Chương 166: Bình Minh Đẫm Máu Thị Phạm
Bình minh lên trên mặt sông màu chì như thể đêm qua chưa chịu chết hẳn.
Ba người bò lên bãi bùn trong tình trạng không khác xác sống vừa thoát khỏi một đường hầm chôn tập thể: bùn, nước thải và máu khô bết kín quần áo, hơi thở đứt đoạn, mắt vẫn còn dính cái tối của đáy B8.
Tuấn nằm vật trên bãi bùn, sốt đến run lẩy bẩy vì vết thương vai. Hằng chống hai tay xuống đất, thở nặng, mắt vẫn không rời đám bụi đang bốc lên ở khu trung tâm. Phong ngồi im lâu hơn cả, vì cơ thể anh gần như đã chạm đáy. Mỗi lần hít vào, lưng và sườn lại đau như có răng cưa kéo qua. Vết quệt của móng thép phía sau lưng không chỉ rách da. Nó sâu đến mức mỗi lần anh cử động, mép thịt bên trong như cắn vào nhau.
Tiếng còi cứu thương, cứu hỏa và cảnh sát vọng từ xa tới không dứt. Trên điện thoại chống nước của Tuấn, các kênh tin tức đồng loạt phát hình ảnh trực tiếp: tòa tháp Vạn Tín nứt gãy phần móng, nghiêng nguy hiểm, toàn bộ khu vực quận 1 phong tỏa. Chuyên gia địa chất, chuyên gia xây dựng, chuyên gia tài chính, quan chức quận, đại diện chủ đầu tư, đủ loại mặt người chen nhau trên màn hình. Người thì nói lún móng, người thì nói sai thiết kế, người thì nói động đất vi mô, người thì nói phá hoại chưa rõ thủ phạm. Không một bản tin nào biết có một tầng B8 nằm dưới lòng đất.
Không một bản tin nào biết có một hồ máu từng nuôi cả cái tháp ấy suốt nhiều năm.
Hằng khẽ cười, nhưng nụ cười vừa hiện ra đã tắt vì đau. "Ít nhất người ta cũng thấy nó đổ."
Phong không cười. Anh nhìn các bản tin lâu hơn, như muốn xuyên qua lớp chữ chạy và ảnh flycam để xem phần thật của thứ mình vừa phá được. Nhưng phần màn hình chỉ cho thấy đống bê tông, bụi, người la hét, xe cứu nạn, và những lời bình trơn tru đầu ngày. Thành phố luôn có cách che phần lõi bằng phần nổi dễ giải thích hơn.
Tuấn mở thư mục dữ liệu hắn đã chép được từ máy chủ nội bộ Vạn Tín. Mạng yếu khiến việc giải mã chậm đến phát cáu. Mỗi tập tin mở lên như kéo cả một khối chì. Nhưng càng xem, mặt hắn càng tái đi không chỉ vì mất máu.
- Mình có khá nhiều thứ," hắn nói, giọng khàn. "Sơ đồ tầng, chuỗi giao dịch nội bộ, danh sách trưởng lão, lịch vận hành các tuyến xác, hồ sơ bẩn của bệnh viện, vài phần của media. Đủ để kéo sập công ty và vài đứa quản lý. Nhưng...
Hắn dừng lại, chửi một câu. "Thiếu lõi."
Hằng xoay đầu sang. "Lõi gì?"
Tuấn phóng to bảng liên kết chéo giữa các thư mục. "Có một gói được ba nơi khác cùng tham chiếu tới, nhưng bản chính không nằm trong mạng Vạn Tín nữa. Em thấy nó trong log chuyển giao nội bộ ở B3, lại thấy trong bảng quyết toán của đội tài chính, và cả ở thư mục bảo hiểm đen của bà Quyên. Cả ba đều trỏ đến cùng một vật chứng niêm phong."
Phong hỏi ngắn: "Ai rút?"
