Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 195: Diện Kiến

Đăng: 29/07/2026 14:33 2,206 từ 1 lượt đọc

Mười một giờ mười sáu đêm. Hai mươi tháng tám Âm lịch. Phòng cuối hầm cổ dưới Cửa Bắc Hoàng Thành Thăng Long.

Phòng tròn. Đường kính tám mét. Trần vòm cao bốn mét. Nền đá xếp, từng phiến vuông cỡ nửa mét, mạch giữa các phiến đã ngả màu rỉ đồng vì ẩm tám trăm năm.

Đèn dầu hột trên bàn gỗ chính giữa phòng. Lửa vàng. Đứng yên. Không lắc. Như ở am bà Tám đêm đầu Hà Nội. Như ở đàn Thất Tinh Thầy Tư Lượm An Giang. Lửa biết mình không nên lắc.

Phong, Hằng, Tuấn vừa qua Cửa ba.

Họ đứng ở mép phòng. Cách bàn gỗ năm mét.

Trên bàn, một ấn đồng cổ. Hình vuông. Kích thước ba mươi nhân hai mươi centimet. Dày hai centimet. Bốn mặt khắc tám cánh, chính giữa khắc một chữ Hán cổ Phong chưa nhận ra. Có thể là chữ "Trấn". Có thể là chữ "Khóa". Có thể là chữ riêng nhà Lý đã chôn cùng ấn.

Cạnh ấn, một chuông kim loại nhỏ. Đồng nguyên chất. Đỏ ngả nâu. Cao mười centimet. Quai chuông là hình rồng thời Lý.

Cạnh chuông, một xấp kinh Pali viết tay. Lá cọ ép phẳng. Buộc dây gai.

Cạnh xấp kinh, một tràng hạt gỗ đen. Một trăm lẻ tám hạt.

Trên bàn, không có gì khác.

Trên chiếu cói trải dưới chân bàn, một người ngồi xếp bằng.

Phế Tích.

Trần Đức Vọng.

Tám mươi tuổi. Áo cà sa nâu rộng. Tóc bạc cắt ngắn. Mặt hốc, hai má lõm vào, gò má cao. Mắt sâu, sâu hơn ảnh 1990 ba lần, hốc mắt đã thành hai cái giếng nhỏ.

Bàn tay dài. Ngón tay dài. Tay phải đang lần tràng hạt gỗ đen, đều, từng hạt một, không nhanh không chậm. Tay trái đặt nhẹ trên đầu ấn đồng. Năm ngón tỳ vào mặt đồng, không bóp, chỉ chạm.

Ông đang tụng kinh Pali nhỏ.

Tiếng tụng đều. Trầm. Không có giai điệu. Chỉ có nhịp.

Phong nghe bốn mươi giây. Lão không ngẩng đầu. Lão tụng tiếp.

Phong bước thêm hai bước.

Cách bàn ba mét.

Lão Phế Tích mở mắt.

Không ngẩng đầu. Chỉ mở mắt.

- Phong à? Đệ tử Tư Lượm. Cháu Phật Thầy Tây An. Tao đợi mày ba mươi lăm năm.

Phong:

- Vọng tiên sinh. Tao đến.

Lão ngẩng. Mỉm cười. Cái cười không vui, không buồn, không mỉa. Cái cười của người đã đợi quá lâu nên không còn tích trữ tình cảm cho khoảnh khắc đợi xong.

- Tao là Trần Đức Vọng. Mày đã biết. Tao là Phế Tích, Lão Tổ Phế Tích đời thứ bảy. Mày cũng đã biết. Tao tám mươi tuổi, tao mệt, tao không bỏ. Mày hai mươi tám tuổi, mày trẻ, mày sẽ thua đêm nay nếu mày không nghe tao.

Phong đặt mũi Sưa Đỏ chếch xuống. Không cất, không chĩa. Đứng nghe.

Đây là beat Thầy Tư đã dặn. Đừng giết liền. Nghe nó nói trước. Nó đã mệt ba mươi lăm năm rồi.

- Tao nghe.

Lão Phế Tích thở ra một hơi dài.

