Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 95: Cái Giá Cuối Cùng

Đăng: 29/07/2026 14:25 1,840 từ 1 lượt đọc

Trạm biến áp vừa lặng đi thì ai cũng nghe ra tiếng *xèo xèo* ở góc tường. Giữa mùi cao su cháy, ozone và thịt khét, âm thanh nhỏ ấy mới là thứ làm người sống lạnh gáy.

Tuấn Béo buông thõng chiếc laptop méo mó, quay phắt sang vai phải của mình. Lớp khói xanh của Mộc Dược Trấn Thi vừa nhấp nháy lần cuối rồi tắt phụt. Phần phong ấn giữ thi độc đã hết.

Những đường gân hoại tử đen kịt lập tức trồi khỏi khớp vai, bò lên cổ và đâm ngược vào lồng ngực phải. Tuấn không hét nổi. Hàm cậu nghiến vào nhau đến bật máu, còn hơi lạnh trong phổi thì đóng cứng từng nhịp.

Cơn đau đổi sang thứ gì đó sâu và bẩn hơn dao đâm hay lửa đốt. Nó bò trong huyết quản, gặm màng phổi và chui thẳng về phía tim.

- Anh... Phong... chị... Hằng...

Tuấn há hốc mồm mà vẫn không bật ra nổi tiếng. Hơi lạnh bóp nghẹt cuống họng cậu thành một cục đá. Trong lúc Tuấn còn gập người vì cơn đau, đống tủ điện đổ nát bên tường bỗng động đậy.

Một cánh tay bọc sắt cào lên nền gạch. Con Thiết Giáp Thi còn sót lại lồm cồm chui ra khỏi đống thép. Bộ giáp cháy sém, khớp sắt kêu rin rít. Sóng EMP đã đánh hỏng nửa thân trên của nó, nhưng phần còn sống chỉ càng điên hơn.

Nó quay cái đầu không tròng mắt về phía Lê Phong. Lúc này, vị pháp sư trẻ tuổi đang quỳ rạp dưới đất, ôm chặt lấy Linh Nhi đang giãy giụa trong vũng huyết lệ. Lê Phong đã vắt kiệt sinh lực, lục phủ ngũ tạng tổn thương nghiêm trọng do chịu phản phệ từ năng lượng Âm Kim. Tâm trí cậu đang hoảng loạn tột độ trước đôi mắt đã nổ tung võng mạc của sư muội. Cậu hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm đang lao sầm sập tới từ phía sau mù.

Con Thiết Giáp Thi gầm lên một tiếng ồm ồm như dạ dày quái thú sôi sục, hai tay vung bổng một thanh đao răng cưa khổng lồ, lấy đà đập thẳng xuống đỉnh đầu Lê Phong. Quỹ đạo của lưỡi đao không có bất kỳ kẽ hở nào. Khoảng cách quá gần. Tốc độ quá nhanh. Thanh Hằng đang đứng ở góc đối diện, tay trái buông thõng vô lực vì thi độc, còn đôi mắt chứng kiến cảnh tượng đó mở trừng trừng trong sự bất lực tột độ.

- KHÔNG!!!

Hằng gào thét đến rách cả thanh quản, lao người tới nhưng đôi chân nhũn ra vì kiệt sức làm cô khuỵu ngã đập đầu gối xuống vũng máu.

Ngay tại khoảnh khắc mà lưỡi đao tử thần chỉ còn cách đỉnh đầu Lê Phong chưa đầy một tấc, một bóng người đồ sộ như một ngọn núi thịt xông tới, che khuất mọi nguồn sáng.

Là Tuấn Béo.

Bằng một sức mạnh ý chí phi thường vượt ngoài mọi logic y học, bộ não của gã hacker đã ép cơ thể đang chết dần của mình thực hiện một hành động cuối cùng. Cậu không chọn cách lùi lại để cầu sinh. Nhìn thấy người anh em duy nhất đang sắp bị chẻ làm đôi, Tuấn cắn đứt đầu lưỡi để cơn đau tột cùng giữ vớt lại một tia tỉnh táo. Cậu dùng chân trái đạp mạnh vào vỏ máy phát điện, lao cả thân hình nặng hơn một tạ của mình về phía trước, chen vào giữa khoảng không hẹp hòi giữa lưỡi đao và Lê Phong.

