Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục

Chương 170: Chuyến Tàu Đêm Ra Bắc

Đăng: 29/07/2026 14:33 2,188 từ 2 lượt đọc

Cả ba người bò theo dòng cống ngầm gần nửa giờ mới ra được một miệng ga khuất trong công viên nhỏ. Tuyến cống này cũ, gạch lót đã mòn và nhiều chỗ ngập tới đầu gối. Mỗi bước đi đều là một bài toán giữa đau, mùi hôi và việc cố không để tiếng động vọng lên quá rõ. Phía trên mặt đất, còi xe công vụ và hú hụ cảnh sát vẫn quét qua từng tuyến phố quanh quận 1. Nhưng với quần áo bẩn thỉu, mùi cống bám đầy người và mặt mũi gần như không nhận ra nổi, họ trông giống ba kẻ vô gia cư hơn là mục tiêu truy sát gấp của cả một mạng lưới đang hoảng loạn.

Phong đẩy nắp ga lên trước. Không khí trên mặt đất vừa ẩm vừa thoáng đến mức làm phổi anh đau buốt. Khu công viên nhỏ phía trên tối hơn những tuyến chính, chỉ có vài bóng đèn vàng rời rạc và một cặp đôi ngồi xa cuối ghế đá, mắt dán vào điện thoại xem tin sập Vạn Tín. Không ai để ý đến miệng ga vừa động nhẹ.

Chiếc xe đông lạnh giả Tuấn chuẩn bị từ trước vẫn đậu ở điểm hẹn thứ hai, trong một bãi gửi xe lẫn giữa mấy xe tải giao đêm. Họ đi tách nhau ra vài bước, vòng qua hai hướng khác nhau rồi mới nhập lại ở góc tối. Cửa thùng xe mở hé khi Tuấn bấm điều khiển từ xa bằng ngón tay còn run.

Chui được vào trong và khóa trái từ bên trong, cả ba mới thật sự có vài phút ngồi yên để thở.

Không ai nói câu nào ngay. Tiếng máy lạnh cũ rít đều, át bớt tiếng tim đập trong tai. Khói hóa chất từ kho K-9 vẫn còn ám vào tóc, áo và cổ họng. Bên cẳng tay Phong, vết sượt đạn vừa chảy thêm máu qua lớp băng. Vai Hằng cứng lại vì phải giữ súng quá lâu. Tuấn ngồi sụp xuống sàn thùng xe, ôm laptop như ôm một cục than hồng vừa cướp ra khỏi nhà cháy.

Hắn cắm chiếc USB vào máy đọc một lần nữa. Dữ liệu bung ra rõ hơn khi không còn phải vừa chạy vừa giải mã.

Trong đó có đủ những gì họ cần và hơn thế: sổ chuyển tiền cho quan chức, danh sách công an bảo kê, hình ảnh các buổi giao dịch, hồ sơ vận chuyển xác người núp dưới container hàng, tên thật của nhiều cổ đông bình phong, bản ghi họp với người phía Bắc, ảnh chụp niêm phong giả ở nhiều kho khác, cả vài chuỗi thanh toán móc ra ngoài nước qua lớp công ty vỏ. Đây không còn là thứ để giết một người hay hạ một công ty. Đây là thứ có thể kéo theo một trận thanh trừng thật sự.

Hằng dựa lưng vào vách xe, cười mệt. "Bảo sao lão Trần đích thân xuống."

Tuấn không đáp ngay. Hắn đang chia dữ liệu thành nhiều gói. Một phần nén mã hóa gửi đi ngay cho báo chí quốc tế, các đầu mối chống tham nhũng, vài hòm thư luật sư và một diễn đàn kín chuyên lưu rò rỉ cấp cao. Một phần khác hắn đẩy vào các kho lưu trữ rải ở nhiều máy chủ khác nhau. Phần cuối cùng là gói hẹn giờ: nếu máy này bị tắt hoặc di chuyển sai nhịp, chúng sẽ tự bung sang những địa chỉ đã chuẩn bị trước.

- Một khi gói này đi hết, không ai nhét nó trở lại hộp được nữa.

Hắn nói, mắt không rời màn hình.

Phong ngồi cạnh cửa thùng, mắt nhìn qua khe sáng nhỏ. Cơn đau khiến viền nhìn của anh rung nhẹ, như có lớp sương mỏng phủ quanh mọi thứ. Nhưng trong đầu anh lại rất rõ: Sài Gòn đã xong việc của Sài Gòn. Ở lại thêm chỉ có chết hoặc bị bắt. Chuỗi dữ kiện trong hồ sơ cũng gợi ra một hướng khác, một đầu mối phía Bắc, nơi những cái tên cũ của Bạch Liên từng sinh ra, phân nhánh rồi biến mất trong lớp sương khác hẳn miền Nam.

