Chương 150: Bản Giao Hưởng Tử Tù
Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục
Mục lục
200 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 200/200 chương
Sóng âm tần số cực thấp dội thẳng vào lồng ngực trước khi tai kịp nhận diện âm thanh.
Khung sàn thép dưới chân rung bần bật. Nhịp tim của Phong bị chấn động ép đập lệch đi một nhịp. Máu dồn lên thái dương căng tức, màng nhĩ nhói buốt như có đầu kim cọ xát bên trong. Hằng loạng choạng, một tay bám chặt vào khung cửa kính cách âm để giữ thăng bằng. Bụi mịn và mạt sơn từ giàn đèn trần rơi rào rào xuống mặt sàn theo từng đợt dập của dải âm trầm.
Bên dưới lòng studio, hàng chục người đang đeo tai nghe kiểm âm đồng loạt ngửa cổ lên trần nhà.
Môi họ mấp máy liên tục theo cùng một tần số vô thanh. Một ca sĩ trẻ ngồi ở hàng ghế đầu chảy máu cam ròng ròng xuống cằm nhưng hai mắt vẫn mở trừng trừng, không hề chớp. Cạnh đó, một streamer nổi tiếng giữ nguyên khóe miệng ngoác rộng, cơ mặt cứng đờ như bị đóng đinh vào xương hàm.
Tạ Minh Hoàng đứng sau bàn mixer kỹ thuật số, hai mắt nhắm nghiền. Mười đầu ngón tay hắn lướt thoăn thoắt trên các dải cần gạt fader.
- Âm nhạc là con đường ngắn nhất để bẻ khóa vỏ não con người.
Hắn cất giọng qua micro cổ ngỗng, âm thanh bị bóp méo qua bộ lọc điện tử nghe the thé.
- Tôi chỉ việc bước vào sau khi cánh cửa đó tự mở toang.
Hắn dằn mạnh cả hai lòng bàn tay xuống cụm cần điều khiển âm lượng tổng.
RẦM!
Tiếng bass nén cực đại nổ bùng ra từ dàn loa siêu trầm, tạo thành một luồng xung lực hất văng mảng kính ốp trên vách kỹ thuật. Hằng nghiến răng, lăn người sang mép tường để tránh chùm mảnh vỡ rơi cắm phập xuống sàn gỗ. Phong gồng cứng cơ đùi, ép Mộc khí chạy dọc sống lưng để đè cơn buồn nôn đang cuộn lên cuống họng.
Ở không gian kín này, anh không thể mượn lực từ đất mẹ. Xung quanh chỉ có bê tông cốt thép, khung nhôm và hàng trăm mét dây cáp đồng đang dẫn điện. Toàn bộ mạng lưới kim loại đó đang cộng hưởng với cỗ máy của Tạ Minh Hoàng, biến cả căn phòng thành một chiếc lồng bẫy sóng tà.
Giọng Tuấn Béo rít lên qua tai nghe bộ đàm:
- Em đang đục tường lửa của bàn mixer! Thằng này dán điện cực cắm thẳng tín hiệu não vào bo mạch chủ. Phải giật đứt mấy miếng dán trên đầu nó trước, nếu em ngắt điện nguồn thì tụ dự phòng của nó vẫn xả sóng ra loa!
Phong đạp mạnh gót giày, lao thẳng xuống cầu thang sắt dẫn vào cánh gà. Hằng tách sang lối kỹ thuật bên phải, rút khẩu súng ngắn giảm thanh để tìm góc bắn tỉa.
Hai người vừa chạm chân xuống mép sàn diễn, bốn gã bảo vệ mặc vest đen đã rút dùi cui điện lao tới chặn đường. Mắt chúng đục ngầu, khóe tai rỉ ra hai vệt máu đen đặc do chịu sóng hạ âm quá ngưỡng. Chúng lao vào như những cỗ máy không còn cảm giác đau đớn.
