Chương 169: Điểm Cực Hạn Hỏa Lực
Cửa kho K-9 chịu được đúng mười giây đầu tiên.
Sau đó là chuỗi tiếng cắt kim loại, khoan khóa và đập báng dồn dập. Đội của Đại tá Trần không định thương lượng. Chúng định dùng quyền lực lẫn hỏa lực để xóa sạch mọi dấu vết sống biết chuyện.
Hằng quỳ sau một kệ thép, mở hộp chứng cứ bằng lưỡi dao mỏng lấy từ thắt lưng. Bên trong là một USB bọc nhiều lớp niêm phong, thêm hai tờ biên bản giả tên vụ án ma túy và một phong bì nhỏ đựng thẻ nhớ phụ. Cô vừa nhìn thấy đầu USB đã biết Tuấn đoán đúng. Loại tang vật này chỉ được gói kỹ thế khi người giữ hồ sơ sợ cả hệ thống chính thức lẫn hệ thống không chính thức cùng tìm tới.
Tuấn nhìn mã niêm phong qua camera đeo ngực của Hằng đã bật lên ngay. "Đúng nó rồi. Cắm vào bộ đọc. Em sẽ sao lưu, tách shard và đẩy thẳng lên mạng khi có tín hiệu. Nhưng phải câu thêm thời gian cho em."
Phong lục nhanh quanh kho và thấy ngay thứ mình cần. Kho chứng cứ kiểu này luôn có một vùng tạm giữ vật liệu nguy hiểm chờ giám định: hóa chất, dung môi, ma túy đá, cồn công nghiệp, bình khí dùng cho kiểm nghiệm, cả những thùng hàng bị thu từ cảng chưa kịp phân loại kỹ. Nếu một nơi như vậy nổ đúng chỗ, nó không nổ sắc kiểu thuốc nổ quân dụng. Nó nổ theo kiểu áp lực kín, lửa dày và khí độc. Xấu, bẩn, nhưng mở tường rất tốt.
- Hằng, giữ cửa bên trái." anh nói. "Anh làm đường ra.
Tiếng chốt khóa đầu tiên bật tung. Cửa thép hé ra một gang tay. Mũi súng của đội ngoài vừa thò qua khe, Hằng đã bóp cò. Viên đạn làm tên đi đầu ngã ngửa, máu bắn vào mép cửa và lớp cao su cách nhiệt. Ngay sau đó, loạt đạn đáp trả quét rát cả dãy kệ.
Đại tá Trần đứng sau lưng đội hình, không cầm súng trường, chỉ cầm súng ngắn và đèn pin chiến thuật. Nhưng chính sự bình tĩnh của lão mới khiến người khác lạnh sống lưng. Lão không tức giận kiểu bột phát. Lão tức giận kiểu một kẻ đã quen ra lệnh cho người khác giết thay mình, và xem người vừa bị giết chỉ là con số phải thanh toán.
- Tụi bây tưởng kéo sập một cái tháp là xong à?
giọng lão vọng qua khe cửa. "Chúng mày chỉ phá được phần dễ nhìn nhất thôi. Cái mạng phía trên còn dày hơn nhiều. Giao USB ra, tao cho tụi bây chết nhanh.
Hằng kéo khóa súng, đổi vị trí thấp hơn sau kệ. "Ông nói câu nào cũng giống báo cáo thành tích."
Phong không tham gia màn đấu miệng. Anh kéo hai thùng dung môi công nghiệp ra sát vách sau, cạnh dãy tang vật ma túy dạng bột và đống vật liệu cách nhiệt thu từ một kho cảng. Anh cắm kíp nổ chế vào đó, nối dây cháy chậm bằng lõi đánh lửa và một bộ kích đơn giản lấy từ hộp dụng cụ. Anh không đặt bom kiểu phim. Anh dựng một bài toán bẩn bằng dung môi, khí kín và chỗ yếu nhất của bức tường.
Anh gõ nhanh lên vách sau. Mảng bên trái phát tiếng đặc. Mảng giữa đặc hơn. Mảng phải, sát tuyến cống cũ Tuấn đánh dấu, cho tiếng rỗng hơn nửa bậc. Đúng chỗ.
