Chương 189: Linh Nhi Bị Cắt Sóng
**An Giang - 23 giờ 47 phút**
Linh Nhi ngồi xếp bằng trên phản gỗ, hai tay đặt ngửa trên đầu gối. Ngọn đèn dầu leo lét trên bàn thờ Bửu Sơn soi một vệt vàng lên nửa khuôn mặt cô. Mắt cô nhắm. Môi mấp máy không thành tiếng. Hơi thở chậm, đều, mỗi nhịp thở ra lại kéo theo một sợi khói mỏng từ lư hương trước mặt, lượn lờ rồi tan trong bóng tối.
Cô đã ngồi như vậy suốt ba giờ đồng hồ. Từ lúc mặt trời lặn sau dãy Thất Sơn, từ lúc cơn đau nhói đầu tiên chạy dọc xương ức.
Tâm giao chẳng phải là phép. Nó là sợi dây nối giữa hai người cùng chung một dòng mệnh, cùng được chọn bởi cùng một long mạch. Khi Lê Phong rời Nam ra Bắc, sợi dây đó giãn ra, mỏng đi, nhưng chưa bao giờ đứt. Mỗi đêm, khi cô ngồi thiền trước bàn thờ, cô vẫn cảm nhận được nhịp cương khí trong lồng ngực anh. Không thành suy nghĩ. Không thành lời. Lúc mạnh như thác đổ. Lúc yếu như tro tàn. Nhưng luôn ở đó.
Tối nay, lần đầu tiên kể từ ngày anh bước lên chuyến tàu đêm, cô không cảm nhận được gì nữa.
Chẳng phải yếu đi. Là mất hẳn. Như thể có một bàn tay vô hình chụp lấy sợi dây và bóp nghẹt.
Linh Nhi mở mắt. Đồng tử cô giãn to, mống mắt đen gần như nuốt trọn lòng trắng. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy dọc thái dương, nhỏ xuống cổ áo bà ba trắng. Cô đưa tay lên ngực, nơi xương ức đang nhói lên từng cơn như có ai cầm dao khía vào.
- Chú Tư.
- Cô gọi, giọng khản đặc.
Cánh cửa gỗ bật mở. Tư Lượm bước vào, tay còn cầm cái đục và một mảnh gỗ mun đẽo dở. Mắt ông lão quét một vòng quanh phòng - lư hương, ngọn đèn dầu, rồi dừng lại ở gương mặt tái nhợt của Linh Nhi.
- Đứt cầu?
Ông hỏi.
- Chẳng phải đứt. Bị chặn. Có thứ gì đó đứng giữa.
Linh Nhi đáp, giọng đứt quãng theo từng nhịp thở.
- Từ hướng Bắc. Mạnh lắm. Cháu không đẩy qua được.
Tư Lượm đặt đục và gỗ xuống bàn, bước tới gần. Ông không chạm vào cô, chỉ đứng im, mắt nhìn xuống đỉnh đầu cô. Năm ngón tay trái của ông co lại, bấm vào lòng bàn tay thành một thủ ấn mà mấy chục năm nay ông chưa từng phải dùng.
- Thử lại lần nữa đi.
Ông nói.
- Lần này để chú giữ lưng cho.
Linh Nhi gật đầu. Cô nhắm mắt, hít một hơi dài, rồi thả lỏng toàn thân. Tư Lượm đặt bàn tay phải lên vai cô. Lòng bàn tay ông nóng ran, và một luồng khí mộc từ mạch đất dưới chân truyền lên, chạy qua cánh tay ông, qua vai cô, rồi lan vào lồng ngực cô như nước tưới vào rễ cây khô.
Cô lao vào bóng tối sau mí mắt.
Tâm giao không hiện ra trước mắt. Nó là một thứ cảm giác - như đi trong hang tối và lần theo hơi ấm của người đi trước. Bình thường, cô chỉ cần nhắm mắt, thả lỏng, và hơi ấm của Phong sẽ dẫn cô đi qua màn đêm dày đặc ngăn cách Nam với Bắc. Nhưng tối nay, thay vì hơi ấm, cô đụng phải một bức tường.
