Chương 199: Quyết Tử
Phong đứng trên mép miệng đất.
Sương xám quấn quanh hai ống chân anh, lạnh buốt như nước đá tan. Từ lòng hố, thứ khí cổ đặc quánh phun lên từng hồi, mang theo mùi đồng han và mùi máu khô của một nghìn năm bị chôn nén. Mặt đất dưới chân anh rung như cơ thịt. Bên dưới lớp gạch Bát Tràng vỡ nát kia, đất đã hóa thành lưng một khối sống khổng lồ đang cựa mình.
Sưa Đỏ trong tay anh nóng rực. Thớ trầm đỏ lên như than hồng, vết rạn 2.6cm sáng trắng như một đường chỉ bạc chạy dọc lưỡi gỗ. Hơi nóng từ cán trầm truyền vào lòng bàn tay anh, rát buốt, nhưng anh không buông. Anh cảm nhận được nhịp đập của nó. Nhịp ấy là tim anh. Tim anh, mạch đất dưới chân, và Sưa Đỏ - cả ba đang đập cùng một tần số, như ba quả tim chung một lồng ngực.
Anh xoay kiếm.
Mũi trầm xoay vào trong, nhắm thẳng vào giữa ức. Ngay Trung Đình. Ngay cửa thân thứ ba.
Tim anh đập mạnh một nhịp, như thể nó biết điều sắp xảy ra. Nhưng anh không dừng. Hai tay nắm chặt cán trầm. Ngón cái tay phải đặt lên vết rạn, nơi lưỡi trầm sáng nhất. Anh nhắm mắt. Hình ảnh cuối cùng anh thấy là gương mặt Hằng lúc nãy - mắt đỏ nhưng không khóc, chỉ gật đầu một cái rất nhẹ.
Rồi anh đâm.
Mũi trầm xuyên qua áo khoác. Qua da. Qua cơ liên sườn. Cảm giác không nhói như dao đâm. Nó là một luồng nóng khủng khiếp, như thể anh vừa nuốt một ngụm kim loại nóng chảy. Lưỡi trầm đi vào ngực anh chậm, rất chậm, từng thớ gỗ tách qua từng lớp cơ. Anh nghe thấy tiếng xé - tiếng màng tim bị mũi trầm chọc thủng.
Máu phun ra từ ức. Không nhiều như anh tưởng. Có lẽ vì lưỡi trầm nóng đến mức đốt cháy các mạch máu nhỏ ngay khi nó đi qua. Máu chảy ra không đỏ tươi, mà sẫm màu, trộn với thứ nhựa trầm đen đang rỉ ra từ vết rạn.
Lưỡi trầm tiếp tục đi vào. Qua tim. Anh cảm nhận được nhịp đập của chính mình bao quanh lưỡi gỗ, như thể tim anh đang ôm lấy nó. Rồi mũi trầm xuyên qua lưng. Da lưng anh rách toạc. Mũi trầm nhô ra khỏi thân thể, dính đầy máu sẫm và những sợi cơ vụn.
Nhưng anh không ngã.
Khí long mạch từ dưới hố phun lên, đập thẳng vào người anh, và thay vì đẩy anh ngã, nó giữ anh đứng. Luồng khí lạnh buốt từ đất chui qua hai bàn chân, chạy dọc lên chân, lên bụng, lên ngực, gặp luồng khí nóng từ tim đang chảy dọc lưỡi trầm. Hai luồng khí giao nhau ngay giữa Trung Đình, ngay nơi mũi trầm xuyên qua, tạo thành một nút thắt vô hình. Cơ thể anh rời khỏi nghĩa thịt xương. Nó đang trở thành một cái cọc. Một cái cọc sống.
Anh mở mắt. Nhìn xuống Sưa Đỏ. Cán trầm nhô ra khỏi ngực anh một đoạn dài gần hai tấc. Vết rạn 2.6cm vẫn sáng, ánh trắng chuyển sang màu đỏ sẫm, như máu đang chảy trong đường nứt.
Phong nhìn xuống miệng đất. Bên dưới, bóng tối đang trồi lên. Khối đen sần sùi đã cao hơn trước một chút, gần chạm tới mép hố. Anh không thấy mắt, không thấy miệng, nhưng anh biết nó đang nhìn mình. Và nó đang chờ.