Phía kia, Tuấn cắm USB vào bộ đọc. Ổ dữ liệu hiện lên ngay, nhưng bên trong không chỉ có một khối file. Nó có nhiều lớp mã hóa chồng nhau, một phần tự bung, một phần yêu cầu khóa phụ, một phần gài cơ chế xóa nếu bị cắm vào máy sai cấu hình.
- Lão Trần cẩn thận hơn em nghĩ," hắn lẩm bẩm, mồ hôi nhỏ xuống bàn phím. "Không sao. Cứ đi từng lớp.
Hắn tách dữ liệu thành ba đường. Một đường sao nguyên vẹn sang ổ phụ. Một đường tự động nén lại thành gói phát tán. Đường thứ ba là lớp chỉ mục để biết có gì trong đó ngay cả khi chưa bung hết. Mạng trong hầm không mạnh, nên hắn dùng cả đường tín hiệu di động dự phòng, modem phá sóng và một đầu phát lén bám vào camera trần. Bất kỳ đường nào mở được một khe, hắn đều nhét dữ liệu qua.
Tiếng cửa kho lại nổ lớn hơn. Đội của Trần đã dùng công cụ cắt đúng nghĩa. Mép khóa thép nóng đỏ rồi tách dần. Mùi kim loại cháy len vào cả trong kho.
Hằng nhích sang dãy kệ kế bên, bắn chặn theo nhịp ba viên một. Cô không phí đạn vào đám khiên trước. Cô nhắm vào chân, vào cổ tay cầm súng, vào mép tường nơi người ta phải ló ra để bắn. Một tên trúng bắp đùi gục xuống. Tên khác vừa nhoài vai đã bị viên đạn sượt qua má, nằm rạp lại.
Nhưng số người bên kia vẫn đông hơn. Và họ có súng dài, có áo giáp, có vị trí cửa hẹp thuận cho tràn đội hình.
Đại tá Trần không cần lao lên đầu. Lão chỉ đứng sau, dùng đèn pin quét qua từng khoảng tối trong kho như người đi kiểm hàng. Mỗi lần lão lên tiếng, đám thuộc hạ đổi ngay góc tiến. Phong nhìn một thoáng là biết lão từng học bài bản về công kích không gian kín.
- Mày từng là người của hệ thống, Hằng.
Trần nói. "Mày biết luật rồi. Chết ở đây, hồ sơ của mày thành dòng ghi chú, còn đám kia thành đối tượng chống đối có vũ trang. Hết chuyện.
Hằng đáp, mắt vẫn khóa đầu cửa. "Vậy nên em mới phải lấy đồ trước khi ông viết biên bản."
Phong cắm xong bộ kích, kéo dây cháy chậm men theo chân kệ, giấu sau mấy thùng niêm phong hóa chất. Anh tính rất nhanh: phải đủ xa cửa để sóng xung kích quật được đám người của Trần, nhưng đủ gần để kịp kéo Hằng và Tuấn về lỗ thủng khi tường bung.
Trong lúc đó, Tuấn mở được lớp chỉ mục đầu tiên của USB.
Những thư mục hiện lên làm máu hắn như dồn ngược vào gáy: ảnh cuộc họp có mặt vài quan chức mà báo chí chỉ dám nhắc bằng chữ viết tắt, danh sách số tài khoản nhận tiền qua chuỗi trung gian, nhật ký container lạnh đi cảng, giấy tờ đổi tên pháp nhân cho các đường dây phía Bắc, cả mấy tệp video quay cảnh giao nhận mà người quay chắc đã chết từ lâu.
- Không phải chỉ Sài Gòn.
Hắn nói gấp. "Có Hà Nội, có cả mấy tuyến ra ngoài nước. Chết mẹ, thứ này đủ kéo theo chiến dịch thật.
- Phần trăm?
Hằng quát.
- Bốn mươi... năm mươi ba...
Tiếng nổ khóa cuối cùng vang lên.
Cửa kho bật tung.
