Chương 97: Lời Trăng Trối Của Vong Hồn
Lê Phong ngồi kiết già giữa tâm tám ống thủy tinh. Ánh xanh dạ quang hắt lên mặt cậu, lộ rõ vẻ già đi chỉ sau một đêm.
Phong đã cạn chân khí từ trước. Muốn đẩy tiếp một pháp lớn ở đây, cậu chỉ còn cách đốt vào chính phần thọ mệnh của mình.
Cậu bắt đầu tụng "Diệt Tội Vãng Sanh". Âm không bật ra ở cổ họng mà dội từ sâu trong lồng ngực, trầm và đục như sấm nén dưới đất.
*“Nam mô a di đà bà dạ… Đa tha già đa dạ… Đa địa dạ tha... A di rị đô bà tỳ…”*
Mỗi một câu chú phát ra, lồng ngực Phong lại quặn thắt, một vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ khóe miệng, nhỏ tong tong xuống nền gạch men trắng toát. Nhưng đồng thời, từ hai bàn tay đang kết ấn hình hoa sen của cậu, một luồng ánh sáng vàng óng ánh - màu của sự từ bi và phần dương khí nguyên thủy nhất - bắt đầu lan tỏa dọc theo mặt sàn, bò rễ như một mạng nhện khổng lồ hướng về phía chân của tám cột thủy tinh.
Luồng ánh sáng vàng chạm vào lớp kính cường lực dày cộp. Nó không xuyên thủng phần vật lý, mà dùng sóng tần số tâm linh cộng hưởng trực tiếp với dòng dung dịch ma quái bên trong.
*Ù ù ù ù...*
Chất lỏng xanh lam phản ứng dữ dội. Những vòng xoáy âm ty đang cố hút cạn linh hồn của 8 người công nhân bỗng nhiên bị khựng lại, xáo trộn sủi bọt cuồn cuộn như nước sôi. Các bóng ma mắc kẹt bên trong vốn đang há miệng gào thét vì đau đớn bị bòn rút, nay bỗng chốc ngơ ngác khi bị một tầng ánh sáng ấm áp, êm dịu bao bọc.
- Ánh sáng... Ánh sáng quê nhà...
- Những tiếng thì thầm cất lên bên trong thành kính, lần đầu tiên vượt qua được môi trường tà thuật hòa vào không khí.
Lê Phong nghiến răng tăng cường độ niệm chú, ép mạch máu thái dương nổi hằn lên xanh rì. Vết thương móng vuốt sau lưng rách toạc ra dưới áp lực cơ gân. Những sợi tóc đen nhánh trên đỉnh đầu cậu bắt đầu từ từ chuyển sang màu xám tro. Thọ mệnh đang rò rỉ. Tuy nhiên, hiệu quả tức thì ập đến.
*Cờ rắc... cờ rắc...*
Lớp kính cường lực đắt tiền có khả năng chống đạn đạo không thể chịu nổi áp suất chênh lệch giữa hai ranh giới bảo tồn năng lượng. Bắt đầu có những tia nứt hình mạng nhện lan tỏa từ gốc cột lên tới đỉnh.
- Vỡ cho ta!!!
Lê Phong mở choàng mắt, hai hốc mắt đỏ quạch ngầu máu, quát lớn.
*XOẢNG! XOẢNG! XOẢNG!*
Hàng loạt tiếng kính vỡ chói tai vang lên liên tiếp. 8 cột thủy tinh đồng loạt nổ tung như lựu đạn pha lê. Hàng vạn mảnh vỡ lấp lánh như mưa sao băng bắn văng khắp nơi. Khối lượng khổng lồ của dung dịch xanh lam dạ quang đổ ụp xuống sàn nhà, tuôn trào thành một cơn sóng nhỏ ngập đến mắt cá chân. Dòng chất lỏng nhớp nháp, bốc mùi hóa học ngay lập tức sôi sùng sục, bốc khói tan biến khi tiếp xúc với không khí do mất đi lớp kính phong ấn chân không.
8 linh hồn công nhân rơi tự do, nhưng trước khi chạm đất, họ lơ lửng bồng bềnh trên mặt nước. Trút bỏ được cái lồng giam cầm mười năm, cơ thể trong suốt của họ từ từ thẳng đứng dậy. Những khuôn mặt méo mó, biến dạng vì thù hận và đau đớn nhăn rúm của họ dần buông lơi những vết hằn, trả lại những nét phác họa hiền lành, cục mịch của những người đàn ông lao động chân tay Nam Bộ ngày xưa.
