Chương 148: Nhát Cắt Từ Địa Ngục
Phong né được đợt dao đầu tiên bằng cách đổ người xuống thấp, trượt cả cánh tay trên nền máu.
Hai lưỡi thép sượt qua vai áo, một mũi kéo cắm phập vào thành bàn ngay sát cổ anh. Cảm giác lạnh buốt của cái chết lướt qua da khiến lồng ngực anh giật mạnh. Nhưng anh không có thời gian để sợ. Một cánh tay phẫu thuật khác đã xoay ngang, lưỡi cưa mài xương rít tới như tiếng nghiến răng của cái lò mổ này.
Quách Thái Hưng cười rất khẽ.
- Cậu biết không, cái đẹp thật ra chỉ là một dạng của quyền lực. Người giàu bỏ tiền mua nó. Người nghèo dùng mạng sống để nuôi nó. Trật tự này vận hành rất ổn. Chính cậu mới là kẻ phá hỏng nó.
Phong chống tay bật dậy, quật roi phá lệch một mũi khoan đang chụp xuống mặt.
- Nếu trật tự của mày phải chạy bằng máu người, thì nó đáng cháy.
Hằng bắn gãy một cánh tay máy ở mé phải, rồi ném cho Phong con dao mổ lớn lấy từ khay dụng cụ. Anh bắt gọn, lao thẳng qua bàn mổ trung tâm. Quách lùi nửa bước, tốc độ cực nhanh với thân hình tưởng như gầy yếu. Bàn tay lão đập vào một công tắc đỏ.
Những bình kim loại gắn dưới máng bàn mổ bật mở.
Thứ hơi trắng phun ra không phải khí mê mà là mùi hóa chất nồng hắc trộn tà hương. Đám bệnh nhân thất bại đang bò dưới sàn đồng loạt co giật rồi vùng dậy mạnh hơn trước. Những vết chỉ trên người họ nổi đen như đỉa no máu. Một thanh niên mất nửa vành tai gầm lên rồi chồm cả người vào Hằng với sức mạnh vượt hẳn thân thể kiệt quệ của hắn.
Phong, đó là chất kích hoạt!
- Tuấn gào lên.
- Em phá được nguồn phụ rồi, còn nguồn chính nằm sau tường phía lão đứng. Có hộp điện cảm ứng, chắc nối với toàn bộ nam châm và hệ thống trợ lực.
Hằng nghe xong liền xoay người, bắn ba phát liên tiếp vào mảng tường kính mờ sau lưng Quách. Kính nứt nhưng chưa vỡ. Quách đánh tay sang ngang, cả khay dao bật khỏi giá, quét trúng cẳng tay cô. Máu bắn lên mép bàn mổ.
Phong nổi xung trong khoảnh khắc nhìn thấy máu Hằng.
Anh lao vào như một cú húc, chấp nhận để một mũi kim khâu ghim sượt bắp vai. Quách giơ cánh tay đỡ, nhưng nửa thân người lão nhẹ và cứng bất thường, như bên trong còn có nẹp kim loại. Phong nghe rõ tiếng chạm khô của thép dưới da khi chuôi dao mổ đập vào sườn đối phương.
- Lão cũng tự sửa mình rồi!
- anh quát.
Tuấn đáp gấp:
- Em đoán có implant nội bộ! Đừng tin khớp của lão giống người thường!
Hai người quần nhau giữa đèn mổ, kim thép và máu loang. Quách đánh theo kiểu lạnh và ngắn, nhằm đúng khớp, cổ họng, mắt. Không cú nào dư. Không cú nào để dằn mặt. Phong thì đánh kiểu người từng nhiều lần phải sống sót bằng một hơi cuối cùng. Cú thứ nhất mở đường. Cú thứ hai dồn lực. Cú thứ ba quyết lấy mạng.
Anh đập chuôi roi dâu vào cổ tay Quách. Bàn tay điều khiển của lão trật khỏi công tắc. Hằng chớp đúng thời cơ, kê súng vào tấm kính nứt và bóp cò.
Tấm kính sau lưng Quách vỡ tung.
