Chương 147: Bàn Mổ Các Vị Thần
Tiếng chân trần kéo lê trên nền gạch vang lên khắp hành lang.
Từng cánh cửa mở ra, thả những thân người bị ghép vá sai lệch khỏi các phòng hậu phẫu. Có kẻ chỉ còn đi được bằng bốn chi. Có kẻ cổ nghiêng sang một bên như sắp gãy. Có người vẫn còn đeo ống truyền dịch trên tay, nhưng trong mắt chỉ còn lại cơn đói mù quáng bị thứ gì đó điều khiển. Một cô gái trẻ vừa lết vừa cố giữ mảnh băng trùm nửa mặt như bản năng cuối cùng của người từng rất sợ bị ai nhìn thấy mình.
Hằng đưa súng lên.
- Tụi nó còn người không?
Phong nhìn lướt qua những vết khâu chằng chịt, những mạch máu đen nổi lên dưới da và lớp bột vàng bám quanh cổ tay họ.
- Không hoàn toàn. Nhưng mình cũng không được để tụi nó cắn vào người.
Quách Thái Hưng lùi về bên bàn mổ, giống một nhạc trưởng đang chờ dàn nhạc của mình nhập cuộc. Lão bấm một công tắc nhỏ gắn trong găng tay. Trên trần, những cánh tay phẫu thuật đa khớp từ từ hạ xuống, đầu gắp lấp lánh dao, kéo, kìm và kim khâu.
- Các người luôn nhầm một điều.
Lão nói.
- Thần linh không cần được thờ bằng hương khói. Thần linh cần được xây từ cơ thể người. Một đôi mắt đẹp, một sống mũi đẹp, một lá gan khỏe, một trái tim chịu được tà lực. Tất cả đều có thể ghép. Tất cả đều có thể bán.
Một bệnh nhân lao tới trước tiên.
Hằng nổ súng theo phản xạ, viên đạn xuyên qua trán hắn nhưng không làm hắn ngã ngay. Phong quật nửa cây roi dâu còn lại vào cổ đối thủ, luồng Mộc khí từ lõi gỗ làm đám mạch đen dưới da hắn cháy khét. Cái xác co giật, đổ sụp xuống nền.
Rồi cả hành lang tràn lên cùng lúc.
Hai người bị ép lùi vào giữa phòng mổ. Hằng bắn từng phát ngắn, không dám xả trọn băng vì phần lớn mục tiêu từng là người bệnh. Cô nhắm khớp gối, vai, cổ, những chỗ có thể chặn đà lao mà không làm cơ thể họ nổ toác. Phong đánh gần như bản năng, chặn, xoay, đập, quật, dùng từng tia Mộc hỏa ít ỏi còn trong người để đốt đám chỉ đen nối giữa các vết khâu. Mỗi khi một thân người gục xuống, anh lại thấy rõ đó từng là một con người bình thường. Cảm giác ấy làm từng cú đánh nặng hơn.
Một người đàn ông mặt còn nguyên nửa lớp chỉ thẩm mỹ chụp thẳng lấy cổ Hằng. Cô lách vai, dùng báng súng thúc vào hàm hắn, rồi đá ngược vào đầu gối. Hắn quỵ xuống nhưng vẫn cố bò theo. Chỉ đến khi Phong quất đứt sợi chỉ đen đang chạy từ gáy xuống cột sống, hắn mới nằm im như sợi dây điện vừa bị rút khỏi ổ.
- Trên trần!
Tuấn hét trong tai nghe.
Phong vừa ngẩng lên thì một loạt dao mổ đã rít qua mặt. Quách đang điều khiển cả cụm thiết bị phẫu thuật từ xa. Dao, kìm, kim khâu, móc kéo da bay thành từng vòng cung lạnh lẽo, chém xé không khí như đàn cá bạc.
Hằng lăn sang mé trái, tránh một mũi khoan xẹt qua vai.
- Lão chơi trò điều khiển từ trường hay tà thuật gì đó!
- Cả hai!
Tuấn đáp.
