Chương 197: Miệng Đất Mở
Tiếng chuông đồng đập vào mặt ấn còn vang trong phòng cuối chưa đầy ba giây thì hầm cổ rung cơn rung thứ hai. Lần này khác lần trước. Nó giật từng cơn, như có bàn tay khổng lồ nắm lấy cả khối hầm đá mà lắc.
Mặt sàn chỗ Phong đứng nứt ra. Một đường nứt ngang, rộng bằng ngón tay cái, chạy từ chân bàn gỗ nơi Phế Tích vừa bị nuốt thẳng về phía cửa thép. Đá vỡ kêu răng rắc. Mảnh vụn bắn vào ống quần.
Hằng bám vào vách đá. Ngón tay cô ghì vào khe giữa hai phiến đá, đốt ngón tay trắng bệch. Cô không nói gì, chỉ nhìn về phía cửa thép, nơi duy nhất có thể ra được.
Tuấn ôm laptop vào ngực như ôm con nít. Gã ngã ngồi, lưng đập vào vách đá, miệng chửi:
- Má nó! Chạy!
Phong xoay người. Anh không chạy ngay. Anh liếc xuống góc chiếu cói, chỗ chân bàn gỗ. Một khoảng tối lạ lấp ló dưới mép chiếu lúc nãy. Anh nhớ vị trí đó. Nhưng hầm đã nghiêng. Đá trần bắt đầu rơi.
Rồi chạy.
Ba người lao qua cửa thép đang rung. Hành lang giữa phía sau đã khác. Những niche tường bắt đầu sập từng mảng. Tượng Phật đồng đổ xuống nền đá. Một tượng gãy làm đôi, lăn lông lốc theo độ nghiêng của sàn. Đèn dầu trên tường tắt dần, từng cây một, như có luồng gió vô hình thổi qua.
Phong chạy đầu. Chân anh dẫm lên nền đá đang nứt. Mỗi bước chạy, mặt sàn lại nghiêng thêm một chút. Nghiêng về phía phòng cuối, nơi lỗ đen trên bàn gỗ đang mở rộng ra.
Tuấn chạy giữa. Gã ôm laptop, vai đập vào tường mấy lần. Mắt kính lệch, gã không thèm sửa. Chân gã ngắn nhưng chạy nhanh, thở phì phò.
Hằng chạy cuối. Cô vừa chạy vừa quay đầu lại mỗi ba bước. Beretta trong tay phải. Không ai đuổi theo, nhưng cái cảm giác có thứ gì đó đang dâng lên từ phòng cuối khiến cô không thể không nhìn lại.
Qua hành lang giữa. Qua cửa đá vòm thứ hai. Phong liếc xuống nền đá. Hai người vệ sĩ đã biến mất khỏi chỗ cũ. Máu trên nền vẫn còn, vũng máu đã đông thành màu nâu sẫm. Không có thời gian nghĩ về chuyện đó.
Hành lang thứ nhất. Cửa đá vòm thứ nhất đã đổ sập một nửa. Phần trên của vòm đá vỡ thành từng khối lớn, chặn mất lối ra. Khe hở còn lại chưa tới nửa mét.
Phong không dừng. Anh cúi người, chui qua khe trước. Vai trái sượt qua khối đá vỡ, áo khoác rách một đường dài. Anh xoay người, đưa tay kéo Tuấn.
Tuấn dúi laptop cho Phong trước. Rồi gã nằm sấp xuống, trườn qua khe. Bụng gã kẹt một giây. Hằng từ phía sau đẩy vai gã một cú mạnh. Tuấn lọt qua, quần rách ở đầu gối, da trầy rướm máu.
Hằng chui qua cuối cùng. Cô gầy, qua dễ hơn. Nhưng lúc cô vừa đứng dậy, một khối đá từ trần hành lang rơi xuống ngay chỗ cô vừa chui qua. Bụi đá mù mịt.
Cầu thang đá lên mặt đất rung bần bật. Những bậc đá nghìn năm tuổi nứt ngang, nứt dọc. Phong chạy lên trước, tay phải giữ Sưa Đỏ, tay trái bám vào vách. Nước từ đâu đó rỉ ra, chảy dọc theo vách đá, lạnh buốt.
Bốn mươi hai bậc. Lúc xuống, họ đếm. Lúc lên, không ai đếm nữa.
