Chương 200: Bình Minh
Mùi thuốc bắc lẫn với mùi đá ẩm. Cái lạnh từ khối đá đen dưới thắt lưng Phong lan ra ga trải giường trắng tinh, làm hơi ấm từ tấm chăn quân dụng đắp ngang ngực anh chẳng thấm vào đâu. Phòng VIP Bệnh viện Y học Cổ truyền Quân đội rộng, cửa sổ hai lớp kính nhìn ra hàng cau già trong sân. Ánh nắng sớm tháng tám xiên qua kẽ lá, đổ xuống nền gạch bông những vệt sáng nhạt màu mật ong. Đồng hồ treo tường điểm bảy giờ mười lăm. Kim giây chạy đều, không một tiếng động.
Ngày thứ bảy.
Phong mở mắt. Lông mi anh dính chặt, mất một lúc mới tách ra được. Ánh sáng ùa vào như nước lạnh, làm nhãn cầu anh nhói lên. Anh chớp chậm, để đồng tử co lại. Rồi anh thấy trần nhà - quét vôi trắng, góc tường có vết ố vàng hình bản đồ do thấm dột từ mùa mưa năm trước. Cái quạt trần quay lười nhác, cánh quạt đổ bóng chập chờn trên tường.
Ngực anh nặng. Nặng vì có thứ gì đó đã mọc xuyên qua xương ức, xuyên qua tim, rồi hòa vào từng thớ thịt như một phần của cơ thể. Nửa cán Sưa Đỏ - phần gãy trong đêm Cửa Bắc - giờ nằm trong lồng ngực anh, đã hết là dị vật. Xương anh đã ôm lấy nó. Máu anh đã chảy qua từng thớ trầm. Mỗi nhịp tim đập, anh cảm nhận được nhịp đập trả về từ lưỡi trầm gãy, như tiếng vọng từ giếng sâu.
Từ thắt lưng trở xuống, cơ thể anh vẫn nằm trong khối đá đen. Bác sĩ quân y đã cắt gọt bớt phần đá thừa, chỉ giữ lại lớp ôm sát thân thể - dày chừng ba phân, đủ để bảo toàn cấu trúc đang hóa thạch. Đá lạnh, nhưng đã hết làm anh đau. Nó đã trở thành da của anh, xương của anh, một phần của cơ thể khiến anh khó phân biệt đâu là mình, đâu là long mạch.
Cửa phòng mở. Tiếng dép lê trên gạch bông. Dép vải, đế cao su non, bước chân nhẹ và quen.
Linh Nhi.
Cô mặc áo bà ba trắng, quần lụa đen. Tóc tết đuôi sam thả xuống vai trái. Trên tay cô là một cái khay gỗ nhỏ, trên khay có bát cháo trắng còn bốc khói và một chén nước gừng. Cô đặt khay xuống bàn cạnh giường, rồi đứng đó, không nói gì. Mắt cô nhìn anh, từ mặt xuống ngực, từ ngực xuống khối đá đen dưới thắt lưng, rồi ngược lên mắt anh.
Phong không nói được. Miệng anh mở, nhưng thanh quản không phát ra âm thanh. Các dây thanh âm đã bị ảnh hưởng khi cơ thể hóa đá đến ngang cằm trong mười bốn phút ở Cửa Bắc. Bác sĩ bảo sẽ hồi phục, nhưng cần thời gian. Anh chỉ nhìn cô. Đồng tử anh giãn ra một chút. Cơ mi mắt giật nhẹ.
Linh Nhi ngồi xuống ghế gỗ cạnh giường. Cô không khóc. Không nắm tay anh - tay anh vẫn cứng, các khớp ngón tay chưa cử động được. Cô chỉ đặt bàn tay mình lên mu bàn tay anh, nơi lớp da còn mềm, còn ấm. Năm ngón tay cô thon dài, ngón út có vết chai nhỏ do cầm dao cắt thuốc. Cô ngồi đó, mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng đang nhích dần trên nền gạch.
