Chương 36: Hỏa Ấn Kim Cang & Tứ Ân Kiếm Xuất Thế
Nghi thức đau đớn: Khắc ấn vào xương tủy - "Á Á Á! Nóng quá! Thầy ơi, thầy đang nướng mực hay vẽ bùa vậy?
Cháy da con rồi!
Tiếng hét thất thanh của Tuấn Béo vang động cả một góc rừng trên đỉnh Bồ Hong, kinh động đến cả bầy khỉ đang vắt vẻo trên cây sao cổ thụ gần đó. Trong gian nhà chính của am cỏ, không khí đặc quánh mùi hương trầm trộn lẫn với mùi tanh nồng của máu gà và mùi hăng hắc của hùng hoàng.
Tuấn Béo đang nằm sấp trên chiếc chiếu cói cũ kỹ, tấm lưng trần núng nính thịt mỡ của hắn đỏ rực lên như tôm luộc, mồ hôi vã ra như tắm. Sư phụ Tư Lượm ngồi bên cạnh, thần thái uy nghiêm khác hẳn vẻ tưng tửng thường ngày. Tay ông cầm một cây bút lông to bản làm từ lông đuôi ngựa trắng, nhúng vào bát mực đỏ quạch đang bốc khói nhẹ.
Thứ "mực" này không hề đơn giản. Nó là hỗn hợp của Chu Sa (trừ tà), Hùng Hoàng (khắc độc), máu mào gà trống tơ (dương khí cực thịnh) và rượu đế 45 độ được hâm nóng trên lửa than.
- Câm mồm! Đàn ông con trai mà la như heo chọc tiết!
- Sư phụ quát, tay vẫn đi bút thoăn thoắt trên lưng Tuấn.
- Mày là thằng 'âm thịnh dương suy', thịt nhiều khí ít, ma quỷ rất khoái nhập vào mày để trú ngụ. Tao đang vẽ 'Hỏa Ấn Kim Cang' để phong bế các đại huyệt sau lưng mày.
Có cái ấn này, ma quỷ đụng vào mày là như chạm vào lò than, phỏng tay liền." - "Nhưng mà đau... đau thấu xương luôn thầy ơi..." - Tuấn cắn chặt vào cái gối mây, nước mắt nước mũi tèm lem. Lê Phong đứng dựa cột quan sát, cậu vừa thương bạn vừa lo lắng.
Cậu cũng đã cởi trần, trên lưng đã hiện rõ một Hỏa Ấn đỏ rực vừa mới vẽ xong. Phong hiểu nỗi đau đó. Hỏa Ấn này dùng nhiệt lực để ép dương khí thấm sâu vào kinh mạch, cảm giác không khác gì bị kim nung châm vào người.
- Nhưng cậu không kêu một tiếng, bởi cậu biết đây là tấm khiên duy nhất bảo vệ họ khi bước vào hang cọp.
Sư phụ Tư Lượm vẽ nét cuối cùng lên huyệt Mệnh Môn của Tuấn, vỗ cái bộp vào mông hắn:
- Xong! Giờ thì mày là cái 'cối xay thịt' bất khả xâm phạm rồi.
- Ngồi dậy mặc áo vào ngay, đừng để gió lạnh lùa vô làm tản mất hỏa khí.
Tuấn Béo lồm cồm bò dậy, mặt mày bơ phờ nhưng ánh mắt có phần an tâm hơn khi sờ tay ra sau lưng, cảm nhận hơi ấm hừng hực tỏa ra từ vết vẽ. Khai Nhãn & Đạn Dược Sư Xử lý xong hai gã đàn ông, Sư phụ quay sang hai cô gái.
- Linh Nhi, con lại đây.
Linh Nhi rụt rè bước tới. Cô bé lo sợ mình cũng bị "nướng" như anh Tuấn.
Nhưng Sư phụ chỉ mỉm cười hiền hậu:
- Con là nữ, âm khí vượng, lại có căn cơ Thanh Đồng, nên không cần vẽ Hỏa Ấn. Cái con cần là sự tỉnh táo để nhìn thấu mọi cạm bẫy.
Ông chấm ngón tay cái vào phần mực chu sa còn thừa, bất ngờ ấn mạnh vào giữa trán Linh Nhi (huyệt Ấn Đường).