Hằng lách người né cú vung gậy, túm lấy cổ tay gã đi đầu rồi vặn ngược khớp. Cô thúc đầu gối vào chấn thủy đối phương, giật lấy cây dùi cui kim loại rồi quật thẳng vào thái dương kẻ thứ hai.
BỐP!
Gã bảo vệ ngã vật ra sàn, co giật.
Phong xông thẳng vào trung tâm sân khấu. Mỗi bước chân của anh nặng trĩu vì bị từng đợt sóng âm vô hình ép ngược vào lồng ngực. Tạ Minh Hoàng không cần rời tay khỏi bàn điều khiển, chính áp suất không khí trong phòng đang đóng vai trò đòn đánh ghì chặt đối thủ.
Một nữ vũ công bất ngờ vùng dậy từ hàng ghế đầu, lao bổ vào Phong với đôi mắt vô hồn. Anh khựng lại nửa nhịp, nghiêng vai gạt cô gái ngã sang đệm ghế để tránh làm gãy xương sườn của cô.
Chính nửa nhịp chần chừ đó khiến Phong hở sườn. Một luồng sóng hạ âm quét ngang qua ngực.
PHẬP!
Lực nén vô hình đập mạnh vào xương ức khiến Phong hộc ra một ngụm máu tươi, quỵ một bên gối xuống sàn gỗ.
Tạ Minh Hoàng hé mắt nhìn xuống, khóe môi giật giật:
- Cậu vẫn muốn cứu từng mạng người trong một cái chuồng đã mở toang cửa não sao? Lòng trắc ẩn luôn là thứ bẻ gãy các người nhanh nhất.
Phong chống mũi đoản kiếm xuống sàn, gượng đứng dậy.
Mỗi thùng loa subwoofer đặt quanh sân khấu đóng vai trò như một cọc yểm âm khí. Từng chiếc tai nghe in-ear gắn trên tai khán giả là một đầu kim dẫn thẳng tà niệm vào hệ thần kinh trung ương. Nếu không triệt hạ nguồn phát, đám người này sẽ vỡ mạch máu não trong vòng vài phút nữa.
ĐOÀNG!
Tiếng súng nổ đanh gọn vang lên từ giàn đèn phụ trên cao. Hằng đã leo lên được khung sắt chịu lực. Cô nhắm thẳng vào miếng điện cực dán bên thái dương trái của Tạ Minh Hoàng.
Viên đạn đầu tiên đi chệch hai phân, găm vào mép kim loại của bàn mixer làm tóe lên một chùm tia lửa điện.
ĐOÀNG!
Phát đạn thứ hai xé toạc miếng dán điện cực bên trái cùng một mảng da đầu của Tạ.
Hắn rú lên đau đớn, bàn tay trái giật nảy khỏi dải cần gạt. Nhịp sóng rung trong phòng lập tức bị ngắt quãng. Đám khán giả và nghệ sĩ dưới sàn ôm chặt lấy đầu, rên rỉ như vừa bị lôi ra khỏi một cơn ác mộng ngột ngạt.
Phong chớp lấy đúng khoảng trống đó.
VÚT!
Anh đạp sàn phóng tới, vung nửa đoạn roi dâu quất mạnh vào cổ tay trái của Tạ Minh Hoàng.
CHÁT!
Gỗ dâu tẩm máu chu sa đập trúng huyệt đạo, làm bàn tay trái của hắn tê liệt hoàn toàn. Nhưng bàn tay phải của Tạ vẫn bám chặt lấy núm xoay tần số, cố ghì chặt để kích hoạt tầng sóng thứ hai. Mười đầu ngón tay hắn chai sần, bấu chặt vào mặt bàn điều khiển như những móc sắt. Hắn dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên bảng mạch để duy trì dòng điện chạy qua não.
Hằng hét lớn vào mic:
- Tuấn! Đảo pha ngay!
- Tới liền đây!
