Chương 192: Trảm Ngọa Long
Một giờ ba mươi phút sáng. Mười tám tháng tám Âm lịch. Bãi cỏ phủ đệ Đoàn Đăng Long, Đông Anh.
Trực thăng MI-17 vừa hạ cánh. Cánh quạt giảm tốc dần. Tiếng động cơ lớn còn, nhưng tiếng tắt dần.
RỦU... RỦU...
Cuối cùng yên.
Phi công đặc nhiệm C02 không xuống. Anh ngồi trong buồng lái, đèn màn hình hắt xanh lét lên mặt. Sếp Trần đã dặn riêng: phi công không can thiệp, chỉ chở.
Cửa khoang mở.
KÉT.
Đại tá Lâm xuống trước. Mặt cứng. Áo dã chiến rằn ri. Tay phải giữ Beretta. Tay trái đỡ vai Đoàn Đăng Long.
Đăng Long lê chân xuống. Áo lụa xám rách một bên. Đùi phải băng cấp tốc, vải trắng đã ngấm máu thành màu nâu sậm. Lão không kêu. Lão không nhìn ai.
Lão nhìn về giữa sân cỏ.
Chỗ tổ tiên năm đời nhà họ Đoàn từng đứng. Chỗ cha lão chết năm 1995. Chỗ ông nội lão chết năm 1962. Chỗ ông cố lão chết năm 1925. Một vệt cỏ hơi sẫm hơn quanh, như đất giữ ký ức bằng cách riêng của đất.
Lão lê chân tới đó. Mười mét. Mỗi bước, máu rỉ thêm qua băng.
Phong xuống MI-17 sau đại tá Lâm. Hằng theo. Bao đàn cũ của Phong còn nguyên trên vai, Sưa Đỏ bên trong, vết rạn hai centimet, một sợi gỗ tách. Hằng cầm Beretta tay trái. Ống giảm thanh đã hỏng từ cú nổ trực thăng EC130 lúc một giờ tại nóc Hoàn Kiếm. Nòng súng trơ ra dưới ánh đèn pha MI-17.
Phong đứng cách Đăng Long ba bước.
Sưa Đỏ chĩa ngang.
Hằng cách năm bước. Beretta nâng. Không bóp cò. Cô không bắn. Đêm nay chưa tới lúc bắn.
Bộ đàm trong tai Phong rít một nhịp. Tuấn từ căn hộ Hàng Khoai, qua drone bay vòng tròn trên bãi cỏ phủ đệ:
- Cha nội. Em thấy rõ qua drone. Bãi cỏ trống. Vệ sĩ trong nhà đã rút từ hồi trinh sát đêm hôm trước. Không ai cản đâu. Cha nội cứ làm.
Phong không trả lời.
Đăng Long ngước lên.
Mắt lão đã đục hơn hồi trên nóc Hoàn Kiếm. Đùi mất máu nhiều. Nhưng giọng lão còn đều:
- Mày trảm tao ở đây. Không sai. Tao chết ở phủ đệ tổ tiên. Đẹp.
Phong nhìn lão. Một nhịp.
- Tao không trảm cho mày đẹp. Tao trảm cho mười hai thằng nhỏ. Cho mẹ con bà Vân. Cho cô con gái mày dùng làm mồi bảy năm.
Đăng Long không đáp.
Mắt lão khép.
Lão không quỳ. Lão đứng. Đùi phải run, nhưng đứng được. Lão muốn chết đứng.
Phong nâng Sưa Đỏ.
Hai tay. Cán siết. Lưỡi gỗ sưa đỏ sậm dưới ánh đèn pha. Vết rạn hai centimet ở giữa lưỡi vẫn ở đó. Một sợi gỗ tách. Chưa lan thêm.
Phong hít một hơi sâu.
Đâm.
PHẬP!
Lưỡi gỗ xuyên áo lụa Đăng Long. Xuyên xương ức. Xuyên tim. Xuyên phổi trái. Xuyên ra sau lưng. Mười phân mũi kiếm gỗ thò ra ngoài lưng, máu đen đã ngấm thớ gỗ.
Đăng Long không kêu.
Mắt lão mở lần cuối.
Nhìn Phong.
Nói một câu, rất nhỏ, môi vừa kịp mấp máy:
- Lão Quốc Sư...