Nó không giống tường đá. Không giống tường gỗ. Đó là một lớp khí lạnh đặc quánh, như sương mù bị nén chặt lại thành một tấm chắn trong suốt. Khi cô chạm vào, lớp khí đó rung lên, và cô nghe thấy một giọng nói.
Giọng già. Khàn. Chẳng phải tiếng người sống, cũng chẳng phải tiếng ma. Là tiếng của thứ gì đó đã tồn tại lâu hơn cả hai loại đó.
- *Về đi, con bé. Đường này không dành cho mày.*
Linh Nhi nghiến răng. Cô đẩy tiếp. Ngực cô đau như bị xé ra làm đôi, nhưng cô không dừng. Cô dí sâu hơn vào lớp khí, cố đâm thủng nó bằng chính ý chí của mình. Từ sau lưng, luồng khí mộc của Tư Lượm đổ vào người cô, tiếp sức, đẩy cô tiến lên.
Trong một khoảnh khắc, cô thoáng thấy một hình ảnh. Một bàn tay. Bàn tay già nua, da nhăn nheo bọc lấy xương, những đốt ngón tay dài bất thường như chân nhện. Bàn tay đó đang siết một sợi dây. Sợi dây màu đỏ sậm, chạy từ Nam ra Bắc, và ngay chỗ bàn tay siết vào, sợi dây đang bị bóp dẹt, còn lại một sợi chỉ mảnh.
Sợi dây của cô và Phong.
Rồi bàn tay đó siết mạnh hơn. Một cú siết khô khốc, không hề gắng sức, như người ta bóp chết một con kiến. Sợi chỉ đỏ bị bóp đứt hẳn, hai đầu chỉ bung ra như hai con rắn bị chặt đầu, quằn quại trong bóng tối.
Linh Nhi hét lên.
Chẳng phải tiếng hét phát ra từ miệng. Là tiếng hét phát ra từ bên trong, từ chính sợi dây bị đứt trong lồng ngực cô. Máu từ mũi cô trào ra, chảy xuống môi, xuống cằm, nhỏ từng giọt xuống nền gạch. Cô ngã ngửa ra sau, người co giật, mắt trợn ngược. Tư Lượm chụp lấy vai cô, ghì chặt, tay kia ấn vào nhân trung.
- Linh Nhi! Về! Về ngay!
Cô không nghe thấy gì nữa. Trong đầu cô còn lại một hình ảnh duy nhất: bàn tay già nua ấy, những ngón tay dài như chân nhện, và ở cổ tay bàn tay đó, một đường chỉ bạc lấp lánh trên nền áo đen.
Rồi tất cả tắt ngấm.
Khi Linh Nhi mở mắt trở lại, cô đang nằm trên phản gỗ, đầu gối lên đùi Tư Lượm. Máu mũi đã được lau sạch, nhưng vị sắt vẫn còn nồng trong cổ họng. Ngọn đèn dầu trên bàn thờ cháy thấp hơn, còn lại một ngọn lửa xanh lét bằng đầu đũa. Lư hương đã tắt từ lúc nào.
- Đứt rồi.
- Cô thì thào.
- Chú Tư ơi... đứt thật rồi.
Tư Lượm không nói gì. Ông nhìn ra cửa sổ, nơi bóng đêm Thất Sơn đè nặng lên mái chùa. Tay ông vẫn đặt trên vai Linh Nhi, nhưng luồng khí mộc đã ngừng chảy. Chẳng phải ông rút lại. Là có thứ gì đó bên ngoài vừa chặn đứng nó, như một cái van bị khóa từ phía bên kia.
- Chẳng phải nhắm vào con bé.
Ông nói, giọng trầm đục như tiếng mõ gỗ.
- Nhắm vào thằng Phong. Kẻ nào chặn cầu, kẻ đó muốn thằng nhỏ một mình ngoài Bắc. Không tiếp viện. Không liên lạc. Không đường về.