Trong đầu Phong, một giọng nói vang lên. Nó không thành âm thanh. Đó là một ý nghĩ rõ ràng, như có ai vừa đặt vào tâm trí anh một viên đá cuội tròn trịa.
- Anh đây.
Linh Nhi quay lại nhìn anh. Cô không nói gì. Nhưng cô gật. Rất nhẹ, như thể cô vừa nghe thấy điều anh không nói ra.
Đó là tất cả những gì họ trao đổi trong buổi sáng hôm ấy. Một câu trong tâm thức. Một cái gật đầu. Và bàn tay cô đặt trên tay anh, ấm và khô, cho tới khi nắng đứng bóng.
Mười giờ sáng. Cửa phòng mở lần nữa. Lần này là tiếng giày da đế cứng. Sếp Trần bước vào, theo sau là một sĩ quan C02 trẻ, tay xách cặp tài liệu. Ông mặc thường phục - sơ mi trắng, quần xanh đen. Mắt ông thâm quầng, râu cằm lún phún bạc, nhưng dáng đi vẫn thẳng.
Sếp Trần kéo ghế ngồi xuống cạnh giường. Ông nhìn Phong năm giây, không nói. Rồi ông quay sang Linh Nhi.
- Cô ra ngoài một lát được không?
Linh Nhi không nhúc nhích.
- Tôi ở đây.
Sếp Trần thở ra, gật đầu. Ông mở cặp tài liệu, rút ra một túi nilon trong suốt, bên trong là một cục đá đen. Cục đá to bằng nắm tay, mặt ngoài sần sùi, nhưng có một mặt phẳng - nơi ai đó đã đục đẽo hoặc mài nhẵn. Trên mặt phẳng ấy, một ký hiệu được khắc sâu vào đá, đường nét sắc cạnh như vừa mới khắc hôm qua.
Sếp Trần đặt túi nilon lên bàn cạnh giường, ngay cạnh bát cháo đã nguội.
- Đây là thứ chúng tôi tìm thấy dưới hầm của Phế Tích. Sau khi cậu... sau khi trận kết thúc. Đội rà phá xuống tầng sâu nhất, dưới cả cái miệng đất đã đóng. Ở đó có một cái hốc nhỏ, như kiểu hộc tủ âm tường. Trong hộc chỉ có mỗi cái này.
Ông chỉ vào ký hiệu.
- Tôi đã cho chuyên gia khảo cổ, ngôn ngữ học, cả bên Viện Hán Nôm xem. Không ai đọc được. Không thuộc Hán. Không thuộc Nôm. Cũng không khớp chữ Thái, chữ Chăm, hay bất kỳ hệ chữ nào từng ghi nhận ở Đông Nam Á. Chuyên gia bên tôi bảo có thể là một dạng ký hiệu nghi lễ, hoặc... chữ viết của một nền văn hóa chưa từng được biết đến.
Phong nhìn cục đá. Mắt anh không chớp. Ký hiệu trên đó gồm ba nét chính: một đường cong hình lưỡi liềm, một vòng tròn có chấm ở giữa, và một đường thẳng đứng xuyên qua cả hai, kéo dài xuống dưới như một cái rễ cây. Ba nét đơn giản, nhưng khi nhìn lâu, anh có cảm giác chúng đang chuyển động - rất chậm, như rong biển dưới nước.
Trong tâm trí anh, một hình ảnh chớp lên. Không rõ ràng. Chỉ là một thoáng mùi sâm, mùi đất ẩm của rừng già, và một tiếng chiêng đồng vọng từ xa.
Sếp Trần tiếp tục.
