Chương 185: Alex Và Adis
Adis kéo cái cổ dài ngoằng về phía Alex.
Không. Không phải kéo.
Nó bắn ra.
Phần cổ bị kéo dài cứng như sắt thép, trượt qua nền đá bằng một tiếng rít lạnh người. Cái hàm sắt vặn vẹo mở to, lướt thẳng đến mặt Alex, nhanh hơn rất nhiều so với lúc Adis còn là người. Nhưng Alex nhanh hơn. Hắn không lùi. Không nghiêng người. Không làm mấy động tác đẹp đẽ dư thừa để rồi chết rất nghệ thuật. Một tay hắn đấm thẳng vào ngực mình, đúng vị trí viên đá ma thuật đã được gài sẵn bên dưới lớp áo rách.
Rắc.
Viên đá vỡ nát. Lực chấn động nổ bung từ lồng ngực Alex, đẩy ngược không khí ra ngoài thành một vòng sóng méo mó. Cái cổ sắt của Adis vừa chạm tới hắn liền bị hất bật sang bên, hàm sắt cắn hụt, nghiến vào khoảng không bằng một tiếng ken két chói tai. Alex đã tính nhảy tới, nhưng một con Cào Đêm khác lao thẳng từ mé trái xuống, cả người cong như con thú bị ném ra khỏi bóng tối. Hai móng vuốt sắc nhọn cào vào không khí, nhắm ngay sườn hắn.
Alex xoay hông, đá thẳng vào mặt nó.
Cú đá không đủ để giết. Không cần giết. Hắn mượn lực từ cú va chạm đó, bật mạnh sang ngang. Cơ thể hắn lượn một vòng thấp trên không trung, hai tay vung ra. Bốn lưỡi dao mỏng rời khỏi kẽ tay hắn gần như cùng lúc. Hai mũi lao về phía con Cào Đêm vừa bị đá. Hai mũi còn lại bay thẳng tới Adis. Đồng thời, một viên đá ma thuật nhỏ nổ tung giữa không trung.
Ánh sáng trắng bùng lên.
Không lớn. Không đẹp. Không đủ để gọi là phép thuật cao cấp.
Nhưng đủ bẩn.
Lũ Cào Đêm có trí khôn đã bị mài mòn và đôi mắt yếu kém vì chỉ xuất hiện ban đêm. Ánh sáng bất ngờ khiến con Cào Đêm kia khựng lại đúng nửa nhịp. Nửa nhịp đó là tất cả những gì Alex cần. Hai lưỡi dao cắm thẳng vào người nó.
Bùm.
Máu thịt nổ tung, văng bê bết lên nền đá và vách hang. Phía Adis, hai lưỡi dao còn lại phát nổ gần thân hắn. Sóng lửa hất cái cơ thể dị dạng lùi về sau, nhưng cánh tay dài ngoằng của hắn đã kịp quấn quanh người như một lớp giáp sống. Móng vuốt gập lại, xương và da biến dạng chặn gần hết sát thương. Khi khói tản ra, Adis vẫn đứng đó, méo mó, run rẩy, cái cổ dài ngoằng co giật như một con rắn bị đóng đinh hụt.
Alex tiếp đất.
Ngay khoảnh khắc mũi giày hắn vừa chạm nền, bốn con Cào Đêm khác lại lao tới. Không cho hắn một giây nghỉ ngơi. Số Cào Đêm bò vào được trước khi các hang ngầm nổ tung thật ra không quá nhiều. Chỉ vài chục con. Ừ, đúng rồi, chỉ vài chục con thôi. Rất tuyệt. Vỗ tay nào.
Nếu người đứng đó không phải Alex, câu đó có lẽ đã là di ngôn.