Ông cúi xuống nhìn Linh Nhi. Ánh mắt ông chẳng còn vẻ điềm tĩnh thường ngày. Trong đôi mắt già nua ấy, lần đầu tiên sau hai mươi năm, có một tia lo sợ.
- Thứ ngoài đó... chẳng phải quỷ. Cũng chẳng phải người. Là đồ cổ còn sót lại từ thời dựng thành. Nó đã thức dậy rồi.
Linh Nhi nhắm mắt lại. Nước mắt chảy ngang thái dương, hòa vào mồ hôi lạnh. Cô không khóc vì đau. Cô khóc vì lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy trống rỗng - như thể một phần cơ thể mình vừa bị cắt bỏ, và cô biết phần đó đang ở rất xa, trong bóng tối, một mình.
Ở Thất Sơn, gió đêm nổi lên, thổi qua những ngọn núi đá vôi, rít lên từng hồi như tiếng ai gào trong hang sâu.
**Hà Nội - Cùng giờ**
Cổ Miêu đứng trên bệ cửa sổ căn hộ Tràng Thi, lông đen dựng ngược từ gáy xuống tới đuôi. Đuôi nó phồng lên gấp đôi bình thường. Tai vểnh thẳng về hướng Nam. Mấy ngày trước, tai nó luôn khóa vào Cửa Bắc. Tối nay, nó khóa vào Thất Sơn, vào An Giang, vào một cô gái mặc áo bà ba trắng vừa ngã xuống trên phản gỗ.
Nó gầm lên. Một tiếng gầm nhỏ, phát ra từ sâu trong cổ họng, như tiếng đá lăn dưới đáy giếng. Mắt xanh của nó rực lên trong bóng tối, đồng tử co lại thành hai khe dọc.
Tuấn Béo là người đầu tiên nhận ra. Hắn đang ngồi trước laptop, bản vẽ phủ đệ Đông Anh hiện đầy màn hình, thì nghe tiếng gầm. Hắn ngước lên, thấy Cổ Miêu đứng im như tượng trên bệ cửa sổ, lông dựng đứng, mắt xanh rực sáng.
- Con mèo làm sao vậy?
Hắn hỏi.
Phong đang ngồi ở bàn bên kia, lau Đoản Kiếm Sưa Đỏ bằng một miếng vải dầu. Anh không quay lại. Nhưng tay anh ngừng lại giữa đường. Ngón tay cái đặt lên vết rạn hai centimet trên sống kiếm.
Vết rạn vừa nóng lên.
Chẳng phải nóng vì ma sát. Là nóng từ bên trong, như thể có một luồng khí vừa chạy qua lưỡi kiếm và bị chặn đứng lại ở vết rạn.
- Có chuyện rồi.
Phong nói, giọng bình thản nhưng mắt anh đã tối lại.
Anh đứng dậy, bước tới cửa sổ, đứng cạnh Cổ Miêu. Con mèo không quay sang nhìn anh. Nó vẫn dán mắt vào màn đêm phương Nam, tai vểnh lên hết cỡ, như đang cố bắt một tín hiệu gì đó từ khoảng cách gần hai ngàn cây số.
Rồi đột nhiên, nó rít lên.
Một tiếng rít chói tai, khác hẳn tiếng gầm ban nãy. Rồi nó phóng khỏi bệ cửa sổ, đáp xuống sàn nhà, chạy vòng tròn quanh phòng như bị ma đuổi. Chạy được ba vòng, nó dừng lại, nôn ra một bãi nước dãi đen sệt quánh như nhựa đường.
Thanh Hằng từ trong bếp bước ra, tay còn cầm nắm cơm nắm đang ăn dở. Cô nhìn bãi nước dãi đen trên sàn, rồi nhìn Cổ Miêu đang thở hổn hển, lông vẫn dựng đứng, mắt vẫn sáng quắc.
- Nó bị trúng tà?
Cô hỏi.
- Không.
Phong đáp, cúi xuống quan sát bãi nước dãi. Anh chấm ngón tay vào chất lỏng đen, đưa lên mũi ngửi. Mùi chẳng phải tanh. Là mùi trầm cháy. Mùi của bùa bị đốt. Mùi của một đường cầu bị cắt đứt từ phía bên kia.
