Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 160: Chiến Tuyến Tầng Bảy

Đăng: 29/07/2026 14:33 1,757 từ 1 lượt đọc

Tầng B7 mở ra bằng mùi thuốc súng, mồ hôi cũ và kim loại.

Không gian ở đây khác hẳn hai tầng trước. Không giấu giếm. Không cần vỏ bọc hào nhoáng. Nó là trại chiến đấu đúng nghĩa, với thao trường kín, buồng ngủ tầng, kho giáp, dãy súng treo và khu điều hành tác chiến quay về một cánh cửa vòm duy nhất ở cuối sảnh.

Đó là cánh cửa dẫn xuống B8.

Nhưng giữa họ và cánh cửa ấy là phần quân còn tinh nhất của Vạn Tín.

Khoảng hơn hai chục người mặc giáp gọn, chia thành từng tổ nhỏ, đã chờ sẵn từ lúc thang mở ra. Không như đám Hắc Liên trên mái nhà, những kẻ này giữ đội hình chặt, súng ngắn, shotgun và khiên chống đạn phối hợp rất nhịp. Chúng không gào thét. Chúng chỉ siết vòng vây như một bài tập đã diễn đi diễn lại nhiều lần.

Tuấn nói gấp qua tai nghe:

- B7 là trại phản ứng nhanh. Không đánh vội được. Cuối sảnh bên trái có trạm điều khiển cửa vòm. Em phải vào đó mới mở được B8.

Hằng nhìn quãng đường trống gần bốn mươi mét giữa các cột bê tông.

- Nói cách khác là tụi mình phải đi xuyên qua một đại đội con giữa sân bắn.

- Đúng.

Phong nhìn một lượt bố trí. Các cột bê tông chia sảnh thành ba tuyến. Khiên đứng trước. Shotgun giữ cự ly trung. Tay súng ngắn bọc hai mép. Chúng không nhúc nhích vội, tức là đã được lệnh bắt người nếu có thể, giết nếu cần.

Ở góc phải còn có hai ụ đạn dự phòng và một bảng điện tử đang hiện sơ đồ tầng với chấm đỏ báo vị trí thang vận chuyển. Nghĩa là từ lúc cửa mở, họ đã bị gắn thẳng lên màn hình nội bộ của địch như bia tập. B7 không chỉ đông người. Nó là cả một phòng chiến thuật mini.

Loạt shotgun đầu tiên nổ chát chúa, kéo theo mưa đạn chì quét ngang mặt sàn. Phong kéo Hằng lăn vào sau một bệ tập bắn, mảnh bê tông vỡ rơi lộp bộp quanh vai. Áp lực từ phát bắn gần làm tai anh ù đi một nhịp. Ở chỗ hẹp thế này, shotgun không cần bắn trúng giữa người. Chỉ cần ép họ khỏi vị trí tốt.

Anh ngẩng lên nhìn nhanh thế trận rồi nói nhỏ:

- Chia họ ra. Nếu để chúng giữ hàng ngang, mình không qua nổi.

Hằng gật, lôi trong túi áo ra hai quả lựu khói lấy được từ nhóm Hắc Liên trước đó. Cô giật chốt, ném chéo sang hai đầu sảnh. Khói trắng phụt lên, cắt tầm nhìn ở hai cánh. Cùng lúc, Phong bật khỏi chỗ nấp, lao thẳng vào tổ đứng giữa trước khi chúng kịp đổi đội hình.

Thiết Lĩnh Mộc Roi phát huy đúng kiểu nó được rèn ra.

Không cần quật dài.

Chỉ cần vào gần.

Một cú đập vào cổ tay cầm súng.

Một cú húc chuôi vào yết hầu.

Một cú nện ngang đầu gối.

Phong như mũi khoan đâm vào điểm nối giữa hàng ngang đối thủ, mở ra khe hở vừa đủ cho Hằng tràn qua bên phải. Cây vũ khí mới không mềm như roi cũ, nhưng mỗi cú ăn trúng khớp đều phát ra thứ âm khô rất thật của xương, thép và thân người chịu lực tới giới hạn.

