Chương 263: Chiến Phục (2)
Một cảnh tượng viễn tưởng hiện ra. Nhờ năng lượng từ viên pin kích hoạt, toàn bộ bộ trang phục bắt đầu tan chảy, các phân tử nano trượt lên nhau, cuốn gọn lại, co rút với tốc độ kinh hồn. Chỉ trong vòng ba giây, một bộ chiến giáp to lớn đã biến mất, để lại trên lòng bàn tay Vi Hoàng một viên bi sắt tròn vo, đen bóng, to cỡ quả hồ đào.
Vi Hoàng nắm chặt viên bi trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo nhưng đầy quyền lực của công nghệ. Hắn thầm nghĩ: 'Có bộ giáp phục này, cho dù đêm nay có gặp phải bẫy rập cường đại đến đâu, cũng đủ để ta bảo toàn tính mạng rút lui.'
Đây không phải là một bộ quần áo bình thường. Đây là Chiến giáp Nano thế hệ thứ hai – một thành tựu khoa học quân sự tối mật của mười lăm năm sau. Ở kiếp trước, chính Vi Hoàng, với tư cách là một nhà tài phiệt kiêm học giả di truyền học, đã đổ hàng tỷ đô la để tài trợ và trực tiếp tham gia nghiên cứu dự án này.
Về bản chất, nó là sự kết hợp hoàn hảo giữa vật lý ứng dụng và sinh học điện tử. Lớp vải nano không chỉ nhẹ tựa lông hồng, cho phép người mặc thoải mái vận động như da thịt thứ hai, mà còn có cấu trúc phân tử đan chéo cực kỳ vững chắc. Khi gặp lực tác động mạnh như đạn bắn hay đao kiếm chém tới, các phân tử nano sẽ ngay lập tức liên kết và cứng lại, tạo thành một lớp giáp phản lực cường độ cao, dội ngược một phần lực tấn công về phía kẻ địch. Hơn thế nữa, nhờ Lõi Mạch Lượng Tử, bộ giáp này còn có tính năng "ký ức hình thể", tự động tái tạo và vá lành những tổn hại nhỏ lẻ bằng cách hấp thu hạt vật chất xung quanh.
'Đại đạo phân chia muôn nẻo. Ở Bách Linh Đại Lục, tu sĩ dùng Linh khí, Yêu linh để chế tạo pháp bào bảo vệ bản thân. Còn ở Trái Đất kỷ nguyên cơ khí này, khoa học chính là trận pháp, vật chất chính là tài nguyên. Sức mạnh tạo ra dù khác biệt về bản chất, nhưng hiệu quả cuối cùng vẫn là để thao túng sinh tử, siêu thoát phàm nhân.' Vi Hoàng lẳng lặng suy ngẫm, cất viên bi nano vào túi quần. Trí tuệ của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao cho phép hắn nhìn thấu bản chất của vạn vật, dù là linh lực huyền ảo hay công nghệ lượng tử.
Thời gian trôi đi, bóng tối dần nuốt chửng thành phố. Ánh đèn neon đa sắc bắt đầu nhấp nháy bên ngoài cửa sổ, phản chiếu những mảng sáng tối ma quái trong căn phòng.
Lisa chạy tới bên cạnh Vi Hoàng. Trên chiếc mâm bạc từ tính gắn trên lưng nó là một bữa ăn tối tinh tế: Bít tết tổng hợp độ tinh khiết cao, nấm truffle nhân tạo và một tách cà phê Arabica thượng hạng bốc khói nghi ngút. Ở thời đại này, thực phẩm tự nhiên đã trở thành xa xỉ phẩm, thứ mà Lisa mang lên đều là những sản phẩm đắt đỏ nhất.
"Thưa ngài, bữa tối đã sẵn sàng. Đồng thời, hệ thống đếm ngược báo cáo, chỉ còn đúng một giờ nữa là tới thời điểm bắt đầu trận đấu đầu tiên của giải Sinh Đấu Toàn Cầu," Lisa cất giọng nhắc nhở.
Vi Hoàng liếc nhìn đồng hồ hiển thị trên vách tường. Hắn khẽ gật đầu, đưa tay bóp trán: "Thời gian không sai biệt lắm. Đã chuẩn bị nước tắm chưa?"
"Đã sẵn sàng ở nhiệt độ 38.5 độ C, thưa ngài. Tinh dầu an thần chiết xuất từ hoa oải hương tổng hợp đã được thêm vào."
Vi Hoàng bước vào phòng tắm. Nơi đây được thiết kế theo phong cách hiện đại pha lẫn tối giản, với những bức tường ốp đá phiến đen nhám và hệ thống ánh sáng hắt âm tường. Hắn cởi bỏ lớp quần áo phàm tục, bước vào bồn tắm nước nóng. Dòng nước ôm lấy cơ thể thiếu niên mười lăm tuổi gầy gò nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Hắn nhắm mắt lại, tẩy rửa đi sự mệt mỏi của những ngày dài giam mình trong phòng thí nghiệm, đồng thời để tâm trí chìm vào trạng thái tịnh tâm tuyệt đối, tựa như đang minh tưởng trước mỗi trận đại chiến sinh tử ở kiếp trước.
Nửa giờ sau.
Vi Hoàng bước ra, thân thể cường kiện lau khô bởi luồng khí nóng tự động từ hệ thống điều hòa. Hắn thong thả ngồi xuống bàn, chậm rãi thưởng thức bữa tối. Thao tác dùng bữa của hắn ưu nhã, chuẩn xác, không thừa thãi một cử động nào, giống như cách một kiếm khách xuất chiêu.
Sau khi nuốt xuống ngụm cà phê cuối cùng, đắng ngắt nhưng thức tỉnh toàn bộ nơ-ron thần kinh, Vi Hoàng đứng dậy.