- Có người vừa chặn đường tâm giao của Linh Nhi.
Anh nói, đứng dậy, lau tay vào giẻ.
- Cổ Miêu nối được với cô ấy qua mạch mộc. Khi cầu bị chặn, nó bị dội ngược lại.
Linh Nhi có sao không?
- Hằng hỏi.
- Không chết. Nhưng không nối được với tôi nữa.
Phong trở lại bàn, cầm Sưa Đỏ lên. Anh nhìn vết rạn hai centimet. Chỗ rạn vừa nóng lên giờ đã nguội trở lại, để lại một vệt đen mỏng như chỉ khâu trên bề mặt thép gỗ. Anh biết điều đó có nghĩa là gì. Kẻ vừa chặn cầu không chỉ muốn cô lập anh khỏi miền Nam. Kẻ đó muốn anh biết rằng mình đã bị cô lập.
Đó là một lời tuyên chiến.
**Phủ đệ Đông Anh - Cùng giờ**
Ao máu sau phủ đệ Đông Anh phẳng lặng như một tấm gương đỏ. Không một gợn sóng. Không một bong bóng. Khói đen vẫn bốc lên từ mặt ao, nhưng tối nay nó bốc chậm hơn, lười nhác hơn, như thể chính ao máu cũng đang nín thở chờ đợi điều gì.
Mười hai hình nhân vải trắng đứng thành vòng tròn quanh ao. Chúng không cử động. Những mảnh đồng trên mặt chúng đã ngừng rung từ lâu. Những sợi dây đồng nối từ cổ chúng xuống mặt ao vẫn còn đó, lấp lánh dưới ánh trăng mờ.
Trên ban công tầng hai, Linh Anh vẫn đứng.
Cô không cầm điện thoại nữa. Không uống cà phê. Không lướt mạng xã hội. Cô đứng im, hai tay buông xuôi dọc thân người, mắt nhìn thẳng xuống mặt ao. Đồng tử cô vẫn giãn to, chấm đỏ trong lòng đồng tử vẫn sáng, nhưng tối nay nó sáng hơn mọi tối khác. Sáng rực như một đốm than hồng trong đêm.
Cô mở miệng. Không nói ra lời. Chỉ há miệng, và một luồng khói đen mỏng manh từ trong cổ họng cô bay ra, chậm rãi, đều đặn, như hơi thở của một người đang ngủ say.
Luồng khói đó không tan đi. Nó bay ra khỏi miệng Linh Anh, vươn dài ra trước mặt cô, rồi uốn lượn như một con lươn đen, chui xuống mặt ao. Mặt ao vẫn phẳng lặng. Khói chui vào mà không tạo ra một gợn sóng nào, như thể khói và thứ chất lỏng đỏ sậm bên dưới có cùng một bản chất.
Từ dưới đáy ao, một tiếng động vọng lên.
Chẳng phải tiếng nước. Chẳng phải tiếng sủi bọt. Là tiếng của một thứ gì đó đang thở. Một nhịp thở chậm, sâu, đều đặn, như một người khổng lồ đang nằm ngủ dưới lớp bùn và máu. Mỗi nhịp thở ra, mặt ao lại phồng lên một chút. Mỗi nhịp hít vào, mặt ao lại lõm xuống.
Linh Anh đứng đó, miệng vẫn há, khói vẫn chảy ra, nối cô với thứ đang thở dưới đáy ao. Mắt cô không chớp. Chấm đỏ trong đồng tử nhấp nháy theo từng nhịp thở của ao máu.
Cô chẳng còn là Linh Anh nữa.
Cô là một cái loa. Một cái loa bằng thịt, được cắm vào thứ dưới ao, và thứ đó đang dùng cô để gửi một tín hiệu đi đâu đó rất xa.
Về hướng Cửa Bắc.
Ở đó, trong lòng Hoàng Thành Thăng Long, một thứ cổ xưa vừa nhận được tín hiệu. Và nó cựa mình, chậm rãi, nặng nề, như một cỗ máy đã ngủ hàng trăm năm nay bắt đầu khởi động lại.