Điều may mắn duy nhất là chúng vẫn chưa quan tâm đến Meomeo. Cô bé vẫn nằm bất tỉnh phía sau hắn, nhỏ bé, im lìm, bị bóng tối dưới lòng Memo nuốt gần hết dáng người. Chỉ cần một con trong số chúng đổi hướng, chỉ cần một móng vuốt lọt qua, mọi thứ Alex vừa trả bằng máu sẽ thành trò hề. Hắn không để chuyện đó xảy ra. Trước khi chạm đất, Alex đã ép ma lực xuống chân. Không nhiều. Không sạch. Không ổn định. Cơ thể vừa được kéo khỏi cái chết vẫn còn run vì máu mất, độc cũ và những vết thương mới. Nhưng đủ. Ngay khi bàn chân hắn giẫm xuống, ma lực bung ra. Mặt đất đội lên. Một khối trụ đất thô ráp dựng thẳng giữa Alex và bốn con Cào Đêm.
Phập.
Tám móng vuốt đâm ngập vào đó. Chúng tưởng đã chạm được hắn. Không. Chúng chỉ chạm vào thứ Alex muốn chúng chạm. Khối trụ vẫn tiếp tục dâng lên, kéo theo tám móng vuốt bị kẹt, treo cả bốn con Cào Đêm lơ lửng trên cao như bốn mảnh thịt bị móc vào xiên. Alex nhảy lên, bám theo vành trụ đất. Trước khi rời khỏi mặt đất, hắn thả xuống một viên đá ma thuật đỏ rực. Viên đá chạm nền.
Nổ.
Sóng lửa quét ngang chân trụ, hất tung bốn con Cào Đêm ra xa. Xương gãy. Da cháy. Máu thịt vỡ ra thành từng mảng đen đỏ dính trên đá. Nhưng Adis đã tới. Cánh tay dài ngoằng của hắn lao xuyên qua khói lửa, móng vuốt mở ra như lưỡi liềm sắt, nhắm thẳng vào lưng Alex. May cho Alex, áp lực từ vụ nổ vừa đẩy cơ thể hắn lệch khỏi quỹ đạo. Móng vuốt sượt qua da, chỉ để lại một đường rách mỏng nóng bỏng bên sườn.
Chỉ.
Nghe nhẹ nhàng ghê.
Alex cắn răng, dùng gió ép vào sau lưng, đẩy cơ thể mình văng xa khỏi Adis. Cùng lúc, hắn ném thêm hai con dao xuống nền đá trước mặt đối phương. Hai lưỡi dao không nhằm giết. Chúng cắm vào đường tiến của Adis rồi nổ nhỏ, dựng lên bụi đá và mảnh kim loại, đủ để làm cái cổ dài kia khựng lại một nhịp. Alex chạm đất lần nữa.
Mẹ kiếp.
Không kịp thở luôn.
Ba con Cào Đêm khác đã xông tới. Bom sáng lại nổ. Một lưỡi dao cắt qua cuống họng con đầu tiên. Một mũi khác cắm vào tim con thứ hai rồi nổ từ bên trong. Con thứ ba lao sát hơn, móng vuốt gần như chạm vào mặt Alex, nhưng hắn hạ thấp người, đá gãy một chân nó, rồi dùng khuỷu tay đập thẳng viên đá ma thuật vào hàm nó.
Bùm.
Cái đầu biến mất trong khói và máu.
Alex lùi thêm hai bước. Rồi thêm một bước. Hắn không lùi vì sợ. Hắn lùi vì cần khoảng cách. Cần không gian để hoạt động. Cần một khe thở đủ rộng để đọc hướng lao của Adis. Cần tiêu bớt lũ Cào Đêm trước khi lao vào con quái vật từng là em trai Niko. Và hơn hết, hắn cần kéo toàn bộ thứ đang đói máu này ra xa Meomeo. Sau lưng hắn, viên thủy tinh hình con ve chó trên ngực khẽ rung lên. Bên trong đó, Niko đang gánh những vết thương đã từng thuộc về Alex.
Đã từng.