Điện thoại cũ của Hằng rung liên tục vì hàng loạt tin nhắn nội bộ, lệnh triệu tập, cảnh báo khẩn và cả vài số lạ chửi rủa. Có người hỏi cô đang ở đâu. Có người bảo nếu còn đứng về hệ thống thì báo vị trí ngay. Có người chỉ gửi một câu rất ngắn: "Mày chọn phe rồi thì chạy đi."

Cô nhìn đống tin đó vài giây, tắt máy, tháo sim, bẻ đôi rồi ném hai mảnh ra hai góc thùng xe. "Thẻ ngành của tôi coi như chết từ phút này."

- Của tụi mình cũng vậy thôi.

Phong nói. "Sài Gòn không còn chỗ cho ba đứa nữa."

Tuấn chèn thêm một khóa hẹn giờ rồi ngả đầu vào thành thùng. "Không chỉ Sài Gòn. Với cái này, nửa đám ăn chia từ Nam ra Bắc sẽ cùng muốn bịt miệng tụi mình."

- Vậy càng phải đi ngay.

Hằng đáp.

Đến gần nửa đêm, những bản tin đầu tiên đã bắt đầu đổi giọng. Vạn Tín không còn được gọi đơn giản là một vụ sập tháp. Tên vài doanh nhân, vài cán bộ và hai công ty bình phong bắt đầu lòi ra trên các trang nước ngoài. Một đoạn video mờ từ trong kho lạnh cũ bị tung lên. Một ảnh chụp lịch chuyển khoản gắn tên viết tắt của một quan chức cấp cao lan qua các nhóm kín. Không ai còn kiểm soát được câu chuyện nữa. Thành phố lao từ choáng váng sang hoảng loạn.

Họ không đợi xem hết. Xe đông lạnh rời bãi gửi, vòng qua mấy tuyến kênh rồi đổi sang một xe bảy chỗ cũ ở điểm hẹn khác. Xe bảy chỗ lại đưa họ tới một căn phòng trọ bỏ trống gần ga. Tất cả đều là những chỗ Tuấn đã chuẩn bị từ trước theo thói quen của một kẻ sống lâu với truy đuổi kỹ thuật số. Hắn không giỏi đánh tay đôi. Nhưng hắn giỏi để lại ba đường lui khi người khác còn tưởng mình mới cần một.

Trong căn phòng trọ, họ có chưa tới một giờ để lau bớt mùi cống, thay quần áo rẻ tiền, nạp pin điện thoại sạch và quyết định đường đi cuối cùng.

Phong ngồi bó lại vết băng sau lưng bằng động tác cứng nhắc. Thiết Lĩnh Mộc Roi được lấy ra khỏi hộp dụng cụ rồi lắp thử. Thân gỗ dâu đã nứt toác dọc một đường dài. Nếu tiếp tục dùng nguyên cây, nó có thể gãy hẳn ở cú mạnh kế tiếp. Anh vuốt ngón cái trên mép nứt, nhớ lại tiếng "phựt" khi bó ống của Quyên đứt. Một cây roi gãy đổi lấy cái lõi dưới móng tháp. Giá đó không hề rẻ, nhưng đáng.

Hằng đứng trước gương mờ, cắt ngắn đi vài lọn tóc dính cháy ở vai. "Ra sân bay quá lộ. Xe khách bị chặn dễ hơn. Tàu đêm tốt nhất."

Tuấn gật. "Ga đang loạn vì người trốn kiểm tra ở trung tâm đổ ra. Mình trộn vào đám đông được. Em đã mua vé qua ba tên khác nhau từ chiều, toa cuối, ghế không liền nhau."

- Tới đâu ở ngoài Bắc?

Phong hỏi.

Tuấn xoay màn hình cho hai người xem. Trong đống dữ liệu vừa giải mã, có một thư mục nhỏ tên bằng mã cũ của tuyến hành hương. Bên trong là các bản scan biên lai, mảnh bản đồ cũ, lịch gặp dưới tên giả và một chuỗi ảnh chụp ga Hàng Cỏ, nhà trọ quanh Đồng Xuân và một khu nhà ven Hồ Tây. Một cái tên xuất hiện lặp đi lặp lại ở các siêu dữ liệu, dù chưa lộ mặt hẳn: Hội Thủ Lăng.

- Điểm vào gần nhất là ga Hàng Cỏ.

Tuấn nói. "Từ đó có ba đầu mối tản ra. Một vào chợ âm quanh Đồng Xuân. Một lên khu nhà trọ tay chân ở Ba Đình. Một ra phía Hồ Tây. Em chưa biết cái nào là lõi, nhưng chắc chắn đầu Bắc nằm ở đó."

Phong nhìn những cái tên trên màn hình. Anh từng nghĩ sau khi chặt được Vạn Tín, họ sẽ có vài ngày thở. Giờ mới thấy không có khoảng nghỉ nào cả. Một chiến tuyến vừa khép lại, chiến tuyến khác đã chờ sẵn ở đầu kia đường ray.

