Chương 144: Lưỡi Dao Mổ Bọc Ngải
Phạm Thái Tường đặt chiếc cưa xương xuống rất chậm.
Áo blouse trên người hắn vẫn sạch ở phần ngực, nhưng tạp dề nhựa phủ ngoài thì lấm tấm những giọt đỏ thẫm khô chưa kịp lau. Gọng kính mảnh, mái tóc chải gọn, cử chỉ điềm đạm. Nếu không đứng giữa phòng mổ bí mật này, hắn còn giống một bác sĩ đang bị quấy rầy hơn là kẻ vừa dùng người sống làm vật nuôi kén máu.
- Tôi cứ nghĩ người của Bửu Sơn chỉ giỏi đánh nhau trong hang núi.
Hắn nói.
- Không ngờ cũng biết lần tới tận đây.
Hằng chĩa K54 thẳng giữa ngực hắn.
- Bớt diễn. Mở khóa tất cả phòng ngoài kia. Và bảo bốn thằng phía sau quăng đồ xuống.
Bốn trợ tá liếc nhau. Một tên khẽ dịch chân như định lách về phía cửa hông. Phong lướt nửa bước sang, chặn góc đó trước khi hắn kịp nhích thêm.
Tường vẫn không đổi nét mặt.
- Cô nghĩ mang một khẩu súng vào đây là đủ sao?
Hằng bóp cò luôn.
Tiếng súng nổ chát gọn trong không gian kín.
Viên đạn lao thẳng vào ngực Tường.
Nhưng cách da hắn chừng một gang, nó bỗng lệch đi như đập vào một lớp kính vô hình, tóe lửa rồi văng sang bên, cắm phập vào thành khay inox.
Phong nhìn rõ ngay thứ khiến viên đạn chệch hướng.
Bên dưới lớp blouse của Tường là một tấm áo ghép bằng những mảng da người mỏng khâu nối với nhau, phủ kín ngực và bụng. Mặt ngoài của nó phẳng như cao su y tế, nhưng các đường chỉ khâu đen sì đang chạy ngầm từng nhịp tà khí. Mỗi nhịp chúng co lại, lớp da ấy khẽ nổi gồ như một thứ sống riêng.
- Áp chú da người.
Phong nói gọn.
- Bọc để chặn lực trực diện.
Tường cười nhạt.
- Cậu có mắt đấy.
Rồi hắn búng nhẹ cổ tay.
Toàn bộ dụng cụ kim loại trong phòng đồng loạt rung lên.
Dao mổ, kềm, kéo, mũi khoan, cưa mini, mâm khay, móc banh, kim khâu... tất cả bật khỏi mặt bàn, lơ lửng trong không trung như vừa có một bàn tay vô hình nhấc bổng. Bốn trợ tá lập tức giãn ra hai bên, tránh khỏi quỹ đạo của chính đám dụng cụ ấy như thể chúng đã quá quen với trò này.
- Cúi!
Phong quát lên cùng lúc đám dao đầu tiên bắn ra.
Hằng lăn người qua một bên bàn mổ. Một mũi kềm xé toạc vạt áo cô. Phong quật roi dâu liên tiếp, đập lệch ba con dao bay tới mặt. Tiếng gỗ chạm kim loại chan chát, tóe lửa trắng dưới ánh đèn phẫu thuật.
Tường không lao tới. Hắn đứng nguyên vị trí, điều khiển cả căn phòng như một bãi mổ từ xa. Đó là kiểu đánh rất khác đám tà sư ngoài Thất Sơn. Lạnh hơn. Chính xác hơn. Và cực kỳ bẩn.
Một chiếc kéo mổ vòng qua góc thấp, lao thẳng vào chân trái vốn đang đau của Phong. Anh kịp xoay gót, nhưng lưỡi kéo vẫn cắt sượt qua ống quần. Cùng lúc đó, một khay thép khác bổ vào sau gáy Hằng, buộc cô phải cúi gập người tránh.
- Mẹ nó, đúng kiểu bác sĩ thành phố.
Hằng nghiến răng.
- Chơi toàn đồ sạch để giết bẩn.