- Nhắm mắt lại!
Ta khai mở 'Phá Vọng Nhãn' cho con. Từ nay, con không chỉ nhìn thấy ma, mà còn nhìn thấu được chân thân của những kẻ dùng ngải biến hình. Con sẽ là đôi mắt của cả nhóm."
Linh Nhi rùng mình, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Khi mở mắt ra, đáy mắt cô dường như có ánh sáng xanh lưu chuyển. Mọi vật xung quanh trở nên rõ ràng lạ thường.
- Tiếp đến, ông quay sang Thanh Hằng. Cô cảnh sát đang ngồi bên bậu cửa sổ, tỉ mẩn lau chùi khẩu súng ngắn K59.
- Cô cảnh sát, súng đạn của cô bắn người thì được, nhưng bắn vào đám xác sống hay ma lai thì chỉ như gãi ngứa thôi.
- Ta có thứ này.
Ông ra hiệu cho Chú Chín Liệm. Người thợ liệm già lôi từ trong tay nải ra một hộp gỗ mun đen bóng. Bên trong là 20 viên đạn màu vàng óng ánh, tỏa ra mùi thuốc bắc thơm nồng.
- Đạn này đầu đạn rỗng.
- Chú Chín giải thích, giọng tự hào.
- Bên trong không nhồi thuốc nổ thường, mà nhồi Muối Hột rang nổ (trừ tà), Mạt Sắt cạo từ đinh quan tài cũ (sát khí) và Bột Thần Sa. Đầu đạn bọc sáp nến phong ấn.
- Sư phụ tiếp lời:
- Khi bắn trúng mục tiêu, lớp sáp vỡ ra, muối và thần sa sẽ găm thẳng vào 'hồn phách' đối phương, gây ra vụ nổ tâm linh từ bên trong. Đây gọi là 'Đạn Dược Sư Phá Ma'.
Mắt Thanh Hằng sáng lên. Cô nhanh chóng nạp đạn vào băng.
- Cảm ơn thầy, cảm ơn chú Chín. Với thứ này, con tự tin hơn nhiều.
Thức tỉnh Tứ Ân Kiếm: Sức nặng của Lòng Từ Bi Cuối cùng, không gian trong am trở nên tĩnh lặng.
- Sư phụ Tư Lượm đi lại bàn thờ Tổ, thắp ba nén nhang, rồi kính cẩn lấy xuống một vật dài được bọc kỹ trong tấm vải lụa đỏ đã sờn màu.
- Còn mày, Phong. Lại đây.
Ông đặt vật đó vào tay Phong.
Lê Phong hồi hộp mở lớp vải. Một thanh kiếm hiện ra. Nhưng không phải loại kiếm kim loại sáng choang hay rỉ sét như Phong tưởng tượng. Đây là một thanh kiếm gỗ.
Thân kiếm thon dài, được đẽo gọt từ Gỗ Lòng Mức - loại gỗ mềm, thớ trắng, thường được người dân vùng Bảy Núi dùng làm bài vị thờ cúng hoặc ấn triện. Thanh gỗ đã ngả sang màu nâu đen bóng loáng vì hấp thụ khói hương qua hàng trăm năm. Trên thân kiếm, không có rồng phượng uốn lượn, chỉ có bốn chữ Hán Nôm được khắc sâu hoắm, nét khắc mạnh mẽ, gân guốc: TỨ ÂN HIẾU NGHĨA.
- Đây là Tứ Ân Kiếm.
Giọng Sư phụ trầm xuống, đầy vẻ tôn kính.
- Vật bất ly thân của Sư Tổ Đức Phật Thầy Tây An ngày xưa khi đi khai hoang mở cõi.
- Nó không được tôi luyện bằng máu để giết chóc, mà được hun đúc bằng nguyện lực cứu độ chúng sinh.
Phong đưa hai tay đón lấy thanh kiếm. Ngay khi tay cậu chạm vào chuôi kiếm gỗ, một điều kỳ lạ xảy ra.
Thanh kiếm gỗ vốn nhẹ bỗng, nay trong tay cậu lại nặng trĩu như thể cậu đang nâng cả ngọn núi Cấm. Cánh tay Phong run lên, gân xanh nổi cuồn cuộn. Cậu cắn răng, khuỵu gối xuống, cố gắng giữ thanh kiếm không rơi xuống đất.
