Chương 186: Depot Cát Linh
Hai ngày sau trận Hồ Tây, vết thương của Lê Phong chưa lành, nhưng cũng chưa kịp mưng mủ. Vai trái đỡ hơn, đùi phải còn buốt mỗi lần dồn trọng lực, tay phải vẫn chưa có cảm giác trọn vẹn ở ba ngón út, áp út và giữa. Sưa Đỏ nằm trên bàn, vết rạn hai centimet lặng im dưới ánh đèn vàng, đường chỉ đỏ đã tắt hẳn từ sáng hôm qua.
Thanh Hằng thay băng cho anh xong, đứng lên, cất hộp thuốc. Tuấn Béo ngồi xếp bằng dưới sàn, laptop mở trên đùi, tai đeo headphone đang tua đi tua lại một file âm thanh.
Phòng trọ ở Tràng Thi nhỏ, đồ đạc lộn xộn. Cổ Miêu nằm cuộn trên bệ cửa sổ, mắt xanh lim dim nhưng tai vểnh về hướng Cửa Bắc, như thể nó vẫn nghe thấy thứ gì đó từ phía ấy.
Tuấn Béo tháo tai nghe, mặt cắt chẳng còn giọt máu.
- Có cái này tụi bây nên nghe.
Hắn rút jack cắm, bật loa ngoài. Tiếng ồn trắng tràn ra từ hai cái loa nhỏ, rồi một giọng đàn ông vang lên, méo tiếng, như bị ghi qua nhiều lớp nhiễu.
- ... mạch dẫn thứ bảy đã khai thông. Tuyến Cát Linh giờ là một mạch kim khí hoàn chỉnh. Đồng Nguyên huyết chú đã được đổ vào bốn trong sáu khoang động cơ. Hai khoang còn lại sẽ hoàn tất trước rằm tháng Tám. Khi huyết chú đủ sáu khoang, toàn bộ ray từ Cát Linh tới Hà Đông sẽ trở thành một mạch dẫn sống. Sóng oán sẽ chạy dọc theo ray, hội tụ tại điểm cuối ở...
Tiếng ồn trắng át mất đoạn cuối.
Tuấn Béo tua lại. Vẫn đoạn ồn đó. Hắn lọc tạp, tăng giảm tần số. Vô ích. Đoạn cuối cùng đã bị xóa hoặc bị ghi đè bởi một lớp tạp âm dày đặc.
- Đây là file tao lấy từ điện thoại của gã chạy dao dưới Hồ Tây, cái gã mà mình bắt trước khi lặn xuống ấy.
Tuấn nói.
- Gã gửi file này cho ai đó qua Zalo, nhưng số nhận đã bị hủy.
Phong ngồi im trên ghế, mắt nhìn xuống sàn. Cương khí trong người anh vẫn còn rối loạn từ trận dưới lòng hồ, nhưng đầu óc anh đang chạy.
- Mạch kim khí.
- Anh lẩm nhẩm.
- Chúng biến đường ray thành mạch dẫn.
- Kim khí là lạ với Bửu Sơn.
Hằng nói, giọng khô.
- Dòng anh là mộc.
- Chẳng phải lạ với Bửu Sơn.
Phong lắc đầu.
- Là lạ với long mạch Hà Nội. Đất này vốn là đất sông, đất nước. Chúng cấy một đường kim khí chạy xuyên qua để ép long mạch phải lệch.
- Lệch về đâu?
Phong không trả lời. Anh đứng dậy, bước ra cửa sổ. Cổ Miêu ngước đầu nhìn anh, mắt xanh chớp chậm. Tai nó vẫn hướng về Cửa Bắc.
- Điểm cuối.
Anh nói, giọng nặng như đá.
- Cái thứ Cổ Miêu cứ nhìn suốt hai ngày nay.
Tuấn Béo nuốt nước bọt.
- Cửa Bắc Hoàng Thành.
Cả ba im lặng. Bên ngoài, tiếng xe máy rú ga từ đầu phố Phan Đình Phùng vọng vào, rồi tắt lịm sau một khúc cua.
Hằng đứng dậy, với lấy áo khoác.
- Đi Cát Linh. Ngay đêm nay.
Đồng hồ trên laptop của Tuấn Béo chỉ 11 giờ 30 phút đêm.
Tuyến Cát Linh - Hà Đông về đêm tối om. Những cột đèn dọc đường ray lác đác vài bóng vàng, phần lớn đã tắt hoặc chập chờn như sắp cháy hết khí. Hàng rào depot cao ba mét, trên đỉnh căng dây thép gai, nhưng lớp dây thép đã hoen gỉ từ lâu.
