Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 198: Đồng Nguyên Huyết Chú

Đăng: 29/07/2026 14:33 2,882 từ 1 lượt đọc

Sương xám tràn qua cổng thành như một dòng sông chảy ngược. Từng mảng sương dày đặc lọt qua khe cửa gỗ lim sần sùi, qua những lỗ hổng đạn bắn từ thời Pháp, qua những viên gạch vồ nứt vỡ hai trăm năm. Sương không bay lên. Nó chảy xuống, nặng và chậm, như thủy ngân lỏng lăn trên mặt đất.

Ngoài phố Phan Đình Phùng, tiếng còi xe vọng vào. Hai tiếng. Ba tiếng. Rồi im. Âm đó của xe tải, nặng hơn xe dân. Tiếng lốp ma sát mặt nhựa, tiếng cửa thép trượt mở. Rồi tiếng chân. Nhiều chân. Chạy.

Hằng xoay người trước. Beretta trong tay trái, nòng hướng ra cổng thành. Cô đếm bước chân. Năm người. Không, sáu. Một người chạy nặng hơn, chân phải hơi kéo, như thể đeo vật gì bên hông.

- Năm Ngự Lâm.

Tuấn đứng bật dậy. Laptop suýt rơi, gã chụp lại hai tay. Màn hình xanh dội ánh sáng lên mặt gã, làm lộ rõ vệt máu khô trên trán.

- Cha nội. Sao giờ này tụi nó còn...

Hằng không quay lại.

- Chúng nó canh từ đầu.

Phong vẫn quỳ trên khối đá. Anh không quay đầu. Anh cảm thấy chúng trước khi nghe thấy. Qua da. Làn da trên gáy anh nhói lên, như có kim châm. Năm luồng khí khác khí âm của miệng đất. Khí người, nhưng đã bị biến đổi. Khí của những kẻ đã giao thân cho tà thuật từ lâu.

Cổng thành rung lên.

Đất không gây ra tiếng đó. Người làm. Ai đó đập vào cổng. Một cú. Rồi hai. Rồi ba. Tiếng gỗ lim va vào đá kêu trầm đục, như trống trận.

Rồi cửa mở.

Cửa tự mở. Hai cánh gỗ lim hai trăm năm tuổi từ từ tách ra, bản lề rít lên như tiếng thú bị thương. Sương xám bên ngoài ùa vào như nước vỡ đê, cuồn cuộn chảy qua ngạch cửa, tràn xuống sân gạch.

Năm bóng đen đứng giữa dòng sương.

Mỗi tên mặc áo choàng đen, tay áo rộng. Tay phải cầm đoản đao, lưỡi đen bóng, không phản quang. Tay trái đeo găng da, ngón tay quấn băng vải có vẽ phù hiệu. Mặt chúng bịt kín bằng khăn đen, chỉ để lộ mắt. Nhưng mắt chúng không giống mắt người. Đồng tử trắng đục, không có lòng đen, như mắt cá chết.

Tên đi đầu cao hơn hẳn. Áo choàng của hắn có viền bạc ở cổ áo. Tay trái hắn không cầm đao. Hắn cầm một cái móc sắt dài ba tấc, đầu móc cong như lưỡi câu. Trên móc có khắc ký tự. Nét ấy không thuộc chữ Hán. Nó cổ hơn.

Hằng không đợi. Cô bắn.

Phát thứ nhất nhắm vào tên đi đầu. Viên đạn xé gió, xuyên qua màn sương, lao thẳng vào giữa trán hắn.

Hắn nghiêng đầu. Nhẹ. Như nghiêng tránh một giọt nước. Viên đạn bay qua, cắm vào tường gạch phía sau.

Hằng bắn tiếp phát thứ hai. Phát thứ ba. Cả ba viên đều bị hắn tránh bằng thứ gì đó còn khó chịu hơn tốc độ. Như thể hắn biết trước đường đạn trước khi Hằng bóp cò.

- Cô em. Súng không ăn thua.

Giọng hắn khàn, lạnh, không có âm sắc. Như tiếng gió qua khe đá.