Phong bước tới. Một bước. Chân trái đặt lên mép hố, nơi gạch Bát Tràng đã vỡ vụn thành bột. Rồi chân phải.
Anh nhảy.
Cơ thể lao xuống trong bóng tối. Mười lăm mét. Gió từ dưới đập vào mặt, lạnh và sắc như mảnh thủy tinh vỡ. Anh không nghe thấy gì ngoài tiếng gió rít qua tai. Không nhìn thấy gì ngoài bóng tối đặc quánh đang mở rộng phía dưới.
Rồi chân chạm đáy.
PHỊCH!
Hai gót chân đập vào đá cứng. Đá đen, sần sùi, và ấm - ấm như da một con vật còn sống. Lực va chạm dội ngược lên dọc sống lưng, lên đến tận ót. Nhưng anh vẫn đứng. Khí long mạch giữ anh đứng. Nó quấn quanh hai chân anh như hàng nghìn sợi xích vô hình, ghì chặt gót chân xuống mặt đá.
Ngay khi chân chạm đáy, Sưa Đỏ rung lên dữ dội. Cây trầm phát ra một âm thanh chưa từng có - tiếng rên của gỗ bị xé dọc thớ.
KÉT!
Vết rạn 2.6cm mở ra.
RẮC!
Sưa Đỏ gãy đôi.
Đúng vết rạn. Đường gãy sạch, như thể ai đó dùng dao cắt. Nửa lưỡi dưới cắm thẳng vào khe đá dưới chân Phong, xuyên sâu vào mặt đá đen, nơi mạch đất đang đập. Máu từ ngực Phong theo nửa lưỡi chảy xuống, thấm vào đá đen như nước thấm vào cát khô. Nửa cán trên vẫn xuyên qua tim anh, từ ức ra sau lưng, nhô lên một đoạn dài chừng gang tay.
Phong đứng đó. Hai chân cắm rễ xuống đá. Ngực xuyên ngang nửa cây trầm gãy. Máu chảy dọc theo cán trầm, nhỏ giọt xuống khe đá, nơi nửa lưỡi dưới đã biến mất hoàn toàn vào lòng đất.
Anh ngẩng mặt lên. Nhìn lên miệng hố phía trên. Một vòng tròn mờ mờ ánh đèn vàng từ sân gạch. Mười lăm mét. Xa. Rất xa.
Anh bắt đầu niệm.
Câu chú thầy Tư đã dạy. Câu chú bằng tiếng Phạn cổ mà anh chưa từng nghe nhưng hiểu ngay khi thầy đọc lần đầu. Giọng anh trầm. Đều. Không run. Dù mỗi chữ phát ra, anh cảm thấy một phần cơ thể mình biến đổi.
- Sa - ma - ra - a - ni - cha...
Âm thanh vang lên trong lòng khe đá, dội vào vách đá đen, bị nuốt một phần bởi bóng tối, nhưng phần còn lại cứ ngân mãi, như tiếng chuông đồng bị bóp vỡ.
Khí long mạch dưới chân anh chuyển động. Không phun lên như trước. Nó chảy ngược - từ khe đá chảy vào nửa lưỡi trầm, theo vết gãy chạy lên, qua ức anh, vào tim anh, rồi lan ra toàn thân. Anh cảm thấy nó trong từng mạch máu. Lạnh. Rất lạnh. Như thể máu trong người anh đang dần biến thành nước đá.
Khe đá bắt đầu khép.
Quanh chân anh, đá đen cử động. Không nhanh. Chậm. Rất chậm. Như băng tan chảy ngược. Hai mép khe từ từ tiến lại gần nhau, ép vào ống quần anh, vào da thịt anh. Đá không nghiền nát chân anh. Nó ôm lấy chân anh, như thể đang chấp nhận anh là một phần của nó.
Phong tiếp tục niệm. Câu thứ hai. Câu thứ ba.
Chân anh mất cảm giác. Nó cứng lại. Da chân, cơ chân, xương chân - tất cả đang chuyển thành đá. Anh không nhìn xuống, nhưng anh cảm nhận được. Từ bàn chân lên mắt cá. Từ mắt cá lên bắp chân. Từ bắp chân lên đầu gối. Quá trình diễn ra chậm, từng milimet một, và đau. Cơn đau khác mọi thứ anh từng biết. Từng tế bào bị ép biến đổi cấu trúc, từ thịt sống thành khoáng chất.