Tuấn kéo log gần nhất trước khi B8 mất nguồn. Một dòng tên hiện ra trong mục giao vận cuối. Không phải tên người, mà là mã chứng cứ hình sự được ngụy trang dưới một vụ án ma túy cũ. Bên cạnh mã là tuyến chuyển giao về một nơi khiến Hằng lập tức cau mặt.
Kho chứng cứ quận 1.
- Không phải hồ sơ kinh doanh.
Tuấn nói chậm lại để tự kiểm tra xem mình có đang sốt đến nhìn nhầm không. "Là một USB niêm phong nằm dưới mã giả án ma túy ở Cát Lái. Em đoán trong đó mới là phần đủ để kéo đổ những người còn lại ở phía trên: quan chức, công an, tiền chuyển ra ngoài, người bảo kê, đầu mối quốc tế. Loại này không dám để trên mạng công ty. Phải để ở chỗ vừa có vỏ nhà nước, vừa có thể điều chỉnh hồ sơ."
Hằng đáp gần như ngay lập tức, giọng trầm hẳn xuống. "Trần."
Cả ba cùng im một lúc. Đại tá Trần đã nhiều lần cản họ từ trong bóng tối, nhưng luôn giữ khoảng cách đủ để không lộ mặt. Lão không phải loại mê tà như Quyên. Lão là loại người nhìn tà giáo như một nguồn lợi cần kiểm soát. Quyên sống vì muốn nuốt thành phố. Trần sống vì muốn đứng đúng chỗ để mặc cả giá của thành phố. Giờ Vạn Tín đang đổ, lão chắc chắn sẽ giữ bằng được con bài cuối cùng để mua đường sống.
Vấn đề là trước tiên họ phải sống đã.
Tuấn gần như ngất đi ngay sau khi nói xong. Hằng đỡ lấy vai lành của hắn, tránh để người hắn đập xuống bùn. Phong nhìn quanh khu bờ kè vắng người. Ánh sáng buổi sớm vừa đủ để những người đi đường bắt đầu nhận ra ba kẻ ngồi bên sông này trông quá khả nghi để bỏ qua.
- Phải rời khỏi đây trước khi cảnh sát quét bờ," anh nói. "Có chỗ chữa dưới gầm cầu Nhị Thiên Đường cũ. Một ông bác sĩ chui từng nợ chị em mình hồi trước. Không hỏi nhiều. Không báo bệnh án.
Hằng gật, nhưng mắt vẫn nhìn vào màn hình. "Nếu Trần đã rút lõi chứng cứ khỏi mạng, lão sẽ không để nó nằm yên lâu ở kho."
- Biết.
Phong đáp. "Nhưng với bộ dạng này thì vào đâu cũng chết giữa đường."
Ba người lết dọc bờ kè tới một đoạn có thang sắt bỏ hoang, rồi men theo các khoảng tối phía sau kho chứa vật liệu. Thành phố buổi sáng lúc ấy mới thật sự hiện hình. Xe máy bắt đầu nhiều lên. Người bán hàng rong dựng xe. Từng cụm dân phòng, công an phường, bảo vệ tòa nhà đổ ra các giao lộ gần trung tâm. Ai cũng nhìn về một hướng: nơi Vạn Tín vừa ngã. Sự kiện quá lớn khiến đường phố đầy người tò mò, nhưng chính đám đông ấy lại giúp họ ẩn bớt đi.
Phong gọi một mối vận tải quen từ thời còn điều tra bãi lò Củ Chi. Một chiếc xe ba gác cũ tới sau chưa đầy mười phút, chất đầy bao phế liệu nhựa và thùng xốp rỗng. Người lái không hỏi tên, chỉ liếc qua vết thương của ba người rồi nhấc tấm bạt ra.
- Lên đi. Mười lăm phút nữa công an chặn hết các trục qua cầu.
Họ chui vào giữa đống phế liệu, nằm im dưới lớp bạt bốc mùi nhựa nóng và dầu máy. Chiếc xe lọc cọc chạy qua mấy tuyến ven kênh. Mỗi lần qua chốt, tiếng loa phát thanh từ xa lại dội tới, yêu cầu người dân tránh khu vực quận 1 và hợp tác kiểm tra nếu thấy người đáng nghi liên quan vụ sập tháp.