- Tôi không tin vào trùng hợp. Cục đá này được giấu ở nơi sâu nhất trong hầm của kẻ đứng sau toàn bộ vụ Cửa Bắc. Nó vượt xa đồ trang trí. Nó là thứ mà Phế Tích muốn giấu kỹ nhất, hoặc là thứ hắn ta tôn thờ. Dù là gì đi nữa, nó cũng chưa phải kết thúc.
Ông dừng một nhịp, nhìn thẳng vào mắt Phong.
- Tôi nghĩ đây mới chỉ là khúc mở đầu.
Phong chớp mắt. Một cái. Chậm. Rồi anh nhìn sang Linh Nhi. Cô cũng đang nhìn cục đá. Mặt cô không biểu lộ gì, nhưng bàn tay đặt trên tay anh siết lại một chút. Cô không nói, nhưng anh cảm nhận được - qua cái siết tay, qua hơi ấm từ lòng bàn tay cô - rằng cô đã thấy thứ anh vừa thấy. Rừng già. Mùi sâm. Tiếng chiêng.
Sếp Trần đứng dậy.
- Tôi để cục đá lại cho đội của cậu.
Tuấn Béo có thể chụp ảnh, quét 3D, làm mọi thứ nó muốn. Khi nào cậu hồi phục, chúng ta sẽ nói tiếp.
Ông quay ra cửa, rồi dừng lại, không quay đầu.
- À. Cảm ơn cậu. Thay mặt thành phố.
Rồi ông đi ra. Cửa đóng nhẹ sau lưng.
Buổi chiều cùng ngày. Tuấn Béo vào phòng.
Gã không mặc đồ công nghệ như mọi khi. Áo thun xám, quần jean ống đứng, dép lê. Không laptop. Không ba lô. Chỉ có hai bàn tay không, những ngón tay vẫn còn vết chai do gõ phím. Gã đứng ở cửa, không dám bước vào. Mắt gã đỏ hoe sau lớp kính cận dày, môi mím chặt, cằm run nhẹ.
Phong nhìn gã. Anh không nói được, nhưng mắt anh ra hiệu: vào đi.
Tuấn bước vào. Ba bước từ cửa tới giường, gã đi mất gần nửa phút. Rồi gã đứng đó, nhìn khối đá đen dưới thắt lưng Phong, nhìn nửa cán Sưa Đỏ nhô lên từ giữa ngực anh như một cái chốt gỗ cắm vào tượng đá. Mặt gã nhăn lại. Gã không khóc. Gã là người Nam Bộ, đàn ông Nam Bộ không khóc trước mặt đồng đội. Nhưng giọng gã vỡ ra như gạch nung gặp nước lạnh.
- Tao... tao xin lỗi mày.
Gã nuốt nước bọt.
- Tao đã không làm gì được. Hồi đó dưới Cửa Bắc, lúc mày nhảy xuống, tao chỉ biết đứng nhìn. Tao có laptop, có dữ liệu, có hết mọi thứ mà không làm gì được. Tao... tao là thằng vô dụng.
Phong nhìn gã. Anh không chớp mắt. Trong tâm trí anh, một câu tự hình thành, rõ ràng như thể ai đó vừa viết lên mặt nước phẳng lặng.
- Mày đã làm đúng.
Tuấn đứng im. Gã không nghe thấy gì. Nhưng gã thấy mắt Phong - cách anh nhìn gã, không trách móc, không thương hại, chỉ có một sự thừa nhận bình thản như nước giếng. Và gã hiểu.
- Mày...
Gã không nói hết câu. Gã chỉ gật đầu. Rồi gã kéo ghế ngồi xuống, lần đầu tiên trong bảy ngày, ngồi cạnh giường Phong mà không cầm laptop. Gã ngồi đó, im lặng, cho tới khi nắng chiều nhuộm vàng cả căn phòng.
Ba ngày sau. Mùng một tháng chín âm lịch.
