Chương 168: Kho Chứng Cứ Quận Nhất
Tám giờ ba mươi tối, trong khi lực lượng cứu hộ và báo chí còn chen kín quanh khu phong tỏa Vạn Tín, một chiếc xe đông lạnh chở hàng lặng lẽ lùi vào con hẻm sau trụ sở cảnh sát quận 1.
Thùng xe phủ lớp bụi mỏng và mùi cá cũ đủ thật để khiến người khác muốn tránh xa. Trên cabin là Hằng trong bộ cảnh phục điều tra đã cũ nhưng được là phẳng gọn gàng, tóc búi lên, thẻ ngành cũ kẹp đúng vị trí quen mắt. Ngồi ghế phụ là Phong mặc đồ kỹ thuật viên điện lạnh, đội nón sụp, cầm xấp phiếu bảo trì giả in dấu đỏ hơi lem như đồ làm gấp cuối giờ. Bên trong thùng xe, Tuấn thu mình giữa dây dẫn, màn hình và bộ thu sóng, mồ hôi vã ra dù nhiệt độ khoang lạnh rất thấp.
Ngay từ cổng sau, ánh mắt của viên bảo vệ đã không thân thiện. Gã là loại bảo vệ lâu năm ở cơ quan nhà nước, quen đọc mùi bất thường bằng bản năng hơn bằng quy trình. Hắn nhìn biển số, nhìn xe, nhìn thẻ Hằng, rồi dừng lâu hơn một nhịp ở chiếc hộp dụng cụ Phong mang theo.
Hằng bước xuống trước khi hắn kịp hỏi quá nhiều. Cô chìa hồ sơ, giọng bực bội đúng kiểu người bị gọi việc lúc cuối ca.
- Lệnh khẩn từ tổ hậu cần. Kho B2 báo lỗi nhiệt độ niêm phong hàng đặc biệt. Bên kiểm kê gọi ba lượt rồi không ai xuống, nên họ đẩy qua tụi tôi.
Anh muốn sáng mai Cục xuống hỏi trách nhiệm thì cứ giữ chúng tôi ngoài này thêm.
Tên bảo vệ lật hai tờ giấy đầu, vừa đủ để thấy mấy con dấu và chữ ký giả của Tuấn. Hắn vẫn chưa yên tâm. "B2 giờ này đang khóa chặt hơn thường lệ."
- Thì mới phải làm đêm.
Hằng đáp, hất cằm vào điện thoại đang sáng màn hình thông báo khẩn. "Cả thành phố đang quay về quận 1, anh nghĩ ai muốn xuống hầm lúc này?"
Gã gọi nội bộ. Phong đứng bên cạnh giữ đúng vẻ mệt mỏi của một kỹ thuật viên bị kéo đi làm thêm, mắt không nhìn thẳng ai quá lâu. Trong tai nghe kín, Tuấn thì thầm từ thùng xe: "Camera cổng sau có một điểm mù ba giây lúc barie nâng. Em loop được. Nếu hắn bắt mở thùng, cho em hai giây báo trước."
May cho họ, viên bảo vệ cuối cùng vẫn mở cổng. Ở những nơi như thế này, người ta quen nghe lệnh khẩn hơn là tự nghĩ thêm một tầng.
Xe xuống hầm. Không khí dưới B2 lạnh và khô, đèn huỳnh quang hắt lên tường bê tông khiến mọi thứ trông sạch quá mức. Nhưng càng sạch quá mức, mùi thuốc tẩy, giấy lưu kho và sắt han kín đáo càng nổi rõ. Dưới đất, các vạch sơn chỉ đường dẫn tới từng kho vật chứng, kho lạnh, phòng hồ sơ, thang máy tải. Tất cả tĩnh hơn bình thường vì lực lượng đáng lẽ trực ở đây đã bị hút một phần lên xử lý vụ Vạn Tín.
Hằng dẫn đường như người đã quen bước trong các hành lang kiểu này. Thực ra cô đúng là quen. Chỉ khác một điều: hôm nay cô bước vào với tư cách kẻ trộm.
- Camera bên trái loop rồi," Tuấn nói trong tai nghe. "Rẽ phải. Thêm hai mươi mét có cửa kiểm soát xuống khu K. Giữ nhịp bình thường, đừng nhanh quá.