Tiếng gõ phím lách cách dồn dập vang lên trong tai nghe.
Toàn bộ màn hình LED lớn phía sau sân khấu đồng loạt chớp sáng màu xanh lục. Tuấn Béo đã chiếm được quyền điều khiển máy chủ âm thanh. Gã đẩy mức gain lên cực hạn ở dải tần số nghịch đảo, ép toàn bộ hệ thống loa tự tạo vòng lặp phản hồi âm.
RÍTTTT!
Tiếng rít chói tai xé toạc không gian. Những thùng loa siêu trầm rung lên bần bật rồi bắt đầu phát nổ từ bên trong.
BÙM! BÙM!
Màng loa rách toạc, khói đen và mùi nhựa cháy bốc lên nghi ngút. Tần số phản hồi dội ngược thẳng vào miếng điện cực còn lại trên đầu Tạ Minh Hoàng.
Hắn gào thét thảm thiết khi dòng điện cao tần đánh thẳng vào vỏ não. Phong chộp lấy gáy hắn, dập mạnh trán hắn xuống mặt bàn mixer bằng thép.
Hằng siết cò phát súng thứ ba. Viên đạn bắn nát miếng điện cực bên phải. Tia lửa xanh phụt ra kèm theo mùi tóc cháy khét lẹt.
Dù vậy, ngón tay run rẩy của Tạ vẫn cố rướn về phía nút bấm màu đỏ ở góc phải bàn máy.
Tuấn quát gấp qua bộ đàm:
- Đừng để nó bấm nút đó! Nó nối với dàn phát sóng phụ trên nóc tòa nhà!
Phong vặn ngược cổ tay Tạ ra sau. Tạ Minh Hoàng cười sặc sụa, máu đen ộc ra từ hai lỗ tai và khóe mắt:
- Vô ích thôi. Tín hiệu đã gửi đi rồi. Chúng chỉ cần nghe một lần...
RẮC!
Hằng nhảy từ giàn đèn xuống bục gỗ, vung cây dùi cui kim loại nện thẳng xuống mu bàn tay phải của hắn. Tiếng xương bàn tay gãy vụn vang lên giòn rụm.
Tạ Minh Hoàng rú lên một tiếng nghẹn ứ rồi gục hẳn xuống đống dây cáp.
Tiếng hạ âm tắt ngấm.
Không khí trong phòng thu chùng xuống, trả lại áp suất bình thường.
Hàng chục người dưới sàn diễn đổ sụp xuống như những bao tải rỗng. Tiếng nôn mửa, tiếng khóc lóc và tiếng thở dốc bắt đầu vang lên khắp nơi. Một ca sĩ trẻ giật phăng chiếc tai nghe ném xuống đất, ôm mặt khóc nấc từng cơn vì hoảng loạn. Gã kỹ thuật viên âm thanh ngồi bệt dưới chân cột đèn, hai tay ôm chặt lấy cổ họng, liên tục chửi thề để tự trấn an rằng mình còn sống.
Đèn báo cháy trên trần nhà bắt đầu chớp đỏ liên hồi.
Những cuộn dây đồng trong các thùng loa phát nổ đang bốc cháy âm ỉ, tỏa ra làn khói độc màu xám đặc. Nếu không sơ tán đám đông ngay lập tức, toàn bộ studio sẽ biến thành một lò thiêu ngạt khí.
Tuấn Béo nói dồn dập trong tai nghe:
- Em mở hết chốt điện của cửa thoát hiểm B và C rồi! Chị Hằng lùa đám người ra ngoài mau! Anh Phong, đập nát mấy cái tụ điện ở chân loa đi, tụ dầu của nó sắp nổ đó!
Phong vơ lấy một chân micro bằng sắt đặc, quật mạnh vào thùng loa gần nhất.
RẦM!
