Chương 94: Tử Chiến Sau Bức Tường Thép
**Đêm 18/7 Âm lịch. 01 giờ 48 phút.**
Tháp C - Tầng 12.
Một bức tường thép nửa gang tay nện thẳng từ trần xuống, chém đôi trạm biến áp trung tâm. Vương Hạo không cho họ đánh cùng nhau; lão xé đội hình thành hai mảng máu và buộc mỗi bên tự chết trong khoảng cách không với tới.
Ở nửa không gian bên trái, Lê Phong và Linh Nhi bị ép sát vào hệ thống
tủ điện phân phối. Xung quanh họ, mùi tử khí bốc lên quyện với mùi rỉ
sét nồng nặc.
Bước ra từ những góc khuất tăm tối là hai mươi cái xác chết. Nhưng chúng
không giống những con Huyết Nô mềm nhũn ở các tầng dưới. Đây là **Thiết
Giáp Thi** - những cái xác được tà sư bọc trong những mảnh áo giáp sắt
thời xưa, vá víu bằng tôn thép, đinh tán và xích sắt, hàn chết vào tận
xương tủy. Chúng lầm lì tiến bước, mỗi nhịp chân đạp xuống sàn lát gạch
đều tạo ra những tiếng *keng keng* nặng nề, dội vào màng nhĩ.
Vũ Khúc đại diện cho Âm Kim - kim loại và binh khí. Thiết Giáp Thi
chính là hiện thân hoàn hảo nhất của ải này.
Lê Phong đứng chắn trước mặt Linh Nhi. Chân khí của vị pháp sư đã cạn
kiệt đến giọt cuối cùng sau năm lần vắt kiệt sinh lực. Cậu không thể vẽ
bùa, không thể niệm chú. Vũ khí duy nhất trong tay Phong lúc này là nửa
đoạn chuôi của thanh Roi Dâu Huyết Long đã gãy nát, dài chừng một gang
rưỡi, trông thảm hại như một thanh đoản kiếm bằng gỗ mục. Dùng gỗ mục để
chém sắt thép, đó là một hành động tự sát.
Nhưng Phong không chiến đấu một mình.
Phía sau lưng cậu, Linh Nhi nhắm nghiền đôi mắt trần. Từ khóe mắt cô bé,
những giọt huyết lệ bắt đầu rỉ ra, lăn dài trên đôi gò má tái nhợt. Cô
bé khiếm thính dồn toàn bộ sức mạnh tinh thần, ép "Tâm Nhãn" mở rộng
đến giới hạn đỏ.
Linh hồn của Nhi không bị bức tường thép ngăn cản. Tầm nhìn tâm linh của
cô bé xuyên thấu qua khối kim loại, bao trùm toàn bộ Tầng 12, biến thành
một hệ thống radar kết nối cả hai nửa đội hình. Và ngay lập tức, bộ não
thiên tài của cô bé mười sáu tuổi bắt đầu bóc tách cấu trúc của bầy
Thiết Giáp Thi.
*(Sư huynh! Đừng chém vào giáp ngực của chúng!)* - Giọng nói tâm linh
của Nhi vang lên lanh lảnh trong đầu Lê Phong. - *(Cổ chân trái của
tên đi đầu, lớp thép bị gỉ sét ăn mòn! Khớp gối tên thứ hai bị lỏng đinh
tán! Khe hở ở cổ tên thứ ba!)*
Nghe thấy lời chỉ điểm, đôi mắt Lê Phong lóe lên một tia sáng sắc lẹm.
Không có Đạo pháp, cậu sẽ dùng võ thuật vật lý thuần túy.
Một con Thiết Giáp Thi vung cánh tay bọc sắt cắm đầy đinh nhọn đập xả
xuống đầu Phong. Cậu lách người sang một bên với bộ pháp Thất Sơn Hầu
Quyền, mượn đà xoay người, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp phàm tục vào cánh
tay phải, đâm mạnh đoạn chuôi roi dâu gãy vào đúng khe hở gỉ sét ở cổ
chân trái con quái vật.
*RẮC!*
Lõi gỗ dâu ngàn năm dù gãy vẫn cứng như thép nguội. Khớp cổ chân của tà
vật bị chọc thủng, đứt lìa gân cốt. Con Thiết Giáp Thi mất thăng bằng
ngã sầm xuống. Chưa kịp để nó bò dậy, Phong rút đoạn roi dâu ra, vọt
lên, nện thẳng phần đuôi gỗ cứng cáp vào đúng khe hở giữa mũ sắt và áo
giáp ở cổ của tên thứ hai. Lực va đập làm trật khớp cổ tà vật, đánh gục
nó tại chỗ.