Phong không đáp. Anh đang dồn toàn bộ sự tập trung vào quỹ đạo của đám dụng cụ đang lượn quanh. Chúng không bay vô tổ chức. Chúng bọc vòng, ép góc, dồn họ tránh về đúng nơi Tường muốn.
Lùi thêm ba bước nữa là tới khu giường nạn nhân.
Tường muốn biến họ thành vật chắn, hoặc làm họ vướng chân vào đám người bị trói để mất thế.
Phong hiểu ra điều đó đúng lúc một mũi khoan điện rít lên lao chéo qua má anh. Anh vụt roi xuống nền, xoáy một đường ngắn chặn giữa không trung. Mũi khoan văng sang bên, cắm phập vào tường.
- Tuấn! Cắt sóng của hắn!
Tuấn, từ ngoài cửa vừa xông vào với cái túi thiết bị nặng trĩu, không trả lời ngay. Gã đã nhìn ra cái hộp điều khiển điện âm tường nối với dàn đèn mổ, bàn inox và các máng kim loại quanh phòng. Những thứ đó đang biến cả khoang này thành bộ khuếch đại cho trò điều khiển của Tường.
- Cho em mười giây!
- Mày lúc nào cũng thích mười giây.
- Thì vì mấy người toàn xài hết đời em bằng mười giây còn gì!
Vừa chửi, Tuấn vừa quỳ gối cạnh tủ điện, nhét lõi xung nhỏ vào khe cầu dao phụ. Tay gã run vì bỏng chưa lành, nhưng động tác vẫn rất nhanh. Gã còn kịp nhìn lướt lên bảng hiển thị ở tường, thấy chỉ số từ trường trong phòng dao động không phải do máy thường, mà do một tầng phát xạ cấy thẳng vào các tấm thép dưới bàn mổ.
- Hắn nối trò này với cả sàn!
Tuấn quát.
- Đừng đứng yên quá lâu!
Trong lúc ấy, Hằng tranh được một nhịp ngắn. Cô lăn qua gầm bàn, đổi vị trí bắn chếch từ bên hông. Phát thứ hai của K54 không bắn vào người Tường nữa, mà bắn thẳng vào cụm đèn trên đầu hắn.
Bóng đèn vỡ tung.
Phòng mổ nhấp nháy dữ dội.
Tường khựng lại nửa nhịp, đủ để Phong áp sát thêm một bước. Roi dâu quất xéo vào vai phải hắn. Lớp blouse rách toạc, nhưng đòn vẫn bị tấm da chú bên trong hãm bớt. Tường lùi lại, mặt cuối cùng cũng mất đi vẻ nhàn nhã ban đầu.
- Các người tưởng phá được một cái lò máu là xong sao?
Hằng nhổ bãi máu lẫn nước bọt sang bên.
- Tao tưởng bắn vỡ mặt mày thì vui hơn thôi.
- Vậy thử đi.
Tường giật mạnh hai tay.
Một lần nữa, toàn bộ dao kéo trong phòng dựng dậy. Nhưng đúng lúc đó, Tuấn đập mạnh chốt kích hoạt xuống tủ điện phụ.
Một luồng xung điện ngắn quét tung cả dãy cầu dao.
Tất cả đèn trong phòng phụt tắt rồi sáng lại. Đám dao kéo đang lơ lửng đồng loạt rơi loảng xoảng. Tường giật bắn người như bị ai chém ngang luồng điều khiển. Một trợ tá đứng gần nhất bị cả khay móc banh rơi vào vai, rú lên đau đớn.
- Bây giờ thì tới lượt đồ thật.
Tuấn thở hắt.
Phong lao lên.
Lần này anh không đánh vào giữa ngực nữa. Anh quất chéo vào mép sườn dưới, đúng vị trí tấm da chú ghép không kín. Cú roi ăn thẳng. Tường bật ra một tiếng rên đầu tiên trong trận. Hắn lảo đảo đập vào mép bàn mổ. Vùng áo rách bung thêm, để lộ lớp khâu chằng chịt dưới da như một thứ áo giáp may từ xác người.
