Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 159: Công Nghệ Đúc Thịt Tà

Đăng: 29/07/2026 14:33 1,653 từ 1 lượt đọc

Cửa thang mở ra giữa mùi ozone, amoniac và thứ hương ngọt gây buồn nôn của thịt được nuôi trong dịch hóa học. Cả tầng là một phòng nghiên cứu sinh học trải rộng, sáng màu xanh lạnh như thịt đặt dưới đèn mổ. Hàng chục bồn kính cao quá đầu người xếp thành hàng, bên trong lơ lửng những cơ thể dở người dở máy, da ghép lên khung xương hợp kim, dây truyền nối vào sọ và cột sống.

Tuấn im lặng mấy giây hiếm hoi. Rồi hắn nói, giọng khó chịu thật sự:

- Em ghét tầng này.

Hằng vừa bước ra khỏi thang đã phải kéo khẩu trang cao hơn một chút.

- Không ghét mới lạ.

Phong không đáp. Trước mắt anh, nhiều cơ thể trong bồn còn rất trẻ. Có cái mang khuôn mặt gần hoàn chỉnh. Có cái chỉ mới là phần thân với những tay chân nhân tạo gắn thử. Có cái bị ngâm tới mức da nhợt trắng như cá chết, nhưng ngực vẫn thỉnh thoảng co nhẹ theo nhịp máy. Tất cả đều là lời giải thích cho những vụ mất tích không bao giờ được tìm ra.

Ở một dãy bàn thép gần đó, khay dụng cụ được xếp gọn như phòng phẫu thuật thật. Nhưng thay vì bệnh án, mỗi bàn chỉ có mã số, biểu đồ chịu lực, lượng thuốc nền và một cột ghi chú đơn giản tới mức vô nhân tính: `hỏng`, `đạt`, `chịu tải trung bình`, `bẻ gãy nhanh`.

Từ giữa phòng, một người đàn ông mặc áo blouse bạc quay lại. Hắn không già, nhưng ánh mắt đã chết. Trên gáy hắn cắm một hàng cổng kết nối đen chạy thẳng vào trụ máy chủ phía sau lưng.

- Tôi đã đợi xem ai đủ ngu để xuống tới đây.

Hắn nói.

- Hóa ra là những kẻ phá kho lưu trữ của tôi.

Hằng nheo mắt.

- Mày là ai?

- Nguyễn Tấn Dực. Trưởng bộ phận phát triển cơ thể chịu tải.

Hắn đáp.

- Nói đơn giản hơn, tôi chế tạo thế hệ vỏ mới cho Bạch Liên. Không bệnh. Không sợ đau. Không sợ chết nhanh. Chỉ cần có điện, thuốc nền và một chút tà khí.

Tuấn chen vào tai nghe:

- Em thấy đường đồng bộ ở gáy hắn. Thằng này không chỉ điều khiển máy. Nó nối thẳng bản thân vào đám kia.

Dực nghe tiếng bộ đàm yếu ớt lọt ra, cười nhạt.

- Đúng. Các người cứ gọi đó là quái vật. Tôi gọi là bước tiếp theo của con người.

Hắn bấm nút trên cổ tay.

Bốn bồn kính trước mặt nổ tung.

Dịch xanh đổ ập xuống sàn, cùng bốn sinh vật to lớn bò ra từ trong đó. Chúng có thân người nhưng cẳng tay là lưỡi cưa, vai cắm giáp tấm, mắt phủ lớp kính đen như camera. Phần cổ có dây cắm hẳn vào cột sống như ổ điện gắn trên thịt. Mỗi bước của chúng đều để lại dấu dịch xanh quánh trên nền.

Tuấn thốt lên:

- Bản thử nghiệm chiến đấu. Đừng để tụi nó áp sát.

