Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 158: Bức Tường Bùa Chú Huyết Lệ

Đăng: 29/07/2026 14:33 1,828 từ 1 lượt đọc

Cửa thang mở ra một không gian lạnh khô, đặc mùi giấy cũ và chu sa.

Tầng B3 không giống kho lưu trữ thông thường. Nó giống một thư viện xây cho những thứ đáng lẽ phải bị thiêu hủy. Từng dãy giá thép cao tới trần chạy dài thành mê cung. Trên giá không chỉ có hồ sơ tài chính hay hợp đồng. Có những ống thủy tinh đựng máu đã kết tủa. Có những hộp gỗ niêm phong bằng tóc người. Có hàng nghìn lá bùa viết trên da thuộc mỏng, giấy vàng, vải liệm và cả những tấm kim loại mỏng khắc tên người kèm ngày chết.

Hằng đi chậm hơn một chút.

- Nếu chỗ này rò ra ngoài, cả thành phố thành nghĩa địa giấy mất.

Tuấn trả lời ngay qua tai nghe:

- Đừng đốt vội nếu chưa kéo được dữ liệu lõi. Em cần ít nhất ba phút ở cụm máy chủ trung tâm để sao ra những gì chứng minh Vạn Tín không chỉ là công ty bẩn. Nó là hẳn một cơ cấu ký sinh.

Phong gật ngắn.

- Chỉ đường.

- Kho trung tâm ở giữa tầng. Có một cụm máy chủ nhỏ quản lý phân loại. Hầu hết hồ sơ tế mạng và hợp đồng Bạch Liên sẽ nằm đó. Nhưng em thấy còn một tín hiệu sự sống đang đứng yên gần phòng lõi.

Hai người vừa đi vừa lướt qua những kệ tài liệu kinh tởm đến mức đọc lướt cũng thấy lạnh gáy. Có ngăn chứa danh sách "hỗ trợ mai táng". Có ngăn ghi "mẫu hiến tự nguyện" nhưng kèm hình dấu tay máu. Có cả tập hồ sơ trẻ em chỉ viết ngày sinh, ngày mất và một cột duy nhất ghi "mức phù hợp". Mỗi thứ ở đây đều là bằng chứng rằng Vạn Tín đã không chỉ nuôi tà thuật bằng tiền. Nó nuôi bằng tên tuổi, thân phận và những cái chết được ghi chép cẩn thận.

Hằng dừng lại ở một kệ thấp, rút ra tập hồ sơ bìa đen.

- Toàn tên mất tích.

Tuấn thở nặng hơn trong tai nghe.

- Chụp bìa và mã kệ. Em trích xuất từ xa phần chỉ mục.

Cô làm ngay, tay không run nhưng hàm siết chặt. Ở tầng này, thứ làm cô giận không phải cảnh máu me. Là sự gọn ghẽ. Chúng giết, cột, bán và xóa tên người ta bằng quy trình sạch hơn cả cơ quan nhà nước.

Họ chưa kịp tới cụm lõi thì giữa mê cung giá sắt vang lên tiếng lật trang giấy.

Chậm.

Đều.

Như ai đó không hề bị làm phiền.

Một ông già mặc áo dài sẫm bước ra từ cuối lối. Trông hắn giống một thủ thư hơn là kẻ canh tầng hầm cho tà giáo. Mái tóc bạc được chải gọn. Kính tròn mỏng. Tay cầm cuốn sổ lớn đóng da đen.

- Văn minh nào cũng được dựng bằng cách ghi chép.

Hắn nói.

- Tiền chỉ là một lớp. Bùa chú, lời thề, huyết ước, xác người, nợ người, mới là lớp thật. Vạn Tín tồn tại không phải vì nó giàu. Nó tồn tại vì nó cột được quá nhiều linh hồn vào cùng một mạng lưới.

Phong nhìn cuốn sổ trên tay hắn.

- Mày là người giữ sổ?

Ông già mỉm cười nhạt.

- Ta là kẻ giữ tên. Còn tên là thứ bền hơn xác.

Hằng giơ súng lên.

- Vậy hôm nay mày mất sổ.

Hắn không tỏ vẻ sợ.