Tối muộn, trong đám đông hỗn loạn ở ga, ba người đổi sang dáng vẻ của những hành khách chán đời: áo khoác rẻ, túi vải cũ, nón lưỡi trai, khẩu trang y tế, mắt cúi vừa đủ. Họ tản vào các hướng khác nhau rồi mới lần lượt lên cùng một chuyến tàu Bắc - Nam bằng cửa toa cuối.

Ga đêm ồn hơn thường lệ. Loa phóng thanh rè rè. Người thân gọi nhau í ới. Mùi mì ly, khói thuốc, quần áo cũ, dầu máy và nước rửa sàn trộn lẫn. Giữa đám đông đó, vài nhóm công an mặc thường phục đi lướt qua rất nhanh, nhìn mặt người nhiều hơn nhìn vé. Hằng lẫn vào một hàng phụ nữ bế con. Phong xách chiếc bao đàn cũ chứa phần Thiết Lĩnh Mộc Roi đi giữa một nhóm lao động ôm bao tải. Tuấn là người lên cuối, đầu cúi thấp, tay giữ chặt balo điện tử như ôm đồ nghề sửa máy.

Khi tàu bắt đầu chuyển bánh, không ai trong ba người nói chuyện nhiều. Họ ngồi ở ba vị trí khác nhau trong cùng một toa, chỉ thỉnh thoảng lướt qua nhau bằng ánh mắt lúc người bán nước đi qua hoặc lúc tàu dừng đón khách giữa đêm.

Phong là người thức lâu nhất trong đêm đầu tiên. Anh đặt chiếc bao đàn dưới chân ghế, dựa đầu vào ô kính tối. Ngoài kia, những vệt đèn cuối cùng của miền Nam kéo thành một dải mờ. Cứ mỗi lần tàu nghiến qua mối ray, lưng anh lại nhói lên. Nhưng cái nhói đó giữ anh tỉnh. Anh nghĩ tới Vạn Tín đang còn cháy ngầm trong tin tức, tới Trần có thể chưa chết, tới Quyên đã nằm lại dưới đáy móng, tới đám người phía trên sẽ giẫm lên nhau để xóa dấu trong sáng mai.

Ở ghế cách hai khoang, Hằng cũng chưa ngủ. Qua khe cửa, anh thấy cô ngồi thẳng lưng quá mức, như người sợ chỉ cần dựa lưng là sẽ ngủ quên qua cả ga cần xuống. Còn Tuấn cuối cùng cũng gục đầu sau khi đặt xong những gói dữ liệu hẹn giờ cuối cùng. Trên màn hình điện thoại hắn, các điểm gửi dữ liệu xanh lên từng cái một như những mồi nổ đã châm sẵn.

Đến quá nửa đêm, tàu lao ra khỏi vùng sáng dày. Cửa kính phản lại gương mặt nhợt của Phong. Trong phản chiếu ấy, anh thấy rõ mình đã già đi mấy tuổi chỉ trong vài tuần. Nhưng cũng trong lớp kính ấy, anh thấy một điều khác: họ vẫn còn đi tiếp được. Bao nhiêu người khác trong vụ này không còn cơ hội đó.

Sáng hôm sau, khi tàu ghé qua một ga lớn ở miền Trung, tin tức về Vạn Tín đã chuyển thành cơn bão thật sự. Báo mạng gọi tên thêm vài cán bộ. Một chủ doanh nghiệp được mời làm việc. Một đội điều tra đặc biệt được nhắc tới. Đồng thời, trên các nhóm kín, lệnh truy các đối tượng lấy cắp vật chứng và gây nổ kho K-9 cũng bắt đầu lan. Hai câu chuyện chạy song song, cắn vào nhau như hai bánh răng.

Tuấn đọc xong, chỉ nói rất nhỏ: "Giờ thì cả nước thức chung với tụi nó rồi."

Hai ngày dằn xóc trôi chậm. Họ ăn ít, ngủ chập chờn, đổi chỗ ngồi hai lần để tránh bị nhớ mặt. Thi thoảng Phong mở lại hồ sơ phía Bắc. Càng gần Hà Nội, cảm giác câu chuyện chỉ đang chuyển vùng chứ chưa hề kết thúc càng rõ.

Đến rạng sáng ngày thứ hai, khi đoàn tàu bắt đầu chậm dần qua những xóm nhà và bãi đường ray chằng chịt, một lớp lạnh khác hẳn miền Nam ngấm qua khe cửa toa. Tuấn tỉnh dậy trước tiên, nhìn ra ngoài rồi đẩy nhẹ màn hình về phía Phong. Bản đồ định vị chỉ còn cách ga Hàng Cỏ không xa.

Qua lớp kính mờ, miền Bắc hiện dần lên bằng sương xám, mái nhà cũ và những bãi ray chằng chịt còn đọng hơi lạnh đêm. Phong ngồi yên nhìn chúng, cảm giác phần đường cuối này không đưa họ ra khỏi cuộc săn, mà chỉ chở họ từ một miệng hố khác tới ga Hàng Cỏ đang đứng đợi ở phía trước.

0