Hắn đi tới bức tường phòng khách, nơi có một giá đỡ từ tính đang giữ vài thanh kiếm. Hắn chọn lấy một thanh. Thanh kiếm này không có vỏ, lưỡi kiếm mỏng như cánh ve, đen bóng tựa như được đúc từ màn đêm. Không có Linh khí dao động, không phải là dị bảo của tu chân giới, nhưng nó lại là kiệt tác của luyện kim hiện đại. Lõi kiếm làm bằng sợi carbon siêu cứng, phủ bên ngoài là một lớp nano siêu vi, tạo ra độ sắc bén có thể cắt đứt sắt thép như cắt đậu phụ, và độ bền bỉ đến đáng sợ.
Vi Hoàng vung nhẹ thanh kiếm. Không có tiếng gió rít. Lưỡi kiếm xẻ không khí một cách êm ru, vô hình vô ảnh. Hắn khẽ gật đầu hài lòng.
Lúc này, cơ thể Vi Hoàng vẫn đang trần truồng. Hắn lấy viên bi sắt đen bóng từ trên bàn, đặt vào giữa lòng bàn tay, sau đó dùng ngón cái và ngón trỏ hơi dùng sức bóp nhẹ.
"Tách."
Một tiếng động cơ khí siêu nhỏ vang lên. Viên bi lập tức tan rã, hóa thành hàng tỷ phân tử nano lỏng màu đen, giống như một dòng suối hắc tín có sinh mệnh, nhanh chóng trườn dọc theo cánh tay, lan tỏa ra ngực, bụng, lưng và đôi chân của hắn. Dòng chảy nano trơn trượt, mát lạnh áp sát vào da thịt, nhanh chóng định hình, đan kết lại với nhau.
Chỉ trong một cái chớp mắt, cơ thể thiếu niên đã được bao bọc hoàn toàn bởi bộ chiến giáp tối giản, quyền lực. Lớp vải nano tự động ôm khít lấy từng bó cơ, tôn lên vóc dáng thon gọn nhưng sắc bén như một thanh thần binh xuất vỏ. Phần cổ áo dựng cao che đi nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đen thẳm, tĩnh lặng và lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Vi Hoàng giắt thanh kiếm đen lên đai lưng từ tính sau lưng. Hắn bước ra cửa.
"Chúc ngài một buổi tối săn mồi vui vẻ," Giọng nói của Lisa vang lên phía sau. Cánh cửa trượt đóng lại, nhốt chặt những bí mật của căn phòng.
Vi Hoàng đi xuống bãi đỗ xe ngầm, bước lên chiếc xe bay động cơ từ trường thiết kế hình thoi góc cạnh của mình. Động cơ khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục rồi vút lên bầu trời đêm.
Tân Sinh năm 2099 là một siêu đô thị mang đậm hơi thở Cyberpunk. Phía dưới là những khu ổ chuột tối tăm, ngột ngạt, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới. Phía trên là những tòa tháp arcology khổng lồ xuyên thủng tầng mây, rực rỡ trong ánh đèn neon quảng cáo hình chiếu ba chiều khổng lồ. Xe cộ bay lượn trên những tuyến đường từ tính vô hình, đan xen như những dòng sông ánh sáng cuộn chảy không ngừng.
Tuy nhiên, đích đến của Vi Hoàng đêm nay không phải là những võ đài ngầm dơ bẩn, ẩm thấp ẩn sâu dưới hệ thống cống ngầm như nơi Ronal từng quản lý. Kể từ khi luật pháp ngầm được các đại tài phiệt thao túng, những trận chiến sinh tử đã bước ra ánh sáng, khoác lên mình lớp vỏ bọc hào nhoáng của thể thao giải trí.
Đấu Trường Sinh Đấu Toàn Cầu.
Đó là một công trình kiến trúc hình nón cụt khổng lồ, được xây dựng lơ lửng trên mặt biển nhân tạo ở trung tâm thành phố. Xung quanh đấu trường là hàng ngàn màn hình pha lê lỏng chiếu rọi hình ảnh các đấu sĩ vạm vỡ, những cỗ máy giết người cường hóa gen đang gầm thét đẫm máu. Ánh đèn pha từ đấu trường quét ngang bầu trời đêm, tựa như những thanh kiếm ánh sáng chọc trời.
Nơi đây quy tụ những anh tài, những cỗ máy chém, những dị nhân đột biến gen và cả những cao thủ võ đạo lánh đời từ khắp nơi trên Trái Đất. Bọn họ tụ tập về đây, dưới sự chứng kiến của hàng triệu ánh mắt điên cuồng từ giới siêu giàu, dùng máu và thịt để đánh cược lấy tiền tài, vinh quang, và cả quyền được sống.
Chiếc xe từ trường của Vi Hoàng lặng lẽ lướt qua màn mưa bụi nhân tạo, từ từ hạ cánh xuống bãi đỗ xe VIP dành riêng cho khách khanh. Hắn bước ra khỏi xe, bóng dáng cô độc, đen tuyền hòa lẫn vào màn đêm. Ánh mắt hắn nhìn về phía cánh cổng kim loại khổng lồ đang mở ra của đấu trường, khóe môi ẩn dưới cổ áo nano khẽ cong lên một nụ cười tàn nhẫn.
'Đại thế giới, anh tài tụ hội. Thú vị lắm. Đêm nay, để xem những con giun dế cường hóa gen của thế giới phàm nhân này, có thể chịu được mấy phần sức mạnh của ta.'
Bóng tối chập chờn, Vi Hoàng bước vào cửa lớn, mang theo sát cơ vô hình, chính thức bước chân lên võ đài sinh tử quy mô nhất thế giới.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.