Chương 99: Cửu Long Đối Ngũ Lôi
Tầng 13 méo hẳn đi sau cú va trước đó. Kính vỡ lạo xạo dưới giày. Không khí đầy mùi ozone, máu và khói điện.
Hằng kéo Linh Nhi và Tuấn lùi ép vào vách kim loại của thang máy, cố chừa ra khoảng trống duy nhất cho hai kẻ đang chuẩn bị giết nhau.
- Bảo vệ hai người họ...
Giọng Lê Phong vọng lại, không quay đầu, không hàm chứa một chút chần chừ nào.
Vương Hạo đứng đối diện, ngực nứt lửa, da cháy rơi lả tả xuống sàn. Lão đang tàn đi, nhưng ánh mắt lại sáng dữ dằn hơn lúc nào hết.
- Ngũ Lôi Chính Pháp.
Vương Hạo lẩm bẩm. Hai bàn tay xương xẩu bện vào nhau. Tia lửa tím bật khỏi kẽ ngón tay.
- Nếm thử đi, truyền nhân Bửu Sơn.
Tà sư hét vang một tiếng rền rĩ vang vọng. Ấn quyết hoàn thành.
Ngay lập tức, nhiệt độ trong Tầng 13 tăng vọt. Ánh sáng từ hàng trăm bóng đèn tuýp công nghiệp chiếu xuống bỗng chốc bị hút sạch, nhường chỗ cho một thứ ánh sáng ma quái màu tím thẫm bùng phát từ cơ thể lão. Một mùi khí ozone khét lẹt xộc thẳng vào xoang mũi, khiến Thanh Hằng phía xa cũng phải ho sặc sụa, cảm giác phổi đang bị bào mòn.
Từ nền gạch, năm luồng điện tím đen đội lên cùng một lúc. Chúng chạy dọc theo cốt thép và đường ống trong sàn, trườn ra như năm con rắn khổng lồ, quấn kín khoảng trống trước mặt Phong.
Năm con mãng xà điện tím gầm thét, xé toạc lớp gạch ceramic vỡ vụn thành trăm mảnh, lao sầm sập về phía Lê Phong, tạo ra một lưới điện tử ngục hoàn toàn bít kín mọi không gian lẩn tránh.
Đứng trước sự hủy diệt cuồn cuộn đó, Lê Phong lại tĩnh lặng đến bất ngờ.
Đan điền của cậu đã rỗng. Lục phủ ngũ tạng đau như bị bóp nát sau cú siêu độ vừa rồi. Trong tay Phong chỉ còn nửa chuôi Roi Dâu gãy.
Cậu cắn mạnh đầu ngón tay giữa - vị trí chứa máu tinh nguyên nhất - rồi vẩy một đường dài lên nửa đoạn chuôi Roi Dâu bị gãy. Máu tươi vừa chạm vào thớ gỗ tằm, đoạn roi bỗng rực lên một sắc vàng rực rỡ, phát ra tiếng vo vo trầm hùng như một con thú thiêng được đánh thức.
- Mạng này còn dài lắm. Trả chừng này giá cũng đáng!
Phong kéo một nhịp thở mạnh. Không khí tràn vào mũi lạnh ngắt, rạch vào phổi đau như dao dũa. Cậu đang cố tình rút kiệt năng lượng sống ở tủy sống. Từ chân tóc hai bên thái dương, màu đen nguyên thủy đang dần nhạt đi, thay thế bằng những vùng tóc bạc xám.
Lê Phong xoạc rộng hai chân, trụ vững như một khối Thái Sơn không thể suy lay, vung đoạn roi dâu vẽ một vòng tròn tuyệt mỹ trong không trung, rồi đập mạnh chuôi roi vuông góc xuống sàn nhà.
- Cửu Long Trấn Thiên! Sinh Mệnh Nhiệt Đan! HIỆN!
*ĐÙNG!*
Một luồng sáng vàng bùng nổ từ chỗ Phong đứng. Dương khí dựng lên thành chín bóng rồng cuộn quanh người cậu, không lao ra mà ghì chặt thành một bức thành sống.
Chúng xoay vòng theo chín hướng khác nhau, thân rồng chạm nhau phát ra những tiếng rền trầm như chuông đồng chôn dưới đất lâu năm vừa bị ai đó gõ thức. Mỗi lần vòng xoáy khép lại, mặt sàn dưới chân Phong lại rạn thêm một đường mảnh. Đôi giày bata cũ lún sâu vào khe gạch vỡ.