Chúng không còn liên hệ gì với cơ thể hắn nữa. “Máu Trả Máu” không phải một sợi dây đau đớn kéo dài giữa hai người. Nó là một vụ mua bán tàn nhẫn hơn nhiều. Vết thương rời khỏi Alex, cắm hẳn vào Niko, trở thành của Niko. Vĩnh viễn. Alex có thể đứng dậy vì cái giá đó đã được trả. Nhưng chính vì vậy, hắn càng không được phép phí nó. Niko đã nhận đau thay hắn một lần. Không phải để Alex diễn anh hùng. Không phải để hắn lao lên rồi chết ngu như một thằng vừa được cứu xong đã quên mất mình nợ ai.
Alex biết.
Hắn biết quá rõ.
Vì vậy hắn không được phép phí một nhịp nào.
Adis gầm lên. Không phải tiếng người. Không hẳn tiếng thú. Nó giống một chữ bị kéo dài đến biến dạng, bị nhét qua hàm sắt, bị nỗi đau và mệnh lệnh xé đôi.
“Giết.”
Cái cổ dài ngoằng lại co lại, chuẩn bị bắn ra lần nữa. Alex nghiêng đầu, lau máu trên khóe miệng bằng mu bàn tay.
“Đến đây,” hắn nói khẽ.
Rồi hắn đặt thêm một viên đá ma thuật vào lòng bàn tay. Không phải để thắng. Chưa. Trước hết, hắn phải sống thêm một nhịp.
Cứ thế, Alex giở ra đủ thứ đạo cụ. Dao mỏng. Bom sáng. Đá ma thuật. Mảnh kim loại gài thuốc nổ. Những thứ rẻ tiền, bẩn thỉu, vụn vặt, nhưng đã giúp hắn sống sót khi lăn lộn trong cái hội mà người đời khinh miệt nhất.
Một con.
Hai con.
Năm con.
Không biết hắn đã giết bao nhiêu con Cào Đêm. Chỉ biết nền đá quanh hắn càng lúc càng nhớp nháp, mùi máu cháy khét quyện với bụi đất và khói ma thuật, bám vào cổ họng như một nắm tro ướt. Alex thở gấp. Vai hắn rung nhẹ. Mồ hôi lạnh trượt xuống cằm, rơi qua vết máu đã khô thành vệt đen trên cổ. Cơ thể hắn bắt đầu mệt. Nhưng số lượng Cào Đêm cũng đã giảm nhiều. Khoảng trống mở ra nhiều hơn. Đường thở rộng hơn. Những góc chết phía sau Meomeo ít đi hơn.
Chỉ riêng Adis thì không.
Hắn càng lúc càng điên hơn.
Không, đáng sợ hơn.
Dường như cơ thể Cào Đêm dị biệt kia đang bắt đầu quen lại với cảm giác chiến đấu. Những kinh nghiệm chém nhau trên giang hồ của Adis, thứ từng khiến hắn sống sót trong đám du côn, thế mà ngay lúc này lại có tác dụng trong cái thân xác méo mó ấy. Hắn không còn lao tới ngu ngốc để ăn dao. Hắn bắt đầu né. Bắt đầu lách cơ thể thay vì đón đỡ. Cái cổ dài ngoằng không chỉ bắn thẳng nữa, mà đổi góc giữa chừng. Cánh tay dài không chỉ quật mạnh nữa, mà rình điểm mù, rình lúc Alex vừa ra đòn, rình đúng khoảnh khắc hơi thở hắn hụt xuống.
Một cái đầu sắt lao tới ngay sau khi Alex vừa xử xong hai con Cào Đêm.
Keng.