Nắp gang trên cùng vẫn mở. Ánh sáng từ trên hắt xuống. Ánh sáng màu vàng nhạt, lạ lùng, như ánh đèn đường phản chiếu qua mây dày.
Phong lên tới mặt đất trước. Anh thở mạnh một hơi. Không khí bên trên không trong lành như anh tưởng. Nó đặc hơn, nặng hơn, mang mùi đất ẩm trộn với thứ gì đó tanh tanh như máu loãng.
Sân Cửa Bắc Hoàng Thành đã khác hẳn lúc họ xuống.
Mặt sân vốn lát gạch đỏ thời Nguyễn, phẳng, rộng khoảng bốn chục mét mỗi chiều. Bây giờ, chính giữa sân, một khối đá đen khổng lồ trồi lên. Đường kính gần hai chục mét. Cao hơn mặt sân gần một mét. Bề mặt khối đá sần sùi, nhẵn ở vài chỗ, như thể vừa được đùn lên từ lòng đất và còn nóng. Quanh khối đá, gạch lát bị hất tung, văng ra xa thành từng mảng lớn.
Không có miệng hố. Khối đá chính là cái miệng.
Giữa khối đá, một khe nứt lớn hình chữ nhật, dài khoảng năm mét, rộng hai mét. Từ khe nứt, khí xám phun lên thành cột. Khói thì quá loãng. Hơi nước thì quá nhẹ. Đây là khí xám đặc, lạnh, có mùi như đất mới đào từ mộ cổ.
Tuấn lên tới nơi, thở hồng hộc. Gã đặt laptop xuống đất, chống tay lên đầu gối, cố lấy hơi. Rồi gã nhìn lên. Mắt gã mở to sau lớp kính bám bụi đá.
- Trời đất ơi...
Hằng lên cuối cùng. Cô quay đầu nhìn lại nắp gang. Dưới đó, tiếng đá sập vẫn còn vọng lên, mỗi lúc một xa, như thể cả cái hầm cổ đang chìm dần xuống một khoảng không sâu hơn.
Rồi cô nhìn lên khối đá giữa sân. Mặt cô không biểu cảm. Chỉ có hai tay siết chặt Beretta đến mức đốt ngón tay kêu răng rắc.
- Phong. Nhìn lên trời.
Phong nhìn lên.
Sương xám Hà Nội đang di chuyển. Những dải sương vốn nằm lơ lửng trên thành phố suốt ba ngày nay, bây giờ chảy thành dòng. Chảy từ bốn phía, từ Hồ Tây, từ Cát Linh, từ sông Hồng, từ mọi con phố có mạch ngầm bên dưới. Tất cả đổ về một điểm: cái khe nứt trên khối đá giữa sân Cửa Bắc.
Sương chảy như nước. Nhưng chảy ngược, từ thấp lên cao, rồi đổ xuống cái miệng đất. Càng gần khối đá, sương càng đặc, càng xám, càng lạnh.
Phong đưa tay ra. Sương chạm vào da tay anh. Lạnh buốt, như kim châm. Cái lạnh ấy không thuộc về thời tiết. Nó thuộc về khí âm đặc quánh, thứ khí đã tích tụ dưới lòng Hà Nội suốt một nghìn lẻ mười năm.
Phong rút điện thoại. Màn hình nứt góc, nhưng vẫn sáng. Pin còn ba mươi phần trăm. Sóng một vạch.
Anh bấm số của thầy Tư Lượm.
Tút. Tút. Tút.
Ba hồi. Rồi tiếng thầy Tư vang lên, khàn, như thể ông vừa thức giấc hoặc chưa hề ngủ:
- Tao nghe.
Phong không chào. Anh nói luôn:
- Thầy. Miệng đất mở rồi. Ở Cửa Bắc. Đường kính hai chục mét. Sương xám cả thành phố đang đổ về.
Đầu dây bên kia im lặng ba giây. Rồi tiếng thở dài. Trong tiếng thở ấy có vẻ bình tĩnh của người đã biết ngày này sẽ đến.
- Mày có thấy lão Phế Tích không?
- Lão bị nuốt rồi. Dưới hầm. Ấn đồng vỡ.
Một khoảng im nữa. Lần này dài hơn. Phong nghe thấy tiếng thầy Tư lần tràng hạt, những hạt gỗ chạm vào nhau lách cách.