- Một chín bốn bốn sinh Nam Định. Một chín sáu lăm cử nhân Văn Khoa Hà Nội. Cán bộ văn hóa mười lăm năm. Một chín tám lăm chuyên trách di sản phong thủy Hoàng Thành. Tao là người đầu tiên trong một trăm năm Hà Nội đặt câu hỏi: 'Cửa Bắc trấn cái gì?' Tao đào hồ sơ Lý 1010. Tao tìm tài liệu Pháp 1885. Tao đọc báo cáo ARVN 1955. Tao thấy bốn mảnh. Không ai thấy đủ bốn mảnh trước tao.

Lão dừng. Lần một hạt tràng. Hạt thứ ba mươi.

- Một chín tám tám. Tháng chín. Tao bay vào An Giang. Lên núi Cấm. Gặp Phật Thầy Tây An. Xin học Bửu Sơn để gia cố trấn miệng đất Cửa Bắc. Phật Thầy ngồi với tao một đêm. Sáng, Phật Thầy nói: 'Anh có khí. Tâm anh đã vẹo. Anh không học được Bửu Sơn.' Tao đi. Về Hà Nội. Đề xuất gia cố trấn bằng nghi lễ Bửu Sơn. Bộ Văn Hóa từ chối. Cách chức tao tháng ba năm chín mươi.

Phong đứng nghe.

Câu của Phật Thầy 1988 vọng lại trong đầu Phong. Thầy Tư Lượm đã kể đêm hôm trước qua điện thoại. Bây giờ chính Vọng kể lại. Hai phiên bản khớp tới từng chữ. Người nói chuyện với Phật Thầy đêm đó là người này, ông già ngồi xếp bằng trước Phong bây giờ.

Lão Phế Tích lần một hạt tràng. Hạt thứ ba mươi mốt.

- Tao không bỏ. Tao đi tìm cách khác. Một chín chín mốt tới một chín chín lăm, tao đi khắp Bắc bộ, Lào, Campuchia, Tây Tạng. Tao học pháp khác. Khmer cổ. Chăm cổ. Tiền-Lý. Bon-po. Tao tìm cách trấn mà chẳng cần Bửu Sơn. Một chín chín lăm tao 'khai tử'. Vợ tao chết hai nghìn lẻ ba, vì cô ấy không hiểu tao.

Một nhịp im. Tay lão lần qua hạt thứ ba mươi hai.

- Hai nghìn lẻ tám tao gặp Đoàn Đăng Long. Doanh nhân trẻ. Có khí mạch yếu nhưng có tiền. Tao trao đổi. Tao dạy nó tà thuật cấp thấp, tao bảo vệ tài sản. Nó nuôi tao và mạng lưới. Hai nghìn mười, vợ đầu nó chết, tao chẳng can thiệp trực tiếp, chỉ phong thủy nhà nó vẹo, vợ nó không thoát được. Hai nghìn mười tới hai nghìn hai bốn, tám mươi nghìn tỷ qua tay nó cho mạng lưới của tao. Tao mở lại Hội Thủ Lăng. Sáu đầu Bắc bộ. Lão Tổng Đạo Hồ Tây là một.

Phong:

- Mày dùng máu trẻ con.

- Tao cần. Trận đồng tâm cần máu sống mỗi bốn mươi chín ngày. Tao đâu phải người đầu tiên dùng máu. Lý 1010 đã dùng xương bốn mươi chín đứa trẻ chưa rụng răng sữa. Tao dùng máu sống, ít hơn xương. Tao chọn trẻ mất mẹ, gia đình nghèo, tụi nó sẽ chết sớm bằng cách khác. Tao chọn cách 'cố ý' thay 'tự nhiên'. Tao là kẻ chấp niệm, tao đâu phải kẻ ác.

Phong khựng nửa nhịp.

Câu này, Phật Thầy đã tiên đoán năm một chín tám tám. Đúng từ chữ.

- Nó là kẻ chấp niệm.

Ba mươi lăm năm sau, Vọng tự gọi mình bằng đúng hai từ đó. Như thể câu của Phật Thầy đã đóng vào số phận lão như một con dấu sắt. Lão sống suốt ba mươi lăm năm để khớp đúng câu mô tả.

- Mày đến để giết tao?

Phong:

- Tao đến để chặn.