Hai con dao trong tay Alex bắt chéo trước mặt, đỡ lấy hàm sắt. Lực va chạm đẩy hắn trượt lùi nửa bước. Cổ tay hắn run bần bật, xương ngón tay tê rần như sắp vỡ. Ấy thế mà từ đằng sau, không biết từ lúc nào, cánh tay dài ngoằng của Adis đã tới. Nó không đâm thẳng. Nó uốn cong giữa không trung, móng vuốt vòng qua lưng Alex theo một đường chữ U, như một cái móc sắt sống đang quét ngang chiến trường. Alex kịp lệch người. Mũi móng không xuyên qua lưng hắn.
Nhưng hắn lách nhầm hướng.
Cơ thể hắn lọt vào đúng lòng chữ U đó. Nhanh thôi. Cánh tay Adis thu về. Cả đường cong sắt thép ấy kéo Alex theo, giật hắn khỏi vị trí đang đứng và lôi thẳng về phía cái hàm méo mó đang chờ sẵn. Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân ấy, có lẽ trời thương Alex. Thương thật. Một tiếng rên rất nhỏ vang lên từ phía sau. Từ cơ thể nhỏ bé đang nằm bất động trên nền đá. Lũ Cào Đêm khựng lại. Không phải tất cả. Chỉ vài con gần nhất. Nhưng vài con đó đang ở rất gần Meomeo. Những cái đầu méo mó quay sang, móng vuốt cào nhẹ xuống nền, cổ họng phát ra tiếng rít khàn khàn như đang hỏi nhau. Mày nghe thấy gì không? Có cái gì êm tai lắm. Ồ, đúng rồi. Còn một miếng thịt mềm nằm kia kìa. Alex bị kéo về phía Adis, còn phía sau hắn, lũ Cào Đêm bắt đầu đổi hướng về phía Meomeo.
Mẹ kiếp.
Alex gồng vai, cố giật khỏi cánh tay đang kéo mình. Nhưng cánh tay dài kia đã bắt đầu uốn cong quanh người hắn, những đốt xương vặn vào nhau, chuẩn bị khép thành một vòng tròn sắt sống. Còn cái đầu của Adis thì đang co lại. Chuẩn bị bắn tới. Alex đấm mạnh vào ngực mình. Một viên đá ma thuật khác vỡ ra.
Bùm.
Xung kích hất cơ thể hắn lệch khỏi đường cắn, nhưng chỉ được một chút. Cánh tay hình chữ U kia vẫn kéo. Vẫn siết. Vẫn khép lại. Khoảng không quanh vai hắn hẹp dần, xương sườn bị ép kêu lên từng tiếng khô khốc.
Không thoát được.
Ý nghĩ đó đâm thẳng vào đầu Alex, lạnh hơn cả móng vuốt của Adis.
Không thoát được.
Phía sau, lũ Cào Đêm đang đổi hướng về phía Meomeo. Trước mặt, cái hàm sắt của Adis co lại, chuẩn bị bắn tới lần nữa. Alex nghe rõ hơi thở của mình gãy ra, nghe rõ máu đập trong tai, nghe rõ viên thủy tinh trên ngực va vào xương ức bằng những tiếng rất nhỏ. Niko đã trả giá để hắn đứng dậy. Còn hắn thì sắp chết như một thằng ngu bị móc vào lưỡi câu. Trong khoảnh khắc đó, Alex chợt nhớ tới cảm giác khi “Máu Trả Máu” mở ra. Không phải hồi phục. Không phải phép màu. Là chuyển thương tổn. Là bắt một vết đau đổi chủ. Nhưng Niko đã tự nguyện. Còn Adis thì không.
Liệu có tác dụng không?
Alex không biết.
Mẹ kiếp, hắn thật sự không biết.
Cánh tay kia khép thêm một chút. Sườn hắn đau nhói. Cái hàm sắt đã lao tới. Không còn lựa chọn. Alex cắm thẳng dao vào cánh tay mình.
Phập.
Lưỡi dao xuyên qua thịt, chạm tới xương. Máu phun ra nóng hổi. Hắn nghiến răng, tay còn lại chộp lấy phần cánh tay sắt thép đang kéo mình.