Phong lướt đi trong vòng vây của bầy xác thép, di chuyển như một bóng ma
nhờ sự chỉ điểm hoàn hảo đến từng milimet của Linh Nhi.
Trong khi đó, ở nửa không gian bên phải bức tường thép, tình hình của
Thanh Hằng và Tuấn Béo thê thảm hơn gấp trăm lần.
Họ bị dồn vào giữa khoảng trống của hai cỗ máy phát điện công nghiệp
khổng lồ đang gầm rú điên cuồng. Xung quanh họ là mười hai gã phật tử
Bạch Liên Giáo bị tẩy não, lăm lăm mã tấu và ống tuýp sắt. Mười hai kẻ
này không biết đau, không biết mệt, và Hằng bị cấm không được sát sinh.
Nhưng đó chưa phải là thứ tồi tệ nhất.
Đứng sừng sững phía sau đám phật tử, che khuất cả ánh đèn huỳnh quang,
là một con **Thiết Giáp Thi Khổng Lồ**. Nó cao hơn hai mét rưỡi, toàn
thân bọc trong những tấm thép gai dày cộp, rỉ máu. Hai cánh tay lực
lưỡng của nó nắm chặt một thanh đại đao trảm mã dài gần hai mét, nặng cả
tạ. Mỗi lần nó bước đi, mặt sàn Tầng 12 lại rung lên bần bật.
Thanh Hằng thở dốc, mồ hôi cay xè chảy vào mắt. Cánh tay trái nhiễm thi
độc của cô đã sưng to như quả bóng, buông thõng vô lực. Cô chỉ còn một
tay phải để chiến đấu. Bên cạnh cô, Tuấn Béo cũng đang đứng run rẩy.
Khớp vai phải của cậu đang bốc khói xanh nhạt xèo xèo. Liều Mộc Dược
Trấn Thi cuối cùng đang cạn kiệt dược lực, những vệt đen hoại tử phập
phồng như muốn cắn xé lớp phong ấn. Cậu dùng tay trái ôm khư khư chiếc
laptop bọc thép đã móp méo làm khiên đỡ.
- Mẹ kiếp... Con boss kia chém một nhát chắc đứt làm đôi quá chị
Hằng..." - Tuấn nuốt khan, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
- Đừng để nó áp sát! Lùi lại gần bó cáp điện!
Hằng hét lên,
kéo tay áo Tuấn lùi sâu vào góc tường, nơi có những cuộn cáp cao thế to
bằng bắp đùi chạy từ máy phát điện ra hệ thống phân phối.
Bầy phật tử ập tới. Chúng vung mã tấu chém loạn xạ. Hằng cắn nát môi,
lách người dùng tay phải bắt lấy một cánh tay cầm dao quắm, bẻ ngoặt ra
sau rồi lên gối đập vào hạ bộ gã phật tử, đánh gục hắn. Tuấn Béo nhắm
tịt mắt, vung laptop đập rầm rầm vào mặt những kẻ định lao vào.
Nhưng sức người có hạn. Họ bị những nhát chém sượt qua làm rách rưới
quần áo, máu tứa ra khắp người. Đánh gục những kẻ không biết đau mà
không được giết là một sự tiêu hao thể lực tự sát.
Đúng lúc hàng phòng ngự bằng thịt mỡ của Tuấn sắp vỡ vụn, giọng nói tâm
linh của Linh Nhi lại vang lên trong đầu Hằng, sắc bén và lạnh lùng như
một lưỡi dao phẫu thuật:
*(Chị Hằng! Bó cáp sau lưng chị! Nó nuôi cả bức tường lẫn cái trụ!)*
Hằng giật bắn mình. Cô ngước lên. Bó cáp cao thế chạy thẳng từ máy phát
điện, luồn qua khe thép rồi mất hút vào phía Trụ Vũ Khúc.
Tay không không chặt nổi thứ đó. Nhưng thanh đại đao trên tay con quái
vật thì có thể.
Ánh mắt Hằng khóa chặt vào thanh đại đao trảm mã sáng loáng trong tay
con Thiết Giáp Thi Khổng Lồ.
Một kế hoạch điên rồ, đánh cược bằng mạng sống lướt qua não bộ nữ cảnh
sát.
- Tuấn! Nằm bẹp xuống sàn! Nhanh!
Hằng gào lên, đẩy mạnh Tuấn
Béo ngã vật xuống góc tường.
Cùng lúc đó, con Thiết Giáp Thi Khổng Lồ gạt phăng đám phật tử sang một
bên. Nó gầm lên một tiếng ồm ồm như ma sát kim loại, nhấc bổng thanh đại
đao khổng lồ lên cao, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Thanh Hằng đang đứng tựa
lưng vào bó cáp điện cao thế chủ.