Hằng tận dụng ngay. Cô đá lật cái khay inox dưới chân, rồi lao tới ép sát tầm gần, dùng chính báng súng nện vào tay cầm cưa mini của một trợ tá vừa định nhặt lên. Tên đó quỵ xuống. Phong hất roi ngược, gạt ngã thêm một tên khác. Hai tên còn lại toan lao vào giữ tay anh, nhưng chỉ cần Phong quất ngang một vòng, cả hai đã phải lùi vì mấy sợi chỉ đen quanh cổ tay họ cháy khét lên.
Tường biết thế trận đã đổi.
Hắn đập khuỷu tay vào nút khẩn ở vách trong cùng. Một tấm panel trượt sang ngang, lộ ra cửa thang chuyên dụng bọc thép.
- Đừng để hắn vào đó!
Hằng quát.
Phong nhào tới, nhưng chân trái vừa chạm sàn ướt đã nhói buốt. Chỉ chậm đúng nửa nhịp ấy, Tường đã lách được qua khe cửa.
Hằng bắn theo phát cuối cùng còn lại trong băng.
Viên đạn không giữ được hắn, nhưng đủ ghim xuyên bắp chân phải. Tường gào lên, khuỵu người ngay trong khoang thang máy rồi vẫn kịp đập nút đóng cửa.
Cửa thép khép rầm.
Hằng đập mạnh báng súng vào cửa một cái đầy tức tối.
- Mẹ nó.
Bên kia lớp thép dày, tiếng Tường vừa đau vừa điên dại vọng ra méo mó:
- Cứ phá cái ổ chuột này đi. Rồi các người cũng vẫn phải quay về dưới chân tháp thôi.
Phong bước tới sát cửa.
- Dưới đó có gì?
Tường cười khục khặc qua tiếng mô-tơ thang đang nâng lên.
- Cái tổ thật nằm sâu hơn. Ở nơi tiền, máu và khí máy của thành phố giao nhau. Tụi mày chậm một bước rồi.
Âm thanh thang máy kéo hắn lên cao dần, bỏ lại căn hầm lạnh ngắt.
Tuấn chống tay vào đầu gối, thở gấp:
- Em ghét mấy thằng có đường lui riêng lắm.
Hằng quay phắt lại phía bốn trợ tá còn sống, rồi liếc sang những nạn nhân đang bị trói trong các phòng ngoài kia. Một người trên bàn mổ vẫn còn thở, hơi thở phập phồng như đang lội trong bùn.
- Cửa chính hắn chạy được, nhưng cái miệng tụi này còn ở đây.
Phong bước nhanh qua mấy buồng phẫu tích mở toang, dùng dao cắt dây trói cho người còn tỉnh nhất rồi kéo khẩu trang dưỡng khí về lại đúng vị trí cho một cô gái đang thở hắt. Căn tầng ngầm này còn nguyên mùi ether, máu lạnh và điện máy, nhưng giờ trong đó lẫn thêm một thứ gấp gáp khác: cảm giác thời gian đang bị vắt kiệt. Nếu không khai được ngay bọn trợ tá trước khi Vạn Tín tự xóa sạch dấu, cái lối xuống nơi Tường vừa khoe sẽ lại biến mất như chưa từng tồn tại.
Tuấn cũng hiểu điều đó. Gã đã cắm dây vào bảng điều khiển phụ ở góc tường, lục tìm sơ đồ thang và tuyến khóa nội bộ với tốc độ tay run mà mắt vẫn tỉnh.
- Em chỉ giữ được log nóng thêm ít phút thôi. Sau đó hệ thống trung tâm sẽ quét sạch.
Hằng nghe vậy thì nụ cười càng lạnh.
Cô ném con dao găm lên mặt bàn mổ.
- Giờ tới phần hỏi chuyện.
Phía ngoài buồng mổ, những người vừa được cắt trói vẫn còn rên yếu trong mùi thuốc mê và máu cũ. Chính âm thanh ấy làm căn hầm càng giống một cái bụng chưa kịp tiêu hóa xong người sống. Hằng nhìn đám trợ tá trước mặt, hoàn toàn không còn kiên nhẫn cho bất kỳ màn trung thành diễn kịch nào nữa. Từ khoảnh khắc này, mỗi giây chúng giữ miệng là mỗi giây cái lối xuống thật của Vạn Tín khép thêm một nấc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.