Tuấn rút dao găm. Con dao nhỏ gã mang theo từ Sài Gòn, lưỡi năm phân. Thứ duy nhất gã có ngoài laptop. Tay gã run, nhưng mắt gã không run.

- Tụi mày muốn gì?

Tên đi đầu không trả lời. Hắn bước vào sân. Bốn tên phía sau cũng bước theo. Chân chúng giẫm lên gạch, không thành tiếng. Như mèo.

Sương xám dưới chân chúng xoáy lên thành từng xoáy nhỏ.

Rồi hắn dừng lại.

Hắn bỏ qua Hằng. Bỏ qua Tuấn. Hắn nhìn về phía Phong. Phong vẫn quỳ trên khối đá, lưng hướng về phía chúng. Sưa Đỏ nằm ngang đùi, lưỡi trầm run nhẹ.

- Có thằng giữ Sưa Đỏ. Giết.

Bốn tên Ngự Lâm tản ra. Hai tên vòng trái. Hai tên vòng phải. Bước chân đều, như máy. Đoản đao trong tay chúng bắt đầu đen hơn, như thể bóng tối từ lưỡi đao đang lan ra không khí xung quanh.

Hằng bắn thêm hai phát. Một viên trúng vai tên ngoài cùng bên trái. Áo choàng rách, để lộ da thịt bên trong. Da đó xám, bóng, như da cá sấu. Viên đạn găm vào, không máu, không phản ứng. Tên đó tiếp tục bước.

- Mẹ kiếp.

Hằng lùi về phía Tuấn.

- Tuấn. Mày có gì không?

Tuấn lục ba lô. Taser. Pin dự phòng. Dây cáp. Gã chửi thầm. Không có thứ gì hữu dụng để đánh nhau với loại này.

- Tao có... tao có dây điện. Với taser. Nhưng không đủ áp.

- Thế thì chạy.

- Chạy đâu? Sau lưng là tường thành.

Phong vẫn quỳ. Anh cảm thấy từng bước chân của bọn Ngự Lâm qua mặt đá dưới đầu gối. Không chỉ bước chân. Anh cảm thấy nhịp tim chúng. Tim chúng đập chậm, đều, như máy bơm. Mỗi nhịp đập đẩy ra một luồng khí lạnh.

Nhưng anh không đứng dậy.

Anh đang mở cửa thân. Cửa thứ ba: Trung Đình, giữa ngực. Khí long mạch từ khe nứt dưới chân anh tràn vào qua cửa này, lạnh buốt, như ai đó đổ nước đá vào lồng ngực. Anh không thể dừng. Nếu dừng giữa chừng, khí long mạch sẽ phá nát kinh mạch.

- Phong! Năm thằng! Mày nghe không?

Giọng Hằng. Anh nghe. Nhưng không đáp.

Một tên Ngự Lâm vòng qua bên trái khối đá, tiến thẳng về phía Tuấn. Đoản đao trong tay nó giơ lên, lưỡi đen nhắm vào cổ gã.

Tuấn lùi. Lưng chạm vào tường gạch. Gã giơ dao găm lên, tay run.

Rồi đất rung.

Cơn rung dữ hơn trước. Lần này, cả sân gạch rung lên dữ dội. Những phiến gạch Bát Tràng cổ nứt vỡ, bắn tung lên như mảnh bom. Bụi gạch, bụi đá quyện vào sương xám thành một màn mù đặc quánh.

Từ khe nứt trên khối đá, một luồng khí đen phun thẳng lên trời. Cao ba mét. Rồi năm mét. Rồi mười mét. Nó đặc như nhựa đường, xoáy thành vòi rồng thu nhỏ.

Và nó hút.

Tên Ngự Lâm đang tiến về phía Tuấn bị hút trước. Chân nó rời khỏi mặt đất, cả thân hình bay ngược về phía khe nứt như bị một bàn tay khổng lồ tóm lấy. Nó không kêu. Không một tiếng. Chỉ có tiếng áo choàng phần phật và tiếng xương gãy răng rắc khi cơ thể nó bị nén qua khe đá hẹp.

Một giây. Nó biến mất.