Ở góc tường, Hằng kéo Linh Nhi cúi thấp hơn nữa. Cô lấy thân mình chắn trước mặt cô bé và nghiến răng ghì luôn cả vai Tuấn xuống nền. Gã hacker vừa tỉnh được đôi chút đã lại bị sóng khí ép đến tím tái môi. Nửa người bên phải của Tuấn run lên từng cơn, nhưng tay trái vẫn quờ quạng bấu chặt thành thang máy như bám vào mép vực.
Ánh vàng hắt lên mặt họ, chớp tắt liên hồi như lửa hàn. Linh Nhi không nhìn thấy gì, nhưng vẫn cảm nhận được cả căn phòng đang co rúm lại mỗi khi lôi quang và dương khí va nhau. Cô ôm chặt mép áo Hằng đến trắng bệch khớp tay.
*XÈO XÈO... ẦM!*
Năm đạo sấm sét màu tím của Vương Hạo va đập thẳng vào tháp rồng vàng bảo vệ của Lê Phong. Hai thế lực siêu nhiên thuộc hai trường phái đối nghịch va chạm vô hình nhưng hệ quả vật lý để lại thì kinh khủng. Sóng xung kích làm vỡ nát mọi tấm kính của phần vỏ máy chủ dữ liệu cách đó vài chục mét. Thanh Hằng phải lấy thân mình đè lên Linh Nhi và Tuấn Béo để cơ thể họ không bị nhấc bổng lên khỏi mặt sàn do luồng gió áp bốc lên từ vụ nổ.
Lưới điện tím ngoằn ngoèo, gào thét như một bầy rắn điên cố gắng chọc thủng, ăn mòn vòng xoáy vàng kim của Cửu Long. Vương Hạo đứng đối diện, hàm răng lão va vào nhau rầm rập, liên tục nhả những thuật ngữ kết ấn, ép sát từng tia sét len lỏi tìm điểm yếu.
Còn ở bên này, Lê Phong chịu một áp lực chèn ép khủng khiếp. Lực ép đè khối lượng vật lý cả ngàn cân lên hai vai cậu, nhấn đôi bàn chân cậu lún sâu làm vỡ nát nền gạch bên dưới. Khóe mắt, lỗ tai và mí môi cậu đồng loạt rỉ ra chỉ máu tươi - hiện tượng thất khiếu xuất huyết do sinh lực tiêu bộ ở tốc độ phá hủy.
Mỗi tấc sét chui lọt vào lại gặm khỏi cậu một đoạn tuổi trẻ. Phong cắn nát viền môi, giữ nguyên vị trí. Cậu không dám lùi, vì sau lưng mình là góc tường nơi ba người kia đang nương hơi.
Đạo lôi đầu tiên xuyên được qua lớp ngoài của bức thành vàng, quất sượt qua vai trái Phong. Áo cháy xèo một tiếng. Thịt dưới da co quắp lại như bị ai dùng thanh sắt nung đỏ miết ngang. Cậu chỉ khựng nửa nhịp, rồi ghì chân sâu hơn xuống nền.
Kim Lôi cắt tới đâu, bóng rồng mờ đi tới đó. Mộc Lôi rắc mùi hôi mục vào không khí. Thủy Lôi luồn sát mặt đất, quấn lấy bắp chân Phong làm xương cốt tê dại. Hỏa Lôi liếm qua cánh tay cậu, thiêu cho từng lỗ chân lông đau rát. Thổ Lôi mới là thứ nặng nhất. Nó không nổ, không lóe, chỉ ép thẳng xuống hai vai như một cái máy ép thủy lực vô hình, bắt người đứng bên dưới phải quỳ.
Vương Hạo cũng không khá hơn. Máu đen rỉ khỏi kẽ mũi lão, chảy xuống mép rồi nhỏ tong tong lên nền gạch. Mỗi ấn quyết càng siết, những đường nứt lửa trên ngực lão càng há rộng thêm. Nhưng lão mặc kệ, chỉ chăm chăm đẩy cơn lôi triều đi tiếp.
- Một đứa trẻ giữ ba phế nhân phía sau lưng mà cũng dám đứng cản ta?