Mồ hôi trên trán anh lạnh như sương. Nhưng anh không ngừng niệm.
Câu thứ tư. Câu thứ năm.
Đá khép đến ngang ngực. Lưng anh, bụng anh, ngực anh - tất cả bị bọc trong đá đen. Vai, cổ và đầu còn tự do. Nửa cán Sưa Đỏ vẫn nhô ra khỏi ngực anh, nhưng bây giờ đá ôm sát quanh nó, biến cây trầm và cơ thể anh thành một khối duy nhất.
Phong nhìn lên miệng hố. Ánh đèn vàng từ sân gạch vẫn chiếu xuống, mờ nhạt. Anh thấy bóng người. Hằng. Cô đang đứng ở mép hố, nhìn xuống. Anh không nghe thấy cô gọi. Tai anh chỉ nghe tiếng đá ken két khép lại. Nhưng anh biết cô ở đó.
Câu thứ sáu. Câu thứ bảy.
Đá khép đến ngang cằm. Rồi qua cằm. Qua miệng. Anh không niệm được nữa. Nhưng bên trong, trong tâm trí, câu chú vẫn tiếp tục vang lên. Không cần miệng. Không cần giọng. Nó tự niệm lấy.
Đá khép qua mắt. Bóng tối hoàn toàn.
Nhưng anh vẫn thấy. Bằng một thứ thị giác khác. Anh thấy mạch đất dưới chân. Thấy long mạch đang chảy, chậm, đều, như một dòng sông ngầm dưới lòng Hà Nội. Anh thấy Đại Quỷ Ngàn Năm - khối đen khổng lồ - đang lùi xuống, bị lực của mạch đất kéo trở lại vào bóng tối. Anh thấy nó vùng vẫy, nhưng không thoát được. Nó bị trấn. Bị chính mạch đất khóa chặt, và anh là cái chốt của ổ khóa đó.
Câu niệm cuối cùng vang lên trong tâm trí. Rồi im.
Cơn đau tắt. Cái lạnh tắt. Đất và anh nhập làm một. Tim anh đập, nhưng nhịp tim người đã lùi xa. Nó đập cùng nhịp với mạch đất. Mỗi nhịp đập của anh, mạch đất rung lên một lần, và mỗi lần mạch đất rung, Đại Quỷ lại bị đẩy lùi thêm một tấc vào bóng tối.
Trên mặt đất, mười lăm mét phía trên, Hằng đứng ở mép hố. Cô đã đứng đó từ lúc Phong nhảy xuống. Cô không gọi. Không la. Cô chỉ đứng nhìn, Beretta trong tay trái, mắt khô nhưng lòng trắng đã đỏ như máu. Cô thấy toàn bộ quá trình. Thấy anh đâm Sưa Đỏ vào ngực. Thấy anh nhảy. Thấy khe đá khép lại, từ từ nuốt lấy thân thể anh, cho tới khi đầu và vai nhô lên khỏi mặt đá, như một pho tượng bị tạc dở.
Tuấn lao tới từ phía tường thành. Gã thở hổn hển, mắt trợn to sau lớp kính. Gã nhìn xuống hố, thấy đầu và vai Phong nhô lên giữa khối đá đen, mắt nhắm, mặt ráo, trông như một người đang ngủ say.
- Mẹ... cha nội...
Gã quỳ sụp xuống mép hố. Tay gã run bắn, với lấy cái laptop vẫn kẹp dưới nách. Màn hình còn sáng. Dữ liệu C02 hiện lên - Sếp Trần đã đến cổng thành, còn ba phút nữa.
Hằng không quỳ. Cô chỉ đứng đó, nhìn xuống cái đầu và đôi vai nhô lên khỏi khối đá. Gió đêm thổi qua sân gạch, lạnh và sắc, mang theo mùi đất cổ và mùi máu cũ. Nhưng lớp sương xám đã tan. Hoàn toàn. Những vũng sương trên nền gạch đã biến mất, như thể chưa từng tồn tại. Bức tường khí xám cũng tan. Còn lại sân gạch trống, mảnh áo choàng đen rách nát của năm tên Ngự Lâm, và cái hố sâu nơi Phong đã biến thành một phần của long mạch.