“Máu Trả Máu.”
Một nhịp im lặng.
Không gì xảy ra.
Alex trợn mắt.
Rồi vết thương trên cánh tay hắn biến mất.
Không lành lại.
Biến mất.
Ngay khoảnh khắc đó, trên cánh tay dài ngoằng của Adis, một lỗ thủng đỏ lòm bị xé toạc ra như thể có con dao vô hình vừa xuyên qua từ bên trong.
“Graaaa!”
Tiếng hét của Adis vỡ ra trong cái hàm sắt. Cánh tay dài đau đớn co giật rồi thu lại theo bản năng. Alex cúi người, lướt qua khe hở vừa mở ra, trượt khỏi vòng siết chỉ trước khi nó khép kín. Hắn không quay lại. Không nhìn vết thương mới trên tay Adis. Không kiểm tra cái giá. Không có thời gian cho mấy thứ đó. Hắn lao thẳng về phía Meomeo. Hai lưỡi dao bay khỏi tay hắn. Chúng cắm vào con Cào Đêm đang chuẩn bị bổ móng xuống người cô bé.
Bùm.
Thân con Cào Đêm nổ lệch sang một bên, móng vuốt cào hụt qua mái tóc đen của Meomeo chỉ trong gang tấc. Nhưng Adis cũng không cho Alex chạm tới cô bé. Cái đầu dài ngoằng của hắn lao thẳng tới từ bên hông, nhanh và hiểm hơn lần trước. Alex xoay người giữa đà chạy, hai tay rút dao, đỡ lấy cú cắn.
Keng.
Lần này hắn không trụ được.
Cơ thể Alex bị hất văng đi, lướt qua luôn Meomeo, lưng đập xuống nền đá rồi trượt dài trong bụi máu. Khoảnh khắc ấy, tuyệt vọng gần như đã kịp thò tay ra bóp cổ hắn. Rồi một vết nứt mỏng mở ra trên viên thủy tinh hình con ve chó trước ngực Alex. Không gian bên trong viên thủy tinh bị xé rộng.
Niko lao ra.
Đúng vậy.
Mặc cho cơ thể đang chảy máu. Mặc cho những vết thương đã nhận từ Alex đang nằm vĩnh viễn trên thân xác mình. Mặc cho cánh tay còn lại vừa bị độc của Doto gặm từ bên trong. Hắn vẫn lao ra, ngã xuống nền đá bằng một tiếng nặng nề. Hai cánh tay của Niko phình lớn hơn bình thường một chút. Da thịt hóa kim loại từ khuỷu tay xuống bàn tay, đen xám, thô ráp, nặng nề như hai khối búa sống. Hắn dùng chính hai cánh tay đó bò trên mặt đất. Lao thẳng tới đám Cào Đêm đang áp sát Meomeo. Một móng vuốt cắm vào bắp chân cụt của hắn. Niko không dừng. Hắn gầm lên, kéo lê phần thân dưới đầy máu, vung cánh tay kim loại đập thẳng xuống đầu con Cào Đêm gần nhất.
Rầm.
Đầu nó nát bấy. Cánh tay còn lại quật ngang, hất con thứ hai vào vách đá. Xương nó gãy răng rắc trước khi cả thân thể trượt xuống thành một đống thịt mềm nhũn. Niko bò tới trước Meomeo. Như một con chó giữ cửa. Như một người anh. Như một vệ sĩ đã mất gần hết thân xác nhưng vẫn chưa chịu mất nhiệm vụ cuối cùng. Móng vuốt lại bổ xuống. Hắn đưa tay đỡ. Kim loại tóe lửa. Máu từ vai và bụng hắn nhỏ xuống nền đá, từng giọt nặng như tiếng chuông.
Giọng Niko vang lên bên tai Alex qua hơi thở đứt quãng.
“Nhớ giúp tao, Alex.”