Một luồng sáng trắng tĩnh tại, mát lành bao trùm Tầng 13. Khí Âm Sát hoàn toàn bị gột rửa.
Linh Nhi quỳ sụp xuống sàn, đôi mắt tuy đã mù lòa nhưng khóe môi cô bé khẽ nhếch lên một nụ cười an lòng. Cảm giác nghẹn thở trong lồng ngực cô hoàn toàn tan biến. Ở góc phòng bên kia, Thanh Hằng hạ vũ khí trừng nhìn cảnh tượng huyễn hoặc nhưng bi tráng đến nao lòng. Đám đông linh hồn không còn bị đe dọa, họ đứng thành một vòng cung tĩnh tại quanh Lê Phong.
Thay vì lập tức bay đi về cõi luân hồi để siêu sinh, 8 vong hồn lại từ từ hợp nhất lại với nhau, các quang phổ nhạt nhòa lồng ghép thành một khối lượng hào quang lớn nhất. Sau cùng, một luồng sóng thần giao cách cảm đậm đặc được truyền thẳng vào tâm trí của ba người tỉnh táo còn lại: Phong, Hằng, và Nhi.
*(Chúng tôi cảm ơn cậu, gã thư sinh trẻ tuổi. Mười năm dưới gầm đất đục ngầu, mười năm đóng đinh trong cái lọ hóa chất, cuối cùng cũng thấy được ánh sáng của luân hồi. Thân xác chúng tôi đã bị hòa chung làm bê tông móng, còn linh hồn suýt trở thành vật phân rã cho Hắc Phật...)*
Giọng nói tập thể trầm ấm, mộc mạc và chân chất, không một chút oán than, vang dội như một tiếng chuông ngân nga từ kiếp trước.
Một màn hình thực tế ảo (Flashback) chợt lóe lên trong đầu Hằng và Phong. Đó là những ký ức từ ngóc ngách đôi mắt linh hồn mười năm trước: Nhóm thợ xây đang cật lực đào ngầm một hầm đất ở vị trí B3. Những bức tường bê tông cốt thép dày đặc. Và rồi, một gã đàn ông mặc áo sơ mi trắng, khoác đạo bào... chính là Vương Hạo, lạnh lùng rút ra con dao găm và rạch cổ họ, đẩy xác họ hòa vào hỗn hợp bê tông đang đổ.
*(Vương Hạo giam giữ chúng tôi nơi này để hút Tinh Khí nuôi dưỡng thần thai của pho tượng tà quái ở tầng B3. Suốt mười năm nay, hắn không ngừng truyền tải thông điệp tẩy não vào khối tượng. Nhưng hắn không biết rằng, việc kết nối thông qua cột thủy tinh cũng giúp chúng tôi nghe lỏm và biết được một tử huyệt định mệnh...) *
Hình ảnh trong tâm trí đột nhiên di dời sâu xuống lòng đất. Một khối tượng Phật khổng lồ bằng đá ong đen thui, dị mộc hiện lên ngự tại vùng lầy tối om. Pho tượng khổng lồ ngồi tư thế kiết già, đôi mắt bịt bằng một chiếc ruy băng máu đỏ, toàn thân tỏa ra hàn khí tà ác dọa người.
Nhưng vong hồn không tập trung vào khuôn mặt, cũng không kéo ánh nhìn xuống lồng ngực nơi theo lẽ logic sẽ cất chứa nhịp tim tà ngải. Luồng ý nghĩ tập trung dọi về một điểm ở lòng bàn tay trái của bức tượng, bàn tay đang khép hờ, ngửa lòng lên trong tư thế bắt ấn.