Tiếng bước chân vọng từ cổng thành. Nhiều người. Giày quân dụng đạp trên gạch vụn. Sếp Trần xuất hiện đầu tiên, theo sau là một tổ quân y C02 - bốn người, mặc áo phản quang, mang theo cáng cứu thương và hai va li dụng cụ màu xanh quân đội.
Sếp Trần dừng lại cách hố năm mét. Ông nhìn xuống. Mặt ông không biểu lộ gì, nhưng tay phải ông nắm chặt điện thoại đến mức trắng bệch các đốt ngón tay.
- Quân y. Cắt khối đá. Mang về bệnh viện.
Giọng ông khô. Như giọng của một người vừa ra lệnh di tản trong chiến trận.
Bốn người quân y trải cáng ra. Một người mở va li, lấy ra máy cắt bê tông cầm tay. Tiếng máy nổ vang lên trong sân gạch vắng, phá tan sự im lặng.
Hằng vẫn đứng ở mép hố. Cô không nhúc nhích. Một người quân y tiến lại gần, định kéo cô ra. Nhưng Sếp Trần giơ tay ngăn.
- Để cô ấy ở đó.
Máy cắt bắt đầu làm việc. Lưỡi cưa kim cương chạm vào đá đen, phát ra tiếng rít chói tai. Tia lửa bắn ra như pháo hoa. Từng mảnh đá vỡ ra, rơi xuống hố, vang tiếng đục.
Hằng nhìn Phong. Đầu anh vẫn nhô lên khỏi khối đá. Mắt nhắm. Mặt ráo. Trông như đang ngủ. Nhưng cô biết anh không ngủ. Anh đang trấn mạch đất. Đang giữ cho cả Hà Nội không sụp xuống đầu một con quỷ ngàn năm.
Cô không khóc. Cô không nói. Cô chỉ đứng đó, nhìn, và chờ.
Máy cắt tiếp tục rít lên. Đá vỡ dần. Khối đá bao quanh Phong được tách ra, giữ nguyên hình dạng. Bốn người quân y hạ xuống hố, dùng dây cáp và tời tay để nâng nguyên khối đá lên khỏi mặt đất. Khối đá nặng, nặng hơn bình thường - như thể trọng lượng của cả long mạch đang đè lên nó.
Khi khối đá được đưa lên khỏi hố, đặt lên cáng cứu thương, Hằng mới rời mép hố. Cô bước tới, đứng cạnh cáng. Cô nhìn xuống đầu và vai Phong nhô lên khỏi khối đá. Da anh lạnh. Nhưng cô thấy - rất nhẹ, gần như không thể thấy - ngực anh vẫn nhô lên hạ xuống. Một nhịp thở mỗi mười lăm giây. Hơi thở không đi qua phổi. Nó đi qua toàn bộ cơ thể đã hóa thành một phần của đất.
Tuấn đi tới, tay cầm laptop. Gã nhìn khối đá trên cáng. Rồi nhìn Hằng.
- Chị.
Hằng không đáp.
- Chị... nó còn sống không?
Hằng nhìn đôi vai nhô lên khỏi khối đá. Rồi cô quay đi, bước về phía cổng thành.
- Mày tự biết rồi.
Đồng hồ trong laptop của Tuấn nhảy sang 0:56. Sếp Trần ra lệnh cho quân y chuyển cáng lên xe tải quân đội đậu sẵn ngoài cổng thành. Tiếng còi xe cấp cứu vang lên từ xa - bốn, năm xe đang tiến về phía Cửa Bắc.
Hà Nội bắt đầu tỉnh giấc. Ánh đèn đường vàng nhợt vẫn chiếu xuống con phố Phan Đình Phùng vắng tanh. Gió đêm thổi qua cổng thành, mang theo mùi gạch vỡ và mùi máu cũ. Bầu trời phía đông vẫn đen. Nhưng đường chân trời đã bắt đầu nhả ra một vệt xám nhạt, mỏng như chỉ.
Trên cáng, trong khối đá, ngực Phong vẫn nhô lên, hạ xuống. Mười lăm giây một lần. Đều. Chậm. Như nhịp thở của chính long mạch dưới lòng Hà Nội.
Anh không chết. Nhưng anh sống lệch khỏi cách của người thường.
Anh đã trở thành cọc trấn sống của Cửa Bắc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.