Bên trong là một khối máy phát màu đen, dây dẫn chằng chịt, ngâm trong thứ dịch vàng đục như mỡ người nấu chảy. Nhiều ống nhỏ cắm thẳng vào ba bình thủy tinh, trong đó lềnh bềnh những mảnh cơ thịt nhợt màu. Ở chân bệ máy là một vòng khắc ký hiệu tà tự hòa vào sơ đồ mạch điện, như thể kẻ làm ra nó đã cố tình trộn bản vẽ kỹ thuật với đàn yểm.
Tuấn hét lên, gần như vừa ghê tởm vừa sung sướng:
- Đúng nó! Đó là bộ nguồn và ma trận nam châm! Em cho nổ được rồi. Rút ngay!
- C4 ở đâu?
Hằng hỏi.
- Dưới gầm bàn mổ số ba. Em mở khóa từ xa rồi!
Phong đạp văng Quách ra mé trái. Hằng lao tới gầm bàn, kéo ra gói thuốc nổ Tuấn đã bí mật giấu khi mở được cửa tầng hầm. Cô đặt thẳng lên cụm nguồn, giật chốt hẹn giờ mười lăm giây.
Quách Thái Hưng lúc này mới thực sự mất bình tĩnh.
Lão quỳ sụp giữa đống đèn mổ, hai tay cố chụp lại gói nổ. Phong bước tới, dùng chính con dao mổ lão vừa định lấy mạng mình, cắm thẳng vào cánh tay lão, ghim bàn tay ấy xuống mặt bàn.
- Mày không tối ưu hóa được ai nữa đâu.
- anh nói.
Quách rú lên, nhưng tiếng rú không kéo dài nổi vì một trong các cánh tay máy vừa mất cân bằng đã đổ sập, chèn lên vai lão. Hằng kéo Phong lùi ngay.
- Còn người sống ngoài kia.
Câu đó kéo cả ba khỏi cơn giết chóc đúng lúc.
Nếu chỉ phá nguồn rồi chạy, Hoàn Mỹ Chi Tinh vẫn còn nguyên những căn buồng chờ chết cùng đám bệnh nhân bị giữ dưới hầm. Hằng quay phắt lại hành lang, mở hết các khóa cơ mà Tuấn vừa bẻ được từ xa. Phong lao tới phòng gần nhất, cắt dây trói cho cô gái méo mặt anh vừa nhìn thấy lúc đầu. Cô run dữ dội, không đứng nổi. Anh quấn tạm chăn phẫu thuật quanh người cô rồi dìu ra ngoài.
Tuấn, vẫn ở trên xe, vừa cướp quyền hệ thống vừa nói dồn dập qua tai nghe:
- Em mở toàn bộ báo cháy giả ở ba tầng nổi, thả cả van phun nước và gọi ẩn danh cho cứu hỏa. Năm phút nữa trên này sẽ loạn. Hai người có thể kéo được ai thì kéo!
Hằng ném cho Phong một con dao mổ khác.
- Cắt mấy sợi chỉ đen trước. Không là tụi họ chạy loạn theo ngải tiếp.
Phong làm đúng như vậy. Anh không đủ thời gian cứu từng người trọn vẹn, nhưng ít nhất có thể rút khỏi gáy, cổ tay, ngực họ những mấu chỉ đen đang giữ nhịp điều khiển. Mỗi lần lưỡi dao chạm đúng một nút, thân thể người nằm đó lại giật lên rồi mềm xuống như vừa được trả lại chính mình.
Ở căn buồng thứ hai, Hằng đỡ một người đàn ông trung niên mặt còn dính một nửa mặt nạ silicon. Ở căn thứ ba, cô chỉ kịp kéo xác một phụ nữ đã lạnh hẳn ra khỏi đường chạy để những người còn sống không bị vấp. Cái hầm này nhiều nạn nhân hơn họ kéo nổi. Điều đó làm cánh tay Hằng mỗi lúc một cứng lại vì giận.
Sau lưng họ, Quách vẫn đang cố giật mình khỏi bàn mổ. Máu từ tay lão chảy xuống thành những vệt đen lẫn vàng.