Tên thứ hai bị hút tiếp. Rồi tên thứ ba. Cả ba tên bên trái và phía sau bị cuốn vào vòi khí đen, thân thể vặn xoắn như giẻ rách, rồi chui tọt vào khe nứt. Đoản đao của chúng rơi leng keng trên mặt đá, rồi cũng bị hút theo.

Tên thứ tư cố chạy. Nó quay lưng, lao về phía cổng thành. Nhưng chân nó không chạm đất. Cả thân hình nó bay ngược, hai tay quờ quạng trong không khí, móng tay cào vào mặt gạch để lại sáu vệt dài trước khi bị hút vào khe nứt.

Tên đi đầu - tên áo choàng viền bạc - là tên cuối cùng.

Hắn không chạy. Hắn đứng yên giữa sân, hai chân dạng rộng, cắm chặt xuống nền gạch. Móc sắt trong tay trái cắm xuống đất, ngập nửa tấc. Tay phải cầm đoản đao ghim vào khe gạch. Cả hai tay làm neo, giữ hắn đứng vững trước lực hút.

Sương xám cuộn quanh chân hắn, như những ngón tay đang tìm cách kéo hắn đi.

Hắn nhìn Phong. Đồng tử trắng đục của hắn phản chiếu vòi khí đen đang xoáy phía sau Phong.

- Mày... mày dám mở Đồng Nguyên...

Phong không trả lời. Anh đang mở cửa thân thứ tư: Tổ Khiếu, giữa trán. Một luồng áp lực khủng khiếp đè lên hộp sọ anh, như ai đó dùng hai tay bóp chặt. Máu mũi bắt đầu chảy. Máu pha khí, đen sẫm, nhỏ từng giọt xuống mặt đá.

Tên Ngự Lâm cuối cùng rút móc sắt khỏi mặt đất. Hắn không rút để chạy. Hắn rút để lao tới.

Một cú bật. Hắn phóng thẳng về phía Phong, móc sắt vung lên, nhắm vào gáy.

Nhưng hắn không tới được.

Giữa đường, chân hắn rời đất. Lực hút từ khe nứt tóm lấy hắn, kéo ngược về phía sau. Hắn văng qua không khí, người xoay hai vòng, áo choàng bung ra để lộ thân thể bên dưới. Toàn thân hắn phủ vảy xám, từ cổ xuống tới bụng. Trên ngực hắn có khắc một phù hiệu - hình con mắt mở ba đồng tử.

Một giây sau, hắn bị hút vào khe nứt. Móc sắt của hắn cào vào mép đá, để lại một vệt dài trước khi biến mất vào bóng tối bên dưới.

Rồi im.

Vòi khí đen rút xuống. Khe nứt đóng lại một phần, từ năm mét thu về còn ba mét. Sương xám trong sân lắng dần, đọng thành từng vũng trên nền gạch như nước đọng sau mưa. Những mảnh áo choàng đen rách tả tơi nằm rải rác trên mặt đất. Một cái đoản đao còn cắm trên tường gạch, lưỡi run lên rồi đứng im.

Hằng hạ Beretta. Mắt cô vẫn nhìn vào khoảng không nơi năm tên Ngự Lâm vừa đứng.

- Nó... nó hút tụi nó.

Tuấn đứng dậy. Chân gã run, nhưng gã đứng được.

- Năm mạng. Mẹ. Trong ba giây.

Phong vẫn quỳ. Cửa thân thứ năm: Khí Hải, dưới rún. Anh mở nốt. Một luồng khí lạnh chạy dọc xuống bụng, xuống chân, làm hai bàn chân anh tê dại. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên băng.

Nhưng anh không dừng.

Anh ngẩng đầu nhìn xuống khe nứt. Sâu bên dưới, bóng tối vẫn chuyển động. Nhưng lần này, nó thở. Anh nghe thấy hàng ngàn tiếng thở chồng lên nhau, như cả một đạo quân đang nằm chờ dưới lòng đất.