Hằng kiểm tra khẩu súng, vặn ống giảm thanh vào nòng, rồi đút lại vào bao da dưới nách. Tuấn Béo đeo balo laptop, tay cầm một hộp dụng cụ nhỏ. Phong đi đầu, Sưa Đỏ giắt ở thắt lưng, bao da cũ sờn, đường chỉ đỏ trên sống kiếm tối đen.
Cổ Miêu không đi cùng. Nó ở lại căn hộ, ngồi trên bệ cửa sổ, tai vểnh về hướng Cửa Bắc. Trước khi đi, Phong quay lại nhìn nó một lần. Con mèo đen chỉ chớp mắt, rồi quay đầu đi, như thể nó đã biết họ sẽ trở về.
Một lỗ hổng ở góc tường rào, nơi dây thép gai bị bung ra vì một cây xà cừ đổ, đủ cho một người chui qua. Hằng vào trước, kiểm tra hai bên, rồi ra hiệu. Phong vào sau, cuối cùng là Tuấn.
Depot rộng, ẩm và lạnh. Mùi dầu máy trộn lẫn mùi bê tông cũ và một thứ mùi khác, tanh và ngọt, như mùi máu pha trong nước làm mát động cơ. Những container chứa linh kiện xếp thành hàng dài, phủ bạt xanh đã bạc màu. Xa hơn, một dãy nhà kho thấp, cửa sắt kéo im ỉm.
Họ men theo lối đi giữa các container. Ánh đèn pha duy nhất trong depot quét một vòng chậm, tạo thành một vệt sáng vàng di chuyển đều đặn trên nền bê tông.
Đèn pha gắn trên tháp giám sát. Trên tháp, một bóng người đứng im.
Phong giơ tay ra hiệu dừng. Cả ba nép vào sau một container. Anh nheo mắt nhìn lên tháp. Bóng người đó không cử động. Chân đứng thẳng, tay buông thõng, đầu hơi cúi. Đèn pha quét qua, nhưng bóng không có phản ứng.
- Có gì không ổn.
Hằng thì thầm.
- Mắt.
Phong đáp, giọng rất thấp.
Đèn pha quét thêm một vòng nữa. Khi vệt sáng lướt qua mặt bóng người trên tháp, Hằng nhìn thấy. Hai hốc mắt không có đồng tử. Chỉ có lòng trắng dã, nhờn bóng dưới ánh đèn, như mắt cá chết.
Cô rút súng.
- Đừng.
Phong giữ tay cô lại.
- Đánh thức một đứa, cả bọn trong depot này sẽ dậy.
- Cả bọn?
Phong chỉ tay về phía dãy nhà kho. Dưới chân tường, nơi bóng tối dày nhất, Hằng nhìn thấy những bóng người khác. Họ đứng rải rác, không đều hàng, không cử động. Năm, sáu, rồi bảy bóng người. Tất cả đều mặc đồ công nhân đường sắt - áo xanh, mũ bảo hộ, giày bata. Và tất cả đều đứng im như tượng.
- Công nhân depot.
Tuấn Béo thì thầm, giọng run.
- Chúng đã bị yểm hết rồi.
Phong gật. Anh rút Sưa Đỏ ra. Ánh thép đen lờ mờ trong bóng tối, vết rạn hai centimet hằn rõ như một vết sẹo cũ trên sống kiếm. Từ khi ra khỏi Hồ Tây, kiếm chưa một lần bừng sáng. Nhưng Phong cảm nhận được nó vẫn sống. Vẫn cương khí. Vẫn đợi.
- Mấy con yểm này có đánh được không?
Hằng hỏi.
- Đánh được xác.
Phong đáp.
- Nhưng xác chẳng phải thứ điều khiển chúng.
- Vậy cái gì điều khiển?
Phong nhìn về phía cuối depot, nơi có một tòa nhà hai tầng bằng bê tông thô, cửa sắt khép kín. Trên tường, một tấm biển đã phai màu: "PHÒNG ĐIỀU HÀNH - KHU KỸ THUẬT".
- Cái gì ở trong đó.
Anh nói.
Họ men tiếp. Qua khỏi dãy container, băng qua một khoảng sân bê tông trống, tiến về phía tòa nhà điều hành. Những công nhân mắt trắng vẫn đứng im. Khi ba người đi ngang qua, một trong số chúng hơi nghiêng đầu, như thể vừa nghe thấy tiếng động. Nhưng nó không quay lại. Mắt trắng vẫn nhìn thẳng vào bóng tối trước mặt.