Hơi thở dứt.
Phong rút Sưa Đỏ.
KHỰC.
Lưỡi gỗ rút ra khỏi thân Đăng Long. Máu đen chảy theo. Không phun. Chỉ chảy chậm, như nước rút khỏi bình.
Một thứ khác bay lên.
Khí xám.
Bốc ra từ ngực Đăng Long. Đậm hơn khói thuốc. Đậm hơn sương đêm. Như có hình dáng riêng. Bay lên cao một mét, hai mét, rồi cong về hướng Đông Bắc. Hướng Cửa Bắc Hoàng Thành Thăng Long. Cách hai mươi lăm cây số đường chim bay.
Tuấn từ bộ đàm. Giọng vỡ nửa câu:
- Cha nội ơi. Em thấy luồng khí. Em thấy thật. Drone của em quay được. Cha nội. Mẹ kiếp. Cái miệng nó hút khí về.
Phong không đáp.
Anh nhìn xuống Sưa Đỏ.
Vết rạn đã lan.
Hai centimet rưỡi.
Sợi gỗ tách dày thêm. Một sợi nữa nhô ra ở mép vết rạn, như răng cá nhỏ.
Phong đặt lưỡi kiếm vào vạt áo khoác. Lau. Máu Đăng Long thấm vải, không phai. Anh quấn quanh cán. Cất.
Đăng Long ngã.
Lão ngã đúng chỗ tổ tiên năm đời từng đứng. Mặt úp xuống cỏ. Tay phải còn nắm chặt một thứ trong lòng bàn tay.
Phong cúi xuống. Mở tay lão.
Trong lòng bàn tay Đăng Long, một mảnh ngọc đen nhỏ. Cỡ hạt đậu. Sợi chỉ đỏ buộc.
Phong nhặt. Cảm. Lạnh. Lạnh khác lạnh ngọc bảy centimet ở nóc tòa. Lạnh kiểu khí mạch âm tự nuôi nhau.
Anh cất vào túi áo trong, cùng viên ngọc bảy centimet.
Ba viên ngọc đen giờ đã đủ ba nơi. Một dưới gối Linh Anh bảy năm. Một trên tay Đăng Long lúc chết. Một trong bể nước cứu hỏa nóc tòa ĐL Group. Phong chưa biết ý nghĩa. Nhưng anh biết phải giữ.
Hằng tới sát.
- Vợ con đã ở Bạch Mai. Sếp Trần báo Bộ Y tế bảo mật. Linh Anh, bà Vân, thanh niên cây bưởi. Cả ba ổn. Linh Anh đang ngủ.
Phong gật.
Anh không tiễn Đăng Long.
Không có thời gian. Không xứng. Lão giết mười hai thằng nhỏ. Lão không xứng được tiễn theo nghi lễ Bửu Sơn. Phong chỉ cúi đầu một nhịp, ghi nhận cái chết.
Rồi quay đi.
Hai giờ sáng. Vào nhà chính phủ đệ.
Cửa gỗ cổ. Khắc rồng năm móng. Nặng. Phong đẩy bằng vai trái.
KÉT.
Bên trong, sảnh rộng. Thảm Ba Tư đỏ đậm trải dài. Đèn chùm pha lê còn cháy một phần ba bóng. Vệ sĩ trong nhà đã rút hết từ đêm trinh sát. Không ai cản.
Mùi nhang trầm cũ. Mùi gỗ mun. Mùi giấy cổ trong các tủ kính.
Phong đi theo Hằng. Cô dẫn đường, theo bản đồ Tuấn đã vẽ qua drone. Phòng ngủ Đăng Long ở tầng hai, cánh phải, cuối hành lang.
Cầu thang gỗ cong xoắn. Bậc gỗ mun đen bóng. Lan can sắt rèn. Trên tường hành lang, ảnh tổ tiên năm đời, đóng khung gỗ mun, chụp đen trắng. Mỗi ảnh một người đàn ông áo dài đứng nghiêm.
Phong không nhìn ảnh.
Anh đi tới phòng ngủ.
Cửa phòng. Khắc tám cánh. Mở sẵn. Bên trong, giường gỗ trắc khắc rồng, rủ màn lụa đỏ sẫm. Đèn dầu hột một ngọn trên bàn cạnh giường, lửa vàng, đứng yên.