- Phòng này là một cục nam châm khổng lồ. Em đang cố phá nguồn. Hai người cầm chân lão cho em ba phút.
Ba phút giữa cái lò mổ này dài như ba giờ.
Quách không di chuyển nhiều. Lão chỉ đứng cạnh bàn mổ, phất tay nhỏ đến mức lịch sự, nhưng mỗi cử động lại khiến kim thép và dao kéo bật lên như mưa. Những bệnh nhân thất bại còn sống tràn ra che lưng cho lão. Mỗi lần Phong mở được đường tiến thêm vài bước, một cánh tay máy lại quét ngang, ép anh bật lùi. Đầu gắp của chúng không chỉ có dao mổ. Có cái cầm kim khâu cong lớn như lưỡi câu câu thịt. Có cái gắn đầu mài xương mảnh, rít lên nghe buốt óc.
Ở một góc phòng, Hằng nhìn thấy những khay inox xếp thành hàng.
Bên trong là thẻ căn cước, nhẫn cưới, khuyên tai, dây chuyền và những túi niêm phong ghi ngày tháng. Tất cả đều thuộc về các "khách hàng" đã vào đây rồi không bao giờ ra ngoài. Có cái túi còn kẹp cả mảnh giấy ghi dòng chữ nguệch ngoạc: `khách đòi giữ kín với gia đình`.
Ánh mắt Hằng lạnh hẳn đi.
Cô hiểu lập tức cách Quách nuôi được chỗ này. Không chỉ bằng những người bị bắt lén hay chuyển viện giả. Còn bằng những kẻ tự bước vào đây với tiền trong tay, xấu hổ trong đầu và niềm tin rằng chỉ cần qua cánh cửa này là đời mình sẽ đổi khác. Quách lấy cả tiền lẫn xác của họ.
Một người phụ nữ bị ghép méo nửa mặt bỗng chộp lấy cổ tay Phong. Trong mắt bà ta không có thần trí, nhưng môi vẫn mấp máy được một tiếng khàn đặc:
- Cứu...
Tiếng đó chỉ thoát ra đúng nửa âm rồi bị cơn co giật kéo ngược lại. Bà lao tiếp như thú đói. Phong không còn cách nào khác ngoài đập chuôi roi vào gáy bà, rồi cắt phăng sợi chỉ đen trồi dưới mang tai. Cơ thể bà mềm xuống trong tay anh. Anh đặt bà nép vào chân tường, quay lại thì đã thấy Quách mỉm cười.
Ở khoảnh khắc đó, Phong nhìn lướt sang bức tượng nữ thần không đầu dựng bên góc phòng. Phần bụng tượng được ghép bằng nhiều mảng da khác màu, phủ lá vàng mỏng lên trên như một món đồ thờ đặt trong phòng khách nhà giàu. Trên bệ tượng còn xếp mấy bản vẽ khuôn mặt với những đường bút đỏ khoanh mắt, cằm, sống mũi. Quách không chỉ chữa cho khách. Lão đang dựng một thứ đền thờ cho cái đẹp méo mó của mình, nơi mọi bộ phận người đều có giá, có hạng, có chỗ cắm vào một thân thể "hoàn hảo" mà lão tưởng tượng ra.
- Cậu thấy chưa?
Lão nói.
- Họ đau vì cơ thể họ vốn tệ. Tôi chỉ cho họ cơ hội vượt qua cái vỏ kém cỏi ấy.
- Mày xẻ họ ra như xẻ heo.
Hằng đáp, giọng lạnh ngắt.
Quách hơi nghiêng đầu.
- Xã hội này cũng làm vậy thôi. Tôi chỉ thành thật hơn.
Tuấn chen vào trong tai nghe, thở gấp hơn:
- Em thấy nguồn phụ rồi. Phòng này lấy điện qua hai tuyến: một tuyến bệnh viện, một tuyến riêng dưới sàn. Còn có bộ ổn áp sinh học gì đó, chắc nuôi bằng chất dẫn từ đống dịch vàng em thấy trong bể. Nếu không cắt cả cụm, mấy cánh tay máy sẽ không chết hẳn.