Và cậu dùng chính cánh tay phải hoại tử đen kịt, đang phình to quái dị của mình để đỡ đòn.

*PHẬP!*

Thanh đao răng cưa sắc lẹm chém phập vào bắp tay phải của Tuấn, cắm sâu đến tận xương tủy. Nhưng không có tiếng xương gãy giòn tan, mà là một cảm giác nghẽn dính kỳ lạ.

Lưỡi đao chém sâu vào phần thịt hoại tử. Bên trong vai Tuấn phát ra một tiếng ục nghẹn như nước sôi bị đậy nắp quá lâu.

*BOOM!*

Cơn phản chấn nổ tung khỏi vết chém. Âm khí đen phụt ra, quật thẳng vào ngực con Thiết Giáp Thi. Bộ giáp sắt bật tung từng mảng. Cả xác nó bị hất văng vào tường, vỡ nát giữa sắt vụn và thịt thối.

Nhưng cú nổ đó cũng bẻ gãy luôn cơ thể Tuấn.

- Á Á Á Á Á Á!

Tiếng hét cuối cùng xé bật khỏi cổ họng cậu. Cánh tay phải nổ toạc từ khớp vai. Da, gân, xương bung ra một lượt. Phần chi hoại tử rơi xuống sàn, lăn mấy vòng rồi xì khói đen.

Máu phun khỏi mỏm vai cụt, táp cả lên mặt Phong. Tuấn đứng chao một nhịp, nhìn chỗ trống bên vai mình như không tin kịp, rồi ngã ngửa xuống đống kính vỡ.

Mùi máu tanh quánh phủ kín mặt sàn.

- TUẤN!!!

Tiếng thét của Hằng kéo Phong tỉnh lại. Cô bò trườn trên nền máu, mặc kính vỡ cứa nát đầu gối và lòng bàn tay.

- Phong! Dậy! Dập máu!

- Cái tát của Hằng quất thẳng vào mặt cậu.

Phong cắn dập môi dưới, trườn tới bên Tuấn. Máu đang hắt qua kẽ tay Hằng theo từng nhịp tim, còn thi độc thì men theo miệng rách bò vào trong.

Tay trái không dùng được, Hằng nghiến răng xé phăng áo khoác bằng tay phải và cả hàm răng, quấn thành một dải garô thô sơ rồi siết mạnh lên hõm vai.

- Giữ chặt!

Cô quát.

Phong thò tay vào túi nải, rút nửa đoạn chuôi Roi Dâu Huyết Long. Cậu cắn đầu ngón tay cái, ép ba giọt máu lên thớ gỗ sẫm màu.

- Chị đè nó xuống.

Phong nói, giọng thấp và gắt.

Hằng gồng toàn thân đè chặt lên ngực và chân Tuấn, dùng thân mình khóa chặt gã béo xuống mặt sàn.

Lê Phong hít một hơi sâu vô tận. Cơ thể cậu phát ra những tiếng răng rắc khi phần thọ mệnh - sinh lực gốc rễ của con người - bị ép rút ra để bù đắp cho sự cạn kiệt chân khí. Cậu nắm chặt đoạn chuôi roi dâu rướm máu tươi, nhắm thẳng vào chính giữa mỏm vai đang mở toác của Tuấn, đẩy mạnh xuống.

*PHẬP!*

Thanh gỗ cứng như thép cắm phập vào nền thịt mềm, chen vào giữa các bó cơ và mạch máu bị đứt, ép chặt động mạch đang hở.

Gỗ dâu nhuốm máu vừa chạm thi độc, một vòng lửa đỏ bật lên quanh vết thương.

- Á...

Tuấn bật nảy.

Mùi thịt cháy và nhựa gỗ khét trộn vào nhau. Vết rách co lại quanh đoạn chuôi đang cắm trong vai. Phong ghì chặt nó xuống, truyền nốt chút dương khí còn lại qua thớ gỗ để chặn thứ lạnh bẩn đang len sâu hơn.

Khi lửa lịm xuống, máu thôi phun thành vòi. Vai Tuấn chỉ còn một khối thịt cháy đen, nửa đoạn chuôi roi nhô ra như cái chốt giữ mạng. Cậu co giật thêm mấy cái rồi lịm đi, nhưng mạch ở cổ vẫn còn.