Đoàn xe rời bệnh viện từ sớm. Một xe cứu thương quân đội cải tiến, phía sau bố trí giường đặc biệt cho Phong - vẫn nằm trong khối đá, nhưng đã được bọc ngoài bằng một lớp vải dù màu xanh rêu, có dây đai cố định vào thành xe. Hằng lái chiếc Fortuner đen chạy trước dẫn đường. Tuấn ngồi ghế phụ, laptop trên đùi, đang chụp ảnh cục đá đen từ mọi góc độ. Linh Nhi ngồi sau xe cứu thương, cạnh Phong, tay vẫn đặt trên mu bàn tay anh.
Xe chạy qua phố Phan Đình Phùng. Cửa Bắc Hoàng Thành đã được rào kín bằng tôn xanh, biển đề "Khu vực bảo tồn - Cấm vào". Nhưng từ xa, Phong vẫn thấy - qua cửa kính xe - những vết nứt trên tường thành đã được trám xi măng trắng. Miệng đất đã đóng. Sương xám đã tan. Còn lại một khoảng sân gạch trống, nơi những mảnh áo choàng đen đã được đội C02 thu dọn từ tuần trước.
Xe rời Hà Nội, chạy dọc Quốc lộ 1A về phía Nam. Nắng tháng chín hanh hao trải vàng trên những cánh đồng lúa đang thì con gái. Gió Lào thổi từng đợt qua cửa kính hé mở, mang theo mùi rơm rạ và mùi bụi đất. Phong nằm im, mắt mở, nhìn trần xe rung nhẹ theo sóc đường. Anh cảm nhận được long mạch dưới lòng đất. Nay nó dịu hơn Cửa Bắc, trầm hơn, như nhịp thở của một người khổng lồ đang ngủ say.
Chiều tối, đoàn xe lên đèo Hải Vân.
Sương mù giăng trắng đỉnh đèo. Xe chạy chậm, đèn sương mù chiếu ra hai luồng sáng vàng đục xuyên qua lớp hơi nước dày đặc. Gió biển thổi ngược từ phía Nam lên, mang theo mùi muối mặn và mùi cá khô từ những làng chài dưới chân núi. Tiếng sóng vọng lên từ xa, trầm và đều, như tiếng thở của một con thú biển khổng lồ.
Hằng mở kính xe, vươn vai. Gió tạt vào trong, lạnh và ướt, làm tóc mai cô bay ngược ra sau. Cô không nói gì, chỉ nhìn xuống biển - mặt nước xám chì dưới ánh hoàng hôn, lấp loáng những con sóng bạc đầu.
Tuấn cất laptop, dụi mắt.
- Hết Hà Nội rồi.
Hằng gật.
- Ừ.
- Chị có tiếc không?
Hằng không trả lời ngay. Cô nhìn biển thêm một lúc, rồi đóng kính xe, quay vô lăng ôm cua.
- Tao không tiếc. Tao chỉ nhớ mùi gạch vỡ.
Xe cấp cứu phía sau bám sát, đèn hậu đỏ rực trong sương. Bên trong, Linh Nhi đã ngủ gục, đầu tựa vào thành xe, tay vẫn đặt trên mu bàn tay Phong. Anh không ngủ. Anh nhìn qua cửa kính, nơi những vách đá dựng đứng của đèo Hải Vân đang chầm chậm trôi qua trong màn sương, và anh cảm thấy - lần đầu tiên sau mười bốn ngày - một chút gì đó giống như bình yên.
Hai ngày sau. An Giang.
Xe dừng trước cổng một căn nhà gỗ lợp lá dừa nước, nằm khuất sau vườn thuốc nam rộng gần nửa hecta. Hàng rào bằng cây chè tàu cắt tỉa thấp, xen lẫn những bụi sâm đất lá xanh đậm, thân cây mập, mọng nước. Mùi sâm - ngọt và hơi đắng - lan trong không khí, quyện với mùi bùn non từ con rạch nhỏ chảy ngang qua vườn. Xa xa, dãy Thất Sơn in bóng tím sẫm trên nền trời chiều, bảy ngọn núi như bảy cái bát úp khổng lồ, im lìm và vĩnh cửu.