**Khách sạn nhỏ gần Cửa Bắc - 0 giờ 14 phút**
Phong đứng trước cửa sổ căn phòng khách sạn, nhìn ra khoảng tối nơi Cửa Bắc Hoàng Thành ẩn mình trong màn đêm. Sau lưng anh, Hằng đang kiểm tra lại từng viên đạn trong băng. Tuấn Béo ngồi xếp bằng trên giường, laptop mở trước mặt, bản vẽ phủ đệ Đông Anh hiện trên màn hình với những đường kẻ đỏ đánh dấu vị trí camera, cửa vào, ao máu, và những điểm mù trong hệ thống an ninh.
- Tao đếm được tổng cộng mười bốn camera.
Tuấn nói, giọng khô khốc sau nhiều giờ phân tích dữ liệu.
- Tám cái vòng ngoài, bốn cái trong nhà, hai cái ở khu ao. Tất cả đều nối về một máy chủ trong phòng an ninh ở tầng trệt. Nếu cắt được máy chủ đó, toàn bộ hệ thống sẽ mù.
- Phòng an ninh có bao nhiêu lính?
Hằng hỏi.
- Theo ảnh chụp từ drone thì có hai gã. Nhưng đó là ban ngày. Ban đêm có thể nhiều hơn. Và có thể chẳng phải lính thường.
- Là Ngự Lâm?
- Hoặc thứ khác.
Tuấn Béo đáp, liếc nhìn Phong.
- Với cái ao máu kia, không loại trừ có tăng cường.
Phong không quay lại. Anh vẫn nhìn ra Cửa Bắc. Từ lúc Cổ Miêu nôn ra bãi nước dãi đen, anh không nói gì nhiều. Cương khí trong người anh đã hồi phục được một phần sau trận Cát Linh, đủ để anh cảm nhận được những thứ mà người thường không thấy.
Và lúc này, từ hướng Cửa Bắc, một luồng khí lạnh vừa tràn qua. Chẳng phải gió. Là một luồng khí đặc quánh, lạnh buốt, mang theo mùi đất ẩm và mùi đồng han rỉ. Nó lướt qua cửa sổ khách sạn, làm tấm kính rung lên khe khẽ, rồi tiếp tục chảy về hướng Đông Anh, nơi phủ đệ với ao máu đang chờ.
- Nó biết mình sắp vào.
Phong nói, giọng trầm và đều như tiếng mưa rơi trên mái tôn.
- Ai?
Tuấn hỏi.
- Thứ đang nằm dưới ao máu. Và thứ đang nằm dưới Cửa Bắc. Chúng nối với nhau. Tối nay, khi cầu tâm giao bị chặn, tao cảm nhận được một đường dẫn. Đường dẫn đó chạy từ Cửa Bắc tới Đông Anh, rồi từ Đông Anh chạy ngược về Cửa Bắc. Như một vòng tuần hoàn.
Anh quay lại, rời khỏi cửa sổ, bước tới bàn nơi Hằng đang trải bản đồ Hà Nội ra.
- Phủ đệ Đông Anh không chỉ là nơi ở của Đăng Long.
Anh nói, ngón tay chạm vào điểm đánh dấu trên bản đồ.
- Nó là một trạm tiếp vận. Ao máu ở đó chẳng phải là nguồn. Nó là một cái bể chứa, và thứ trong bể đang được bơm về Cửa Bắc.
- Bơm bằng gì?
Hằng hỏi.
Phong ngước lên nhìn cô. Ánh mắt anh lạnh và tĩnh, như mặt nước hồ trước giờ bão.
- Bằng chính những đứa trẻ trong danh sách của Cát Linh. Tám mươi bảy đứa. Tất cả đều được chuyển về Cửa Bắc. Không lấy xác. Lấy linh hồn. Xác của chúng được dùng để nuôi ao máu. Linh hồn bị dẫn về Cửa Bắc qua đường ray, qua sông Hồng, qua những mạch dẫn mà chúng ta đã thấy. Và khi đủ tám mươi bảy linh hồn, cộng với máu từ ao Đông Anh, cộng với oán khí từ Cát Linh...
