Chương 163: Nhật Thực Đổ Máu Mạng Đục
Cái kén không chờ đủ thời gian để trưởng thành nữa.
Ngay sau tiếng rú của Quyên, bề mặt bán trong của nó nứt toạc thêm một đường dài từ đỉnh xuống gần sát nền đảo thịt. Ánh đỏ đục hắt ra từ bên trong như đèn cảnh báo bị phủ bởi lớp nước bẩn. Một mảng màng trượt xuống, nặng nề và nhớt, rơi đánh oạch lên phần nền thịt phía trước. Mùi bốc ra làm Phong lập tức hiểu vì sao thứ đó phải được giữ kín dưới đáy tháp. Nó không chỉ tanh. Nó là mùi của nhiều thứ chưa bao giờ đáng ở cạnh nhau: mô người còn tươi, thuốc gây mê cũ, kim loại nung nóng, nước ối hỏng và thứ khét ngọt của nhựa bị đun ở nhiệt thấp quá lâu.
Hằng vừa thay xong băng đạn đã phải nín thở. "Mẹ kiếp."
Thứ trong kén lộ ra từng phần. Đầu tiên là cánh tay trái, dài quá khổ, cẳng tay bọc nửa bằng da nửa bằng khung kim loại lộ thiên. Rồi tới lồng ngực, nơi các thanh nẹp cơ khí đang ghì một khối mô đỏ xám phập phồng. Phần thân trên vẫn mang dáng người, nhưng bị kéo méo theo cách khiến ai nhìn vào cũng khó chịu: vai một bên cao hơn, xương ức nhô bất thường, hông quá hẹp so với ngực, còn sống lưng thì cắm đầy gai dẫn và cổng cắm ống. Đầu của nó chỉ có nửa khuôn mặt giữ được nét người, nửa còn lại bị che bởi một lớp vỏ đen bóng không mắt, trơn như mặt nạ đúc từ nhựa đường. Mỗi lần nó thở, dịch đỏ lại phun thành sương mù khỏi những khe kim loại ở sườn.
Nó không bước ra khỏi cái kén như trẻ sơ sinh chui khỏi bụng mẹ. Nó tự giật mình ra. Các móc neo sinh học còn cắm dọc lưng bị kéo bật khỏi màng. Dây dẫn đứt hàng loạt, tóe lên tia điện lẫn dịch đen. Cả thân hình đồ sộ rơi phịch xuống đảo thịt, hai đầu gối chạm nền trước, hai bàn tay chụp mạnh như thú vừa học dùng tay người.
Tuấn ngước lên khỏi màn hình, giọng khản đặc. "Nó ra sớm vì mực hồ đang hạ. Nó phải tách trước khi đói."
Quyên dang tay về phía sinh vật đó như đón đứa con vừa chào đời. Nhưng mắt bà ta sáng lên theo kiểu người vừa thấy cánh cửa mình chờ đã mở.
- Lại đây." bà ta gọi.
Từ sau lưng Quyên, dải ống lớn nhất đang nối vào cột sống bỗng dựng thẳng lên như một con trăn nghe lệnh. Đầu ống mở ra thành miệng cắm thép nhiều khấc, nhắm thẳng vào khoang ngực hở nửa cơ nửa máy của sinh vật mới nở. Phong hiểu ngay. Bà ta không định sai khiến nó từ xa. Bà ta định nhập vào nó, biến phần ý thức của mình thành bộ điều khiển cuối cùng.
- Chặn lại!" anh quát.
Anh lao qua nửa cầu còn lại. Hằng dốc nốt băng đạn vừa thay vào đầu ống đang vươn tới. Đạn làm thân ống giật liên tục, nhưng vật liệu bên ngoài rõ ràng đã được gia cố từ trước bằng một lớp lưới sợi đen. Mỗi viên chỉ khoét được vài lỗ nhỏ, khiến dịch bên trong rỉ ra chứ chưa đủ cắt lìa.