- Nói tiếng người.
Hằng quát, vừa né một móc kéo da cào sượt má.
- Nghĩa là đập sau lưng lão!
Ở cuối phòng, sau lưng Quách là bức tường kính mờ kéo từ trần xuống sàn. Từ đầu trận tới giờ, lão luôn giữ đúng một góc đứng trước phần tường đó. Không phải vì ngẫu nhiên. Là vì phía sau nó có thứ hắn phải che.
Hằng nạp băng mới.
- Che tao ba nhịp.
Phong không đáp. Anh chỉ ép thẳng lên giữa phòng, chủ động ăn hai đòn vào vai để chặn đám bệnh nhân còn đứng được. Mỗi cú quật của anh giờ không còn chỉ để hạ gục, mà còn để mở khoảng trống cho Hằng nhích từng bước.
Quách nhận ra điều đó. Lão giơ cả hai tay. Bốn cánh tay phẫu thuật đồng loạt hạ thấp, đầu dao xòe ra như cánh hoa thép trên đỉnh đầu Phong. Một loạt kim khâu thép bắn xuống, dày như mưa kim.
Phong nghiêng người tránh, nhưng một mũi vẫn cắm sượt qua bắp tay, nóng rát tới tận xương.
Hằng tận dụng đúng khoảnh hở ấy, lao vọt sang mé phải, trượt gối phía sau một bàn mổ và kê súng. Tầm bắn của cô không hướng vào người Quách.
Mà vào bức tường kính mờ sau lưng lão.
- Tao đổi ý rồi.
Cô nói.
- Tối nay không bắt mày. Tối nay tao chôn mày.
Cô bóp cò.
Phát đầu làm kính nứt thành một mạng trắng.
Phát thứ hai đục sâu thêm một lỗ tối.
Phát thứ ba khiến cả tấm kính rung lên như sắp vỡ.
Quách cau mặt lần đầu tiên. Lão giật mạnh cổ tay. Cả giá treo dụng cụ rít lên, hàng chục lưỡi dao đồng loạt chĩa thẳng về phía ngực Phong để chặn anh khỏi lao thêm một bước.
Cùng lúc đó, Phong cũng nhìn ra thứ Quách đang làm thật sự. Lão không điều khiển từng con dao riêng lẻ bằng sức tay hay ấn quyết tinh vi. Lão chỉ giữ một nhịp chung chạy qua cả phòng mổ, qua dàn ray treo dụng cụ, qua lớp kính mờ phía sau và qua chính cái bàn giải phẫu giữa phòng. Căn buồng này đã được biến thành một cơ cấu tà thuật khổng lồ, nơi mọi món đồ kim loại đều là đầu ngón tay kéo dài của lão.
Muốn áp sát được Quách, không thể chỉ né dao.
Phải làm lão mất nhịp ở ngay chính cái phòng đang nuôi lão.
Ý nghĩ ấy lóe lên cùng lúc Hằng lùi nửa bước để lấy góc bắn mới, còn Phong hạ thấp trọng tâm, mắt khóa chặt vào vai phải Quách thay vì nhìn mưa dao trước mặt. Đó là vai đang phát lệnh cho cả căn phòng. Chỉ cần chậm nửa nhịp, đám lưỡi thép kia sẽ xâu thủng họ như trên một cái khay mổ khổng lồ.
Căn phòng phẫu thuật bỗng im đi trong một nhịp ngắn đến nghẹt thở.
Rồi lưỡi thép lao tới.
Cả căn buồng sáng trắng khép hàm trong chớp mắt. Dao thật, ánh phản trên kính và thép treo chồng lên nhau thành một màn lóa lạnh. Hằng chỉ kịp thấy Phong nghiêng vai lao vào giữa trận mưa kim loại đang ụp xuống, còn sàn phòng mổ bật lên những tiếng keng khô liên tiếp như cả căn buồng vừa quyết định nuốt sống hai người ngay tại chỗ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.