Hằng nằm cạnh Phong trong đống bạt, nói rất nhỏ để người lái không nghe rõ. "Nếu USB thật đang ở kho chứng cứ, tức là Trần chưa kịp đẩy hết phần bẩn ra nước ngoài. Lão vẫn nghĩ còn cứu được."
- Nên lão càng nguy hiểm.
Phong đáp.
- Và càng dễ mắc sai.
Cô nói tiếp.
Phong quay sang nhìn cô. Trong bộ dạng bê bết này, giọng cô vẫn giữ được cái lạnh tỉnh của người quen phân tích hiện trường giữa hỗn loạn. Anh biết cô đang tự buộc mình bám vào kế hoạch để khỏi nghĩ quá nhiều về cái đêm vừa qua.
- Qua được bác sĩ đã." anh nói.
Họ tới dưới gầm cầu khi mặt trời lên hẳn nhưng ánh sáng vẫn bị mảng bê tông trên đầu cắt vụn thành từng dải đục. Phía sau tấm biển cũ đề "sửa điện lạnh" là một cửa cuốn thấp, rỉ mép. Người lái gõ ba nhịp chậm, hai nhịp nhanh. Từ trong, chốt mở.
Trước khi đi vào, Tuấn cố mở lại điện thoại thêm một lần. Tin nội bộ đầu tiên đã bắt đầu rò rỉ ra các nhóm kín. Có tin về Vạn Tín. Có tin về truy quét các kho dữ liệu liên quan. Có cả thông báo miệng cho lực lượng thân hữu phải giữ kín một lô vật chứng cấp nhạy cảm trong kho chứng cứ quận 1, chờ lệnh trực tiếp từ cấp trên.
Tuấn chìa màn hình cho hai người kia xem, giọng bỗng tỉnh hơn vài phần vì adrenaline. "Lão đang gom người rồi. Đêm nay thôi. Nếu qua sáng mai, trung ương vào sâu là lão mất cửa."
Người mở cửa cho họ là một bác sĩ pháp y cũ từng nợ Tư Lượm một mạng. Ông ta không hỏi nhiều, chỉ quét mắt một vòng là hiểu ba kẻ trước mặt vừa bò ra từ chỗ nào đó đẫm máu hơn cả lời đồn. Cái cách ông kéo găng, đẩy thẳng một băng ca rỉ sét ra giữa phòng và ra lệnh ngắn cho phụ tá còn sống sót cho thấy nơi này cũng quen với loại việc phải làm nhanh trước khi pháp luật và súng ống cùng ập tới.
Phong vừa bước qua cửa đã bị mùi thuốc sát trùng đậm đặc cùng ánh đèn phẫu thuật đập thẳng vào mắt. Hằng thì không để mình ngồi xuống hẳn, như sợ chỉ cần thả lỏng thêm một chút là cơ thể sẽ từ chối đứng dậy lần nữa. Tuấn vẫn giữ điện thoại sáng trên tay, nhưng giờ cái màn hình ấy không còn đơn thuần là nguồn tin. Nó là đồng hồ đếm ngược. Mỗi tin nhắn mới, mỗi chỉ thị niêm phong vật chứng, mỗi lệnh tập hợp lực lượng ngầm của Madame Quyên đều báo rằng cánh cửa sự thật đang khép dần từng nấc một.
Phong nhìn tấm cửa sắt mở hé trước mặt. Mùi cồn, thuốc và ẩm mốc từ trong tràn ra. Họ chỉ có đúng quãng ngắn để khâu vá đủ cho đứng vững, rồi tối nay phải lao đi cướp lại phần chứng cứ trước khi nó biến mất khỏi mọi kho niêm phong.
Ngoài bờ kè, còi xe công vụ vẫn quét ngang bầu trời sáng xám. Mỗi tiếng hú đi qua như kéo ngắn quãng nghỉ hiếm hoi ấy thêm một đoạn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.