Quyên giật cổ tay. Sinh vật mới nở nghiêng đầu sang một góc quái dị, phát ra thứ âm thanh vừa giống tiếng trẻ con bị bóp họng, vừa giống thép mỏng bị bẻ bằng kìm. Rồi nó phóng thẳng về phía bà ta.
Hồ dịch dưới B8 tiếp tục bị hút xuống hệ thống cống ngầm. Mặt đảo thịt chấn động từng nhịp, làm cây cầu run lắc theo. Hai bên mép hố, các mảng nền bị che dưới lớp dịch giờ lộ ra thành những tầng vật liệu chồng lên nhau: bê tông, cọc thép, mô mềm, tàn giấy bùa ép lớp, rồi lại bê tông. Vạn Tín không được đặt trên đất theo nghĩa bình thường. Nó được đóng xuống một cục mô nhân tạo pha với kết cấu công trình.
Phong đón cú đánh đầu tiên của sinh vật mới nở bằng Thiết Lĩnh Mộc Roi. Tiếng va làm hai tay anh tê lên tới vai. Cánh tay của nó không quật như người. Nó bật từ điểm khóa ở vai, đi theo cung rất ngắn nhưng lực dồn thẳng như piston. Anh chặn được, nhưng gót giày cày ra hai rãnh dài trên nền trơn.
Cú thứ hai tới thấp hơn, quét vào hông. Phong tránh nửa bước nên không ăn trọn, song móng thép vẫn xé qua sườn anh, rách cả áo lẫn da. Cảm giác bỏng rát dội lên chậm hơn một nhịp, đủ để anh biết vết thương sâu nhưng chưa chí mạng.
Hằng đổi mục tiêu ngay sang khớp cổ tay phải của nó. Cô bỏ thân, ghim thẳng vào chỗ khóa lực. Những con quái kiểu này thường không sợ vài lỗ đạn ở ngực. Phải cắt khớp, phá đòn, làm nó mất cách dùng lực. Hai phát đầu tiên cắm vào lớp cơ dày, không đủ xuyên. Phát thứ ba ghim đúng chỗ ổ xoay lộ thép, khiến cánh tay nó giật lệch một nhịp.
- Khớp phải yếu hơn!
Cô quát.
Tuấn vẫn phải giữ một mắt trên màn hình xả hồ. Thanh cảnh báo kết cấu đã đỏ kín. Các van đáy hoạt động vượt chuẩn, hệ chống sập cố ép chúng khóa lại, còn vòng lặp giả của hắn phải liên tục đẻ lỗi mới để câu giờ. Dữ liệu chập chờn khiến hắn phải dùng tay còn lành giữ cứng cáp mạng khỏi tuột.
- Em giữ được tối đa ba phút!
Hắn hét. "Sau đó hệ thống học ra lỗi giả và khóa ngược tất!
Ba phút.
Câu đó gõ sát tai Phong như tiếng kim đồng hồ. Thời gian không còn cho họ đánh giằng hay dò thế nữa. Họ phải chặt đứt đường nối giữa Quyên và thứ kia trước khi nước dâng trở lại, nếu không B8 sẽ lập tức nuôi quái tiếp đúng nhịp cũ.
Ở mé trái, Hằng tận dụng khoảnh khắc cánh tay phải con quái giật lệch để quăng dao găm. Lưỡi dao xoay đúng một vòng, cắm sâu vào chỗ giao nhau giữa ống nối và xương vai của Quyên. Bà ta giật người. Dịch đen phụt ra quanh chuôi dao.
Quyên không gào ngay. Bà ta chỉ quay phắt sang Hằng với ánh mắt căm hờn đến mức lạnh hơn cả lúc muốn giết. Roi máu từ hồ bắn lên, vụt một đường ngang mặt đảo. Hằng lăn sang bên, vai đập xuống nền thịt trơn nhớt, vẫn bị sức gió của cú quật làm ù tai.
Sinh vật mới nở chộp lấy khoảng trống đó, phóng thẳng vào Phong. Mỗi bước của nó đều thiếu tự nhiên, nhưng càng thiếu tự nhiên càng khó đọc nhịp. Một bên đầu gối gập quá sâu, rồi thân trên kéo vọt đi. Cột sống gắn gai dẫn sau lưng nó bật ra thứ âm thanh lách cách như dây xích.