Phong tới giường. Rút Sưa Đỏ.
Rạch nhẹ vỏ gối lụa. Một đường ngắn, mười centimet. Không xé. Chỉ rạch.
Bên trong gối, lông ngỗng trắng. Phong moi. Ngón tay chạm một thứ cứng.
Bức thư.
Giấy ô ly trắng đã ngả vàng. Nếp gấp tư cũ. Mực đen, nét chữ già, cứng, dọc đều, viết nét móc đặc biệt.
Phong mở thư.
Mười hai dòng.
Anh Long.
Tao chờ mày ở Cửa Bắc. Mai sau khi mày xong việc với cô con gái.
Tao có việc cần bàn với mày, về "người trên".
Hắn đã chuyển hai mươi mốt năm. Nay tới hạn nhìn mặt. Mày đem theo cục đá đen tao gửi tháng ba. Tao sẽ giải mã cho mày tại chỗ.
Đừng đem vợ. Đừng đem vệ sĩ. Đi một mình.
Mày tới Cửa Bắc đêm rằm tháng tám. Mười hai giờ đêm. Tao đợi.
P.
Phong gập thư.
Cất ba lô.
Một câu trong thư đập vào đầu anh, như một cú gõ.
- Cục đá đen tao gửi tháng ba.
Phế Tích đã gửi cục đá đen cho Đăng Long từ tháng ba. Đăng Long không đem theo lên nóc tòa. Hoặc đem theo, nhưng không để cho ai biết. Hoặc Đăng Long không hiểu cục đá đen là gì, để nó đâu đó trong nhà, không cầm theo đêm đụng nóc tòa.
Có ba viên ngọc đen Phong đã nhặt được. Ngọc đen khác cục đá đen. Hai khái niệm tách bạch.
Ngọc đen là bùa thế thân. Cài tâm. Khóa não.
Cục đá đen là cổ vật. Khắc ký hiệu. Phế Tích nói "giải mã".
Bốn tuần trước Phong đã không biết cục đá đen tồn tại. Bây giờ anh biết Phế Tích có một cục, đã gửi cho Đăng Long từ tháng ba. Có thể có nhiều cục hơn. Có thể chỉ một.
Phong cất câu hỏi đó vào ngăn riêng trong đầu. Đêm mai sẽ hỏi.
Anh quay ra hành lang.
Hằng đứng đợi cuối hành lang.
- Có gì?
- Thư. Phế Tích viết. Hẹn Đăng Long ở Cửa Bắc đêm rằm. Đêm rằm là ngày kia. Lão biết Đăng Long sẽ chết hoặc không tới. Lão vẫn đợi.
- Hoặc lão đợi mày.
- Hoặc 'người trên' nói qua tay lão.
Hằng không hỏi thêm.
Họ đi xuống cầu thang.
Hai giờ hai lăm phút sáng. Sân cỏ phủ đệ.
Sếp Trần đã đến. Sáu người C02 theo. Áo gile xám của Sếp Trần ướt sương cuối đêm. Tay trái cầm điếu Vinataba chưa châm. Đêm nay ông không châm.
Đại tá Lâm chỉ vào xác Đăng Long.
- Báo cáo. Trảm tại sân cỏ tổ tiên. Sưa Đỏ xuyên tim. Khí xám bay về Cửa Bắc lúc một giờ ba mươi tám phút sáng. Drone Tuấn ghi lại được luồng khí.
Sếp Trần gật.
Ông cúi xuống xác Đăng Long. Đặt hai ngón tay lên cổ. Mạch không. Lão chết chắc.
Ông đứng dậy. Không nói gì về cái chết. Chỉ:
- Nửa tiếng tới Cửa Bắc.
Phong:
- Hôm nay không. Mai. Chuẩn bị.
Sếp Trần gật.
- Mày, Hằng, Tuấn nghỉ một ngày. Mai mười giờ sáng văn phòng C02 phụ Hai Bà Trưng. Tao có hồ sơ Phế Tích đầy đủ. Tao truy ra ổng trong ba mươi lăm năm. Đêm nay tao đem cho mày coi.
Phong nhìn ông.
- Ổng tên thật là gì?
- Trần Đức Vọng. Bốn mươi tư. Cố vấn văn hóa Hoàng Thành tám lăm tới chín mươi. Mai tao kể đủ.