Linh Nhi xuống xe trước. Cô đứng ở cổng vườn, quay lại nhìn chiếc xe cứu thương đang lùi vào sân. Gió chiều từ núi Cấm thổi xuống, mang theo mùi trầm hương từ ngôi chùa nhỏ trên triền núi, làm tà áo bà ba của cô bay nhẹ.
Cô không chạy ra đón. Không gọi tên. Cô chỉ đứng đó, hai tay buông xuôi, mắt nhìn cánh cửa sau xe đang mở ra.
Bên trong xe, Phong được các nhân viên y tế địa phương chuyển xuống cáng. Khối đá đen dưới thắt lưng anh đã được bọc trong một tấm vải bố thô, buộc dây gai quanh thành cáng. Hằng và Tuấn đứng hai bên, mỗi người giữ một đầu cáng.
Khi cáng được khiêng qua cổng vườn, ngang qua bụi sâm đất, Phong ngửi thấy mùi sâm rõ hơn - không chỉ từ cây cối xung quanh, mà từ chính bên trong cơ thể anh. Mùi sâm từ nửa cán Sưa Đỏ trong ngực anh. Từ khối đá đen đang từ từ hòa vào xương tủy. Từ máu anh, giờ đã mang theo khí của long mạch đất Bắc.
Linh Nhi bước tới. Cô đặt tay lên trán anh, vuốt nhẹ những sợi tóc dính bết mồ hôi lạnh. Rồi cô cúi xuống, thì thầm vào tai anh, giọng nhỏ như tiếng gió qua khe lá:
- Về rồi.
Trong tâm trí Phong, câu trả lời vang lên, nhẹ như một hơi thở ra:
- Về rồi.
Hoàng hôn buông xuống Thất Sơn. Đàn cò trắng từ hướng Trà Sư bay về, xếp thành hình chữ V trên nền trời đỏ rực. Tiếng chuông chùa trên núi Cấm ngân dài, mỗi tiếng vọng xuống như một giọt nước rơi vào lòng chảo đá. Gió đêm bắt đầu nổi, mang theo mùi sâm, mùi trầm, và mùi đất cổ từ những ngọn núi đã đứng đó từ thuở hồng hoang.
Trên bàn gỗ ngoài hiên nhà, cục đá đen từ hầm Phế Tích nằm im trong túi nilon, cạnh laptop của Tuấn. Ký hiệu ba nét vẫn sắc cạnh trên mặt đá phẳng - đường cong lưỡi liềm, vòng tròn có chấm, và đường thẳng đứng như rễ cây cắm xuống vô định. Màn hình laptop hiển thị kết quả phân tích quang phổ: "Không khớp bất kỳ mẫu khoáng vật nào đã biết ở lục địa Á-Âu."
Dưới mái hiên, Phong nằm trên cáng, mắt mở, nhìn lên trần gỗ đầy những vết chạm trổ hình hoa sen và chữ Phạn cổ. Hơi thở anh đều. Tim anh đập - nhịp tim người đã nhường chỗ cho nhịp long mạch, chậm và sâu, mười lăm giây một lần.
Một chặng khép lại. Chặng khác đã mở sẵn từ lòng đất, từ cục đá đen, từ ký hiệu không tên - một mối đe dọa còn cổ xưa hơn cả Đại Quỷ Ngàn Năm, còn sâu hơn cả Hội Thủ Lăng, còn xa hơn cả những gì nhóm vừa trải qua ở đất Bắc.
Nhưng tối nay, ở Thất Sơn, giữa vườn sâm và mùi trầm, không ai nghĩ tới điều đó.
Tối nay, họ chỉ có bình minh. Và bình minh đã đến.
**Hết Hồi 6 - Trấn Yểm Kinh Kỳ**
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.