- Sao... sao nặng vậy thầy?
Phong kinh ngạc, mồ hôi vã ra như tắm.
- Kiếm gỗ mà nặng hơn chì.
- Sư phụ Tư Lượm nghiêm nghị nhìn học trò:
- Nặng là bởi vì tâm mày còn nặng. Mày cầm kiếm với tâm thế gì? Trả thù cho tao?
- Giết Ba Ngộ? Hay rửa hận cho những người đã chết?
Phong sững người. Đúng là trong đầu cậu lúc này tràn ngập hình ảnh Ba Ngộ cười ngạo nghễ, hình ảnh những người dân hóa điên.
- Cậu muốn giết hắn. Cậu muốn chém nát cái ác.
- Tứ Ân Kiếm mang sức nặng của bốn ân lớn: Ân Tổ Tiên, Ân Đất Nước, Ân Tam Bảo, và Ân Đồng Bào.
- Nếu tâm mày chỉ chứa hận thù và sát ý, kiếm sẽ nặng ngàn cân, mày không nhấc nổi đâu. Kiếm này là để cứu người, việc diệt quỷ chỉ là phương tiện.
Lời dạy của thầy như tiếng chuông chùa ngân vang, đánh tan sương mù hận thù trong tâm trí Phong.
Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi sâu. Cậu buông bỏ sự nóng nảy. Cậu nghĩ đến nụ cười của những người dân nghèo, nghĩ đến sự bình yên của vùng đất này.
Mình không chiến đấu vì thù hận. Mình chiến đấu để bảo vệ. Cậu thở hắt ra một hơi, tâm trí trở nên tĩnh lặng như mặt hồ.
Phong quát lớn một tiếng trong tâm tưởng: "TỨ ÂN HỘ PHÁP!
Cậu mở mắt, vung tay lên. Thanh kiếm gỗ bỗng nhiên nhẹ bẫng như tơ hồng.
Bốn chữ khắc trên thân kiếm rực sáng lên một màu vàng kim ấm áp, tỏa ra một luồng chính khí hạo nhiên đẩy lùi bóng tối trong am. Vút! Phong chém một đường vào hư không.
- Không có tiếng xé gió rít gào sắc bén, mà là một âm thanh trầm hùng, vang vọng như tiếng tụng kinh. Ngọn đèn dầu trên bàn thờ bùng lên sáng rực rỡ, dù không có gió.
- Được!
- Sư phụ gật gù, ánh mắt ánh lên niềm tự hào.
- Kiếm đã nhận chủ. Tà ma ngoại đạo gặp kiếm này như tuyết gặp lửa, tự khắc tan biến.
Kế hoạch "Mật Ngọt Chết Ruồi" Trời đã về chiều. Bên ngoài am, mây đen vần vũ báo hiệu một đêm giông bão nữa sắp tới. Cả nhóm quây quần bên mâm cơm chay đạm bạc (muối mè, rau luộc và cháo trắng) để bàn kế hoạch tác chiến.
Thanh Hằng mở tấm bản đồ quân sự vùng biên giới ra, trải lên sàn.
Ba Ngộ cần một người phụ nữ mang thai có ngày sinh thuần âm để làm vật chứa.
Hằng nói, ngón tay di chuyển trên bản đồ.
- Tôi đã liên hệ với các đồn biên phòng và công an huyện. Trong vòng 1 tháng qua, có 3 vụ báo mất tích phụ nữ mang thai. Điểm chung là họ đều biến mất quanh khu vực rừng tràm Trà Sư và các phum sóc giáp biên.
- Tại sao họ không báo án sớm?
Linh Nhi hỏi.
- Vì họ sợ. Người dân ở đây tin vào bùa ngải hơn pháp luật.
- Họ sợ bị 'thầy bùa' trả thù.
Thầy Tư Lượm đặt bát cháo xuống, vẻ mặt ưu tư:
- Trong vùng này, có một ngôi làng người Chăm nằm sâu trong rừng thốt nốt, giáp biên giới. Ở đó có một bà mụ (bà đỡ đẻ) tên là Mế Sà.
Bà ta nổi tiếng mát tay, nhưng cũng nổi tiếng là biết 'chơi ngải'.