Cửa sắt tòa nhà điều hành không khóa. Hằng đẩy nhẹ, cánh cửa mở ra với một tiếng kẽo kẹt kéo dài. Bên trong tối om, mùi ẩm mốc và một thứ mùi khác, như mùi thịt tươi để lâu trong phòng kín.
Phong bật đèn pin. Vệt sáng quét qua hành lang hẹp, tường bê tông tróc lở, nền gạch men vỡ vụn. Những tấm sơ đồ tàu điện treo trên tường đã ố vàng, nhiều chỗ bị xé rách.
Cầu thang xuống tầng hầm nằm ở cuối hành lang. Một lối đi hẹp, bậc thang bằng sắt, vách bê tông ẩm ướt. Dưới chân cầu thang, một cánh cửa thép dày, sơn xanh đã bong tróc.
Trên cửa, một ký hiệu được vẽ bằng sơn đỏ: một vòng tròn, trong vòng tròn là một chữ "Đồng" viết theo lối triện cổ. Phong nhận ra ký hiệu đó. Giống ký hiệu trên ngực thủy thần dưới Hồ Tây.
- Khoang động cơ.
Anh nói.
Cửa không khóa. Nó mở ra một không gian rộng, thấp, ánh sáng đỏ lờ mờ từ những bóng đèn khẩn cấp treo trên trần. Đây từng là một phòng máy - những tủ điện cao ngang người xếp thành hàng, ống dẫn chạy dọc theo tường, đồng hồ đo áp suất lấm tấm bụi.
Nhưng mọi thứ đã bị biến đổi.
Những tủ điện bị đập vỡ mặt kính. Bên trong, thay vì cầu dao và rơ-le, là những tấm đồng dát mỏng, khắc chi chít chữ triện. Chữ đỏ, nét khắc sâu, chạy dọc theo các tấm đồng như những mạch máu. Từ mỗi tấm đồng, những sợi dây đồng nhỏ chạy ra, nối vào một hệ thống ống dẫn đặt dưới sàn.
Và ở giữa phòng, một bể xi măng lớn, dài chừng ba mét, rộng hai mét, cao ngang ngực. Trong bể, một chất lỏng đen sánh, bề mặt phẳng lặng như gương, phản chiếu ánh đèn đỏ thành những vệt loang như vết bầm.
Mùi máu tanh nồng bốc lên từ bể.
- Mẹ nó...
Tuấn Béo lùi lại một bước.
- Cả bể này là máu sao?
Phong bước tới gần bể. Anh chạm ngón tay vào thành bể. Xi măng lạnh buốt, nhưng từ bên trong, một thứ nhiệt lượng kỳ dị tỏa ra, như thể chất lỏng trong bể đang âm ỉ cháy. Cương khí trong người anh rùng mình.
- Chẳng phải máu thường.
Anh nói.
- Huyết chú. Máu đã được luyện qua đồng nóng.
Anh nhìn xuống bể. Dưới bề mặt phẳng lặng của chất lỏng đen, một thứ gì đó đang nằm im. Những mảnh đồng. Những mảnh đồng nhỏ, hình tam giác ngược, giống hệt ký hiệu trên ngực thủy thần. Chúng được xếp thành một vòng tròn dưới đáy bể, và từ mỗi mảnh đồng, một sợi dây đồng chạy ra, nối vào thành bể, rồi chạy tiếp ra ngoài, nối vào hệ thống ống dẫn dưới sàn.
- Chúng dùng huyết chú để tạo mạch dẫn.
Phong nói.
- Máu được luyện trong bể đồng, rồi dẫn qua đường ray.
- Dẫn đi đâu?
Hằng hỏi.
- Hội tụ. Ở đâu đó trên tuyến Cát Linh. Tất cả những bể này, tất cả những khoang động cơ, đều bơm máu đã luyện vào đường ray. Đường ray thành mạch máu. Mạch máu dẫn oán khí.
Tuấn Béo đã lấy laptop ra, quét quanh phòng.
- Trên sơ đồ hồi nãy, phòng này là Khoang Động Cơ 02. Còn ba khoang nữa trong depot này. Và một Phòng Kỹ Thuật ở tầng trên.
- Lên phòng kỹ thuật.
Hằng nói.
- Ở đó sẽ có sơ đồ tổng.
Họ rời Khoang Động Cơ 02. Quay lại cầu thang sắt, lên tầng một. Hành lang tầng một sáng hơn một chút nhờ những ô cửa kính vỡ nhìn ra sân depot. Ngoài kia, những công nhân mắt trắng vẫn đứng im dưới ánh đèn pha quét đều.