Anh lấy điện thoại từ túi áo. Pin còn mười bảy phần trăm. Anh mở danh bạ. Ngón tay cái lướt qua từng tên. Sếp Trần. Thầy Tư. Rồi dừng lại ở một tên.

Linh Nhi.

Anh nhìn cái tên đó ba giây. Rồi nhắn tin.

Không gọi. Anh không muốn nghe giọng cô. Nếu nghe, anh sợ mình sẽ không làm được.

Tin nhắn chỉ có hai chữ.

- Em đợi.

Anh tắt máy. Nhét điện thoại vào túi áo. Không chờ tin nhắn trả lời.

Rồi anh đứng dậy.

Hai chân anh run, nhưng anh đứng vững trên khối đá. Sưa Đỏ trong tay phải. Mũi trầm chỉ xuống đất. Vết rạn 2.6cm vẫn đó, chạy từ giữa lưỡi xuống gần chuôi. Nhưng không lan thêm. Có lẽ trầm đang chờ. Chờ việc cuối cùng nó phải làm.

Anh bước xuống khối đá. Chân trái chạm đất trước. Rồi chân phải. Gạch dưới chân anh lạnh, nhưng không lạnh bằng khí long mạch đã vào trong người anh.

Hằng bước tới.

- Phong.

Anh không dừng.

- Phong! Mày định làm gì?

Anh đi về phía bức tường khí xám. Bức tường vẫn ở đó, ngay trước khu vực miệng đất đã mở hoàn toàn, nơi Phế Tích đã rời khỏi lúc nãy. Khí xám đặc quánh, xoáy chậm, dày như một tấm kính mờ. Phía bên kia tấm kính, anh thấy bóng của miệng đất - một hố đen rộng khoảng hai mét trên nền sân gạch, miệng hố rung lên từng hồi.

Hằng nắm tay áo anh. Tay cô mạnh, nhưng anh không dừng.

- Phong! Nhìn tao.

Anh dừng. Quay lại.

Mặt Hằng vẫn ráo. Không khóc. Nhưng mắt cô đỏ, những mạch máu nhỏ li ti vỡ trong lòng trắng. Cô nhìn anh bằng vẻ mặt của một người đàn bà nhìn người đàn ông sắp chết, sâu hơn mọi cái nhìn đồng đội trước trận đánh.

- Mày định làm cái gì?

Nói tao nghe.

- Hằng.

- Mày nói.

Phong nhìn cô. Ba giây.

- Tao sẽ trấn nó. Bằng Đồng Nguyên Huyết Chú.

Hằng im. Cô đã nghe lén cuộc gọi với thầy Tư. Cô biết Đồng Nguyên Huyết Chú là gì. Cô biết nó có nghĩa là chết.

- Mày chắc không?

- Chắc.

- Vậy được.

Cô buông tay áo anh ra. Không cãi. Không níu kéo. Cô chỉ xoay người, bước về phía tường thành, nơi có tầm nhìn bao quát toàn bộ sân. Beretta trong tay trái. Cô đứng đó, quay lưng về phía Phong, mặt hướng ra cổng thành.

- Tao canh. Mày làm việc mày đi.

Tuấn không nói gì. Gã đứng bên cạnh laptop, mắt nhìn Phong. Gã muốn nói gì đó. Gã muốn chửi. Gã muốn hỏi. Nhưng cổ họng gã nghẹn. Gã chỉ cúi đầu, mở laptop ra, bắt đầu gõ. Gã không biết mình gõ gì. Nhưng gã cần làm gì đó để tay khỏi run.

Phong bước qua bức tường khí xám.

Khí xám tách ra trước mặt anh, rồi khép lại sau lưng, như nước. Anh có cảm giác mình vừa bước qua một lớp màng mỏng, lạnh và ướt. Phía bên kia, không khí khác hẳn. Mùi gạch, mùi cây, mùi thành phố biến mất. Mùi đất cổ dâng lên. Mùi của một nghìn năm chôn vùi.

Miệng đất ở ngay trước mặt anh.

Một hố đen đường kính hai mét, sâu không thấy đáy. Quanh miệng hố, gạch Bát Tràng đã bị đẩy bật lên, nằm ngổn ngang như hàm răng gãy. Từ miệng hố, sương xám vẫn phun lên đều đều, như hơi thở của một con thú khổng lồ đang ngủ.