Màng loa rách toạc, cuộn cảm bên trong vỡ vụn thành từng mảnh kim loại. Anh xoay người, đạp đổ bục loa kiểm âm ở mép sàn diễn, cắt đứt hoàn toàn đường dây dẫn tín hiệu chạy ngầm dưới sàn gỗ.
Hằng lao xuống khu vực khán giả, túm lấy cổ áo một nữ thần tượng đang ngồi thất thần dưới đất, kéo mạnh dậy.
- Đứng lên! Chạy ra cửa B ngay!
Cô gái run rẩy gật đầu, vội vã bám vào thành ghế rồi kéo theo người bạn diễn bên cạnh. Hằng tiếp tục đẩy từng nhóm người về phía hành lang thoát hiểm, giọng dứt khoát:
- Đi theo đèn xanh! Không được chen lấn! Cúi thấp người xuống!
Đám đông bắt đầu chuyển động theo phản xạ sinh tồn, kéo nhau chạy tháo thân ra khỏi hành lang đang mù mịt khói.
Trên sân khấu, Tạ Minh Hoàng co giật từng cơn giữa đống dây điện cháy xém.
Phong bước tới, túm lấy cổ áo hắn nhấc bổng lên. Ánh mắt anh lạnh tanh:
- Mạng lưới dưới Vạn Tín còn những ai?
Tạ Minh Hoàng nhếch môi, máu đen từ miệng trào ra ướt đẫm vạt áo:
- Mày nghĩ... giết tao là chặn được bản nhạc sao?
Phong siết chặt cổ áo hắn, gằn giọng:
- Nói.
- Quyên... không cần tao nữa.
Hắn thở hắt ra từng ngụm khí đứt quãng.
- Trận địa đã kích hoạt rồi. Vạn Tín chỉ đang chờ...
XÈO!
Một tia hồ quang điện từ bo mạch cháy dở phóng ngược lên sợi dây cáp còn dính trên cổ Tạ. Toàn thân hắn giật nảy lên, các thớ cơ căng cứng như dây đàn bị kéo quá mức. Mắt hắn trợn ngược, đồng tử giãn to rồi đứng tròng.
Tạ Minh Hoàng tắt thở ngay trên mặt bàn điều khiển.
Tuấn Béo thở phào qua bộ đàm:
- Em xóa sạch dữ liệu camera an ninh rồi. Hệ thống chỉ ghi nhận sự cố chập điện gây cháy thiết bị. Rút thôi hai người, người của Bạch Liên sắp kéo tới bãi xe rồi đó!
Phong buông tay, để thi thể Tạ rơi xuống đống phế liệu.
Hằng chạy tới, nắm lấy bắp tay Phong:
- Đi thôi.
Hai người phá cửa hậu trường, lao ra cầu thang bộ đúng lúc hệ thống vòi phun nước tự động trên trần kích hoạt. Nước lạnh xối xả trút xuống đám thiết bị điện đang bốc khói, tạo thành những tiếng xèo xèo chói tai cùng mùi nhựa khét lẹt nồng nặc.
Bên ngoài sảnh Apex Media, đám đông người hâm mộ bắt đầu hoảng loạn khi thấy khói đen bốc ra từ các ô thông gió. Tiếng còi xe cứu hỏa từ xa vọng lại, xé toạc màn đêm đô thị.
Mưa rào bắt đầu trút xuống mặt đường nhựa khi Phong và Hằng chạy tới góc khuất của bãi đỗ xe.
Nước mưa lạnh buốt táp vào mặt, rửa trôi vết máu trên tay Phong. Anh nhìn về phía tòa tháp Vạn Tín sừng sững trong màn sương đêm.
Tạ Minh Hoàng đã chết, nhưng những lời trăn trối của hắn cho thấy cỗ máy tà thuật của Bạch Liên đã bước vào giai đoạn vận hành cuối cùng. Đòn phản kích tiếp theo từ ả đàn bà tên Quyên sẽ giáng thẳng xuống mà không còn bất kỳ sự che đậy nào nữa.
(Hết chương 150)
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.