Phòng kỹ thuật nằm ở cuối hành lang. Cửa gỗ, có cửa sổ kính mờ. Ánh sáng xanh lét hắt ra từ bên trong, nhấp nháy đều đặn.
Hằng đá cửa. Gỗ vỡ, bản lề bung ra. Cô lao vào, súng giơ lên.
Căn phòng trống không.
Không người. Không xác. Không bóng ma nào. Chỉ có một dãy màn hình máy tính xếp thành hình vòng cung trên một bàn thép dài. Tất cả màn hình đều đang bật, hiển thị những dòng dữ liệu chạy dọc bằng chữ Hán cổ. Ở giữa vòng cung màn hình, một sơ đồ lớn được vẽ trên tường bằng phấn đỏ.
Sơ đồ Bát Quái.
Tám quẻ xếp thành vòng tròn, mỗi quẻ nối với một đường ray trên bản đồ tuyến Cát Linh - Hà Đông. Từ mỗi quẻ, những đường chỉ đỏ chạy ra, hội tụ vào trung tâm vòng tròn. Ở trung tâm, một chữ viết bằng phấn đỏ, nét đậm: "BẮC".
- Tám cửa.
Phong nói, bước tới gần sơ đồ.
- Tám quẻ, tám mạch dẫn. Tất cả đều chỉ về một hướng.
Anh chạm tay vào chữ "BẮC" ở trung tâm. Phấn còn mới, dính vào đầu ngón tay anh, để lại một vệt đỏ như máu.
- Cửa Bắc Hoàng Thành.
Hằng nói, giọng căng cứng.
Tuấn Béo đã cắm laptop vào một trong những màn hình. Hắn gõ liên tục, mắt dán vào màn hình.
- Có dữ liệu trong này. Rất nhiều. Lịch trình vận hành, tọa độ các khoang máu, danh sách...
Hắn ngừng lại. Mặt hắn tái đi.
- Danh sách gì?
Hằng hỏi.
- Danh sách trẻ em.
Tuấn đáp, giọng khản đặc.
- Tám mươi bảy đứa. Tên, tuổi, địa chỉ. Tất cả đều mất tích trong vòng ba tháng qua. Và ở cột cuối cùng... trạng thái.
- Trạng thái gì?
Tuấn Béo nuốt nước bọt.
- Đã chuyển về Cửa Bắc.
Cả ba im lặng. Tiếng ổ cứng máy tính chạy rè rè trong phòng. Bên ngoài cửa sổ vỡ, đèn pha trên tháp giám sát quét một vòng chậm, vệt sáng vàng lướt qua những công nhân mắt trắng vẫn đứng im dưới sân.
Phong rời tay khỏi sơ đồ. Anh nhìn vết phấn đỏ trên đầu ngón tay mình, rồi nhìn lên sơ đồ Bát Quái trên tường. Tám cửa. Tám đường ray. Tất cả đều dẫn về một điểm.
- Rằm tháng Tám.
Anh nói.
- File ghi âm nói "trước rằm tháng Tám". Còn bốn ngày nữa.
- Bốn ngày nữa thì sao?
Tuấn hỏi.
Phong không trả lời. Anh lấy điện thoại ra, chụp lại sơ đồ trên tường, rồi chụp cận cảnh danh sách trên màn hình.
- Rút thôi.
Hằng nói, giọng gấp.
- Lấy hết dữ liệu rồi đi. Ở đây không an toàn.
Đúng lúc đó, từ dưới sân depot, một tiếng động vang lên. Chẳng phải tiếng bước chân. Là tiếng của hàng loạt cái đầu đồng loạt quay về cùng một hướng.
Hằng lao ra cửa sổ.
Những công nhân mắt trắng chẳng còn đứng im nữa. Tất cả bảy cái xác đã quay mặt về phía tòa nhà điều hành. Mắt trắng dã của chúng khóa chặt vào ô cửa sổ nơi Hằng đang đứng. Và chúng bắt đầu bước tới.
Chẳng phải đi. Là đồng loạt giật từng bước một, như những con rối bị kéo bằng dây.
- Chúng dậy rồi.
Cô nói, giọng bình tĩnh đến lạnh.
Tuấn Béo rút ổ cứng ngoài ra, nhét vào balo, laptop vẫn để nguyên trên bàn. Hắn run tới mức suýt đánh rơi ổ cứng, nhưng kịp chụp lại.