Vương Hạo gằn từng tiếng.
- Cậu lấy gì để chống?
Phong nuốt ngược mùi máu đang dâng lên khỏi cổ họng. Khóe mắt cậu mờ đi, nhưng chân không hề xê dịch.
- Lấy cái mạng chưa chịu gãy của tao.
Cậu đáp.
Nói xong, Phong nắm chặt nửa chuôi Roi Dâu đến mức thớ gỗ cứa rách lòng bàn tay. Máu mới chảy ra, thấm tiếp vào phần gỗ đã đỏ rực. Chín bóng rồng quanh cậu khựng lại một nhịp rồi thu hẹp vòng quay, ép sát vào người cậu hơn, như thể chính long mạch cũng đang bị dồn vào bước cuối.
Từng tiếng nứt khô bật lên từ trong xương sống Phong. Tóc bạc lan thêm ở hai bên thái dương, rồi ăn dần lên đỉnh đầu. Hơi thở cậu vừa ra khỏi miệng đã hóa thành làn khói trắng mỏng. Một phần sinh lực đang cháy ngay trong lồng ngực cậu để nuôi bức thành vàng kia đứng vững.
- Cậu cố chấp vì điều gì, thằng nhóc!
Vương Hạo rít lên, ánh mắt lờ đờ chớp lóe sự giận dữ pha lẫn bất mãn tột độ. Lão không tin có kẻ dám dùng Thọ Mệnh cực phẩm tuổi thanh xuân để chặn lại ma pháp của một kẻ sắp xuống mồ.
- Tất cả chỉ là sâu bọ xoay vần trong lưới nhện của Madame Quyên. Cứu chúng nó sống hôm nay, ngày mai đời cũng vùi dập chúng chết! Nhường đường, để ta hủy diệt nơi này và chôn luôn cả hầm B3!
- Ông nhầm rồi.
Phong gằn qua máu. Đoạn Roi Dâu trong tay cậu đỏ rực, khói thơm bốc lên từ phần gỗ đang bị dương hỏa ép tới kiệt.
Vương Hạo gào lên, hai tay giật mạnh ấn quyết xuống như muốn bẻ gãy sống lưng đối thủ bằng chính khoảng cách giữa họ. Năm luồng điện tím lập tức chụm đầu lại, xoắn thành một mũi khoan lôi quang đâm thẳng vào bức thành Cửu Long.
Bức thành vàng rung dữ dội. Một bóng rồng nổ tung thành những vảy sáng li ti. Rồi bóng thứ hai. Phong lảo đảo, đầu gối chùng xuống sát mặt sàn. Ở phía sau, Hằng thấy vậy liền bật khỏi góc tường một bước.
- Phong!
- Nằm xuống!
Cậu quát bật lại mà không quay đầu.
Tiếng quát ấy còn chưa dứt, Phong đã dồn toàn bộ phần hơi còn lại vào một bước xông thẳng. Cậu không chờ bức thành bị chọc thủng thêm nữa. Cậu kéo nốt tám bóng rồng còn lại chụm thành một mũi thương vàng quấn quanh nửa chuôi Roi Dâu rồi lao xuyên qua vùng điện tím.
Khoảng cách giữa hai người vốn chỉ vài chục bước, nhưng trong khoảnh khắc ấy dài ra như cả một con dốc đá. Mỗi bước chân Phong đi tới đều để lại một vệt cháy đen trên nền gạch. Lôi quang quất rách da, moi thịt, làm máu cậu bắn thành hạt li ti trong không khí. Cậu vẫn đi tiếp.
Vương Hạo trừng lớn mắt, không lùi. Lão dồn nốt hai bàn tay về phía trước, ép mũi khoan Ngũ Lôi chặn đầu ngọn thương Cửu Long.
Hai luồng lực gặp nhau ở chính giữa Tầng 13.
Chín bóng rồng vàng quanh cậu xoắn lại thành một mũi thương duy nhất. Phong lao thẳng vào cơn mưa sét tím.
Hai luồng lực va nhau giữa Tầng 13. Ánh trắng quét sạch mọi giác quan. Khi tiếng bụp lặng ngắt ấy dứt, cả căn phòng chỉ còn bụi cháy và khoảng trống sau cú sinh tử.
*(Hết Chương 99)*
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.