Hắn nghiến răng, dùng cả hai tay kim loại chặn thêm một con Cào Đêm đang lao tới.
“Để tao lo con nhỏ ngu kia.”
Alex thở hồng hộc.
Mỗi hơi thở đi ra như có lẫn đá vụn trong phổi. Trước mặt hắn, Adis cũng không khá hơn. Cánh tay dài ngoằng co giật từng nhịp, cái cổ sắt thép lúc duỗi lúc rụt, lỗ thủng trên cánh tay vẫn rỉ thứ dịch đen lẫn máu. Cả hai đều đau. Cả hai đều méo mó. Cả hai đều biết đã tới lúc kết thúc.
Tất nhiên, Alex không định kết thúc kiểu tử tế.
Tay hắn giật lên trước.
Bom khói nổ.
Một khối khói xám đục phình ra giữa hai bên, che mất tầm nhìn chỉ trong chớp mắt. Gần như cùng lúc, mấy viên đá ma thuật từ tay Alex bắn ra theo những hướng khác nhau, rơi xuống nền đá, lăn qua máu, qua xác Cào Đêm, qua cả vùng trống giữa hắn và Adis. Rồi bom sáng nổ ở chính giữa.
Ánh trắng bùng lên như ai xé toang bóng tối bằng một nhát dao.
Bốn thân ảnh Alex lao ra khỏi mép khói.
Bốn.
Cùng chiều cao. Cùng tư thế. Cùng tốc độ. Cùng dao trong tay. Adis không gầm lên nữa. Hắn phản ứng ngay. Cánh tay dài vụt ngang, quét phẳng không khí như một cái quạt tay khổng lồ bằng thịt sắt. Cú quét đầu tiên cắt xuyên qua hai thân ảnh đầu. Không có máu. Không có xương. Không có tiếng thịt bị xé. Hai thân ảnh kia vẫn lao tới. Cánh tay Adis tiếp tục quét sang thân ảnh thứ ba.
Ngay khoảnh khắc đó, bom sáng giấu dưới đất nổ tung.
Ánh trắng bùng lên sát mặt đất, cắn thẳng vào đôi mắt vốn đã yếu của thân xác Cào Đêm. Adis khựng lại đúng nửa nhịp. Không phải dừng hẳn. Chỉ là một vết lệch rất nhỏ giữa mắt, tay và bản năng giết người. Cánh tay dài quét qua thân ảnh thứ ba rồi lướt tiếp qua thân ảnh thứ tư. Xuyên qua. Không máu. Không xương. Không tiếng kêu.
Cả bốn thân ảnh cùng hoàn thành một động tác.
Ném dao.
Cùng một góc tay. Cùng một đường cổ tay. Cùng một lưỡi dao lao khỏi kẽ ngón.
Cái đầu dài ngoằng của Adis lập tức bắn thẳng vào đám khói ban đầu. Theo bản năng chiến đấu vừa thức dậy, hắn vẫn nghi Alex thật đang nấp trong đó, đang chờ một nhịp để nhào ra từ góc chết. Bốn thân ảnh kia đều đã bị tay hắn quét qua. Không có máu. Không có phản lực. Không có thân thể bị xé nát. Vậy chúng là giả.
Hắn nghĩ đúng.
Nhưng chỉ đúng quá muộn.
Lưỡi dao thật xoáy mạnh trong không trung, được một lớp gió ma thuật mỏng đẩy cho quay nhanh như một mũi khoan sắt. Ba đường dao còn lại chỉ là bóng sáng mỏng, đủ giống thật trong khoảnh khắc đôi mắt Adis vừa bị bom sáng xé lệch nhịp. Còn Alex thật, thân ảnh thứ ba vừa cúi xuống dưới cánh tay hắn, đã ném con dao ngay chính lúc các ảo ảnh ném dao.
Phập.