Hằng bắn cực tiết kiệm. Mỗi phát đều nhằm vào mặt nạ, cổ hoặc khớp hở. Khi băng đầu tiên cạn sạch, cô đổi sang dao và baton cướp được. Đám lính B7 được huấn luyện tốt, nhưng không ngờ người bên kia dám lao vào cự ly gần ngay giữa làn đạn. Cô lách thấp qua mép khiên, đâm vào khe nách một tên, rồi xoay báng đánh luôn vào khớp hàm tên thứ hai đang định chĩa súng xuống Tuấn.

Tuấn nhân lúc hỗn loạn bò sát chân tường sang trạm điều khiển. Gã vừa cắm dây vào cổng phụ vừa chửi hổn hển.

- Hai người giữ thêm cho em. Cửa này khóa hai lớp cơ khí với sinh trắc học. Đúng kiểu mấy thằng thích chết vì sự cầu kỳ.

Một tên đội trưởng lực lưỡng xuất hiện từ cuối sảnh, mang khiên đạn và rìu ngắn. Hắn không bắn, chỉ thúc cả tổ tiến lên từng bước, ép lại khoảng trống Phong vừa mở. Chỉ cần nhìn nhịp chân là biết hắn không phải lính canh bình thường. Hắn là người được nhét vào đây để chặn những đối thủ cũng quen đánh gần.

Phong ăn trọn cú húc khiên vào ngực, lùi ba bước, máu dâng lên cổ. Tên đội trưởng bổ rìu xuống. Hằng lao từ bên ngang tới, chém văng tay cầm rìu rồi bắn một phát sát ngực qua khe khiên. Tên đó đổ xuống, và cô giật luôn khẩu súng phụ dắt hông hắn trước khi xoay người tiếp tục che cho Tuấn.

Tuy nhiên, hàng sau của B7 không loạn như đám trước. Chúng lập tức khép đội hình, kéo xác đội trưởng sang bên rồi bọc luôn khoảng chết vừa hở ra. Hai tay shotgun quỳ gối, đổi góc bắn thấp. Nếu cứ kéo lâu thêm, Tuấn sẽ bị nhốt cứng ở trạm điều khiển.

- Em gần xong!

- gã quát.

- Nhưng cần thêm một nhịp đồng bộ từ đầu kia!

Hằng cau mày.

- Nói tiếng người.

- Chạm tay vào bảng khóa phụ ở cánh cửa vòm!

Phong hiểu ngay. Muốn mở B8, một bên phải bẻ hệ từ xa, một bên phải ép xác thực cơ học tại chỗ. Không có nhịp đó, mọi thứ Tuấn làm sẽ vô dụng.

Anh lao khỏi chỗ nấp, mặc cho một loạt đạn ngắn quét sát hông. Thiết Lĩnh Mộc Roi đập bật nòng súng một tên lệch sang bên, viên đạn ghim luôn vào vai đồng đội hắn. Phong không dừng. Anh dùng luôn thân người đối phương làm vật chắn trong nửa giây quý hơn vàng, rồi ném hắn vào hàng giữa để mở quãng trống cuối cùng tới cửa vòm.

Một tay shotgun chĩa thẳng lưng anh.

Hằng bắn gục hắn trước.

- Chạy tiếp đi!

Phong chạm được tới bảng khóa phụ ở cạnh cửa vòm, bàn tay ấn mạnh xuống miếng nhận cơ. Điện chạy qua lớp kim loại lạnh buốt. Cùng lúc đó, Tuấn gào lên trong tai nghe:

- Được rồi!

Còi khóa cửa vòm ré lên một tiếng khô.

Cánh cửa titan ở cuối sảnh bắt đầu tách ra chậm chạp. Không khí lạnh và mùi tanh nồng từ bên dưới lập tức tràn lên như hơi thở của một cái giếng sâu. Mùi đó không giống bệnh viện, không giống lò nung, cũng không giống thư khố. Nó giống thứ nước đọng trong huyệt cũ lâu năm vừa bị nạy nắp.