Phong rút Sưa Đỏ ra. Kiếm vẫn tối đen, vết rạn hai centimet lặng im. Nhưng khi ngón tay anh siết chặt chuôi kiếm, cương khí trong người anh bắt đầu chảy. Chậm. Nặng. Như dòng bùn dưới đáy sông Hồng.
- Xuống cầu thang phía sau.
Anh nói.
- Ra bằng đường ray.
Họ lao ra khỏi phòng kỹ thuật. Phía sau dãy màn hình, sơ đồ Bát Quái vẫn cháy đỏ trên tường, tám đường chỉ hội tụ vào chữ "BẮC" ở trung tâm.
Trên đường chạy xuống cầu thang thoát hiểm, Phong liếc qua vai. Qua ô cửa kính vỡ, anh thấy những công nhân mắt trắng đã tới chân tòa nhà. Chúng không chạy. Chúng vẫn đi từng bước giật cục, nhưng mỗi bước dài hơn bình thường, nhanh hơn bình thường, như thể những khớp xương đã chết chẳng còn bị giới hạn bởi cơ bắp nữa.
Cầu thang thoát hiểm dẫn ra phía sau depot, nơi đường ray chạy vào bóng tối. Họ đáp xuống nền đá ballast, chân lún trong lớp sỏi vụn. Trước mặt, đường ray kéo dài về phía Hà Đông, biến mất trong màn đêm. Sau lưng, tiếng bước chân giật cục của bảy công nhân mắt trắng vọng ra từ tòa nhà điều hành.
- Chạy.
Hằng nói.
Họ chạy dọc theo đường ray. Sỏi đá văng dưới chân, tiếng thở gấp vọng trong bóng tối. Phía trước, ánh đèn vàng của ga Hà Đông lờ mờ hiện ra ở cuối đường ray.
Nhưng trước khi kịp tới ga, Tuấn Béo đột nhiên dừng lại.
- Khoan đã.
Hắn quay đầu nhìn lại. Những công nhân mắt trắng không đuổi theo nữa. Chúng đứng thành hàng ngang ở ranh giới depot, ngay chỗ đường ray bắt đầu chạy ra ngoài. Đứng im. Mắt trắng dã nhìn theo ba người.
- Sao chúng không đuổi nữa?
Tuấn hỏi, giọng hoang mang.
Phong cũng dừng lại. Anh nhìn những công nhân mắt trắng, rồi nhìn xuống đường ray dưới chân mình. Cương khí trong người anh rung lên.
- Vì chúng không cần đuổi.
Anh nói.
- Đường ray này là mạch của chúng. Chỉ cần mình còn chạy trên đường ray, chúng sẽ biết mình ở đâu.
- Vậy sao chúng dừng?
Phong ngước nhìn lên trời. Mây đen che kín mặt trăng. Gió lạnh từ sông Hồng thổi vào, mang theo mùi nước và mùi bùn. Anh nhìn về phía ga Hà Đông. Ánh đèn vàng vẫn sáng. Nhưng có một thứ khác đang chờ ở đó. Một thứ mà cương khí trong người anh vừa nhận ra.
- Chúng không dừng vì mình.
Anh nói.
- Chúng đứng lại vì thứ đang chờ ở ga kia.
Hằng rút súng ra.
- Thứ gì?
Phong không trả lời. Anh siết chặt Sưa Đỏ. Vết rạn hai centimet trên sống kiếm, lần đầu tiên kể từ khi rời Hồ Tây, phát ra một tia sáng đỏ yếu ớt.
- Đi thôi.
Anh nói.
- Nhưng đừng bước lên đường ray. Đi bên lề.
Họ bước xuống khỏi đường ray, men theo lề đất bên cạnh. Sỏi đá dưới chân nhường chỗ cho cỏ dại và bùn khô. Mùi nước từ sông Hồng nồng hơn, át cả mùi dầu máy và mùi máu từ depot.
Trên đường ray sau lưng họ, những công nhân mắt trắng vẫn đứng im, xếp thành hàng ngang như một bức tường thịt chắn ngang lối vào depot. Và khi Phong quay đầu nhìn lại lần cuối, anh thấy một trong số chúng mở miệng. Không nói. Chỉ mở miệng, để lộ một cái lưỡi đen thui, và từ trong cổ họng nó, một sợi khói đen mỏng manh bay ra, tan vào bóng tối.
Phía trước, ga Hà Đông mỗi lúc một gần hơn.
Và dưới chân họ, trong những đường ray thép nguội, dòng huyết chú từ depot vẫn đang chảy, chậm rãi, đều đặn, dẫn về hướng Cửa Bắc, nơi một thứ gì đó đang đợi rằm tháng Tám để thức dậy.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.