*(Pho tượng ấy cực hạn tà niệm, thân thể không thể phá hủy bằng vật lý, phong thủy bình thường cũng không làm suy suyển kim thân. Rất nhiều đạo sĩ phương viễn đã chết thảm ở dưới đó. Điểm phá vỡ định mệnh của ma vật này chính là Huyết Tâm Ngọc - một viên bảo thạch ngàn năm tích tụ mọi lời nguyền Bạch Liên Giáo, là lõi "Pin" trung khu duy trì Hắc Phật.)*
*(Vương Hạo từng tuyên bố với một người đàn bà mang tên Madame Quyên, rằng trái tim thông thường nằm ở ngực, nhưng Huyết Tâm Ngọc được phong hàn sâu tít trong lòng bàn tay trái đang nắm hờ. Tại sao? Để ai không biết sẽ cứ cắm đầu chém vào lồng ngực bất hoại. Thậm chí dùng la bàn hay âm dương nhãn soi rọi, cũng chỉ thấy một luồng chướng khí đánh lạc hướng toàn thân...)*
Giọng tập thể trầm xuống, trở thành một lời dặn dò đẫm tính chân tủy:
*(Để nhìn thấu được lớp vỏ ngụy trang vô tận đó, cặp mắt phàm tục chứa đầy dục vọng, hình quang, sắc giới không thể làm được. Chướng khí của Hắc Phật sẽ bẻ cong mọi định luật ánh sáng vật lý. Chỉ có sự tinh khiết nhất, chỉ những người bị tước đoạt đôi mắt trần tục, chỉ có một 'khoảng tối tĩnh lặng hoàn mỹ' mới có thể chạm thấu tới ánh sáng đỏ thẫm của Huyết Tâm Ngọc đang chìm lấp...)*
Thông điệp giáng xuống như búa. Phong quay phắt sang Linh Nhi. Cô bé đang run lẩy bẩy, tay bấu chặt vạt áo. Đôi mắt đã cháy trụi của Nhi không cứu cô khỏi bóng tối, nhưng lại khiến cô đứng ngoài thứ ảo giác chuyên lừa thị giác của Vương Hạo.
*(Cô bé... hãy dắt đường cho họ...)* - Tiếng vong hồn âm thầm vỗ về trong trí tưởng tượng không thanh âm của cô gái nhỏ. Nhi mím môi gật đầu, một giọt huyết lệ mờ nhạt lại lăn tiếp.
Trước khi hòa mình hoàn toàn thành tám quầng sáng trắng đê vút về cõi Cực Lạc Tây Phương, khối quang minh tách ra một gợn nhỏ, bay sà về phía góc phòng nơi Tuấn Béo đang nằm bất động với bả vai cụt đen thui như bị thiên lôi giáng.
Bóng ma một người thợ phu hồ vóc dáng lam lũ hiện ra, gỡ chiếc nón bảo hộ sứt mẻ mang đầy vết nham nhở, cúi rập đầu vái người thanh niên mập mạp bấy giờ chỉ còn thoi thóp một nhịp tim tàn tạ.
*(Xin lỗi cậu, chàng trai trẻ dũng cảm. Sinh mạng chúng tôi quá rẻ mạt... Nhưng nhờ có cánh tay nổ tung của cậu dưới Tầng 12, bức tường phong ấn mới rạn nứt đủ để chúng tôi bắt nhịp giao cảm với vị Đạo gia kia. Vụ nổ đắt giá đó đã mua giùm chúng tôi tấm vé tự do. Dù cậu nằm bất động, chúng tôi sẽ đem lời cầu nguyện cho cậu đến cửa Bồ Tát. Hãy giữ mạng lại mà nhìn anh em của cậu chiến thắng...)*
Linh hồn nhẹ nhàng vươn bàn tay bóng mờ, vuốt lên trán Tuấn Béo. Nhiệt độ ấm áp siêu hình từ cái chạm ấy len lỏi vào tâm não Tuấn, làm những đường gân đen hoại tử vốn đang hăm he phá phòng tuyến rụt đầu lùi lại đôi phần. Vẻ mặt nhắn nhó của gã béo giãn ra, an ổn.
Sau đó, 8 linh hồn hóa thành những đốm sáng li ti, bay vút xuyên qua trần bê tông lạnh lẽo, hóa vào mây khói, biến mất không một dấu vết.
Tầng 13 trở về với hình thái nguyên bản: một căn phòng lạnh giá, sũng mùi nước hóa chất loang lổ.
Lê Phong ho sặc sụa, phun ra thêm một búng máu đen đặc nữa. Cơ thể cậu lảo đảo, mất trọng tâm và ngã sập xuống sấp mặt bên cạnh vũng vỡ thủy tinh. Tóc hai bên thái dương của cậu đã bạc trắng một cách đau đớn. Sinh lực hao tổn nghiêm trọng. Thanh Hằng vội vàng chạy tới, ôm xốc chàng trai lên, hàm siết lại để chặn tiếng nấc. Họ đã vắt kiệt giọt nước cuối cùng trên sa mạc. Còn gì để lết xuống đối mặt với Hắc Phật?
Tầng 13 vừa kịp im thì tiếng vỗ tay chậm từ góc tối đã nổi lên.
*Bốp... Bốp... Bốp...*
Hằng và Phong quay lại. Có kẻ đã đứng xem từ đầu tới giờ.
*(Hết Chương 97)*
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.