Đội của Trần tràn vào theo thế gọng kìm nhỏ, chia hai mũi bám mép cửa rồi ép dần vào dãy kệ. Chúng không tiến ồ ạt như lính mới. Mỗi người bước một khoảng ngắn, có che, có yểm. Đó là thứ khiến trận này nguy hiểm hơn rất nhiều so với đám vệ sĩ ở Vạn Tín. Đám này không phải chó săn của tà giáo. Chúng là người của nhà nước đã quen bắn trong quy trình.
Một viên đạn sượt qua bắp tay Phong. Một viên khác găm vào kệ sát mặt Hằng. Kim loại văng lên cứa một đường nhỏ dưới mắt cô. Cả kho hỗn loạn bởi tiếng súng, tiếng kệ rung, tiếng thủy tinh giám định rơi vỡ và mùi thuốc súng trộn hóa chất.
Phong chờ đúng lúc ba tên đầu tiên lao qua dãy kệ trung tâm mới quật mạnh chân chống của giá thép bên trái. Giá nặng đổ ầm xuống như bức tường sắt. Hai tên bị đè ngay dưới. Tên còn lại lảo đảo bước ra khỏi đám hồ sơ đổ ụp thì ăn trọn cú thúc cán roi gỗ dâu vào hàm, gục ngay tại chỗ.
Nhưng số người bên kia vẫn còn. Và đường đạn của chúng bắt đầu ép Hằng lùi vào giữa kho.
- Tám mươi lăm!
Tuấn hét lên. Vai đau khiến giọng hắn vỡ hẳn. "Cần thêm ít giây nữa!"
Đại tá Trần tự mình bước qua cửa, mắt khóa ngay hộp dữ liệu trên tay Hằng. Lão nâng súng nhắm thẳng trán cô. Trong khoảng sáng lẫn khói mỏng của kho chứng cứ, gương mặt lão rất tỉnh. Lão giơ súng lên như đang ký nốt dòng cuối của một biên bản.
- Kết thúc rồi.
Lão nói.
Phong ở vị trí lệch, không kịp lao tới đủ nhanh. Hằng đang đổi góc sau kệ, cũng không kịp né hẳn.
Nhưng đúng khoảnh khắc Trần siết cò, Tuấn đập tay xuống phím Enter cuối cùng.
- Trăm phần trăm!
Cùng lúc đó, Phong giật dây cháy chậm.
Vụ nổ ở vách sau không phát ra tiếng chát sắc như C4. Nó trầm, sâu và khủng khiếp hơn. Dung môi, bột hóa chất, áp lực khí kín trong kho và lớp tường cũ cùng bị nuốt vào một điểm rồi phun ngược ra. Mảng vách phía sau bục hẳn ra ngoài, sau đó nổ tung thành bụi bê tông, lưới thép và lửa vàng bẩn.
Sóng nhiệt quất thẳng qua kho, hất văng người lẫn kệ thép. Đại tá Trần bị thổi lộn nhào vào dãy máy lọc, kính văng khỏi mặt. Đội dưới quyền lão rối loạn ngay ở nhịp mà chúng tưởng mình đã bóp chết đối thủ.
Phong lao tới kéo Hằng khỏi đường đổ của một kệ hồ sơ. Tuấn ôm laptop và ổ phụ vào ngực như ôm tim mình. Khói hóa chất bốc lên dày, cay tới mức ai hít phải cũng muốn nôn. Còi báo cháy bên trong kho rú lên một tràng chói óc.
- Đi!
Phong quát.
Ba người lao qua lỗ thủng vừa mở.
Bên kia vách là tuyến cống mưa chính của khu Nguyễn Huệ. Tối, bẩn, trơn, hôi và đầy nước đọng. Nhưng với ba kẻ đang bị cả hệ thống lẫn hệ thống ngầm cùng săn, đó vẫn là đường sống tốt nhất trong thành phố.
Phía sau lưng họ, kho dữ liệu và hóa chất của đối phương đang cùng lúc cháy, nổ và gọi cả phần nổi lẫn phần chìm của thành phố lao tới.
Phía trước, đường cống đen ngòm mở ra mùi bùn thối và nước đọng lâu năm. Nó không hứa hẹn gì ngoài vài chục mét sống sót nữa, nhưng chừng đó đã đủ để ba người lao sâu vào bóng tối trước khi miệng cống kịp bị chụp kín.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.