Hằng gục trán lên ngực Tuấn. Vai cô run dữ dội nhưng cô vẫn không bật ra tiếng nào.

Phong ngồi lùi lại một nhịp, cả sống lưng đau buốt, rồi quay sang góc phòng.

Linh Nhi vẫn nằm thu mình ở góc tủ điện. Hai hốc mắt sưng đỏ không còn bắt nổi một chút sáng nào. Trước mặt cô chỉ là một khối tối đặc.

Thứ Tâm Nhãn từng mở ra cho Nhi vẫn chưa tắt hẳn, nhưng nó bị ép lùi sâu vào trong đến mức cô không còn phân biệt được đâu là tay người, đâu là bóng tối đang chạm tới mình.

Phong lê gối bò tới bên cạnh Nhi. Cậu dùng ống tay áo tơi tả của mình, run rẩy lau đi những vệt máu loang lổ trên khuôn mặt cô bé. Khi những ngón tay thô ráp của cậu vừa chạm vào gò má lạnh ngắt, Nhi giật mình co rúm lại như con nhím bị kim châm. Sự mù lòa khiến cô mất khả năng phòng bị, biến thế giới xung quanh thành một hố đen đầy đe dọa.

- Là anh... Sư huynh đây...

Phong thì thào, cổ họng nghẹn đắng, dù biết rằng cô không thể nghe thấy. Cậu vòng tay, ôm trọn lấy thân hình gầy nhom đang run lên bần bật của cô vào lòng, áp chặt cô vào vòm ngực mình để cô cảm nhận nhịp tim. Bài học đầu tiên cậu được thầy Tư Lượm dạy trên đỉnh Thất Sơn là bảo vệ người yếu thế. Nhưng cậu lại gồng gánh những người yếu đuối nhất đi sâu vào địa ngục.

Linh Nhi khóc. Không có nước mắt, chỉ có máu loãng. Đôi tay nhỏ xíu đầy các vết cắt của cô bé dò dẫm trong không trung, hoảng loạn chạm cạch vào lớp áo lấm lem bùn đất của Phong, cho đến khi cảm nhận lại được vóc dáng quen thuộc. Cô vội vã bấu chặt lấy ngực áo cậu, ngón tay cái bên phải lóng ngóng vẽ từng chữ lên lòng bàn tay thô ráp của người thiếu niên. Dòng chữ chập choạng, run rẩy:

*A...N...H... E...M... S...Ợ.*

Ngực Phong thắt lại. Sáu trụ đã sập, nhưng cái giá vẫn còn nằm nguyên trên người họ: mắt của Nhi, cánh tay của Tuấn, thi độc trong người Hằng, phần thọ mệnh vừa bị rứt khỏi xương tủy cậu.

Tầng 12 lặng ngắt. Tiếng thở dốc và những cơn nấc đứt quãng nghe rõ hơn cả mùi khét đang phủ kín mặt sàn. Mười hai gã Phật tử đã ngất lịm, nằm chồng chéo lên nhau như đống xác rút hết dây điều khiển. Kẻ thù của họ không nằm ở đấy.

Khi lớp bụi mù từ vụ nổ EMP dần lắng xuống dưới ánh sáng leo lét của dãy đèn thoát hiểm (Exit) khẩn cấp màu xanh lá cây lập lòe, một âm thanh cọt kẹt vang lên.

Từ vị trí của cái bệ xi măng bọc thép nơi chứa Trụ Vũ Khúc, do trụ nổ nứt đôi, một mảng tường phía sau lưng nó bắt đầu bong tróc và sụp xuống. Những tảng bê tông rơi ầm ầm, làm lộ ra một khoảng tối sâu hút.

Thanh Hằng dùng chân lảo đảo đứng dậy, nheo mắt nhìn xuyên qua làn khói xám. Sau lớp tường ngụy trang là một buồng thang máy dịch vụ sạch bóng, như chưa từng nằm trong cùng tòa nhà với đống đổ nát ngoài kia. Bảng hiển thị chỉ sáng một con số: 13.

Phong đỡ Linh Nhi đứng dậy. Hằng nhìn cánh cửa thép ấy một nhịp rồi bước tới. Bóng tối chưa hết. Nó chỉ đổi tầng.

*(Hết Chương 95)*

0