- Quyên mất nhiều quá vì các ngươi. Ta không để tầng này mất nốt.

Vừa dứt lời, hắn xé một trang sổ ném lên không. Tờ giấy cháy bùng thành hàng chục lá bùa đỏ thẫm, lao ra khắp lối như đàn chim nhỏ. Những lá bùa dán vào giá thép, vào trần, vào nền. Rồi tất cả sáng rực cùng lúc.

Các dãy kệ xung quanh bắt đầu dịch chuyển.

Tuấn chửi thề bên tai nghe.

- Hắn khóa mê cung bằng cơ điện. Tầng này tự sắp xếp lại. Hai người đừng đứng yên. Nếu để bị kẹt giữa các dãy kệ là coi như xong.

Tiếng motor chôn dưới sàn rền lên. Những khối kệ cao đẩy qua nhau, hẹp lối cũ, mở lối mới rồi khóa ngay. Nếu không chú ý, một người hoàn toàn có thể bị nghiền nát hoặc bị nhốt giữa những bức tường giấy, bùa và kim loại.

Thủ thư già không trực tiếp lao vào. Hắn chỉ tiếp tục lật từng trang sổ, gọi ra từng cái tên.

- Trần Minh Hạo.

Một lá bùa ở bên phải bùng sáng.

- Nguyễn Thị Yến.

Không khí bên trái lạnh sầm xuống.

- Lê Văn Phú.

Một chuỗi kim loại treo trên giá tự động rung lên như có người vô hình vừa đi ngang.

Mỗi cái tên vang lên, lại có một lá bùa sáng mạnh hơn, kéo theo một cơn lạnh như bàn tay vô hình sờ dọc gáy. Đây là kiểu đánh của kẻ dùng hồ sơ để trói người sống lẫn người chết vào nhau.

Hằng bắn hạ ba lá bùa đang xoáy về phía mình, nhưng số lượng quá nhiều. Cô lùi sát một kệ thép, tiếng đạn ghim vào giá dội chát chúa giữa mê cung kín. Một cuộn chỉ đỏ từ đâu đó quấn lấy cổ tay cô. Hằng giật mạnh mới đứt, da ở đó rát như bị bỏng hóa chất.

- Hắn không chỉ gọi tên người chết.

Cô quát.

- Hắn kéo cả lời thề với máu cũ ra đánh.

Phong không lao vào ông già ngay. Anh lao thẳng tới cụm bàn điều khiển trung tâm của các dãy kệ. Đây không phải lựa chọn đẹp mắt, nhưng là lựa chọn đúng. Nếu cứ đuổi theo người giữ sổ trong mê cung do hắn điều khiển, cả hai sẽ bị cắt nát thành từng mảnh.

Thiết Lĩnh Mộc Roi nện nát mặt kính điều khiển. Tia lửa bắn tung. Các dãy kệ chấn động rồi khựng lại một nhịp.

Đúng nhịp đó, Tuấn hét lên:

- Có đường rồi. Trái ba hàng, thẳng bốn nhịp. Chỗ hắn đứng vừa lộ ra.

Hằng băng qua hai lối kệ đang ép lại, thân người lách nghiêng qua khe chỉ vừa đúng vai. Ông già định xé thêm trang sổ, nhưng cô đã bắn thủng cổ tay cầm sổ. Cuốn da đen rơi xuống sàn. Hắn lùi một bước, mắt cuối cùng mới hiện ra vẻ tức giận thật sự.

- Các ngươi tưởng đốt giấy là xóa được nợ à?

Phong đáp bằng một cú vung thẳng.

Thiết Lĩnh Mộc Roi nện ngay lên gáy hắn.

Kẻ giữ sổ ngã mà mắt vẫn mở, như chưa tin mình có thể chết trong chính nơi mình quản.

Hằng cúi nhặt cuốn sổ rơi, lật rất nhanh vài trang đầu rồi ném cho Phong.

- Xem cái này.

Phong không đọc nổi hết những cột dày đặc chữ nhỏ, nhưng anh thấy đủ tên người, ngày tháng, số tiền, ký hiệu máu và dấu niêm bằng móng tay đen. Không phải ghi chép tạp. Là sổ cái của một hệ thống lấy người làm tài sản.