- Thằng nhỏ. Mày còn cách nào không?
- Không.
- Mày định làm Đồng Nguyên Huyết Chú.
Đó là một câu chốt.
- Dạ.
Thầy Tư im. Tiếng tràng hạt ngừng.
- Mày biết nó là gì không?
Phong nhìn lên khối đá đen giữa sân. Khe nứt đã rộng thêm một chút. Sương xám chảy vào cuồn cuộn. Mặt đất dưới chân anh rung nhẹ, liên tục, như nhịp tim của một sinh vật khổng lồ đang tỉnh dậy.
- Biết.
- Biết sao còn hỏi?
- Con cần thầy dạy. Con chưa được học.
Đầu dây bên kia, thầy Tư bật cười. Tiếng cười khô, không vui, như tiếng que củi gãy.
- Ba mươi năm tao làm thầy. Hai mươi năm tao giữ nó cho mày. Tao không dạy mày vì tao nghĩ mày sẽ không bao giờ cần. Mày mới hai mươi tám tuổi. Khí mạch mày chưa đủ. Thân mày chưa đủ cứng. Mày làm Đồng Nguyên Huyết Chú, mày sẽ chết.
Phong không đáp.
Thầy Tư nói tiếp, giọng nhanh hơn:
- Mày nghe tao. Hồi Phật Thầy làm Đồng Nguyên Huyết Chú năm một chín tám ba, người đã sáu mươi ba tuổi. Sáu mươi năm tụng Chân Kinh. Bốn mươi năm luyện cương khí. Mạch người nối với long mạch Thất Sơn từ lúc mới sinh. Vậy mà người làm xong vẫn phải dưỡng thương chín tháng. Mày hai mươi tám. Mày luyện cương khí chưa tới mười năm. Long mạch Cửa Bắc mạnh gấp ba lần long mạch Thất Sơn. Mày làm, mày không sống nổi.
Phong nhìn xuống Sưa Đỏ trong tay. Vết rạn 2.6cm vẫn đó. Lưỡi trầm run nhẹ dưới ánh đèn đường vàng nhợt đổ xuống từ phố Phan Đình Phùng. Anh đặt ngón tay cái lên vết rạn. Cảm nhận nhịp đập từ trầm truyền vào tay. Nhịp đập yếu hơn hồi nãy. Như thể chính cây trầm cũng đang mỏi.
- Thầy. Nếu không làm, bao lâu nữa nó tỉnh hẳn?
Thầy Tư im một nhịp.
- Theo mày tả, sương đang đổ về. Khe nứt dài năm mét. Vậy còn khoảng hai tiếng nữa nó sẽ tỉnh hoàn toàn. Lúc đó, không chỉ sương. Đất, đá, nước ngầm, tất cả long mạch Bắc Hà sẽ dồn về Cửa Bắc. Nó sẽ trồi lên. Cao bằng cột cờ. Rồi nó sẽ đi. Đi đâu tao không biết. Nhưng mỗi bước nó đi, đất dưới chân nó sẽ chết. Hà Nội sẽ là điểm đầu tiên.
Phong gật nhẹ, dù biết thầy Tư không thấy.
- Dạy con đi.
Thầy Tư thở ra một hơi dài. Tiếng tràng hạt lại vang lên, chậm hơn, như thể mỗi hạt là một câu niệm.
- Được. Tao dạy mày. Nhưng tao nói trước: Đồng Nguyên Huyết Chú không thuộc về pháp thuật. Cũng không nằm trong bùa chú. Nó là một giao kèo. Mày hiểu không?
- Dạ.
- Giao kèo với ai?
- Với đất.
- Đất ở đây là gì?
Phong nhìn khối đá đen trước mặt. Anh nhớ lời Phật Thầy trong Chân Kinh, những câu anh đã tụng suốt ba lần một ngày từ lúc rời Thất Sơn. "Đất là xương. Nước là máu. Cây là lông. Đá là răng. Long mạch là hơi thở."
- Đất là thân của nó. Long mạch là hơi thở của nó. Con sẽ giao kèo với hơi thở của nó.
Thầy Tư im. Rồi giọng ông trầm xuống, chậm hơn, như đang đọc từ một cuốn sách cổ không cần mở ra:
- Nghe cho kỹ. Tao chỉ đọc một lần.