Phong đẩy xe dụng cụ phía sau, nhịp chân giữ đúng dáng một người làm ca đêm vừa đau lưng vừa khó chịu. Hộp dụng cụ nặng không phải vì cờ lê. Nó nặng vì những đoạn Thiết Lĩnh Mộc Roi đã tháo rời và thuốc nổ chế từ vật liệu công nghiệp ông bác sĩ kiếm giúp qua mối cũ.
Qua cửa đầu tiên khá dễ nhờ thẻ ngành của Hằng vẫn chưa bị báo đỏ. Chốt từ kêu một tiếng "tách", đèn xanh bật lên, y như hàng trăm lần cô từng đi vào nơi như thế này. Chỉ có điều lần này sau lưng cô không phải đồng đội cùng phía.
Cửa thứ hai khó hơn. Hệ thống yêu cầu xác nhận đôi: quét vân tay của cán bộ phụ trách kho và mã phê duyệt cấp trên. Hằng đứng chắn trước máy đọc, dùng thân mình che cho thời gian chờ bất thường dài hơn bình thường. Mồ hôi dọc sống lưng cô túa ra vì biết chỉ cần muộn vài giây là cả hành lang sẽ thấy khác lạ.
- Mười lăm giây.
Tuấn thì thầm.
Trong thùng xe, hắn đang ngồi co người trước ba màn hình ghép bằng dây tạm. Hắn đã chui được vào mạng nội bộ của khu hậu cần qua điểm phát wifi kỹ thuật bên trần hầm. Từ đó, hắn dựng một lệnh bảo trì ảo mang tên tổ hậu cần, rồi dùng chứng chỉ số cũ nhặt được trong dữ liệu Vạn Tín để giả lập phê duyệt song song. Phần khó nhất là sinh trắc học. Không thể giả vân tay thật, nên hắn không giả. Hắn khiến hệ thống nghĩ đầu đọc sinh trắc vừa bị lỗi đọc ẩm do sự cố điều hòa kho, từ đó ép nó rơi về chế độ "cho qua có giám sát", vốn chỉ dùng khi bảo trì.
Đèn trên máy quét chuyển vàng một nhịp, rồi xanh.
- Qua.
Họ lọt vào dãy hành lang sâu hơn. Không có nhiều người ở đây, nhưng chính sự vắng ấy lại nguy hiểm. Chỉ cần chạm mặt sai một người trực khuya là toàn bộ vai diễn vỡ.
Một nữ nhân viên kho từ góc hành lang bước ra ôm chồng biên bản. Cô ta nhìn Hằng rồi nhìn Phong, hỏi theo quán tính nghề nghiệp: "Tổ nào vậy chị? Em không thấy lịch."
Hằng đáp không cần nghĩ. "Tổ hậu cần phối hợp kiểm kê lạnh. Chỗ K-9 báo lệch nhiệt niêm phong."
Nữ nhân viên nhăn mặt. "Giờ này nữa hả?"
- Vì giờ này mới ít người nhìn.
Hằng đáp bằng giọng của một cán bộ chán đời đang nói thật nửa đùa nửa khó chịu. Cô bước tiếp, không để khoảng trống cho người kia hỏi câu thứ hai.
Tuấn cười ngắn trong tai nghe. "Hay."
Hành lang cuối dẫn về khu K tối hơn hẳn. Cửa chống cháy dày, camera gắn sát trần, cảm biến rung ở cạnh bản lề, cả một tổ hợp cho thấy những thứ bị khóa trong đây hoặc rất nguy hiểm, hoặc rất nhạy cảm với người đang giữ quyền lực. Càng gần K-9, Phong càng thấy mùi giấy niêm phong, nhựa bọc, hồ sơ cũ, và cái thứ mùi rất riêng của kho tang vật lâu năm: sự im lặng của hàng trăm món đồ từng dính tới tội ác.
- Cửa kiểm soát cuối em đang mở," Tuấn nói. "Nhưng chỉ được một vòng handshake. Nếu bị đóng lại vì lỗi, em phải làm lại từ đầu.
Hằng đặt thẻ. Phong giữ hộp dụng cụ sát người. Cửa thép khổng lồ chuyển khóa, mở ra chậm tới phát bực.