Nữ trinh sát không né tránh ngay lập tức. Cô đứng yên, đôi mắt mở to,
tính toán gia tốc rơi của lưỡi đao với độ chính xác của một phần mười
giây.
Khi thanh đại đao xé gió rít lên, mang theo lực lượng hàng tấn bổ nhào
xuống, cách đỉnh đầu cô đúng một gang tay...
- BÂY GIỜ!
Hằng gầm lên, gập gối, thả lỏng toàn thân, trượt ngửa người ra phía
trước, là sát mặt sàn gạch.
*PHẬP!!!!*
Thanh đại đao trảm mã chém trượt mục tiêu. Theo quán tính khủng khiếp,
lưỡi đao sắc lẹm bằng thép nguội phập sâu vào bó cáp điện cao thế khổng
lồ ngay phía sau lưng chỗ Hằng vừa đứng. Lớp cao su chịu lực bị chẻ đôi,
lưỡi đao chạm thẳng vào lõi đồng dẫn điện.
Một hiện tượng đoản mạch (Short circuit) vĩ đại và chết chóc xảy ra.
Dòng điện ba pha điện áp cực cao đang truyền tải năng lượng khổng lồ bị
nối tắt qua cơ thể kim loại của con Thiết Giáp Thi Khổng Lồ.
*ĐÙNG... XÈO XÈO XÈO!!!*
Một tiếng nổ chát chúa xé rách màng nhĩ vang lên, đi kèm với một tia
chớp hồ quang điện chói lòa, sáng gấp trăm lần ánh sáng mặt trời ngay
trong không gian kín của Tầng 12.
Con Thiết Giáp Thi Khổng Lồ bị giật tung người. Hàng triệu volt điện
nung chảy bộ giáp thép của nó ngay lập tức. Mỡ người và thịt thối bên
trong bốc cháy ngùn ngụt, nổ lụp bụp. Lưỡi đại đao nóng chảy thành chất
lỏng. Con quái vật gầm lên một tiếng rùng rợn rồi nổ tung thành một quả
cầu lửa kim loại.
Vụ nổ hồ quang tạo ra một luồng sóng điện từ (EMP) cực mạnh quét qua
toàn bộ Trạm Biến Áp. Hệ thống mạch điện của bầy Thiết Giáp Thi bên phía
Lê Phong lập tức bị chập, chúng đứng khựng lại, bốc khói khét lẹt rồi đổ
gục xuống như những khối sắt vụn. Mười hai gã phật tử bị sóng xung kích
hất văng đập vào tường, ngất lịm đi.
Nhưng cảnh tượng tráng lệ nhất thuộc về Trụ Vũ Khúc.
Dòng điện quá tải trào ngược vào lõi của Trụ. Ngôi sao Âm Kim chuyên hấp
thụ sát khí binh khí không thể chứa nổi một lượng năng lượng nhiệt và
điện cực hạn như vậy. Chữ bùa đỏ rực trên cột nhấp nháy điên loạn, rồi
nổ tung.
*ẦM ẦM ẦM!!!*
Cột trụ bê tông bọc thép khổng lồ nứt toác từ bên trong. Những thanh dầm
chữ I bị uốn cong, đứt lìa. Lớp vỏ bọc thép văng tung tóe. Toàn bộ hệ
thống máy phát điện chập cháy, tắt ngấm.
Trụ Vũ Khúc - Trụ phong thủy thứ sáu - đã chính thức bị hủy diệt hoàn
toàn.
Mất nguồn điện, hệ thống thủy lực của bức tường thép ở giữa phòng ngừng
hoạt động. Nó rít lên những tiếng kèn kẹt rồi từ từ hạ xuống, chui tọt
vào khe hở dưới mặt sàn, xóa bỏ sự chia cắt, trả lại không gian thông
suốt cho Tầng 12.
Trong bóng tối vừa bao trùm, chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ những đốm
lửa của dây cáp đang cháy dở.
Khói bụi tan dần. Lê Phong vứt bỏ nửa cán roi dâu nát bấy, loạng choạng
bước qua bức tường thép vừa hạ xuống. Thanh Hằng lồm cồm bò dậy từ góc
phòng, ho sặc sụa, toàn thân nhuộm đen vì bồ hóng.
Đội hình bốn người cuối cùng cũng được đoàn tụ. Họ đã dùng chính tử
huyệt điện lý để phá sập ải vật lý khốc liệt nhất. Một chiến thắng ngoạn
mục của trí tuệ và sự liều lĩnh.
Hằng nở một nụ cười rách mép, định cất tiếng gọi Phong.
Nhưng nụ cười ấy chưa kịp hình thành thì đã bị bóp nghẹt bởi một tiếng
thét thê lương, đứt ruột cất lên từ phía Linh Nhi.