Hằng đứng cách Phong năm mét. Cô không nghe được toàn bộ cuộc gọi, nhưng cô nghe đủ để hiểu. Cô không lại gần. Không hỏi. Cô chỉ đứng đó, lưng dựa vào gốc cây bàng già trong sân, Beretta trong tay. Mắt cô nhìn về phía cổng thành, nơi con đường Phan Đình Phùng chạy dài vào bóng tối. Không có xe cộ. Không có người qua lại. Cả khu vực như bị cô lập khỏi thành phố bởi lớp sương xám đang chảy thành dòng trên đầu.
Tuấn ngồi bệt xuống gạch lát. Laptop mở trên đùi. Gã đang quét tần số C02. Màn hình nhảy sóng. Có tín hiệu di động của Sếp Trần cách đây bốn kilomet, đang di chuyển chậm về hướng Cửa Bắc. Nhưng ước tính thời gian tới nơi là ba mươi lăm phút. Gã không nói với ai. Gã chỉ nhìn đồng hồ góc màn hình. 0 giờ 05 phút.
Phong vẫn nghe điện thoại. Mắt anh nhìn vào khe nứt trên khối đá, nơi sương xám đang chảy xuống ngày một nhanh hơn. Gió bắt đầu nổi lên, sinh ra từ lực hút trong khe nứt, mang theo bụi gạch, lá cây và cả những mảnh vữa nhỏ từ tường thành.
Giọng thầy Tư trong điện thoại:
- Đồng Nguyên Huyết Chú có ba phần. Phần một: Dẫn. Mày phải dẫn được khí long mạch vào người. Đừng dùng cương khí của mày. Dùng khí của đất. Để làm được, mày phải mở cửa thân. Cửa thân ở đâu?
Phong nhắm mắt. Anh nhớ lại Chân Kinh, chương Thân Mạch. "Cửa thân có bảy. Đỉnh đầu là Thiên Môn. Lòng bàn chân là Địa Hộ. Giữa ngực là Trung Đình. Giữa trán là Tổ Khiếu. Rún là Khí Hải. Xương cùng là Vĩ Lư. Và..."
Anh mở mắt.
- Và tim. Tim là cửa cuối cùng. Cửa không bao giờ được mở, trừ khi làm Đồng Nguyên Huyết Chú.
Thầy Tư gật nhẹ, tiếng thở trong máy như tiếng gió qua khe cửa hẹp:
- Đúng. Tim là cửa thứ bảy. Mở sáu cửa, mày dẫn được khí vào người. Mở cửa thứ bảy, mày dẫn được khí qua tim. Lúc đó, máu mày sẽ hòa với khí long mạch. Máu mày chảy trong long mạch. Long mạch chảy trong máu mày. Đó là phần một: Dẫn.
Phong mở mắt. Anh không ghi chép. Không cần. Từng lời thầy Tư nói, anh khắc vào trí nhớ như khắc vào đá.
- Phần hai: Ghìm. Khi khí long mạch vào người, nó sẽ muốn phá mày ra. Mày mạnh tới đâu, nó mạnh gấp trăm lần. Mày không thể chống lại. Mày chỉ có thể ghìm nó bằng cách cho nó một lối ra. Lối ra đó là pháp khí của mày. Sưa Đỏ. Mày phải cắm Sưa Đỏ vào mạch đất, ngay chỗ khe nứt. Lưỡi trầm xuống dưới, cán trầm lên trên. Mày giữ cán. Khí long mạch sẽ theo Sưa Đỏ chạy ra ngoài. Như vậy mày không bị phá, và khí không bị dồn ứ.
Phong nhìn Sưa Đỏ. Vết rạn 2.6cm. Nếu cắm vào đá với lực mạnh, trầm có thể gãy. Đường khác đã hết.
- Phần ba: Trấn. Đây là phần quan trọng nhất. Mày nghe cho kỹ. Khi khí đã chạy ổn qua người mày và Sưa Đỏ, mày phải niệm một câu. Chỉ một câu thôi. Nhưng phải niệm đúng lúc, đúng nhịp. Đúng vào lúc tim mày đập cùng nhịp với mạch đất. Câu đó là...