- Tụi bây nghĩ cứu được mấy món hàng hỏng đó là thắng à?
Lão gào.
- Ngày mai chúng vẫn phải quay lại tìm mặt mới! Quay lại tìm da mới! Tìm một đời khác! Tao chỉ bán cho chúng thứ xã hội này bắt chúng phải mua!
Hằng quay đầu lại, mắt lạnh lẽo:
- Vậy mày chết đúng chỗ rồi.
Đồng hồ nổ còn bảy giây.
Đám bệnh nhân thất bại vẫn lao theo trong tiếng gào đục cổ. Hằng bắn khóa cửa chống cháy, Phong xô đổ tủ thuốc chặn lối, còn Tuấn mở toàn bộ van phun nước và báo cháy giả trên các tầng nổi để người trên bệnh viện hoảng loạn chạy ra ngoài. Còi hú dội khắp trần nhà. Nhạc không lời ngoài hành lang tắt phụt. Nước phun ào xuống làm máu loang thành lớp màng hồng bẩn dưới sàn.
Phong vác người đàn ông trung niên lên vai, tay còn lại kéo cô gái méo mặt. Hằng đỡ thêm một nạn nhân khác vừa tỉnh. Họ lùi từng bước về phía thang hàng. Phía sau, Quách cuối cùng cũng giật rách được bàn tay khỏi lưỡi dao ghim. Lão lảo đảo nhào về phía gói nổ như một con thú cố chụp lấy mồi cuối cùng.
Đúng lúc cả hai lao vào thang hàng, phía sau bùng lên một tiếng nổ trầm, rồi thêm một tiếng nữa.
Toàn bộ tầng hầm rung bần bật.
Đèn tắt phụt.
Gió nóng và khói bụi tràn qua khe cửa.
Tiếng kim loại vặn xoắn, tiếng kính vỡ, tiếng người hét lẫn trong còi báo cháy dồn thành một khối. Quách không còn phát ra tiếng nào nữa. Chỉ có một luồng lửa phụt từ cuối hành lang, ăn thẳng vào dãy cửa kính đang hé mở và nuốt sạch cái vẻ sạch sẽ sang trọng giả tạo của bệnh viện.
Chiếc bán tải lao khỏi con hẻm khi phía sau, dưới lớp vỏ lịch sự của Hoàn Mỹ Chi Tinh, lửa bắt đầu phụt lên từ các ô cửa thông gió. Xe cứu hỏa đầu tiên vừa quẹo đầu đường. Người trên các tầng nổi ùa ra, ướt sũng, mặt nạ y tế lệch khỏi mặt, không biết bên dưới chân họ vừa có một lò mổ sập xuống.
Tuấn nhìn qua gương chiếu hậu, thở dốc.
- Trưởng lão thứ hai đi rồi.
Hằng ghì chặt cánh tay đang chảy máu, vẫn còn nở nụ cười sắc như lưỡi dao.
- Và tụi nó bắt đầu hiểu mình không chỉ biết phòng thủ nữa.
Phong ngồi ở băng sau, giữ vai cho cô gái méo mặt khỏi đập vào thành xe. Anh không nhìn đám lửa. Anh nhìn đôi tay mình, vẫn còn dính mùi cồn, máu và mùi thịt ghép cháy khét. Bên ngoài, xe cứu thương đã hú còi lao về phía bệnh viện đang cháy.
Ở ghế trước, Tuấn bắt đầu quét lại từng mẩu dữ liệu cướp được để xem log nào còn sống qua vụ nổ. Mỗi lần màn hình lóe lên một dòng mới, mùi nhựa cháy và cồn y tế trong xe lại như đặc thêm. Hoàn Mỹ Chi Tinh vừa mất thêm một bàn tay. Phần thân chính của con quái vẫn còn ngồi đâu đó giữa Sài Gòn, đủ giàu và đủ lạnh để ra lệnh giết tiếp trước khi trời sáng, từ một văn phòng kín, một tầng hầm sạch sẽ hay bất kỳ căn phòng nào người thường bước ngang mà không hề biết mình đang đi sát mép vực.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.