Dân trong vùng đồn rằng ai muốn bỏ con hay cầu con cầu ngải đều tìm đến bà ta. Tao nghi ngờ bà ta là tay chân đắc lực cung cấp 'nguyên liệu' cho Ba Ngộ.
Phong gật đầu:
- Huyết Trùng thả xuống sông chỉ là đòn nghi binh làm suy yếu địa mạch.
Mục tiêu chính của hắn vẫn là bắt người. Chúng ta phải tìm ra Mế Sà." - "Chúng ta sẽ tấn công vào làng đó?"
Tuấn Béo hăng hái (sau khi đã có hình xăm bảo vệ).
- Không được. Đánh rắn động cỏ. Nếu Mế Sà cảnh giác, bà ta sẽ tẩu tán nạn nhân hoặc báo cho Ba Ngộ.
- Thầy Tư lắc đầu.
- Phải dùng kế 'Điệu hổ ly sơn' hoặc thâm nhập vào hang ổ.
Ông nhìn Phong và Hằng:
- Hai đứa bây tướng mạo đẹp đôi. Hãy đóng giả một cặp vợ chồng trẻ từ Sài Gòn về, đi tìm thầy chữa hiếm muộn hoặc an thai.
- Mế Sà rất tham tiền và thích dùng người lạ làm vật thí nghiệm.
Tuấn Béo đang uống nước suýt sặc:
- Hả?
Phong với chị Hằng đóng vợ chồng?
Kèo thơm dữ ta! Còn con đi với chú Chín chở hòm nữa hả?" - "Mày đi với tao để bọc lót."
- Chú Chín trừng mắt.
- Xe hòm của tao ngụy trang tốt nhất. Nếu có biến, tao sẽ ủi thẳng vào cứu tụi nó ra.
Thanh Hằng quay sang nhìn Phong. Dù là một cảnh sát cứng rắn, cô cũng thoáng chút bối rối, mặt hơi ửng đỏ.
Nhưng rồi cô gật đầu dứt khoát:
- Được.
- Tôi đồng ý. Đây là cách tốt nhất để tiếp cận mục tiêu mà không gây nghi ngờ. Tôi sẽ chuẩn bị giấy tờ giả.
Phong nhìn Hằng, mỉm cười trấn an:
- Vậy... làm phiền 'bà xã' rồi.
- Nhớ diễn cho đạt nhé.
Đêm trước cơn bão Đêm hôm đó, trên đỉnh Bồ Hong, gió rít từng cơn lạnh buốt như tiếng than khóc của ngàn vạn sinh linh. Lê Phong đứng một mình trên mỏm đá Đầu Rồng, tay nắm chặt Tứ Ân Kiếm, nhìn xuống vùng đồng bằng tối tăm bên dưới. Xa xa về phía Tây, nơi rừng tràm Trà Sư bạt ngàn, một cột khí đen ngòm bốc lên tận trời cao, che khuất cả ánh trăng, nhuộm đen một góc trời. Đó là nơi Ba Ngộ đang ẩn nấp, nơi hắn đang chuẩn bị cho nghi thức tàn khốc nhất.
- Hắn đang mạnh lên từng giờ.
Linh Nhi bước tới đứng cạnh Phong, giọng lo lắng.
- Lá bài 'The Moon' (Mặt Trăng) em bốc hồi chiều...
Nó đảo ngược.
Nghĩa là sự điên loạn, ảo giác và sự phản bội sẽ lên ngôi.
Phong siết chặt chuôi kiếm gỗ, cảm nhận hơi ấm từ dòng chữ "Tứ Ân Hiếu Nghĩa" truyền vào lòng bàn tay:
- Tà không thể thắng Chính. Dù hắn có là Quỷ Vương, tao cũng sẽ dùng đạo nghĩa và thanh kiếm này để lôi hắn ra ánh sáng.
- Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu cuộc đi săn.
Dưới chân núi, dòng kênh Vĩnh Tế vẫn lờ lờ màu đỏ quạch, chảy trôi trong đêm đen, mang theo những mầm bệnh chết chóc len lỏi vào từng ngôi nhà, từng phum sóc. Cuộc đua với thời gian để ngăn chặn đại lễ "Phản Hồn" và cứu lấy những người phụ nữ vô tội đã chính thức bắt đầu.
(Hết Chương 36)
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.