Thầy Tư đọc câu chú. Bằng tiếng Phạn cổ, thứ tiếng Phong chưa từng nghe nhưng hiểu ngay. Trí óc không kịp dịch. Một tầng sâu hơn trong anh đã nhận ra, như ký ức từ kiếp trước vọng về.
Phong lặp lại. Đúng từng âm.
Thầy Tư im. Rồi giọng ông khàn hơn:
- Được. Mày nhớ rồi.
- Còn gì nữa không thầy?
- Còn. Khi mày niệm câu đó xong, Đồng Nguyên Huyết Chú sẽ có hiệu lực vĩnh viễn. Tim mày sẽ ngừng đập với tư cách tim người. Nó sẽ đập với tư cách một phần của long mạch. Thân mày sẽ hóa đá dần, từ chân lên. Quá trình đó mất khoảng mười bốn phút. Trong mười bốn phút đó, mày vẫn tỉnh. Mày sẽ cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mày biến thành đá. Đau lắm. Nhưng không được buông tay khỏi Sưa Đỏ. Nếu mày buông, long mạch sẽ mất điểm neo. Nó sẽ phá ra ngoài. Và mày sẽ chết vô ích.
Phong hít một hơi sâu. Không khí lạnh buốt vào phổi.
- Con hiểu.
Thầy Tư im rất lâu. Lâu đến mức Phong tưởng điện thoại đã mất sóng.
Rồi giọng thầy Tư vọng ra, hết khô, hết khàn. Trong đó lắng một nỗi buồn rất nhẹ, như nước giếng cổ:
- Thằng nhỏ. Hôm nay mày hai mươi tám tuổi. Mày chưa kịp sống. Tao xin lỗi mày.
Phong không đáp. Anh nhìn lên trời. Sương xám vẫn chảy, dày hơn, nhanh hơn. Khe nứt trên khối đá đã rộng thêm một tấc. Đất dưới chân rung mạnh hơn. Từ trong khe nứt, một âm thanh trầm đục vọng lên, như tiếng ai đó thở dài dưới lòng đất.
- Thầy. Con cảm ơn thầy.
Anh tắt máy.
Phong quay lại. Hằng vẫn đứng dưới gốc bàng. Cô nhìn anh. Anh nhìn cô. Không ai nói gì. Nhưng cô hiểu. Mắt cô đỏ lên, nhưng không khóc. Cô chỉ gật đầu một cái, rất nhẹ.
Tuấn ngồi dưới đất, ngước lên:
- Cha nội. Xong chưa?
Phong cầm Sưa Đỏ. Anh bước về phía khối đá đen.
- Xong rồi.
Anh dừng lại bên mép khối đá. Quay đầu nhìn Hằng và Tuấn lần cuối.
- Hôm nay đã đến.
Rồi anh bước lên khối đá. Sương xám ùa vào người anh, lạnh như nước đá. Mặt đá dưới chân anh rung lên từng hồi, như thể nó biết có người đang đến để khóa nó lại.
Phong tiến về phía khe nứt. Sưa Đỏ trong tay phải. Vết rạn 2.6cm vẫn đó. Nhưng lưỡi trầm không run nữa. Nó nằm im trong tay anh, như một con dao đã biết mình sắp được dùng vào việc cuối cùng.
Gió hút từ khe nứt thổi ngược lên, phần phật áo khoác anh. Mùi đất cổ, mùi máu khô, mùi của một nghìn năm ngủ yên dưới lòng Hà Nội.
Phong dừng lại ngay mép khe nứt. Bên dưới, bóng tối đặc quánh chuyển động, như có hàng ngàn con mắt đang mở ra trong lòng đất.
Anh quỳ xuống. Đặt Sưa Đỏ ngang đùi. Hai tay nắm lấy cán trầm. Nhắm mắt.
Khí long mạch từ khe nứt đập vào mặt anh, vào ngực anh, vào tim anh. Lạnh. Rất lạnh. Nhưng anh không lùi.
Anh bắt đầu mở cửa thân. Cửa đầu tiên: Thiên Môn, trên đỉnh đầu. Cửa thứ hai: Địa Hộ, dưới lòng bàn chân...
Từng cửa mở ra, khí long mạch ùa vào thêm một phần. Cơ thể anh rung lên. Đau. Nhưng anh tiếp tục.
Mười bốn phút. Anh có mười bốn phút để làm xong mọi thứ.
Và anh bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.