Anh dừng lại. Ngón tay anh vẫn đặt trên bản đồ, ngay chỗ giao cắt giữa đường đê sông Hồng và Cửa Bắc.
- Nó sẽ thức dậy hoàn toàn. Chẳng phải cựa mình như bây giờ. Là thức dậy thật sự. Và lúc đó, không chỉ Hà Nội. Toàn bộ long mạch phía Bắc sẽ bị lật.
Tuấn Béo nuốt nước bọt. Mặt hắn tái đi, nhưng tay hắn vẫn gõ liên tục trên bàn phím, kéo thêm dữ liệu về phủ đệ Đông Anh.
- Vậy mình phải làm gì?
Hắn hỏi.
Phong rút Đoản Kiếm Sưa Đỏ ra khỏi bao. Lưỡi kiếm tối đen, vết rạn hai centimet vẫn nằm im trên sống kiếm, nhưng khi anh đặt ngón tay lên vết rạn, một tia sáng đỏ yếu ớt lóe lên rồi tắt ngay.
- Vào phủ đệ. Phá ao máu. Cắt đường dẫn từ Đông Anh về Cửa Bắc.
Anh nói.
- Nếu cắt được đường đó, thứ dưới Cửa Bắc sẽ mất một nửa nguồn nuôi. Nó sẽ không kịp thức dậy trước rằm.
- Còn Linh Anh?
Hằng hỏi.
Phong im lặng một lúc. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm Hà Nội dày đặc và lạnh lẽo đè nặng lên những mái nhà thấp. Ở đâu đó trong màn đêm đó, một cô gái trẻ mặc áo thun trắng quần jeans rách đang đứng trên ban công phủ đệ, miệng há ra, khói đen chảy vào ao máu, và đồng tử cô ta đỏ rực như hai hòn than.
- Nếu còn cứu được, thì cứu.
Anh đáp.
- Nếu không... thì cắt luôn.
Hằng gật đầu. Cô không hỏi thêm gì nữa. Cô đã quen với cách Phong ra quyết định - nhanh, gọn, và không chừa đường lùi cho bản thân.
Tuấn Béo tắt laptop, nhét vào balo, rồi rút ra ba cái tai nghe bluetooth nhỏ xíu.
- Kênh liên lạc nội bộ.
Hắn nói.
- Tần số riêng, mã hóa đầu cuối. Dù có vào chỗ nào không có sóng điện thoại, ba đứa mình vẫn nghe được nhau trong bán kính năm trăm mét. Tao với Hằng sẽ vào từ hướng tường sau, cắt máy chủ trước.
Phong vào từ cửa chính, thu hút sự chú ý.
- Còn camera?
Hằng hỏi.
- Tao sẽ chạy một script gây nhiễu toàn bộ hệ thống trong vòng mười lăm giây. Không đủ để tắt hẳn, nhưng đủ để bọn mình vượt tường mà không bị phát hiện. Sau đó, khi vào tới phòng an ninh, tao sẽ cắt vật lý.
Phong đeo tai nghe vào, kéo áo khoác che Đoản Kiếm Sưa Đỏ sau lưng. Hằng nhét thêm hai băng đạn vào túi áo, kiểm tra lại dao găm ở thắt lưng. Tuấn Béo khoác balo lên vai, tay run nhẹ nhưng ánh mắt đã cứng hơn trước rất nhiều.
- Giờ đi.
Phong nói.
Họ rời khách sạn lúc không giờ ba mươi bảy phút. Ngoài kia, Hà Nội đã ngủ say, nhưng ở phía xa, trên bầu trời đen kịt phía Đông Anh, một vệt sáng đỏ mờ mờ vừa lóe lên, như một con mắt vừa mở ra trong đêm.
Và dưới Cửa Bắc Hoàng Thành, thứ cổ xưa kia lại cựa mình thêm một lần nữa, chậm rãi, kiên nhẫn, đếm từng giờ từng phút cho tới rằm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.