Con đầu tiên lao tới bằng tốc độ máy. Hằng bắn hai phát vào mặt nó, chỉ làm nứt lớp kính. Phong quật Thiết Lĩnh Mộc Roi vào khớp gối, nghe một tiếng gãy cứng. Con quái vẫn kéo lê nửa thân trên, lưỡi cưa xoáy vào cạnh bàn mổ tóe lửa.

Hai người bị ép tản ra giữa mê trận bồn kính và thiết bị. Dực đứng yên ở cụm máy chủ, như thể chỉ đang xem số liệu thử nghiệm. Hắn cắm sâu hơn dây dẫn vào gáy, đồng bộ trực tiếp với đám dị thể. Mỗi cú vung, mỗi cú nhào của chúng đều chính xác hơn thấy rõ. Không còn là lũ xác ghép điên loạn. Chúng như bốn cánh tay phụ kéo dài từ người hắn.

- Em có cách cắt hắn khỏi tụi đó.

Tuấn nói thật nhanh.

- Nhưng em phải vào được cổng điều khiển phía đông. Nếu không cắt mạch đồng bộ, đánh gục bao nhiêu nó cũng lết dậy tiếp.

- Đi đi.

Phong nói.

- Bọn này để tụi tôi giữ.

Tuấn vòng thấp qua cụm bàn thí nghiệm, lợi dụng những bồn kính lớn che mình khỏi tầm nhìn trực tiếp của Dực. Gã không có phần việc hào nhoáng nhất, nhưng nếu sai ở tầng này thì cả hai người ngoài kia sẽ bị bốn khối thép-thịt nghiền tới chết.

Một cuộc đánh giáp lá cà khốc liệt bùng lên trong ánh đèn xanh.

Hằng dùng địa hình, dẫn hai con đâm sầm vào bồn kính rồi bắn thẳng vào dây điện trên cổ chúng. Một con chập mạch, co giật dữ dội rồi đổ nghiêng vào dãy bàn dụng cụ. Nhưng con còn lại lập tức thế chỗ, mũi cưa vạch một đường dài trên mặt thép sát chân cô. Phong ép con lớn nhất lùi về phía trụ đỡ, rồi dùng đầu nặng của Thiết Lĩnh Mộc Roi nện liên tiếp vào cùng một vị trí trên ngực cho tới khi lớp vỏ hợp kim lõm xuống. Cú thứ tư mới làm nó chao hẳn.

Dực vẫn không rời chỗ.

- Các người luôn mắc cùng một lỗi.

Hắn nói.

- Các người nghĩ cơ thể người là giới hạn phải giữ. Tôi thì nghĩ nó là vật liệu phải vượt qua.

Hằng thở gấp, lăn qua bàn mổ để tránh lưỡi cưa quét ngang.

- Mày gọi xẻ người sống là vượt qua à?

Dực nghiêng đầu.

- Còn xã hội các người làm gì khác? Chỉ là tôi hiệu quả hơn.

Hắn nói như một kỹ sư đang bảo vệ dây chuyền sản xuất, chứ không phải một kẻ đứng giữa biển xác thử nghiệm.

Tuấn chui được vào cổng điều khiển phía đông, kéo nắp hộp điện ra. Mồ hôi lạnh chảy dọc gáy vì gã nhận ra hệ thống này không chỉ khóa bằng điện tử. Nó còn phản hồi theo tín hiệu sinh học của Dực.

- Em phải đánh nhiễu cả mạch sống của hắn.

- gã nói qua hơi thở gấp.

- Nếu không tụi dị thể sẽ tự chuyển sang vòng kín.

- Làm gì thì làm lẹ đi.

Hằng quát, vừa dùng dao chọc vào khe giáp nách một con khiến dịch xanh bắn lên tay.

Đúng lúc đó, một con khác vồ được cánh tay trái của Phong. Lưỡi cưa gắn ở cổ tay nó xoáy sượt qua thân gỗ, cắt ra một vệt khói đen. Phong xoay người, ghì cả sức nặng xuống khuỷu nó rồi bẻ gập. Khớp hợp kim bật ra ngoài, nhưng con đó vẫn cố ngoạm bằng hàm người còn cấy nửa hàng răng thép.