Lưỡi dao xoáy cắm thẳng vào ngực phải Adis. Cơ thể dị dạng kia giật mạnh. Alex không còn ở trong khói nữa. Hắn đã ra ngoài cùng các ảo ảnh. Mũi chân hắn trượt qua nền đá ướt máu, gần như ngã, nhưng vẫn giữ được thăng bằng đủ đế né cánh tay Adis.
Adis không né được.
Không phải vì hắn không muốn.
Mà vì cái đầu của hắn đang cắn vào khói, cánh tay vừa quét hụt bốn thân ảnh liên tiếp, còn cơ thể thì khựng đúng một nhịp khi lưỡi dao xoáy cắm vào ngực phải. Một nhịp thôi. Nhưng với Alex, một nhịp đó đủ để sống. Hoặc đủ để giết. Alex đã áp sát. Quá gần. Gần đến mức hắn ngửi được mùi thuốc của Doto vẫn còn trộn trong máu Adis. Gần đến mức thấy rõ từng đường nứt trên cái hàm sắt đang mở ra. Gần đến mức nhận ra, ở sâu trong đôi mắt mờ đục đó, vẫn còn một cái gì đó không hoàn toàn là quái vật. Tay Alex siết chặt chuôi dao cuối cùng. Một con dao khác. Con dao này không bay. Không xoáy. Không đánh lạc hướng.
Con dao này dành cho tim.
Lần này là ngực trái.
“Xin lỗi mày, Niko.”
Hắn đâm xuống.
Chiến thắng gần đến mức có thể chạm vào.
Và đời, đúng như mọi lần, không dễ thế.
Ngay khi mũi dao xuyên vào sâu hơn, một luồng điện xanh trắng đột ngột cắn ngược lên theo thân dao. Alex không kịp hiểu. Chỉ kịp cảm thấy. Rồi toàn bộ cánh tay hắn nổ tung cảm giác đau buốt. Dòng điện không chỉ chạy qua da thịt. Nó luồn thẳng vào cơ bắp, co rút các ngón tay, khóa cứng khuỷu tay, cắn dọc lên vai rồi giật mạnh qua ngực như một con rắn sáng đang chui trong xương.
“Aaa”
Tiếng kêu mắc lại giữa răng.
Hắn từng dính chiêu này một lần rồi.
Không ngờ có thể dính lần thứ hai.
Thứ chất lỏng Doto bơm vào Adis vẫn còn trong đó. Nó không chỉ làm biến dạng thân xác này. Nó còn chờ. Chờ một cú tiếp xúc đủ sâu, đủ liều, đủ ngu để cắn ngược lại kẻ ra tay. Và Alex vừa làm đúng điều kiện đó. Ngón tay hắn cứng đờ trên chuôi dao. Nửa người tê rần. Đầu gối khụy xuống trong đúng khoảnh khắc không được phép khụy.
Adis gào lên đau đớn.
Nhưng hắn không chết.
Cái đầu dài ngoằng rút khỏi đám khói, xoay ngoắt lại. Cánh tay dài cũng quay về. Lần này không còn quét loạn. Không còn đón đỡ ngu ngốc. Chúng quay lại với tốc độ của một kẻ đã học được bài học từ chính máu mình. Alex cố rút dao ra. Không được. Cố lùi. Chân trái chỉ nhúc nhích được một chút. Dòng điện vẫn còn cắn trong cánh tay hắn như móc câu.
Adis nhìn thẳng vào Alex.
Không, cái thứ còn sót lại trong Adis nhìn hắn.
Rồi cái đầu sắt thép bắn tới. Cánh tay dài ngoằng cũng khép lại từ bên hông.
Một trên.
Một ngang.
Một cắn.
Một khóa.
Một nhịp giết người sạch sẽ.
Và Alex, với một cánh tay bị điện khóa cứng, chỉ kịp nhận ra một điều duy nhất.
Lần này, cái chết lại tới.
Vẫn là nó.
Chỉ là nó đã học nhanh hơn trước.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.