Phong tránh cú bổ đầu tiên, song cú thúc vai ngay sau đó làm anh mất thăng bằng, trượt nửa người khỏi mép đảo. Bàn tay trái anh chụp được mép cọc neo. Bên dưới, hồ dịch xoáy qua lớp bậc bảo trì vừa lộ ra, mang theo mặt người nổi nửa chìm. Một bàn tay từ dưới hồ vươn lên chạm vào cổ tay anh, lạnh nhớp như bùn sống. Anh giật mạnh, dùng Thiết Lĩnh Mộc Roi chống xuống nền rồi bật ngược lên.
Quyên chớp lấy lúc đó, kéo dải ống lớn quấn quanh cánh tay như roi cứng rồi lao tới. Một đòn hai hướng. Sinh vật mới nở từ trước, bà ta từ bên sườn. Một người bình thường không thể tránh trọn.
Phong vẫn lao tới.
Anh hứng trọn cú quệt của móng thép qua lưng. Cảm giác như cả tấm da bị móc đi một mảng. Nhưng anh không dừng. Lưng đau là chuyện sẽ tới sau. Trước mắt chỉ có bó ống dày nhất sau lưng Quyên, chỗ đang hút những xung dịch cuối cùng từ đảo thịt và truyền lên cột sống bà ta.
Hằng hiểu ý ngay từ cái cách Phong không đổi góc vai. Cô bỏ hẳn việc kiềm con quái trong một nhịp ngắn, chuyển sang bắn ép Quyên lùi nửa bước. Mỗi phát đạn không cần trúng sâu, chỉ cần buộc bà ta lệch chân đúng chút ít.
Tuấn cắn răng tăng tốc xả hồ thêm một bậc. Cảnh báo nứt móng dày kín màn hình tới mức hắn gần như không còn thấy các ô điều khiển bên dưới. Nhưng mực hồ nhờ đó hạ nhanh hơn. Mỗi centimet nước rút là một centimet bó ống sau lưng Quyên lộ rõ hơn.
- Anh Phong, ngay chỗ tiếp giáp nền!
Tuấn hét. "Đánh vào bó chính, chỗ dày nhất! Phần đó truyền cả tải trận lẫn dinh dưỡng!"
Quyên nghe thấy, lập tức lùi ngược về phía sinh vật mới nở, định lấy nó che lưng. Nhưng việc ra đời sớm đã khiến thứ kia chưa ổn định hoàn toàn. Nó không phối hợp được như bà ta muốn. Một bên chân của nó chậm mất nửa nhịp. Chỉ nửa nhịp ấy thôi, Phong đủ để chui qua khoảng hở.
Anh gần như đâm vai mình vào giữa bà ta và con quái. Hơi nóng, mùi tanh, dịch đen bốc thẳng lên mặt. Bó ống dày nhất ở ngay trước mắt, rung lên theo từng nhịp áp lực như động mạch lộ thiên.
Thiết Lĩnh Mộc Roi được nâng lên.
Ngay khoảnh khắc đó, Phong thấy cây roi dồn trĩu trong tay như từ đầu đã chờ đúng điểm này. Tư Lượm rèn nó cho một cú nện phải ăn trọn vào chỗ đáng đánh nhất, không dành cho những cú quật bừa.
Bó ống chính nối từ lưng Quyên xuống nền đảo thịt đang giật theo từng đợt áp lực, phồng lên rồi xẹp xuống ngay trước mắt anh. Phong ghìm hơi, ép vai lao tới. Chỉ cần trượt một chút, Quyên sẽ lùi kịp, con quái non sẽ khép kín khoảng hở, và cả bọn sẽ bị nuốt trở lại trong nhịp nghiền của B8.
Anh dồn toàn bộ trọng tâm xuống hai chân. Gót giày lún vào nền thịt nhớp. Thiết Lĩnh Mộc Roi kéo theo cả thân người anh chém sấp xuống bó ống chính đang phồng xẹp trước mắt.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.