đen.

Hằng:

- Khôi. Mày hai mươi lăm năm vệ sĩ. Mày biết tao bắn giỏi tay nào không?

Khôi thở dốc. Máu từ đùi chảy xuống nền đá thành vũng nhỏ.

- Tay phải.

Hằng:

- Đêm nay tao bắn tay trái. Mày đoán đúng, tao tha. Nhầm, tao bắn.

Khôi im. Nòng súng lạnh trên trán. Ngón tay Hằng trên cò. Bóng cò lắc nhẹ trong ánh đèn dầu.

Khôi:

- Tay trái?

Hằng mỉm cười. Nụ cười không vui, không ác. Chỉ lạnh.

- Đúng. Mày sống.

Cô nâng nòng súng. Chếch sang trái ba mươi độ.

Bóp cò.

PHỤT.

Đạn găm vào tường đá. Mảnh đá vụn bắn ra.

Khôi thở dốc. Hai tay buông xuôi. Glock rơi trên nền đá.

CỘP.

Hằng cúi xuống. Nhặt khẩu Glock của Khôi. Rút băng đạn. Ném ra xa.

- Cảm ơn mày.

Cô quay đi.

Khôi ngồi đó. Đùi chảy máu. Mắt nhìn theo Hằng.

Hằng nói, không quay đầu:

- Để xử Phế Tích xong, tao sẽ trao mày cho C02.

Phong đứng trên người Thuần. Kiểm tra mạch cổ lão. Còn đập. Chậm, nhưng đều. Anh nhìn Hằng:

- Tốt.

Tuấn bước qua hai người đang nằm. Gã không nhìn họ. Mắt gã dán vào cuối hành lang.

Cửa ba.

Cuối hành lang giữa. Cửa ba.

Đá thì không. Thép. Dày năm centimet. Màu xám chì. Mặt cửa nhẵn, chỉ có một bàn phím keypad tám số bên phải và một tấm bùa kép bên trái.

Bùa kép vẽ bằng phấn đỏ. Phấn thường thì không. Màu đỏ của máu khô trộn nhựa cây. Hai lớp bùa chồng lên nhau. Lớp dưới, chữ Phạn cổ. Lớp trên, một vòng tròn bên trong có bảy chấm. Thất Tinh. Bắc Đẩu.

Keypad điện tử. Màn hình LCD nhỏ xíu nhấp nháy đèn xanh. Dây cáp nối từ keypad chạy vào khe cửa. Khóa từ bên trong.

Tuấn quỳ xuống. Lột ba lô. Mở laptop. Cắm dây debug vào cổng keypad.

- Cha nội. Em truy được mã ba phút. Nhưng bùa kép kia nằm ngoài phần em.

Phong đứng trước bùa:

- Tao lo.

Anh đặt tay trái lên mặt thép, cách bùa vài centimet. Không chạm vào. Chỉ cảm.

Khí từ bùa đập vào lòng bàn tay. Nóng. Không như bùa Cửa một lạnh và ngủ. Bùa này sống. Được đặt gần đây. Có lẽ tối nay.

Phong nhắm mắt. Niệm nhỏ:

- Tham Lang sao đầu, nhận ý chủ. Bắc Đẩu sao cuối, chỉ đường về.

Tay phải vung Sưa Đỏ chéo.

VÚT!

Lưỡi gỗ xuyên qua hai lớp bùa kép.

KHỰC!

Mực phấn đỏ bốc khói. Khói xám đặc hơn khói Cửa một, tỏa ra thành đám nhỏ, tan dần trong không khí ẩm.

Sưa Đỏ rung nhẹ trong tay Phong. Anh nhìn xuống lưỡi trầm.

Vết rạn lan thêm.

Từ 2.5cm lên 2.6cm. Một milimet. Sợi gỗ tách thêm một đường mảnh như sợi tóc.

Phong thở ra. Đặt ngón tay cái lên vết rạn. Cảm nhận nhịp đập từ trầm truyền vào tay.

Còn tiếp tục được.

Tuấn từ dưới sàn:

- Cha nội. Em đang truy. Mật mã tám số. Em đoán theo ngày sinh Phế Tích. Một chín bốn bốn. Hoặc một chín tám lăm, năm vào Hoàng Thành. Hoặc một chín chín mươi, năm cách chức. Hoặc bốn chín, Phá Quân Khải Môn. Em test.

Ngón tay gã lướt trên bàn phím laptop. Màn hình nhảy số.

Mã một. 19441944.

BÍP. Sai.

Mã hai. 19851985.

BÍP. Sai.

Mã ba. 19901990.

BÍP. Sai.

Tuấn dừng một nhịp. Gã nhìn lên trần hầm đá. Mắt chớp hai lần.

- Mã bốn.

Gã gõ: 19440308.

Sinh nhật Vọng. Tháng ba, tháng cách chức.

TÍCH!

Màn hình keypad chuyển xanh. Ổ khóa điện tử kêu lên một tiếng nhỏ.

KÉT.

Cửa thép mở khẽ. Hé vào trong một centimet.

Tuấn thở ra. Lau trán:

- Hên.

Phong đặt tay lên cửa thép. Đẩy.

CỬA MỞ.

Phía sau, một hành lang ngắn. Năm mét. Tối, chỉ có ánh đèn vàng lờ mờ từ phòng cuối hắt ra. Tiếng tụng kinh Pali rõ hơn. Đều. Trầm. Không giai điệu.

Mùi nhang trầm và trà cũ. Một hương vị từ rất lâu. Từ trước khi Phong sinh ra. Từ trước khi Sưa Đỏ được đẽo. Hương vị của người đã đợi ba mươi lăm năm trong lòng đất.

Phong bước vào hành lang cuối. Hằng theo sau. Tuấn theo sau.

Cuối hành lang, cánh cửa gỗ hé mở. Sau cánh cửa, một căn phòng tròn. Đường kính tám mét. Trần vòm cao bốn mét. Đèn dầu hột trên bàn gỗ. Lửa vàng. Đứng yên.

Trên chiếu cói, một người ngồi xếp bằng. Áo cà sa nâu. Tóc bạc cắt ngắn. Tay lần tràng hạt gỗ đen.

Phế Tích.

Trần Đức Vọng.

Sâu trong ánh vàng.

Tiếng tụng kinh không ngừng.

Như chưa biết khách đã tới.

Hoặc, biết, mà vẫn tụng.

0