- Chặn cái gì? Tao đã giữ nắp ba mươi lăm năm bằng cách của tao. Mày phá nắp Hồ Tây, miệng con tỉnh, lan tới miệng lớn. Mày đến đây, mày tưởng mày chặn, nhưng mày đã làm cái mày sợ: làm cái miệng tỉnh nhanh hơn.

Phong nhìn lão.

Lão nói đúng.

Nắp Hồ Tây bị phá đêm hai mươi tháng tám âm lịch trừ sáu ngày. Từ đêm đó, miệng đất nhỏ dưới Hồ Tây tỉnh dậy, khí âm chuyển dần lên trục đường ống cổ Pháp, qua Cát Linh, qua bãi bồi, lên Cửa Bắc. Phong và nhóm đã đập từng mạch dẫn, cắt từng nguồn nuôi. Nhưng cái miệng lớn dưới Cửa Bắc, vốn ngủ tám trăm năm, đã thức tỉnh thêm một mức từ ngày Hồ Tây vỡ.

Phế Tích đã giữ. Theo cách của lão, máu trẻ con. Tàn nhẫn. Nhưng giữ.

Phong, theo cách của Bửu Sơn, đã gỡ. Trong sạch. Nhưng làm cái miệng tỉnh nhanh hơn.

Lão Phế Tích lần một hạt nữa. Hạt thứ ba mươi ba.

- Đăng Long khai có 'người trên' ông. Là ai?

Lão cười khô. Cái cười đầu tiên trong cuộc đối thoại có chút sắc cạnh.

- Đăng Long biết ít. Tao biết nhiều hơn. Tao chẳng nói. Mày tự tìm. Câu trả lời chẳng nằm ở Hà Nội. Chẳng nằm ở An Giang. Nằm xa hơn cả hai.

Lão dừng.

Mắt lão nhìn vào góc chiếu cói cạnh chân bàn gỗ. Nhìn lâu một nhịp. Như có gì đó nhỏ nho nhỏ ở đó. Phong theo tia nhìn của lão.

Dưới mép chiếu cói, sát chân bàn, một vật đen nhỏ lấp ló. Cỡ nắm tay. Hình cục, không vuông, không tròn. Bề mặt nhẵn. Như được mài. Vỡ tự nhiên đâu ra dấu này.

Phong chưa hỏi.

Lão Phế Tích quay đi.

Phong cũng quay đi. Anh ghi nhớ vị trí. Nhưng chưa hỏi.

- Tao biết. Vì vậy tao tới. Chặn không đủ. Tao đến để TRẤN nó.

Phế Tích:

- Trấn bằng cách nào?

- Bửu Sơn. Đồng Nguyên Huyết Chú.

Lão Phế Tích nín thở một nhịp.

Tay lão đã dừng tràng hạt. Hạt thứ ba mươi tư đứng yên giữa hai ngón.

- Mày dám?

Phong:

- Tao học khi cần.

Lão Phế Tích cười khô. Cái cười lần thứ hai. Lần này không sắc cạnh, mà mỏi.

- Mày là cháu Phật Thầy. Tao biết Phật Thầy có thể dạy mày Đồng Nguyên Huyết Chú. Tao biết Tư Lượm chưa dạy. Mày chưa đủ tuổi. Mày chưa đủ khí mạch. Mày sẽ chết.

- Tao chết, miệng đất ngủ tiếp tám trăm năm. Mày sống, miệng đất tỉnh trong bảy ngày. Tao chọn tao chết.

Lão Phế Tích im.

Năm giây.

- Tao chẳng tin mày. Tao tám mươi tuổi, tao chuẩn bị ba mươi lăm năm, tao chẳng tin có thằng nhỏ hai mươi tám tuổi đến đây và làm cái tao chẳng làm được. Tao sẽ thử mày.

Lão đứng dậy.

Áo cà sa nâu rủ. Lão không cao. Mét sáu lăm. Nhưng dáng đứng có một thứ cứng kỳ lạ, như cây gỗ đã khô từ lâu nhưng chưa chịu nằm.

Tay phải lão cầm chuông kim loại nhỏ. Tay trái vẫn đặt trên đầu ấn đồng cổ.