- Á Á Á... ANH PHONG... MẮT EM... TỐI QUÁ!
Tiếng hét xé nát tâm can của cô bé khiếm thính vang dội khắp không gian
chết chóc.
Lê Phong và Thanh Hằng kinh hãi quay ngoắt lại. Dưới ánh lửa chập chờn,
họ nhìn thấy Linh Nhi đang ôm chặt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, lăn
lộn trên mặt sàn gạch đầy mảnh vỡ.
Từ kẽ những ngón tay nhỏ bé của cô, hai hàng huyết lệ không còn rỉ giọt
nữa, mà tuôn trào ồ ạt, đỏ thẫm cả vạt áo lam. Việc phải dùng Tâm Nhãn
kết nối xuyên qua bức tường thép dày, phân tích quỹ đạo của hàng chục kẻ
địch cùng một lúc trong thời gian dài đã tạo ra một áp lực vượt quá giới
hạn chịu đựng của hệ thần kinh con người.
Đôi mắt to tròn, trong vắt của cô bé đã bị phá hủy hoàn toàn từ bên
trong. Các mao mạch trong võng mạc nổ tung. Cô bé khiếm thính... giờ
đây đã chính thức chìm vào bóng tối vĩnh viễn. Tâm Nhãn đã tắt.
- Nhi! Nhi ơi!
Phong gào lên, lê bước chạy tới, quỳ sập xuống
ôm lấy đứa sư muội đang giãy giụa trong vũng máu. Nước mắt vị pháp sư
trào ra, hòa lẫn với bụi đất. Trái tim cậu như bị ngàn mũi dao cứa nát.
Nhưng bi kịch của Tầng 12 chưa dừng lại ở đó. Cái giá phải trả cho việc
phá Trụ Vũ Khúc đến cùng một lúc, tàn nhẫn và không khoan nhượng.
*XÈO... PHỤT!*
Một tiếng xèo xèo khô khốc vang lên từ góc tường bên kia.
Tuấn Béo, người đang cố gắng bám vào chiếc vỏ máy phát điện để đứng dậy,
bỗng dưng cứng đờ người lại. Cậu từ từ quay đầu nhìn xuống khớp vai phải
của mình.
Lớp khói xanh nhạt của Mộc Dược Trấn Thi nhấp nháy lần cuối rồi tắt
phụt. Toàn bộ dược lực đã bốc hơi cạn kiệt. Phong ấn đã vỡ.
Không còn rào cản, thi độc cực âm bị kìm nén bấy lâu nay bùng nổ như một
con đập xả lũ. Những đường gân hoại tử đen kịt, sưng tấy không còn giới
hạn ở khớp vai nữa. Chỉ trong một cái chớp mắt, chúng chọc thủng lớp
biểu bì, trườn lên cổ, và đâm thẳng những mũi nhọn đen ngòm vào lồng
ngực phải của Tuấn.
Cơn đau không còn là sự nhức nhối cơ bắp nữa. Nó là sự xé toạc linh hồn.
Cảm giác như có hàng ngàn con bọ hung tẩm axit đang gặm nhấm màng phổi
và tim cậu.
- Anh... Phong... chị... Hằng...
Tuấn há hốc mồm, hai mắt
trợn ngược trắng dã. Cậu không thể thét lên được nữa, vì thi độc đã chặn
đứng cuống phổi.
Cánh tay phải đen kịt của cậu phình to ra một cách quái dị, các khớp
xương kêu răng rắc như sắp nổ tung. Tuấn Béo lảo đảo lùi lại hai bước,
rồi ngã vật ngửa ra sau, lưng đập mạnh xuống sàn gạch. Toàn thân cậu co
giật liên hồi, bọt mép màu đen sùi ra từ khóe miệng.
Chỉ cách cánh cửa dẫn lên Tầng 13 chưa đầy hai mươi mét, cả Linh Nhi và
Tuấn Béo - hai người yếu nhất, hy sinh nhiều nhất của đội - cùng lúc
gục ngã trong đau đớn tột cùng.
Thanh Hằng đứng sững lại giữa đống đổ nát, cánh tay trái hoại tử buông
thõng, nhìn hai người đồng đội đang quằn quại trong vũng máu. Cảm giác
bất lực tột độ bóp nghẹt lấy lồng ngực nữ cảnh sát.
Trụ cuối đã gãy. Nhưng ngay trước cửa lên Tầng 13, Linh Nhi và Tuấn cùng gục xuống, còn Hằng chỉ đứng nổi nhờ một cơn lì cuối. Vương Hạo đã nghiền nát đội của họ trước khi cho chạm tới nấc cuối.
*(Hết Chương 94)*
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.