Phong bước tới gần. Một mét rưỡi. Rồi một mét. Anh dừng lại ngay mép hố.

Gió từ miệng đất thổi lên, lạnh buốt, mang theo mùi máu cũ và mùi đồng han. Anh nhìn xuống. Bóng tối dưới đáy hố động đậy. Đá không thở. Đất không cựa mình. Bên dưới là thứ gì đó sống sau một nghìn năm bị đè nén.

Anh cảm thấy nó bằng tim. Tim anh đập chậm hơn nhịp bình thường, như thể đang bắt nhịp với thứ gì đó bên dưới.

Anh ngồi xuống. Xếp bằng ngay mép hố. Sưa Đỏ đặt ngang đùi, lưỡi trầm hướng ra ngoài.

Rồi anh bắt đầu niệm.

- Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Nam mô A Di Đà Phật. Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát. Nam mô Địa Tạng Vương Bồ Tát. Nam mô Thập Phương Chư Phật.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Giọng anh đều, trầm, không nhanh không chậm. Từng chữ rơi vào không khí như những giọt nước rơi vào mặt hồ phẳng lặng.

Mười lần.

Miệng đất bắt đầu phản ứng. Sương xám phun lên nhanh hơn, dày hơn. Gió từ hố thổi mạnh hơn, làm áo khoác Phong bay phần phật.

Hai mươi lần.

Sưa Đỏ nóng lên. Sức nóng bật từ bên trong lưỡi trầm, như có lửa cháy trong thớ gỗ. Phong cảm thấy hơi nóng qua lớp da tay, nhưng anh không buông.

Ba mươi lần.

Khí long mạch trong người anh bắt đầu cử động. Như một con rắn đang trườn trong kinh mạch. Anh cảm thấy nó chạy từ chân lên bụng, từ bụng lên ngực, từ ngực ra hai tay. Đau. Nhưng anh tiếp tục niệm.

Ba mươi lăm lần.

Miệng đất rít lên. Lần đầu tiên, nó phát ra âm thanh. Tiếng rít mảnh như hơi nước phun qua khe hẹp. Rồi tiếng rít biến thành tiếng gầm. Trầm. Sâu. Như tiếng của một con thú khổng lồ vừa tỉnh giấc.

Bốn mươi lần.

Mặt đất quanh miệng hố nứt thêm. Những vết nứt mới lan ra từ mép hố, dài ra như mạng nhện, chạy qua nền gạch, trèo lên tường thành. Gạch vỡ. Vữa rơi. Cả bức tường thành phía sau Phong rung lên.

Bốn mươi lăm lần.

Sưa Đỏ rực sáng. Thớ trầm đỏ lên như than hồng, từ chuôi tới mũi. Vết rạn 2.6cm phát sáng trắng, như một đường chỉ bạc chạy dọc lưỡi trầm.

Phong cảm thấy tim mình đập. Một nhịp tách thành ba. Tim anh, mạch đất, và Sưa Đỏ. Cả ba đang đập cùng một nhịp.

Bốn mươi chín lần.

Câu niệm cuối cùng rơi xuống. Phong mở mắt.

Miệng đất trước mặt anh đã vượt khỏi dáng hố. Nó mở rộng ra gần ba mét, sâu hun hút, và bên trong, thứ gì đó đang trồi lên. Đá không trồi. Đất không trồi. Một khối đen khổng lồ, sần sùi, đang từ từ nhô lên từ lòng hố, mang theo mùi máu và mùi đồng han của một nghìn năm.

Phong nắm chặt Sưa Đỏ. Hai tay giữ cán trầm, mũi trầm xoay vào trong, nhắm thẳng vào giữa ngực mình. Ngay Trung Đình. Ngay cửa thân thứ ba.

Anh nhìn xuống lưỡi trầm. Vết rạn 2.6cm vẫn sáng trắng.

- Được rồi. Đi.

Anh xoay kiếm.

Mũi trầm nhắm thẳng vào ức.

0