Lão không lắc chuông mạnh. Lão chỉ lắc một nhịp, rất ngắn, như chạm chuông vào mặt bàn cho có tiếng.

DING.

Một tiếng. Trong. Vang. Ngắn.

Sàn đá phòng cuối đáp ứng.

Đột ngột, sàn rung. Chẳng do động đất. Một cú rung rất nhỏ, kiểu vật chất trong sàn nghe lệnh.

Rồi đá đùn lên.

Ba khối đá nguyên khối. Ba chỗ. Bao quanh Phong, Hằng, Tuấn riêng từng người. Mỗi khối đùn lên thẳng đứng từ sàn, không có khe hở, không có cửa. Đá xám. Đá hầm Lý 1010 vàng nhạt. Đá ở đây đen sậm, kiểu đá núi đã chôn lâu trong đất thiêng.

Tốc độ đùn lên: ba mét trong sáu giây. Đủ chậm để cảm thấy đang xảy ra. Đủ nhanh để không kịp nhảy ra.

Phong không nhảy. Anh đứng yên trong khoang đá đang đùn quanh mình. Đầu gối hơi khuỵu. Sưa Đỏ giữ trong tay phải.

Hằng cũng không nhảy. Cô đã thấy Phong không nhảy. Cô tin theo.

Tuấn nửa nhảy nửa không. Gã ngồi sụp xuống chiếc ba lô laptop. Mắt gã to. Không kêu. Không văng tục. Chỉ ngồi sụp.

- Mẹ kiếp. Cha nội...

Câu nói cuối Tuấn nói được trước khi tường đá bao kín đầu gã.

Tường đá khép trên đầu cả ba. Không trần. Vẫn mở phía trên, nhìn lên thấy được trần phòng cuối hầm cổ với đèn dầu vàng đứng yên. Nhưng ngang, đá đã bao kín. Phong, Hằng, Tuấn, mỗi người trong một khoang ba mét vuông. Không thấy nhau. Không nghe nhau qua đá dày.

Phế Tích lùi vào giữa phòng.

Tay trái lão vẫn đặt trên ấn đồng cổ. Tay phải vẫn cầm chuông. Chuông không lắc nữa.

Lão nhìn ba khoang đá vừa đóng kín. Mắt lão không thắng, không thua. Chỉ nhìn.

Giọng lão từ ngoài, qua khe đá rất mỏng giữa các phiến, vọng vào ba khoang một lúc:

- Mày qua được ba khoang, tao mới tin. Mày chẳng qua, tao chẳng thử ấn đồng. Mày là kẻ thứ ba ba mươi lăm năm tới đây. Hai đứa trước chẳng qua được khoang một.

Trong khoang Phong, không khí đặc lại. Khí xám miệng đất khác. Đây là khí khác. Khí của ảo. Khí mà Lão Tổng Đạo Hồ Tây đã thử trên Phong tám ngày trước, nhưng nông hơn nhiều.

Phong cảm trên da mặt một luồng ấm.

Anh nhắm mắt.

Bửu Sơn Chân Kinh. Bảy sao Thất Tinh. Sao Bắc Đẩu thay Phá Quân. Anh đã niệm đủ bốn mươi chín lần ba lần một ngày: sáng, chiều, tối. Hôm qua. Hôm nay. Đó là chuẩn bị tâm Thầy Tư đã dặn.

Anh đã sẵn sàng cho ba khoang này.

Mười một giờ năm mươi sáu phút đêm.

Phòng cuối hầm cổ dưới Cửa Bắc Hoàng Thành Thăng Long.

Đèn dầu trên bàn gỗ vẫn cháy. Lửa vàng. Đứng. Không lắc.

Ba khoang đá nguyên khối đứng im giữa phòng. Bên trong mỗi khoang, một người. Đèn vàng từ trần phòng lọt qua khe đá rất mỏng, từng giọt sáng mỏng như lưỡi dao cắt ngang tối.

Phế Tích đứng cạnh ấn đồng cổ. Tay trái vẫn đặt trên đầu ấn. Tay phải cầm chuông. Chuông không lắc nữa.

Lão chờ ba người trong khoang.

Lão chờ kết quả.

0