- Hiểu sếp.
Bốn giờ sáng. Căn hộ phố Hàng Khoai.
Tuấn mở cửa từ bên trong. Cổ Miêu trên vai gã. Mèo cát đen, mắt vàng, gầy hơn ba tuần trước. Tai mèo vểnh về hướng đông bắc. Hướng Cửa Bắc.
- Cha nội. Vô.
Phong vào. Hằng theo.
Tuấn đóng cửa hai vòng. Ra bàn. Pha trà nóng. Trà sen, gói cuối cùng Phong mang từ An Giang ra ba tuần trước. Hương nhẹ, đắng cuối lưỡi.
Phong không uống ngay. Anh đặt ba lô xuống. Mở. Lấy ra hộp gỗ nhỏ.
Trong hộp, cài ba viên ngọc đen. Một viên ba centimet (lấy từ phòng Linh Anh chiều qua Sếp Trần đem). Một viên bảy centimet (từ bể nước nóc tòa ĐL Group). Một viên hạt đậu (từ tay Đăng Long lúc chết).
Phong cài thêm bức thư "P." vào hộp. Đậy nắp. Cất ba lô.
Rồi anh ngồi xuống ghế bành.
Cởi áo khoác.
Vết sườn trái dài ba centimet, vết đạn 7.65 ly Walther PPK Đăng Long bắn lúc một giờ tại nóc Hoàn Kiếm. Không sâu. Đã đông máu.
Hằng ngồi đối diện. Cô lấy bộ y tế nhỏ. Cồn. Bông gạc. Kim chỉ.
- Có cần khâu không?
- Không. Ba mũi cấp được rồi.
Hằng làm. Cồn rát. Phong không kêu. Kim đâm. Anh không kêu.
Ba mũi. Năm phút.
Hằng băng. Băng trắng quấn chéo qua sườn trái. Phong đứng dậy thử cử động. Vai phải còn nhấc Sưa Đỏ được. Đủ.
Tuấn ngồi sàn cạnh ghế bành. Cổ Miêu trên đùi. Gã gãi sau tai mèo. Mèo cuộn tròn ngủ.
- Cha nội ơi. Đêm dài lắm cha nội. Tao mệt.
Phong:
- Ngủ đi. Mai mười giờ tới văn phòng Sếp Trần.
Tuấn gật.
Hằng vào phòng trong. Phong còn lại với Tuấn ngoài phòng khách.
Phong nằm ghế bành. Không vào giường. Anh muốn ngủ chỗ nghe được tiếng thành phố. Chỗ cửa sổ mở hé về hướng Đông Bắc.
Đan điền giật.
Một nhịp. Hai nhịp. Ba.
Đều.
Như có ai từ Cửa Bắc đang đếm thời gian. Đếm tới một cái mốc Phong chưa biết, nhưng cái mốc đang đến.
Anh nhắm mắt.
Không ngủ sâu. Ngủ nông, kiểu ngủ của người canh.
Trong giấc nông, đêm trở lại đầu Phong từng mảnh.
MI-17 đậu im trên bãi cỏ phủ đệ. Cánh quạt đã ngừng.
EC130 cháy ở nóc Hoàn Kiếm. Phi công không kịp ra.
Đăng Long nằm giữa sân cỏ. Tim xuyên Sưa Đỏ. Khí xám đã bay về Cửa Bắc.
Vợ. Con gái. Thanh niên cây bưởi. Đã ở Bạch Mai.
Sếp Trần đứng cạnh xác ngoài sân. Tay không cầm điếu thuốc lần này.
Bức thư ký "P.", gập gọn trong ba lô Phong.
Sưa Đỏ vết rạn hai centimet rưỡi.
Sẽ gãy.
Chưa phải hôm nay.
Phong nhìn về Đông Bắc trong giấc nông. Cách hai mươi lăm cây số. Cửa Bắc Hoàng Thành Thăng Long.
Ngoài cửa sổ căn hộ Hàng Khoai, trăng lưỡi liềm khuất sau khói trực thăng cháy ở Hoàn Kiếm vẫn còn cuộn lên trời thành phố. Gió từ sông Hồng thổi tới. Mùi phù sa. Mùi máu. Mùi xăng cháy. Mùi đất đã mở.
- Tao tới Cửa Bắc. Hai ngày nữa.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.