Anh nện thẳng đầu vũ khí xuống mặt nó.

Lớp kính mắt vỡ toang.

Phía sau đống dây điện và dịch xanh, Tuấn cuối cùng cũng cắm được khối nhiễu điện từ tự chế vào cổng phụ. Gã không đợi thêm. Gã đập chốt.

Toàn bộ tầng B5 chớp tắt.

Xung điện chạy rần qua hệ thống. Màn hình quanh Dực loạn nhịp. Hắn co giật khi luồng phản hồi đánh ngược từ đám dị thể vào cột sống. Những sinh vật chiến đấu giữa phòng chậm đi một nhịp, rồi mất hẳn độ chính xác chết chóc lúc trước.

- Không!

- Dực hét lên, lần đầu tiên mất vẻ điềm tĩnh.

Phong không để lỡ cơ hội.

Anh băng qua khoảng sàn trơn dịch xanh, nện thẳng đầu roi vào cụm cổng kết nối sau gáy Dực. Hằng bồi thêm một phát đạn vào tủ nguồn bên cạnh.

Cả hệ thống máy chủ phát nổ thành chuỗi tia lửa xanh trắng.

Bốn dị thể chiến đấu khựng lại, run lên bần bật, rồi lần lượt đổ sập. Một con ngã đè vỡ bồn kính chưa mở. Con khác vẫn còn co tay thêm hai lần như quán tính máy cũ rồi mới nằm im.

Dực quỵ bên cụm máy nổ cháy, đầu cúi gập xuống như một con rối vừa bị cắt dây.

Nhưng hắn vẫn chưa chết ngay. Máu chảy từ gáy hắn trộn với dầu dẫn điện thành chất lỏng đen óng trên nền.

Phong bước tới.

- Chỗ này còn bao nhiêu tầng nuôi xác?

Dực cười, nửa điên nửa đau.

- Một cái tháp mà các người còn tưởng chỉ có mấy tầng bẩn nhìn thấy được à?

Hắn ho sặc, răng nhuộm đỏ.

- Chết tôi, các người cũng chỉ mới giẫm lên phần móng.

Hằng chĩa súng xuống trán hắn.

- Vậy móng đó sập từ đây.

Cô bóp cò.

Tuấn thở hổn hển trong tai nghe:

- Đi thôi. Em vừa thấy lực lượng từ B7 đang kéo xuống.

Phong liếc một vòng lần cuối. Những bồn kính vẫn còn đầy cơ thể thử nghiệm. Có cái còn động đậy rất khẽ, như ở giữa sống và chết. Anh đập vỡ van tổng ở tường, cho dung dịch xả tràn, rồi ném một kíp cháy vào cụm hóa chất dễ bắt lửa.

- Xin lỗi.

- anh nói rất thấp, không biết với ai.

Khi thang vận chuyển khép cửa, B5 phía sau đã bắt đầu bùng lửa. Dung dịch xanh bắt lửa theo vệt, bò ngang sàn thành những đường cháy lạnh màu lam. Các bóng người trong bồn kính vỡ dần vào khói và ánh lửa, như cả tầng này cuối cùng cũng bị buộc phải trả lời cho những gì nó từng nuôi.

Bảng đèn sáng lên con số tiếp theo.

B7.

Con số đỏ đứng im giữa khoang thang nóng dần. Phong dịch nhẹ vai cho lưng khỏi chạm hẳn vào vách thép. Ở trên kia, những gì chờ họ hẳn sẽ không còn là hồ sơ hay bồn kính nữa. Tiếng khóa cơ, tiếng chân đổi nhịp và mùi thuốc súng cũ đã len xuống theo khe thang trước cả khi cửa mở.

0