Ngay lúc đó, đèn báo ở đầu hầm đổi màu đỏ một nhịp.
Một thang máy tải hàng phía xa bắt đầu đi xuống.
Hằng khựng lại. Trực giác nghề nghiệp của cô nhận ra loại báo động đó không dành cho nhân viên kho đi làm ca đêm. Đó là cảnh báo một người cấp đủ cao đang dùng tuyến ưu tiên.
- Ai xuống giờ này?
Cô hỏi rất nhỏ.
Tuấn đã nhảy sang camera hành lang trên màn hình phụ. Mặt hắn sầm hẳn. "Đại tá Trần. Đi cùng mười người. Không mặc quân phục đủ bộ, nhưng vũ trang đủ. Lão cũng xuống lấy USB."
Phong nhìn cánh cửa K-9 còn đang mở chậm từng tấc. Bên kia là thời gian. Bên này là một đội giết người hợp pháp. Không còn chỗ cho do dự kiểu lịch sự.
Hằng nói ngay: "Vào trong trước. Chặn được bao lâu hay bấy lâu."
Cả hai lách qua khe cửa vừa đủ, kéo xe dụng cụ vào trong. Cánh cửa thép khổng lồ khép dần sau lưng họ đúng lúc tiếng thang máy chạm tầng vang lên khô khốc.
Kho K-9 lạnh hơn cả hành lang ngoài. Những giá kệ thép dày đặc xếp kín từ sàn lên sát trần, mỗi ngăn là một hộp niêm phong, một túi tang vật, một mảng sự thật bị giam trong mã số và hồ sơ. Ánh đèn trắng nằm sâu trên đầu, tạo cảm giác người bước vào đây bị nuốt nhỏ lại.
Tuấn chỉ đường qua tai nghe. "Dãy C, hộc 17, niêm phong giả án ma túy cảng Cát Lái. Ngăn thứ ba từ dưới lên."
Hằng lướt qua từng mã, tay di chuyển rất nhanh dù vai đau đến nhói. Các hộp tang vật hiện ra đủ thứ: điện thoại bể màn hình, túi nylon niêm phong, ổ cứng, súng ngắn, hồ sơ giấy, hộp đạn. Cả một thành phố được gói lại thành vật chứng nằm ở đây.
Phong kéo được hộp niêm phong màu xám ra khỏi ngăn. Nó nhỏ hơn anh tưởng, chỉ bằng hai cuốn sổ tay chồng lên nhau. Trên nhãn ngoài là mã vụ án ma túy, ngày niêm phong, chữ ký điều tra viên và con dấu đỏ. Vỏ ngụy trang quá tử tế để ai không biết chuyện cũng bỏ qua.
Ngay lúc đó, ngoài cửa vang lên giọng Đại tá Trần qua loa nội bộ.
- Hằng. Tao biết là mày.
Giọng lão không gào. Nó đều, khô và bình tĩnh theo kiểu của kẻ quá quen điều người khác chết thay mình.
- Mở cửa ra, giao đồ. Tao còn để tụi bây ra khỏi đây bằng chân.
Hằng ôm hộp chứng cứ vào ngực, nhếch môi. "Nghe câu này từ miệng ông, em thấy buồn cười ghê."
Kim loại bên ngoài bắt đầu rung lên vì những cú gõ báng súng đầu tiên. Trần không định đợi thương lượng dài. Lão chỉ muốn câu vài giây để xác định đồ đang ở tay ai.
Tuấn truyền thêm trong tai nghe, giọng dồn hơn hẳn. "Em đang giữ loop camera, nhưng lão mang người thật xuống. Vài chục giây nữa là họ phá khóa cơ. Muốn mở hộp thì mở ngay. Muốn thủ thì chọn chỗ thủ đi."
Phong đặt hộp dụng cụ xuống sàn. Thiết Lĩnh Mộc Roi dù đã tháo rời vẫn có thể ghép tạm trong vài giây. Còn Hằng dùng móng tay cạy lớp niêm phong ngoài cùng, cố không làm rách phần chữ ký nếu còn cần làm bằng chứng.
Bên ngoài, cú đập thứ ba vang lên.
Cuộc giật USB đã kịp diễn ra trước lằn ranh. Giờ chỉ còn cách giữ được nó và thoát khỏi nơi này.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.