Tuấn nói dồn trong tai nghe:

- Em sao được chỉ mục rồi. Còn cụm bằng chứng lõi phải kéo thêm ít nhất một phút. Giữ điện giúp em.

Hằng nhìn quanh một lượt những dãy giá kín bùa chú.

- Nếu để lâu, đám này tự khóa lại lần nữa không?

- Có. Mà khóa lần sau thì em không mở lại kịp đâu.

Phong chốt ngay:

- Vậy lấy dữ liệu rồi đốt.

Họ chia nhau làm trong thời gian tính bằng nhịp tim. Hằng kéo các tập hồ sơ trọng yếu ra một chỗ, chụp nhanh bìa và mã. Phong phá thêm hai tủ điều khiển phụ để mê cung không khép lại được. Tuấn thì từ ngoài thang vận chuyển cố kéo về càng nhiều chỉ mục và sổ liên kết càng tốt. Đèn mạng trên kệ chớp liên tục, báo hệ thống nội bộ đang nhận ra thứ gì đó bị bứng khỏi nó.

- Xong!

Tuấn quát.

- Kéo ra thôi!

Phong nhìn quanh lần cuối. Những dãy giá kín bùa chú, tóc người, máu khô, lời thề và hồ sơ xếp thẳng tắp trước mặt anh trông như một nghĩa địa được đánh mã số.

- Đốt.

Chỉ vài phút sau, lửa lan từ cụm điều khiển sang các kệ chứa bùa. Giấy bắt lửa nhanh, chu sa nổ lách tách, khói đen phụt lên thành những cột dày đặc. Có lá bùa cháy lên phát tiếng rít nhỏ như tiếng người hít đau. Có hộp tóc niêm phong vừa bén lửa đã bốc mùi khét ngọt đến buồn nôn. Cả tầng B3 biến thành một đống thiêu sách tà thuật khổng lồ.

Tuấn ở ngoài trục thang vẫn chưa dám rời tay khỏi bàn phím phụ. Gã tranh thủ lúc lửa còn đang ăn dần vào dãy kệ để quăng nốt các chỉ mục quan trọng lên kho tạm, khóa lại bằng ba lớp mã rồi gài luôn một chuỗi công bố chậm phòng trường hợp họ chết giữa các tầng dưới. Đây không chỉ là đốt kho. Là cắt quyền sở hữu tên tuổi mà Bạch Liên đã tích bằng máu suốt nhiều năm.

Hằng nhìn những hồ sơ cháy co quắp thành than trong lửa, trong đầu vụt hiện lên đủ khuôn mặt đã gặp từ miền Nam ra tới Hà Nội: đứa trẻ ở Hồ Tây, mấy dân phu dưới Thất Sơn, người bị treo trong Sinh Tín, xác vụn ở bãi lò. Mọi đường chỉ cùng chui về một thứ rất đơn giản: ai nắm được tên và thân xác của người khác thì nắm được cách nghiền họ thành nguyên liệu. Nghĩ thế, cô thấy đám lửa trước mặt vẫn còn hiền chán so với những gì cái tầng này đáng phải nhận.

Hai người rút lại vào thang vận chuyển khi phía sau, mê cung hồ sơ của Bạch Liên đang cháy rừng rực. Qua khe cửa khép dần, Hằng còn nhìn thấy ngọn lửa bò dọc những giá thép như cả tầng đang bị trả lại hình dạng thật của nó: không phải thư viện, mà là giàn hỏa thiêu viết bằng chữ.

Bảng số nhảy tiếp xuống B5.

Ở dưới đó, Vạn Tín còn giữ thứ ác hơn giấy và lời nguyền.

Khi cửa thang khép lại, ánh lửa từ B3 vẫn còn chớp đỏ qua khe inox như một lò thiêu vừa nhóm sau lưng họ. Không ai nói gì, nhưng cả hai đều hiểu vừa rồi không chỉ là phá kho. Họ đã châm lửa vào ký ức của cả một giáo phái, và từ tầng dưới trở đi, thứ đợi họ chắc chắn sẽ không còn là giấy hay tên nữa, mà là phần xác được nuôi để phản cắn bất cứ ai dám đụng tới lõi.

0