Những tên còn sống ở B7 hiểu ngay điều đó có nghĩa gì. Chúng đồng loạt quay sang cánh cửa như muốn chặn bằng mọi giá. Lệnh của chúng hẳn rất rõ: chết ở đây được, nhưng không để ai chạm B8.

Phong và Hằng dồn toàn bộ sức còn lại, cắt ngang đường lao của chúng. Không ai còn đánh để đẹp hay để giữ sức. Mỗi cú ra tay đều chỉ còn mục đích duy nhất: mở đường xuống đáy.

Hằng ném cây baton gãy vào mặt một tên đang chồm tới, rồi cướp luôn shotgun của hắn bắn quét ngang đầu gối hàng trước. Phong xoay người nện liên tiếp ba cú vào cùng một khiên chống đạn, tới cú thứ ba tấm khiên lõm hẳn vào trong, kéo theo cẳng tay người cầm gãy vẹo. Anh đá bật xác ấy sang phải, mở khe vừa đủ cho Tuấn lách khỏi trạm điều khiển.

Tuấn ôm laptop chạy thấp người, gần như bò.

- Cửa chỉ mở được ít giây nữa!

Khi khe cửa đủ rộng cho một người lách qua, Phong kéo Tuấn dậy. Hằng lùi cuối, bắn nốt viên cuối cùng trong khẩu súng vừa cướp được vào bảng điện bên sảnh để làm nổ cầu dao tổng. Cả tầng B7 chìm vào bóng tối vừa đúng lúc ba người lao qua khe cửa.

Phía sau họ, tiếng đập cửa và tiếng quát vẫn dội lại.

Phía trước họ là đường dốc xoắn đi xuống B8, nơi tất cả những tầng trên chỉ mới là lớp vỏ.

Tuấn chống tay lên đầu gối, thở như muốn nôn.

- Nếu em chết ở dưới đó, nhớ đốt luôn laptop.

Hằng quệt máu ở khóe miệng, cười khan:

- Xuống tới đó rồi mà mày còn lo ổ cứng.

Tuấn chống lưng vào vách, vẫn cố gõ thêm vài lệnh cuối vào máy.

- Em cắm một vòng khóa giả ở B7 rồi. Tụi trên đó sẽ mất ít nhất vài phút mới mở lại được log thật. Nhưng xuống sâu hơn nữa, sóng nội bộ sẽ méo nhiều. Nếu em im tiếng thì không hẳn chết, có khi chỉ vì hệ thống dưới đó bắt đầu nuốt mất đường truyền.

Hằng tháo băng đạn cuối cùng còn nguyên khỏi túi giáp, kiểm lại từng viên dưới ánh đèn đỏ nhạt.

- Một băng rưỡi, hai dao, một lựu khói. Đẹp ghê.

Phong không đáp ngay. Anh đặt bàn tay lên bức tường bê tông ẩm ở lối dốc. Từ mặt tường truyền lên một nhịp rung rất nhỏ, đều và nặng, giống hệt tiếng Linh Nhi từng ví như búa gỗ nện sâu dưới đất. Nó không phải tiếng máy bơm hay tiếng quạt gió của cao ốc. Nó có nhịp của thứ gì đó đang lớn lên trong bóng tối, được nuôi quá lâu và biết chính xác con mồi sắp xuống tới chỗ mình.

Phong nhìn xuống dốc xoắn chìm trong ánh đèn khẩn cấp đỏ nhạt. Thiết Lĩnh Mộc Roi trong tay anh còn âm hơi từ những cú va đập liên tiếp ở B7. Từ sâu dưới kia, cái nhịp nặng mà Linh Nhi từng nói vẫn dội lên từng đợt qua bê tông, đều và bình tĩnh đến phát ghét.

Không ai nhắc tới chuyện quay đầu. Hằng siết lại băng đạn, Tuấn kéo quai balo điện tử cao hơn lên vai, còn Phong đặt mũi vũ khí xuống bậc đầu tiên của con dốc. Rồi cả ba bắt đầu đi xuống ngay trong đêm, về phía cái nhịp đang gõ dưới đáy tháp.

0